Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 271: Bí mật của Từ Tri phủ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:39:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Đông Ô.

Từ Tri phủ việc” thêm một ngày trong nha môn. Cả buổi sáng, ông chỉ ườn ghế lớn giữa đại sảnh, khi thì vài trang sách, khi nhấp ngụm , lúc còn ngáy khò khò giữa thanh thiên bạch nhật. Dẫu , cũng chẳng còn việc gì để ông vội.

Trong thành, dân chút tiền tài thế lực đều bỏ gần hết, kẻ chạy trốn sang nước ngoài, kẻ lén lút lên kinh tìm chỗ dung . Còn đa phần dân thường, thì các tà giáo mê hoặc, kéo nhập hội giáo đồ. Nay trong thành, chẳng còn ai đến nha môn báo án, mà đến, ông cũng chẳng thiết . Dân chúng sớm tuyệt vọng với triều đình Loan quốc, giống hệt như lòng ông, Từ Văn Thành.

“Ôi dà…” Ông vươn vai một cái thật dài, cầm chén nguội bàn súc miệng, tiện tay rút khăn lau qua vệt nước miếng chảy khi ngủ gật. Bộ dạng , chẳng lấy nửa phần uy nghi của quan tri phủ; chỉ như một lão già mệt mỏi, sống qua ngày đoạn tháng.

“Đại nhân, đến giờ .” Viên sư gia bên nhắc nhở, giọng bình thản. Cảnh , ông thấy quen từ lâu.

“Ừm, hết một ngày ha… Ôi đời thật lắm chuyện.” Vừa khe khẽ ngân nga điệu dân ca miền Nam, Từ Văn Thành thong thả bước khỏi nha môn, lên kiệu quan, trở về phủ.

Bốn khiêng kiệu đều là thuộc hạ lâu năm của ông. Những năm gần đây, thành Đông Ô suy tàn, nhà giàu dám phô trương, nghèo chẳng đủ sức sống, ai nấy mất việc, đứt kế sinh nhai. Chỉ họ vì tri phủ tuổi cao, chân yếu, thể bộ lâu mới còn giữ chén cơm .

Đường từ nha môn về phủ chẳng xa, chỉ chừng một nén nhang. Kiệu dừng cổng, thấy cảnh tượng tiêu điều: cánh cổng đỏ sậm loang lổ màu sơn cũ, bậc đá sân cũng sứt mất hai mảnh. Căn nhà từng oai nghi lẫm liệt của quan tri phủ, nay chẳng khác gì một phủ cũ lâu quét dọn.

Vừa bước xuống kiệu, thấy quản gia vội đón: “Lão gia, ngài về. Trong phủ khách, là Từ di nương bên phủ Nguyên soái.”

Nghe đến tên “Từ di nương”, Từ Văn Thành khẽ chau mày, , chòm râu bạc phất phơ: “Ha ha, là con bé đó ? Lâu gặp, mau, mau mời .”

bước chân ông bỗng chững . Trên gương mặt nhăn nheo thoáng hiện vẻ cảnh giác, ký ức gặp chợt ùa về. Ông hạ giọng hỏi: “Người hầu cùng nó… cô gái tên là Tiểu Liên , đến ?”

Quản gia lắc đầu: “Không ạ, nàng cùng.”

Nghe quản gia thế, Từ Văn Thành liền bật khà khà, vuốt nhẹ chòm râu bạc cằm, vẻ mặt thoải mái hẳn : “Con nha đó đến thì .” Ông thầm nghĩ, đúng là kỳ lạ, rõ ràng chỉ là một nha nhỏ bé, ít , ít , mà cứ khiến ông cảm giác đè nén. Nhất là ánh mắt nàng, sắc lạnh, sâu hoắm, như thấu cả lòng . Mỗi đôi mắt dõi theo, n.g.ự.c ông nhói, gan mật cũng run lên.

“Vậy chỉ một di nương tới ?” Ông hỏi, sải bước nhanh hơn, tiến cổng lớn.

“Không ạ, còn một nữa.” Quản gia vội đáp, sát phía : “Là một thiết niên lạ mặt, tuổi còn trẻ, dáng vẻ sáng sủa tinh . Chỉ là… tiểu nhân thấy cứ quen quen, nhưng nghĩ mãi chẳng nhớ gặp ở .”

“Ha! Mặt lạ mà thấy quen?” Từ Văn Thành khẽ, ngoảnh đầu quản gia: “Ngươi mới hơn bốn mươi mà hồ đồ thế ?”

Hai bước chính sảnh. Trong đại đường, phu nhân Trân thị đang tiếp chuyện với Từ di nương, nụ khách khí.

Thấy Từ tri phủ xuất hiện, di nương lập tức dậy, khẽ cúi hành lễ, giọng trong trẻo lễ độ: “Ngũ cữu gia, dạo khỏe ?”

Thấy bóng dáng quen thuộc , Từ Văn Thành khẽ gật đầu, cố tỏ vẻ yếu ớt hơn thường ngày, song quá lộ liễu. Dù , cô nha ở đây, ông cũng chẳng cần giả vờ bệnh tật đến mức .

“Khá hơn , mấy hôm nay cũng đỡ nhiều.”

Di nương mỉm , khẽ xoay , đưa tay chỉ về phía thanh niên cạnh:

“Ngũ cữu gia, đoán đây là ai ?”

Ông vui vẻ đáp, thuận theo hướng tay bà sang. nụ kịp trọn, đông cứng môi.

Trước mắt ông là một trai trẻ, dáng cao lớn, khí chất trầm mà kiêu hãnh. Trong khoảnh khắc , Từ Văn Thành như sét đ.á.n.h, ánh mắt trừng lớn, bàn tay run rẩy chỉ về phía , nhưng cổ họng nghẹn cứng, chẳng thốt nổi một lời.

Chẳng cần ai , ông hiểu vì kinh hãi đến , bởi dung mạo của trai , từ đường nét gương mặt, ánh mắt, cho đến dáng điệu, đều giống hệt Vân Nguyên soái năm xưa khi còn trẻ.

Trân thị bên thoáng sững sờ, còn Từ di nương chỉ khẽ cúi đầu, ánh mắt lướt qua một tia ý vị khó đoán, dường như việc đều trong dự tính của bà.

Thật , việc quản gia Từ gia thấy Vân Phi Tuân vẻ quen mắt, cũng là chuyện dễ hiểu. Bởi dung mạo của quả thực quá giống Vân Nguyên soái thuở còn trẻ. Chỉ là, khi quản gia từng gặp Nguyên soái, ông để râu rậm, che mất nửa khuôn mặt, nên chẳng thể nhận hết thần thái .

Trong khi Từ Văn Thành còn hồn cơn chấn động, Từ di nương nhanh trí tiến đến bên Trân thị, khẽ dặn mấy câu, bảo bà lập tức cho lui hết. Việc sắp xảy đến, tuyệt đối thể để lọt ngoài nửa lời.

Trân thị vốn là từng trải, hiểu rõ tầm quan trọng của chuyện , nên chỉ thoáng chốc trấn tĩnh . Bà lập tức hiệu cho quản gia, khẽ vài câu.

Chẳng mấy chốc, cả đại sảnh rộng lớn chỉ còn bốn : Từ Văn Thành, Trân thị, Từ di nương và Vân Phi Tuân.

“Ngươi… ngươi là…” Giọng Từ Văn Thành run lên, bàn tay cũng khẽ rung, giả vờ mà là thật sự chấn động từ tận đáy lòng.

Vân Phi Tuân khẽ cúi , vén áo hành lễ, nửa quỳ mặt đất, giọng cung kính mà chân thành: “Vãn bối Vân Phi Tuân, bái kiến Từ Thế bá.”

Từ tri phủ Từ Văn Thành năm xưa chính là bằng hữu chí cốt của phụ Vân Trung Hiếu của . Trong lòng Vân Phi Tuân, ông chẳng khác nào bậc trưởng bối thiết, kính trọng cảm phục.

Thật , đây là đầu tiên hắnđược diện kiến ông bằng xương bằng thịt. Khi Vân gia kinh, vẫn còn trong nôi, chẳng nhớ gì. Những gì về Từ Văn Thành, đều là từ lời cha kể. Hai nhà vốn là thế giao; tình bạn giữa hai một văn một võ, như tri âm tri kỷ. Cũng vì mà năm xưa, Từ Văn Thành gả cháu gái của cho Vân Trung Hiếu, gọi là Từ di nương.

Lúc , cuối cùng Từ Văn Thành cũng bình tâm , thở một dài. Ông bỏ lớp giả vờ yếu mệt thường ngày, nụ dần xuất hiện nơi khóe môi, vui mừng, ngậm ngùi.

“Thì là Phi Tuân… Thời gian trôi nhanh thật, mới chớp mắt lớn thế .” Ông khẽ vỗ vai , ánh mắt hiền hòa: “Đứng dậy . Mau cho , phụ ngươi dạo vẫn khỏe chứ?”

Vân Phi Tuân đỡ ông ghế, cung kính hầu một bên. Từ di nương cũng dìu Trân thị về chỗ, bầu khí trong đại sảnh bỗng trở nên nặng trĩu.

Trân thị khẽ rút khăn tay, chấm nước mắt bên khóe mi, còn di nương hồi tưởng bao năm tháng cũ, cũng nghẹn ngào nên lời, chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Vân Phi Tuân mỉm , giọng ôn hòa mà chan chứa tình : “Phụ vẫn khỏe, chỉ là vẫn luôn nhắc đến Thế bá. Người thường , nếu cáo lão hồi hương, nhất định sẽ đến thành Đông Ô cùng Thế bá uống , đ.á.n.h cờ, chuyện sơn hà.”

Từ Văn Thành , ánh mắt dần xa xăm. Ngoài khung cửa, tuyết rơi lác đác, mà trong lòng ông hiện về những ngày xưa cũ - hai kề vai trị chính, một văn một võ, một cứng một mềm. Cả hai đều thanh liêm, chính trực, chẳng cầu công danh phú quý, chỉ mong vì dân chút việc nhỏ nhoi. … thời thế đổi, lòng cũng chẳng như xưa.

“Haizz…” Ông khẽ thở dài, giọng trầm buồn: “Ta cũng cáo lão về quê, sống yên qua ngày… chỉ tiếc, thể buông.”

Thời gian gấp rút, Vân Phi Tuân lãng phí thời gian chuyện cũ, bèn nghiêm giọng chuyển đề tài: “Thế bá, nay hoàng thượng giống tiên hoàng năm . Người nhân hậu, sáng suốt, một lòng vì dân. Khi dân chúng miền Đông lầm than, đau đáu chẳng yên, liền phái Thượng thư Bộ Thương đến Đông Ô điều tra dân tình, mang theo bạc ngân phát cho các thương hộ, giúp vực kinh tế thành. Chuyện , Thế bá qua ?”

Từ Văn Thành giật : “Cái gì? Ta cũng ! Việc xảy khi nào?”

Vân Phi Tuân thấy , nỡ trách, chỉ nhẹ giọng giải thích: “Thượng thư Bộ Thương … chính là thê t.ử của , Tô Liên Y.”

Từ Văn Thành ngẩn , bật ha hả: “Ra là ! Hai các ngươi đúng là phúc. Một cưới công chúa, một lấy nữ tài danh khắp thiên hạ. Nghe , phu nhân ngươi còn phong quận chúa nữa ?”

Vân Phi Tuân khẽ gật đầu: “Vâng, nàng phong hiệu là quận chúa Liên Y.”

“Hay lắm, lắm.” Ông , nhưng nụ kịp kéo dài nhanh ch.óng nhạt . “Nếu quận chúa dịp đến Đông Ô, nhất định khoản đãi thật chu …”

Nói đến đây, ánh mắt ông cụp xuống, giọng trầm hẳn: “Chỉ tiếc, Đông Ô bây giờ… chẳng còn như xưa nữa . Dù nàng đến, e cũng khó mà đổi hiện thực .”

“Chỉ bằng tưởng tượng thì chẳng thể đổi thành Đông Ô. Nếu thử, kết quả sẽ ?” Vân Phi Tuân , giọng dứt khoát mà bình tĩnh.

Từ Văn Thành hồi lâu, khẽ bật : “Ngươi quả nhiên giống hệt cha . Câu , năm xưa Trung Hiếu cũng từng với như .”

Ông dừng một thoáng, đổi giọng: “Thôi, giờ chẳng lúc ôn chuyện cũ. Nói , Liên Y quận chúa khi nào sẽ đến thành Đông Ô? Đã định ngày ?”

Vân Phi Tuân đáp: “Nàng đến .Thế bá… kỳ thực, gặp qua đó.”

Từ Văn Thành sững : “Đã gặp qua? Không thể nào! Ta tuy sáu mươi mốt tuổi, nhưng trí nhớ vẫn còn rõ ràng, thể quên chuyện như thế?”

Từ di nương bên cạnh khẽ bật , nụ như gió xuân thoảng qua: “Ngũ cữu gia, thật sự gặp , chỉ là quận chúa kiên quyết giấu phận, cũng tiện . Quận chúa Liên Y, chính là Tiểu Liên cô nương từng đến chẩn bệnh cho hôm đấy.”

Từ Văn Thành đập mạnh đùi, giật tỉnh ngộ: “Hóa Tiểu Liên chính là quận chúa Liên Y! Thảo nào! Thảo nào!” Thảo nào cô nương dù tuổi trẻ mà khiến cảm thấy áp lực, thảo nào ánh mắt sắc bén đến mức dường như thể thấu lòng .

Trân thị cũng kinh hãi, vội hỏi: “Nghi nhi, ngươi ? Tiểu Liên thật sự là quận chúa ư?”

Từ di nương mỉm gật đầu: “ thế, Tiểu Liên chính là quận chúa Liên Y.”

Lúc , việc dần sáng tỏ. Từ Văn Thành khẽ, giọng cảm khái tự giễu: “ là sóng xô sóng . Ta còn từng , Trung Hiếu sẽ chẳng còn ai tài trí hơn, mà nay xem , lớp trẻ các ngươi vượt xa bọn .”

Vân Phi Tuân nghiêm giọng phản bác: “Thế bá chớ . Khi xưa cùng phụ con biến thành Đông Ô từ chốn binh đao thành đô hội phồn vinh, công lao chúng con đời đời thể sánh.”

Từ Văn Thành khoát tay, nụ chan chứa ẩn ý, sang Từ di nương: “Nghi nhi, thật cho , quận chúa sớm nhận giả bệnh ?”

Nghe thế, sắc mặt Trân thị thoáng biến đổi, trong lòng dâng lên nỗi hổ cùng lo lắng.

Từ di nương khẽ gật đầu: “Vâng, quận chúa từ lâu .”

Trân thị luống cuống, vỗ đùi đ.á.n.h “bốp” một cái: “Trời ơi, Nghi nhi! Sao ngươi dại dột thế! Sao sớm với ? Nếu quận chúa trở về kinh, dâng tấu lên triều thì ngũ cữu gia ngươi còn xoay xở thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-271-bi-mat-cua-tu-tri-phu.html.]

Từ di nương nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, giọng điềm đạm nhưng kiên định: “Ngũ cữu nương đừng lo. Quận chúa hề trách hai vị. Ngược , nàng còn với rằng, ngũ cữu gia chắc chắn lý do riêng, tuyệt chẳng hạng khoanh tay mặc thế.”

Trân thị vẫn yên tâm, tưởng di nương chỉ để trấn an, nét mặt u sầu, như sắp .

Từ di nương nắm c.h.ặ.t hơn, nụ dịu dàng dần biến thành vẻ nghiêm trang: “Ngũ cữu nương, tin . Mọi lời đều là do chính miệng quận chúa . Quận chúa bảo, ngũ cữu gia vì oán hận tiên hoàng mà giả bệnh để chống đối, mà là ‘khúc tuyến cứu quốc’ — lấy lùi tiến, âm thầm dưỡng sức, chờ đến khi thời cơ chín muồi sẽ dựng cờ nổi dậy, c.h.é.m sạch lũ gian tà đang hại thành Đông Ô và đất nước Loan .”

“Hay lắm!” Một tiếng “ lắm!” vang lên như sấm, khiến cả sảnh chấn động. Chưa đợi Trân thị phản ứng, Từ Văn Thành đập mạnh bàn, bật dậy, giọng dõng dạc, ánh mắt sáng rực như lửa.

Ngay cả Vân Phi Tuân cũng sững sờ, ngỡ ngàng ông. Thì , chính cũng từng hiểu hết dụng ý thật sự của Thế bá. Bấy lâu, vẫn tưởng ông chỉ bất mãn với tiên hoàng mà thôi…

Từ Văn Thành bước giữa đại sảnh, giọng run run gọi lớn: “Tô Liên Y! Tô Liên Y!”

Hai tiếng cất lên, khiến cũng thấy cổ họng nghẹn . Đôi mắt già đục nước, viền đỏ hẳn, môi run run, chòm râu bạc trắng cũng khẽ rung như sóng.

Vân Phi Tuân tiến lên, ôm quyền, giọng cung kính mà đầy tò mò: “Thế bá, vãn bối ngu dốt, xin chỉ giáo, ‘khúc tuyến cứu quốc’ mà , rốt cuộc là ý gì?”

Từ Văn Thành thật ngờ, tri kỷ đầu tiên trong đời ông là Nguyên Soái Xích Giao, còn tri kỷ thứ hai… là con dâu của bạn cũ .

“Cháu trai, để lão phu cho ngươi .” Ông , ánh mắt sáng hẳn lên, tinh thần như trẻ mười tuổi: “Năm đó, cả nhà các ngươi tiên hoàng lừa kinh, tước quyền giam lỏng, lão phu đương nhiên oán tiên hoàng. tiên hoàng là tiên hoàng, dân thành Đông Ô là dân thành Đông Ô. Ta hận ông , nhưng thể để dân chịu vạ lây.”

“Chỉ tiếc, về triều đình điều Đông Phúc Vương đến trấn giữ nơi . Kẻ dã tâm bừng bừng, hung hiểm khôn lường. Nếu khi đó dám trái ý , e sớm mất mạng bởi tay .”

Ông dừng , giọng trầm xuống, đôi mắt ánh lên vẻ từng trải: “Vì thế, từ khi chỉ đành ẩn nhẫn, uốn mà sống. Trong cảnh cho phép, tuyệt chuyện vô ích, càng để bản cuốn chỗ c.h.ế.t. Bởi lão phu rõ, chỉ khi còn sống mới cơ hội xoay chuyển càn khôn. Một khi c.h.ế.t thứ đều thành hư .”

Ông thở dài, tiếp: “Sau Đông Phúc Vương diệt, vốn tưởng thành Đông Ô thể thấy ánh bình minh. nào ngờ, chẳng từ mọc một giáo phái quái dị gọi là Phụng Nhất giáo. Lũ tổ chức c.h.ặ.t chẽ, binh khí tinh xảo, rõ ràng phía thế lực lớn chống lưng. Đáng sợ hơn nữa là tướng quân trấn thủ thành, do Hoàng thượng đích hạ chỉ bổ nhiệm, Ngô tướng quân, bọn chúng khống chế!”

“Cái gì!?” Ba trong sảnh cùng bật thốt, Vân Phi Tuân, Từ di nương và Trân thị đều kinh hãi: “Ngô tướng quân khống chế ư!?”

Từ Văn Thành gật đầu, mặt nghiêm trọng: “Phải. Lúc Ngô tướng quân mới đến nhậm chức, từng giao tiếp qua, tuy đại hùng, nhưng cũng là bậc chính trực, cứng cỏi. Ấy thế mà , ánh mắt ông dần trở nên lẩn tránh, tinh thần thì lúc uể oải, lúc hưng phấn như kẻ cuồng loạn. Từ đó về , hai chúng hợp lực vây quét Phụng Nhất giáo đều thất bại t.h.ả.m hại. Lão phu quan bốn mươi năm, hiếm khi sai. Ngô tướng quân tám, chín phần là tà giáo khống chế.”

Nghe đến đây, Vân Phi Tuân ngây , lòng chấn động thôi. Hóa tình hình trong thành còn nghiêm trọng hơn tưởng. điều khiến sửng sốt hơn cả, chính là việc Liên Y sớm rõ chân tướng , Từ tri phủ “giả bệnh”, “bất vi” chỉ là để che mắt thiên hạ.

Liên Y ơi, Liên Y… rõ ràng là đầu gối tay ấp, mà hết đến khác, nàng vẫn khiến bằng con mắt khác.

Trân thị cũng c.h.ế.t lặng, nước mắt khô ứa . Bà nhớ đến những ngày oán trách phu quân, ông bất tài, lo cho dân, chỉ giả bệnh trốn việc… Giờ nghĩ , hóa gánh hết thị phi, chịu nhục chẳng cho bản , mà vì chờ đợi một ngày thành Đông Ô hồi sinh. Nỗi hối hận dâng lên, bà nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã: “Lão gia… là sai … là hiểu lòng ngươi…”

Từ Văn Thành thở dài, song ánh mắt vẫn vững vàng như núi.

“Nếu lão phu , e sớm thành con rối trong tay bọn tà giáo. Ta chỉ đang đ.á.n.h một canh bạc, cược rằng tương lai sẽ xuất hiện thể thấu cục diện, xoay chuyển thời thế.” Nói đến đây, ông bỗng bật lớn, tiếng chứa cả xúc động lẫn khâm phục: “Không ngờ, lão phu thật sự thắng ván cược . Người đó quả nhiên xuất hiện, chỉ là khiến ngờ, kẻ xoay trời chuyển đất chẳng nam nhi bảy thước, mà là… một nữ t.ử! Thật đúng là ông trời mắt!”

Vân Phi Tuân xúc động đến nỗi kìm , dậy quỳ nửa gối xuống mặt ông: “Cháu trai khâm phục tấm lòng nhẫn nhục chịu đựng của thế bá. Thay mặt gia phụ cùng dân thành Đông Ô, xin dập đầu tạ ơn!”

Từ Văn Thành vội đưa tay đỡ, giọng đầy từ ái: “Thôi, thôi, mau lên. Người đáng khâm phục và cảm tạ… là nương t.ử của ngươi mới đúng.” Ông dừng một chút, cau mày, hỏi: “Phải , Quận chúa Liên Y giờ đang ở ?”

Vân Phi Tuân xuống, giọng trầm hẳn: “Nàng đang ẩn trong tổng đàn của Phụng Nhất giáo.”

“Cái gì!?” Từ Văn Thành bật dậy, kinh hãi đến nỗi chòm râu bạc khẽ run: “Lão phu nhầm đấy chứ? Tổng đàn của Phụng Nhất giáo!? Trời đất! Ngươi thể để nương t.ử mạo hiểm như ? Dù nàng là kỳ nữ hiếm , nhưng rốt cuộc vẫn là nữ nhi mà!”

Vân Phi Tuân cúi đầu, giọng nặng trĩu hối hận: “Thế bá trách . Là do cháu trai nóng vội, hành sự thiếu suy tính, khiến bản lộ tung tích, thể tiếp tục ở . Cuối cùng chỉ đành để Liên Y một nơi nguy hiểm …” Nói đoạn, đem bộ hành trình thâm nhập tổng đàn Phụng Nhất giáo. Từng bước, từng biến cố, kể tường tận cho trong sảnh.

Ba lặng im lắng , thần sắc lúc kinh lúc sợ. Không ít , Từ di nương cùng Trân thị hốt hoảng đến mức nhắm c.h.ặ.t mắt, dùng khăn tay che tai , chẳng dám tiếp; mà cũng chẳng ít , Từ Văn Thành vỗ bàn khen lớn, kêu “tuyệt diệu!” liên hồi.

Ông thở dài cảm khái: “Vân gia các ngươi, kiếp tích đức thế nào mà đời cưới một cô nương như thế? Trời cao mắt thật! Chỉ hận lão phu con trai, nếu , đến lượt ngươi cái phúc hả tiểu t.ử!”

Nghe Từ Tri phủ khen, Vân Phi Tuân đỏ cả mặt, nhưng lòng ngọt như đường. Dù lời dành cho , song vẫn thấy hãnh diện cho Tô Liên Y — nữ t.ử luôn khiến khâm phục tự hào.

Bầu khí vui vẻ chẳng kéo dài bao lâu, Từ Văn Thành dần thu ý , sắc mặt nghiêm nghị hẳn lên.

“Vậy nghĩa là… phía Phụng Nhất giáo, là Huyền Quốc, mà là Bắc Tần ?”

Vân Phi Tuân gật đầu: “ .”

Từ Văn Thành khẽ hừ lạnh, khóe môi nhếch lên, giọng trầm đục nhưng đầy khí phách: “Bắc Tần ư? Có gì sợ? Đại Loan minh quân, trung lương, thêm một quận chúa Liên Y trí tuệ hơn . Lão phu tin rằng, chẳng bao lâu nữa, lũ tà đồ sẽ quét sạch khỏi bờ cõi Đại Loan !”

Vân Phi Tuân cũng nghiêm giọng tiếp lời: “Thế bá chí . Dù là Phụng Nhất giáo Bắc Tần, dám xâm phạm Đại Loan … tuy xa, cũng tru diệt!”

“Hay!” Từ Văn Thành vang, ánh mắt sáng rực: “Quả phong độ của phụ ngươi năm xưa!” Ông càng càng thấy yêu mến thế điệt , trong lòng khỏi sinh cảm giác tri kỷ gặp muộn.

Vân Phi Tuân bấy giờ lấy từ trong áo một phong thư, hai tay dâng lên: “Đây là một trong năm bức thư mà phụ giao cho Liên Y khi nàng lên đường, là gửi cho Thế bá.”

Từ Văn Thành thoáng sửng sốt, hiểu ngay, bật ha hả: “Cái lão Vân tướng quân , mười mấy năm gặp, vẫn như xưa! Chỉ cần mở lời, chỉ cần thời cơ đến, nào cần thư khuyên nhủ chứ?” Vừa , ông xé phong thư, mở xem.

Bên trong chỉ tám chữ. Từ Văn Thành xong, ánh mắt lập tức sáng rực, cả khựng hồi lâu, đột nhiên phá lên sảng khoái.

Vân Phi Tuân vội hỏi: “Sao , Thế bá?”

Từ Văn Thành to, giọng dội vang khắp đại sảnh: “Ha ha ha ha ha!”

Vân Phi Tuân đón lấy tờ giấy, chăm chú — chỉ thấy đó tám chữ: “Tích thế định, nhất cử phá địch.”

(蓄勢待發,一舉破敵 — Dồn thế chờ thời, tay là thắng.)

Thì , phụ sớm thấu tất cả; thì , ông hiểu rõ Liên Y, hiểu cả đại cục hơn ai hết; thì , giả điên, kẻ ẩn , chẳng riêng Từ tri phủ, mà cả Vân tướng quân đều cùng một lòng.

Vân Phi Tuân bật khẽ, trong mắt thoáng ánh ấm áp: “Các thật là… đúng là cùng một giuộc mà.” Câu cuối chỉ trong lòng, nỡ thốt .

Kể từ đó, Từ tri phủ Từ Văn Thành và Vân Phi Tuân — đại diện cho thương bộ, chính thức đạt thành hiệp nghị. Tri phủ bí mật chấn chỉnh lực lượng, âm thầm chiêu mộ nhân tâm, chỉ chờ một hiệu lệnh từ Quận chúa Liên Y, thành Đông Ô sẽ như mãnh sư tỉnh giấc, một khi gầm vang, tất cuốn phăng Phụng Nhất giáo khỏi đất Loan quốc.

Trên đường trở về, Từ di nương vẫn nguôi xúc động. Trong lòng bà rối bời, vì năm xưa ngỡ rằng ngũ cữu gia thật sự bất tài, nay mới ông giả ngu để giữ dân; vì Tô Liên Y và Vân Phi Tuân liều vùng mà vẫn bình an; và vì thành Đông Ô, bao năm đen tối, cuối cùng cũng sắp đón bình minh.

Trái với tâm trạng xúc động của Từ di nương, trong cỗ xe ngựa lắc lư giữa đường, Vân Phi Tuân tỏ trầm tĩnh đến lạ. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dõi theo khung cảnh ngoài cửa sổ, đồng cỏ thoáng qua, gió chiều phất nhẹ, như đang cuốn theo từng dòng suy nghĩ trong đầu .

Từ di nương , ngập ngừng một lát khẽ hỏi: “Phi Tuân, chuyện … ngươi định gì tiếp theo?”

Vừa hỏi xong, bà thấy hối hận. Dù bà theo hầu phụ nhiều năm, nhưng suy cho cùng, chỉ là một thứ nhân trong phủ, còn là đích t.ử của Vân tướng quân. Bà nào tư cách dò hỏi? Nếu , bà cũng chẳng , chỉ tổ thêm ngượng.

Không ngờ, Vân Phi Tuân , lễ phép đáp ngay: “Trước khi Liên Y rời kinh, phụ giao cho nàng năm phong thư. Bảo rằng khi đến Đông Ô, hãy lượt trao cho những tương ứng. Chỉ cần họ thấy thư , ắt sẽ dốc lực giúp nàng hành sự.”

“Ồ?” Từ di nương nghiêng đầu, ánh mắt tò mò: “Năm đó là ai ?”

Vân Phi Tuân hề giấu giếm. Từ nhỏ, xem bà như trưởng bối thiết; bà con, từng yêu thương chăm sóc chẳng khác gì con ruột. Vì thế, liền kể bốn cái tên, trừ vị Tri phủ họ Từ mà họ gặp.

Nghe xong, Từ di nương khẽ gật đầu, nụ thoảng hiện nơi khóe môi. “Quả nhiên là Vân nguyên soái kính trọng năm nào.”

“Ý của dì là ?” Vân Phi Tuân hỏi.

Bà đáp, giọng chậm rãi mà đầy cảm thán: “Bốn đó, đều là tâm phúc cũ của nguyên soái. Khi cả nhà ép kinh, nguyên soái liền âm thầm giải tán họ. Khi thiên hạ đồn rằng ông bất nghĩa, bỏ đem theo hưởng vinh hoa. giờ xem … chẳng qua là để giữ lực lượng, chờ đợi ngày hôm nay thôi.”

Nghe xong, Vân Phi Tuân sững .

Một ngày nay, kinh ngạc bao , từ khi tấm lòng của Từ Tri phủ, đến sự sâu xa của phụ , và cả trí tuệ, dũng cảm của Tô Liên Y. Mỗi đều khiến chính . Hắn chợt nhận , bản vẫn còn quá non nớt, vẫn còn cố gắng nhiều lắm… để thể sánh kịp bước nàng.

Bỗng bật ha hả, khiến Từ di nương giật : “Làm thế?” Bà lo lắng hỏi.

Vân Phi Tuân đáp: “Thế bá quả sai. Vân gia chúng , chẳng tổ tiên tu bao nhiêu phúc, mà hết đến khác, đều những nữ nhân tài sắc vẹn bước cửa. Thật là quá may mắn !”

Từ di nương bật : “ . Liên Y là cô nương hiếm đời. Ngươi đối với nàng, đừng phụ lòng.”

Tô Phi Tuân bỗng nhoẻn miệng tinh nghịch: “Dì chẳng cũng là của Vân gia ? Ta thấy, những ai bước cửa Vân gia đều chẳng phàm nữ , dì cũng mà.”

Từ di nương ngẩn , mặt lập tức đỏ bừng. Bà vội giơ khăn che mặt, mắng : “Cái thằng ! Dám trêu cả dì nữa hả? Xem đ.á.n.h !” Miệng mắng thế, nhưng trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả, ấm áp lan khắp n.g.ự.c.

Vân Phi Tuân mỉm , đầu ngoài cửa sổ. Bầu trời xa dần đỏ rực trong hoàng hôn, gió mang theo lạnh nhẹ. Trong lòng chợt dâng lên một nỗi nhớ nhung sâu sắc: “Liên Y, nàng bình an ? Mọi chuyện thuận lợi ? Liên Y… nhớ nàng.”

Loading...