Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 27: Cẩm Nhi

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:52
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày tiếp theo, Tô Liên Y bận tối mắt tối mũi. Nhờ Triệu thị giúp đỡ mời thợ về, nàng cho tu sửa căn nhà.

Nhà “nữ ma đầu” sửa sang, mấy ngày đầu chẳng ai dám bén mảng tới gần hóng chuyện. tin đồn nhà Tô Liên Y xây sửa theo kiểu dáng lạ tai lạ mắt chẳng lan từ , dần dà cũng mấy kẻ gan lớn lén chạy tới xem thử. Thấy Tô Liên Y ở nhà, thế là tới coi mỗi lúc một đông, thi bàn tán xem căn nhà rốt cuộc điểm gì khác .

Trong căn nhà đang sửa chỉ để Đại Hổ trông coi, còn Tô Liên Y cầm theo chỗ rong biển còn với cối đá mới mua, chạy thẳng tới nhà Tôn gia, cùng Ngô thị mày mò nghiên cứu cách nghiền rong biển thành bột.

Thôn Tô Gia vốn là thôn gốc, dân làng đều quen . Tô Liên Y giả nguyên chủ ngang ngược thô lỗ, nhưng cũng đổi quá nhiều mà cả làng xôn xao. Vậy nên nàng đành lánh mặt, tránh chạm mặt ngoài. Thôn Tô Gia sớm muộn gì cũng chỉ là nơi nàng tạm trú, nàng chẳng định gắn bó dây dưa quá sâu.

Nguyên lý hoạt động của cái cối đá nghiền t.h.u.ố.c giống như cối đá xay bột, chỉ là vì công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ hơn nên cái cối nghiền cũng tinh xảo hơn nhiều.

Ngô thị là đảm đang, nấu ăn ngon, ruộng giỏi, xay lúa, đậu phụ đều thành thạo, khiến Tô Liên Y khâm phục. Có Ngô thị giúp đỡ, tiên rong biển khô giã nhỏ bằng chày t.h.u.ố.c, từ từ cho cối đá nghiền thành bột mịn.

“Liên Y , cái rong biển thế nghiền thành bột ?” Ngô thị thắc mắc.

Tô Liên Y mỉm , cầm hũ muối nhà Tôn gia lên. “Dù Tôn đại ca thiếu kali thì cũng thể ngày nào cũng ăn rong biển . Bổ sung kali là việc lâu dài, thể ngày một ngày hai là xong. Rong biển tuy rẻ nhưng dễ mua, chỉ thể đến tận làng chài xa xôi mới mua . nếu nghiền rong biển thành bột trộn với muối, dễ bảo quản, tiết kiệm nhiều công sức.”

Vừa , nàng từ từ đổ bột rong biển hũ muối, dùng đũa nhẹ nhàng trộn đều.

Ngô thị Tô Liên Y mặt, gần như quên mất dáng vẻ yếu đuối, nhút nhát của nàng ngày . Bây giờ, tóc dài của nàng b.úi gọn gàng khăn, chỉ để vài sợi đen óng buông khẽ má trắng như tuyết. Đôi mắt trong veo lúc nào cũng bình thản, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, dịu dàng ấm áp. Chỉ cần ở bên cạnh nàng, lòng sẽ trở nên bình yên một cách kỳ lạ.

“Liên Y , giúp đỡ nhà nhiều như , chúng lấy gì cảm ơn, lấy gì báo đáp đây?”

Nghĩ đến mấy ngày nay Tô Liên Y cứ tới lui thăm bệnh cho Tôn Đại Hải, lấy một đồng, còn mang theo bao nhiêu thịt thú rừng và rong biển cho, khóe mắt Ngô thị đỏ hoe, đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Liên Y, nhất quyết buông.

Tô Liên Y khẽ , nhẹ nhàng nắm tay Ngô thị. Thật , Ngô thị cũng chỉ mới ngoài ba mươi, nhưng vẻ ngoài hao mòn, trông như gần bốn mươi, đôi tay gầy guộc, chai sần vì lụng vất vả.

“Ngô tẩu, ngươi nặng lời quá . Con sống ở đời, ai dám chắc chuyện đều suôn sẻ? Hôm nay giúp ngươi, vài năm gặp hoạn nạn, chính ngươi giúp . Ngươi thấy ?”

Nước mắt Ngô thị lưng tròng, liên tục gật đầu: “Không gì thêm nữa, Liên Y , chỉ c.ầ.n s.au Tôn gia chúng thể giúp chuyện gì, dù chỗ hiểm nguy, cũng từ chối!”

Tô Liên Y dở dở : “Ngô tẩu, ngươi thật sự quá , chỉ là việc nhỏ thôi mà.”

Ngô thị để ý đến lời từ chối của Tô Liên Y, đưa tay kéo Tôn Cẩm đến: “Cẩm Nhi, quỳ xuống!”

Tô Liên Y giật : “Ngô tẩu, ngươi ?”

Trẻ con nhà nghèo thường trưởng thành sớm. Tuy Tôn Cẩm mới đầy chín tuổi, nhưng sớm hiểu chuyện. Nghe lời dặn, bé ngoan ngoãn quỳ xuống.

“Cẩm Nhi, Liên Y tỷ tỷ ân tình như núi với nhà . Con thề , đời nhất định lời Liên Y tỷ tỷ, hiếu kính cô như hiếu kính ruột.” Ngô thị nghiêm túc.

“Đừng… Ngô tẩu, !” Tô Liên Y vội vàng gỡ tay Ngô thị lên, định kéo Tôn Cẩm dậy.

Tôn Cẩm tuy nỡ, trong lòng nghĩ giống hệt : nếu Tô Liên Y tay giúp đỡ, e rằng cha qua khỏi, cả nhà Tôn gia cũng coi như tiêu tan.

“Trời đất chứng giám! Con là Tôn Cẩm, xin thề đời sẽ hiếu kính Liên Y tỷ tỷ, lời Liên Y tỷ tỷ. Nếu trái… c.h.ế.t thây!” Giọng non nớt mà từng chữ rõ ràng, vang lên đầy quả quyết.

Tô Liên Y dở dở , bất lực : “Cẩm Nhi mau dậy, cần thề độc . Thật sự chỉ là việc nhỏ thôi mà.”

Nàng nào ngờ rằng, về suốt cả cuộc đời , Tôn Cẩm thực sự sẽ giữ đúng lời thề - một lòng theo, tận tâm tận lực bảo vệ. Nếu Tôn Cẩm, e rằng Tô Liên Y sớm bỏ mạng trong một kiếp nạn nghiệt ngã. đó… là chuyện của nhiều năm .

Lão bà Tôn gia cũng bên cạnh, lau nước mắt sụt sịt.

Tô Liên Y kéo Tôn Cẩm dậy, lúc mới đầu nghiêm túc quan sát đứa bé .

Tôn Cẩm tuy vì thiếu ăn nên mặt mày vàng vọt, gầy guộc, nhưng vóc dáng khá cao so với tuổi, làn da ngăm đen, ngũ quan thanh tú, nhất là đôi mắt đen láy, sâu thẳm mang nét trưởng thành hơn hẳn bạn bè đồng lứa — ánh mắt kiên định, cố chấp đến lạ thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-27-cam-nhi.html.]

“Liên Y , từ nay Cẩm Nhi cũng coi như nửa đứa con của cô, cả nhà họ Tôn chúng mang ơn cứu mạng suốt đời quên.”

Một giọng nam vang lên từ cửa buồng trong, âm thanh còn yếu nhưng khí lực hơn nhiều. Thì Tôn Đại Hải cuộc trò chuyện bên ngoài, bèn cố gắng chống đỡ mà .

Mấy ngày Tô Liên Y chăm sóc, thể tự chậm rãi mà cần đỡ, sức khỏe hồi phục nhanh.

Tô Liên Y dở dở , vội vàng chuyển chủ đề: “Tôn đại ca, hôm nay ngươi còn thấy mệt buồn nôn gì ?”

Cẩm Nhi lập tức chạy đỡ cha, nhưng Tôn Đại Hải khoát tay từ chối.

“Không, hôm nay thấy trong khỏe hẳn, đầu óc cũng tỉnh táo, tim đập còn hồi hộp như nữa. Thật ngờ Liên Y là thần y như !”

Tô Liên Y khẽ , dậy: “Thần y gì chứ, chỉ là tình cờ từng về bệnh thôi. Mấy hôm nữa Tôn đại ca thể , việc nhẹ nhẹ, chắc lâu sẽ hồi phục . Thôi, cứ ở , xin phép về .”

“Liên Y , định thế?” Ngô thị vội vàng hỏi.

“Ta xem ruộng chút. Dạo Đại Hổ bận sửa nhà, chẳng còn ai trông nom ruộng vườn, nhổ cỏ, tưới nước.”

Quả thật mấy ngày nay Tô Liên Y chăm chỉ vườn vun xới, vì thích lao động, mà tranh thủ kiếm cớ vận động cho mau giảm cân.

Mấy ngày liền ăn chay, chăm chỉ vận động, tuy ngoài khác biệt, nhưng Tô Liên Y tự cảm nhận rõ ràng gầy ít. Bộ quần áo vốn căng chật nay mặc rộng kha khá, nàng càng thêm quyết tâm giữ vững đà .

“Ta cùng nhé, hai sẽ nhanh hơn.” Ngô thị vội vàng lấy nông cụ từ cửa . “Nhà còn thừa cuốc xẻng, khỏi về nhà lấy. Đi từ đây qua ruộng cũng gần hơn.”

“Vậy phiền Ngô tẩu .” Tô Liên Y tươi chấp nhận lời đề nghị. Có Ngô thị – ruộng giỏi giang – cùng, nàng học thêm kinh nghiệm, dịp tìm hiểu thêm về cuộc sống ở thế giới .

Tôn Cẩm cũng lon ton chạy theo hai ruộng.

Thoắt cái, một ngày trôi qua, mặt trời lặn xuống núi.

Tô Liên Y từ chối lời mời của Ngô thị, một dạo quanh ruộng.

Tầm , ruộng đồng vắng tanh, ai nấy đều về nhà ăn cơm tối. Nhìn cánh đồng bằng phẳng trải dài ánh chiều tà, lòng cũng trở nên khoan khoái dễ chịu. Những đám mây ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực, bầu trời nửa xanh nửa hồng, đến mức khó mà dùng lời để tả.

Tô Liên Y cứ thế chậm rãi dạo quanh, âm thầm sắp xếp kế hoạch cho những ngày sắp tới. Tuy con đường mắt còn mịt mờ, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác hứng khởi đầy tính phiêu lưu.

Đợi đến khi trời tối hẳn, Tô Liên Y đoán thợ sửa nhà cũng về hết, mới thong thả bước trở nhà.

Chỉ trong năm ngày, căn nhà đổi khác. Thợ thuyền theo bản thiết kế của Tô Liên Y, biến căn phòng lớn vốn trống trải thành nhiều gian nhỏ. Tuy còn sáng sủa như , nhưng công năng đầy đủ, tiện nghi hơn hẳn.

“Đại Hổ, mấy hôm nay vất vả cho ngươi .”

Sau bữa tối thịnh soạn, Tô Liên Y pha một bình ngon, tự tay đưa cho Đại Hổ.

“Ừm.” Đại Hổ khách sáo, nhận lấy uống, nhưng trong lòng rõ: Tô Liên Y chẳng lười biếng gì, chỉ là qua nhiều với dân làng. Chứng cớ là mấy ngày nay, ruộng vườn nàng vẫn tự tay chăm bón, hề lười nhác.

Hai cùng trong sân uống ánh trăng. Ăn xong, uống xong, chẳng ai thêm câu gì, nhưng ăn ý dọn dẹp bát đũa, ai về phòng nấy ngủ.

Nào ngờ, sáng hôm , cả thôn Tô Gia râm ran tin đồn… rằng Tô Liên Y huyện thành dan díu với gã đàn ông lạ mặt, còn trong sạch!

 

 

Loading...