Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 264: Lời dạy thiêng liêng của Tô Liên Y

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:39:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dàn hợp xướng bắt đầu cất tiếng hát. Không lời ca, chỉ những âm điệu trầm hùng kéo dài, tiếng nam vang vọng, thấp và sâu như tiếng bi ai. Cộng thêm bầu khí huyền bí cố ý tạo dựng giữa màn đêm, cả khung cảnh toát lên một vẻ trang nghiêm thiêng liêng khác thường.

Nước Loan lạc hậu, dân làng tầm mắt hạn hẹp. Cảnh tượng náo nhiệt nhất họ từng thấy chỉ là sân khấu dựng lên dịp Tết, đó dăm ba hát hò, thổi kèn, gảy đàn, thế mà họ thấy vô cùng nào nhiệt. Với tầm mắt như , họ thể chống cảnh tượng “hùng tráng” đang diễn mắt?

To Liên Y tuy cũng thấy khung cảnh sắp đặt vô cùng trang nghiêm, nhưng trong lòng chẳng mảy may d.a.o động. Vì ?

Xa thì lễ khai mạc Thế vận hội, gần thì đêm hội Xuân Vãn rực rỡ mỗi năm; còn cô, cũng từng xem ít những buổi trình diễn sân khấu quy mô lớn như “Ấn tượng Lưu Tam Tỷ”. Đã quen với những cảnh tượng như thế, nên khi thấy cảnh mắt — dù độc đáo đến — cô cũng chỉ thể thầm khen một tiếng “”, chứ thể cảm thấy chấn động.

Lý bà bà thì sốt ruột đến mức luống cuống: “Tiểu Liên cô nương, mau theo y phục thôi! Sau một nén hương nữa là nghi thức bắt đầu, lúc đó Thánh nữ nhất định lên thần đài. Nếu thấy Thánh nữ, lễ cầu nguyện coi như hỏng mất!”

Tô Liên Y cũng đành bất lực: “Lý bà bà, xin đừng trách . Không giúp, mà thực sự là bất lực! Ta hát, múa, giờ bảo lên đài, gì đây?”

Ở trường học, cô là mọt sách chỉ cắm đầu học; bệnh viện, cô là kẻ cuồng công việc; đến Loan Quốc, cô bận rộn buôn bán. Nhiều nhất là học chút thêu thùa với Sơ Huỳnh, ngoài chẳng tài năng gì đáng kể.

“Vậy bây giờ?” Lý bà bà nóng nảy đến mức toát mồ hôi, loay hoay vòng quanh: “Tiểu Liên, ngươi đấy thôi. Ngọc hộ vệ bình thường tuy trông ôn hòa nhã nhặn, nhưng lệnh của ai thi hành thì đó tuyệt đối mạng! Bởi thế trong doanh trại một là một, chẳng ai dám cãi.”

“Lý bà bà lo Ngọc hộ vệ truy cứu trách nhiệm của bà ?” Tô Liên Y hỏi: “Bà đến tìm , là do khả năng, liên quan gì đến bà. Ngọc hộ vệ lấy lý do gì để trách bà ?”

Lý bà bà gần như bật : “Liên quan! Trong doanh hễ ai phạm , thường là cả nhóm liên lụy! Tiểu Liên cô nương, xin ngươi ơn cứu một nữa ! Trên vẫn còn vết thương, thật chịu nổi thêm hình phạt nào nữa!”

Tô Liên Y còn ?

“Lý bà bà, bà đừng hoảng. Ta nghĩ Ngọc hộ vệ cũng kẻ lý. Hay là gặp , chuyện cho rõ?”

Lý bà bà đoàn hát thánh ca, liếc lên thần đài cao sừng sững trong bóng tối, giọng run rẩy: “Không kịp nữa kịp nữa! Dù ngươi lý với Ngọc hộ vệ, thì một chuyến cũng mất ít nhất một nén hương. Nghi lễ mà Thánh nữ, thì xem như thất bại. Khi đó, chỉ mà tất cả ở đây đều chịu tội liên đới…” Giọng bà càng càng nhỏ, vẻ sốt sắng ban đầu tan biến, chỉ còn sự tuyệt vọng như cam chịu phận.

lúc , chen qua đám đông tiến . Đó là một đàn ông chừng năm mươi tuổi, gương mặt hiền hòa, vận áo dài màu lam thẫm. Nhìn dáng vẻ, hẳn là vị thần tư phái đến để chủ trì nghi lễ.

“Lý bà bà, lâu lắm gặp nhé.” Ngô thần tư niềm nở: “Không Thánh nữ đại nhân chuẩn xong ? Sau một nén hương nữa, lễ cầu nguyện sẽ bắt đầu.”

Lý bà bà liền sững sờ, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt trực trào: “Ngô thần tư… bây giờ… Thánh nữ đại nhân sốt cao vẫn tỉnh, chẳng ai thể lên đài cả…”

Ngô thần tư giật : “Cái gì? Thánh nữ sốt cao ư? Việc Ngọc hộ vệ ?”

“Biết , …” Lý bà bà nghẹn ngào đáp.

Ngô thần tư cũng trở nên căng thẳng. Với tính cách của Ngọc hộ vệ, nếu nghi lễ hủy, thì chẳng riêng gì Lý bà bà mà ngay cả ông cũng khó thoát tội.

“Ngọc… Ngọc hộ vệ ?” Ông hỏi, giọng lộ rõ vẻ bất an.

Lý bà bà liếc Tô Liên Y một cái đầy oán trách: “Ngọc hộ vệ , bảo Tiểu Liên cô nương tạm thời lên đài Thánh nữ, nhưng Tiểu Liên cô nương chịu.” Câu gần như đẩy hết trách nhiệm sang cho Tô Liên Y.

Tô Liên Y dở dở : “Lý bà bà, giúp, mà thật sự là hát, múa. Giáo nghi của Phụng Nhất giáo cũng chẳng hiểu chút nào. Nếu bắt lên đài, gì chứ?”

Ngô thần tư vội nắm tay nàng, giọng khẩn khoản: “Ngươi là Tiểu Liên ? Đừng lo, chỉ cần ngươi lên đài, giữ tâm thanh tịnh, yên tĩnh tọa là . Mọi lời tụng, nghi thức cứ để lo.” Nói , ông định kéo nàng về phía thần đài.

Tô Liên Y vốn nhỏ nhưng sức yếu, liền giật tay thoát khỏi ông. Nàng ghét nhất là cưỡng ép: “Xin ngài đừng ép nữa ?”

Từ tới nay, nàng vốn là mềm thì xuôi, cứng là bật .

Lý bà bà bật , còn Ngô thần tư thì gần như cũng theo: “Ta ép ngươi, chỉ cầu xin ngươi cho chúng một con đường sống! Ngọc hộ vệ mà nổi giận thì còn đáng sợ hơn cả thiên đế! Tiểu Liên, ngươi xem, bao nhiêu ở đây, già trẻ lớn bé đều cả, lẽ nào ngươi vì ngươi chịu, mà để họ mất mạng ?”

Tô Liên Y dồn ép đến mức nổi nóng: “Ngài thần tư , lý lẽ Ngọc hộ vệ mà chính là ngài đấy! Giờ đang ép đến đường c.h.ế.t cũng là ngài! Ta từ chối giúp, nhưng thật sự hát, múa, chẳng hiểu nghi lễ thuyết giảng gì cả! Nếu thể , , nhưng thể — ép thì ích gì chứ?”

Thấy hai sắp cãi , Lý bà bà vội chen , lau nước mắt : “Ngô thần tư, ngài hiểu lầm . Tiểu Liên cô nương vô tình vô nghĩa . Cả mấy trăm mạng dân thôn Ngọa Long , đều là do nàng cứu đó.”

Nhờ lời , cơn giận trong lòng Tô Liên Y cũng nguôi bớt. Nhìn Lý bà bà đến giờ vẫn vì vết thương mà dám thẳng lưng, nàng bỗng thấy áy náy. Dù thế nào nữa, thì vết thương đúng là do nàng mà .

“Lý bà bà, thật xin . Ta giúp, chỉ là…” Nói đến đây, Tô Liên Y thấy như thể đang chối bỏ trách nhiệm, thấy sắp c.h.ế.t mà chẳng tay cứu.

Ngô thần tư Lý bà bà rằng chính Tiểu Liên cứu cả thôn Ngọa Long, trong lòng cũng dấy lên một chút kính phục.

“Tiểu Liên cô nương, quá nóng vội, xin . mong cô nương hiểu cho chúng . Trước giờ từng gặp ngươi, chắc ngươi mới gia nhập giáo phái, nên e là tính khí của Ngọc hộ vệ. Lệnh ban xuống, bắt buộc . Ngọc hộ vệ cũng kẻ vô lý, chỉ cần ngươi chịu , dù nghi thức thất bại, cũng sẽ tha.”

“Ngọc hộ vệ… là Ngọc hộ vệ đến …” Lý bà bà ngẩng đầu lên, thấy bóng mặc áo trắng ở phía xa, sắc mặt liền tái nhợt .

Tô Liên Y khựng : Ngọc Dung đến ư? Không thể nào!

Thương tích của Ngọc Dung vốn cực nặng, xương gãy khắp , đừng dậy, chỉ cần động thôi cũng đau đến c.h.ế.t, nguy hiểm vô cùng.

Nàng theo ánh mắt của Lý bà bà về phía xa… và lập tức tròn mắt, sững sờ như thấy ma.

Không ma. Chính là Ngọc Dung thật.

Chỉ thấy Ngọc Dung một cỗ kiệu nhỏ. Kiệu vốn là chiếc ghế thái sư tháo bỏ chân, gắn thêm hai thanh đòn khiêng, do bốn thị vệ lực lưỡng cùng khiêng . Còn Ngọc Dung thì ngay ngắn ghế, sắc mặt bình thản, môi khẽ nở nụ .

Tô Liên Y Ngọc Dung, Ngọc Dung cũng nàng.

Trong mắt Tô Liên Y tràn đầy kinh ngạc và chấn động.

Kinh ngạc vì gãy xương thể chịu đựng cơn đau dữ dội như , bởi dù khiêng, kiệu vẫn rung lắc, điều mà thương nặng tuyệt đối thể chịu nổi.

Và chấn động… vì sức chịu đựng phi thường của Ngọc Dung.

Lúc , Tô Liên Y tin lời Ngô thần tư . Nếu Ngọc Dung thật sự nổi giận, e rằng hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Bởi một kẻ thể tay tàn nhẫn với chính bản … thì liệu còn thể nương tay với ai khác?

Lý bà bà gần như sắp ngất, miệng lẩm bẩm ngừng: “Xong … xong thật … phen là tiêu mất thôi…”

Ngô thần tư cũng nuốt khan một ngụm, đầu Tô Liên Y, hai lời liền quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh tảng đá chân: “Tiểu Liên cô nương, xin rủ lòng thương! Ta mặt bộ của thần đài Ngô gia cầu xin đó!”

Chỉ ba dập đầu, đá rớm m.á.u.

Trên thần đài, Ngọc Dung ngay ngắn, dáng vẻ đoan trang, đôi mắt dài hẹp ánh lên nụ hàm ý khó lường, Tô Liên Y với vẻ bình thản lạ thường.

Tô Liên Y , ánh mắt ban đầu đầy hoảng hốt dần khôi phục bình tĩnh. Hình như nàng hiểu… Ai mới là kẻ tập kích An Liên.

Trước tiên là đ.á.n.h ngất An Liên, đó lấy tính mạng điều kiện, ép nàng lên thần đài thế. Đợi đến khi An Liên tỉnh , chuyện át hẳn sẽ nổi giận, cho rằng nàng cướp mất vị trí của , hai vì thế mà tuyệt giao. Cũng chính nhờ đó, kẻ toan tính xong việc, khiến nàng đuổi khỏi bên cạnh An Liên.

Ngọc Dung ơi là Ngọc Dung… Hèn chi chẳng bận tâm khi nàng nương nhờ An Liên, chẳng ngăn nàng trị bệnh cho khác thì tất cả đều trong sắp đặt của .

Lý bà bà trông thấy cảnh , bất chấp đau đớn ở lưng, cũng quỳ xuống dập đầu theo. Còn những hầu của Ngô thần tư đến nơi, kể chuyện thì sợ đến hồn vía rời xác, đều nối gót chủ quỳ xuống, dập đầu cầu xin Tô Liên Y.

Chỉ chốc lát, ánh sáng mờ ảo nơi góc thần đài, tiếng dập đầu vang lên lộp bộp. Trước mặt Tô Liên Y, một mảnh phủ phục đầy đất.

Kẻ quỳ càng lúc càng nhiều.

Người chuyện thì cầu mong nàng đừng đắc tội với Ngọc hộ vệ.

Người chuyện thấy bộ tín đồ Phụng Nhất giáo đều quỳ Tiểu Liên cô nương vốn nhân từ hiền hậu, cũng răm rắp quỳ xuống, lòng thành khẩn vô bờ.

—— Có lẽ trong mắt dân Ngọa Long, Thánh nữ của Phụng Nhất giáo xưa nay chỉ một , chính là Tô Liên Y.

Tiếng thánh ca vẫn vang, khói hương tím tỏa mờ, ánh nến lay lắt, bóng rạp đất, cả gian chìm trong cảnh tượng kỳ dị khó tả.

Không còn che khuất, Tô Liên Y rõ Ngọc Dung đang nơi xa.

Hắn kiệu, dáng vẻ vẫn tao nhã, nụ càng sâu hơn.

Trên gương mặt Tô Liên Y chẳng hề lấy một nét , chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm ngâm như đang nghĩ ngợi điều gì.

lúc , Vân Phi Tuân tranh thủ lúc hỗn loạn để rời doanh trại gặp Ảnh Hồn Vệ, vội vã . Trông thấy cảnh tượng kỳ quái , sững sờ Tô Liên Y đang giữa biển quỳ gối, ánh mắt đầy lo lắng, như hỏi “ xảy chuyện gì thế ?”.

Tô Liên Y đầu, bắt gặp ánh mắt của , chỉ khẽ thở dài, bằng ánh mắt bất lực, như thể rằng: *“Giờ mới hối hận, vì khi ngươi g.i.ế.c !”*

“Lý bà bà, bà dậy .” Tô Liên Y cúi xuống , giọng còn phẫn nộ, cũng chẳng tuyệt vọng nữa, mà là một vẻ bình thản lạnh lùng khiến đoán nàng đang nghĩ gì.

Lý bà bà mừng rỡ, cố nén đau mà lên.

Ngô thần tư cũng vui mừng kém, trán vẫn còn vết m.á.u: “Tiểu Liên cô nương, ngươi chịu hiểu ? Đừng sợ, cứ , chỉ cần ngươi lên thần đài, cúi đầu cầu nguyện, những chuyện còn cứ để lo!”

Tô Liên Y ngẩng thần đài, ngoái đầu Ngọc Dung, khẽ mỉm : “Không cần lo , gì.”

Ngô thần tư sững sờ: bỗng thấy cô gái mặt trở nên sâu lường như ? Nàng định gì nữa đây?

Lý bà bà lau nước mắt kéo tay nàng: “Tiểu Liên, mau lên, chúng về sửa soạn, trang điểm cho kịp.”

Tô Liên Y chỉ khẽ, lắc đầu: “Trang điểm ư? Sao trang điểm?”

Lý bà bà ngơ ngác: “Phải trang điểm mới thể Thánh nữ chứ?”

Tô Liên Y bỗng bật , tiếng trong trẻo vang lên giữa màn đêm, hòa cùng tiếng thánh ca trầm thấp kéo dài, như mang theo ý châm biếm. Nàng đám dân làng Ngọa Long đang quỳ gối đầy thành kính, giọng vang rõ: “Thánh nữ do tô điểm mà thành. Sự tồn tại của Thánh nữ chẳng vì dung nhan, cũng chẳng vì quyền năng. Thánh nữ ở trong lòng mỗi , mà trong lòng mỗi , hình bóng Thánh nữ chẳng giống .” Giọng nàng nhỏ, như cố ý cho một nào đó .

Ngọc Dung thấy lời , gương mặt tái nhợt khẽ động, đôi mày thanh nhẹ nhướng lên. Lý bà bà lời cho ngẩn ngơ, nhất thời gì: “Vậy… là…”

Tô Liên Y liếc thấy bên cạnh thần đài dải lụa đỏ tung bay, liền đưa tay nắm lấy một góc, kéo mạnh. Chỉ “xoẹt” một tiếng, dải lụa tuột khỏi cột gỗ, rơi tay nàng. Nàng tùy ý khoác tấm lụa đỏ lên , giữa ánh mắt kinh ngạc của , thong thả từng bước tiến về phía .

Nàng đến mặt Ngọc Dung. Hắn chiếc kiệu bốn khiêng. Tuy cố gắng che giấu thương thế, nhưng cơn đau thấu xương chỉ rõ. Hắn lặng lẽ nàng, nụ môi biến mất, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc, nàng định gì.

Nụ bình thản hiện lên gương mặt Tô Liên Y. Nàng thật sâu, xoay , đặt chân lên tấm t.h.ả.m đỏ mềm mại, men theo t.h.ả.m, từ lên, từng bước một tiến lên thần đài. Dân làng quỳ rạp đất, ngẩng đầu bóng dáng cao gầy khoác lụa đỏ, chỉ cảm thấy nơi nàng chỉ là một dải lụa đỏ đơn thuần, mà là một vẻ trang nghiêm linh thiêng. Đó là Thánh nữ — Thánh nữ trong lòng họ, giành mạng sống của họ từ tay ôn dịch!

Không cần đến nghi lễ của thần tư, dân làng tự chắp tay, cúi đầu, hướng về Thánh nữ Liên Y mà bái lạy. Vân Phi Tuân bóng nàng thần đài, bỗng bật . Hắn vốn chẳng tin thần linh, nhưng cũng học theo dân làng, chắp tay cúi đầu, thành kính lạ thường. Giữa tiếng hát nam trầm vang vọng, lòng bỗng bình yên đến lạ, quá khứ như giấc mộng, từng hình ảnh lướt qua trong tâm trí.

Đêm đó, khi trở về căn nhà ở thôn Tô gia, mụ béo bất ngờ tập kích , và khi , Tô Liên Y còn là Tô Liên Y của ngày .

Nàng còn bắt nạt công chúa Kim Ngọc, mà ngược , chăm sóc nàng như tỷ đối với . Sự dịu dàng, bao dung khiến khỏi gần, ở bên.

Nàng gánh vác đại sự trong nhà Tô, lo việc ăn, dạy bảo các , chăm sóc công chúa Kim Ngọc, còn đề phòng những kẻ ngoài mưu hại. Dù sớm khuya vất vả, mệt mỏi đến mấy, mỗi ngày nàng vẫn chuẩn cơm nước chu đáo, mỉm đón trở về. Không từ khi nào, vốn luôn “nước giếng phạm nước sông” như chủ động giúp đỡ nàng.

Đêm , đường từ xưởng rượu trở về, nàng tập kích, áo quần xé rách, trong lúc tuyệt vọng nhất, nàng gọi tên . Khoảnh khắc đó, mới nhận , con gái mạnh mẽ như Tô Liên Y cũng chỉ là một cô gái yếu mềm, cần chở che. Từ giây phút , quyết, dù cực khổ thế nào cũng sẽ ở bên bảo vệ nàng.

Hắn cũng lúc nổi giận, cũng từng ghen, nhất là khi thấy Lý Ngọc Đường, Diệp Từ quấn quýt quanh nàng. mỗi khi đối diện nàng, chẳng nỡ để lộ, sợ khiến nàng buồn, sợ nàng khó xử… nên chỉ giấu trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-264-loi-day-thieng-lieng-cua-to-lien-y.html.]

Sau , quá nhiều chuyện xảy : từ khi nàng đến phương Bắc chế t.h.u.ố.c nổ cứu đại quân, đến lúc kinh lập thương bộ… Từng chuyện, từng chuyện, đều hằn sâu trong tâm trí .

Tô Liên Y : “Thánh nữ tồn tại trong lòng mỗi .” Giờ phút , khi cúi đầu lễ bái, bái Thánh nữ của Phụng Nhất giáo, mà là bái Thánh nữ trong lòng — vị thần chỉ thuộc về một Vân Phi Tuân.

Tô Liên Y bước lên đỉnh thần đài, chậm rãi xoay , đối mặt với dân làng Ngọa Long đang quỳ rạp đất. Nàng từ từ giang hai tay, tấm lụa đỏ theo cánh tay buông xuống, nhẹ nhàng tung bay trong gió chiều.

“Giáo dân Phụng Nhất giáo…” Giọng nàng vang lên trong trẻo mà uy nghi: “Ta mặt Thiên Thần, chào mừng các ngươi đến. Mong rằng thông qua sự thanh tẩy và cầu nguyện, các ngươi sẽ lĩnh hội tri thức mới, chính , hiểu rõ bản , tìm thấy con đường tương lai của đời . Giờ thì, hãy dậy .” Giọng dịu dàng, xa xăm, kiên định bao dung, khiến vô thức cúi đầu phục.

Trên kiệu, Ngọc Dung khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hẹp dài mở lớn thêm đôi chút, khóe môi cong nhẹ, ánh mắt ẩn hiện một tia thích thú.

Vân Phi Tuân hạ tay, qua đám đông về phía Ngọc Dung, trong lòng lặng lẽ nghiền ngẫm những thông tin nhận từ Ảnh Hồn Vệ.

Ngô thần tư thì ngẩn , mắt tròn miệng há. Cô gái … chẳng còn ư? Cớ giờ còn tự nhiên, còn thần thánh hơn cả Thánh nữ thật sự?

Theo nghi thức, lẽ lời tụng ca do dẫn xướng, còn Thánh nữ chỉ việc cầu nguyện múa một khúc thần vũ để thanh tẩy chúng sinh.

Bỗng, thấy Tô Liên Y về phía . Đầu ngón tay ngọc nắm lấy góc lụa, khẽ giơ lên, hiệu “dừng ”.

Trên đài, Tô Liên Y một lời, môi cũng chẳng động, nhưng Ngô thần tư cảm thấy như một luồng ý chí vô hình truyền đến. Hắn bỗng cất tiếng: “Thánh nhạc, dừng !”

Tiếng hát trầm bổng lập tức im bặt. Giai điệu đang ngân vang đột ngột ngưng , khiến gian như chìm tĩnh lặng tuyệt đối. Biển đông nghẹt, nhưng một âm thanh nào vang lên. Tất cả đều ngẩng đầu, cung kính chiêm ngưỡng dung nhan Thánh nữ.

Ngọc Dung nghiêng , ánh mắt thoáng ngạc nhiên, dường như quên cả cơn đau đang hành hạ cơ thể.

Lý bà bà ngẩng đầu, kinh ngạc đến ngây . Cô gái dịu dàng, thiết ngày nào bỗng trở nên xa vời vợi, giữa hai như một vực sâu thể vượt qua. Một bên là nhân gian, một bên là thần giới.

Tô Liên Y lặng yên hồi lâu, giọng nàng vang lên, trầm tĩnh mà linh thiêng: “Chiến hỏa mịt mù, khói t.h.u.ố.c lan tràn, tiếng than dậy khắp bốn phương, cõi hồng trần rối loạn. Thiên Thần năng cúi chúng sinh, lòng từ bi vô hạn, thương xót nhân gian, ban xuống một quyển Tâm Kinh. Các ngươi, hãy nhắm mắt, tĩnh tâm, lắng .”

Tâm Kinh? Ngô thần tư khựng . Hắn từng qua thứ . Trong giáo điển Phụng Nhất, ngoài vài khúc thánh ca và lời cầu nguyện, nào “Tâm Kinh” gì .

Ngay cả Ngọc Dung cũng khẽ cau mày, ánh mắt ánh lên vẻ hiếu kỳ.

Mọi đều theo lời nàng, đồng loạt nhắm mắt, tĩnh tâm chờ Thánh nữ tụng .

Tô Liên Y, dĩ nhiên, chẳng hề “Thiên Thần nhập thể”, cũng bảy bước thành kinh. Nàng chỉ nhớ thuở , khi còn sống ở thế giới hiện đại, từng một bản kinh để giữ lòng bình an — Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh.

Giọng nàng vang lên, nhẹ như gió thoảng mà sâu lắng vô cùng: “Quán Tự Tại Bồ Tát, khi hành sâu Bát Nhã Ba La Mật Đa, soi thấy năm uẩn đều là , liền vượt qua khổ ách.

Xá Lợi Phất, sắc chẳng khác , chẳng khác sắc, sắc chính là , chính là sắc.

Thọ, tưởng, hành, thức cũng như thế.

Xá Lợi Phất, các pháp đều là tướng , chẳng sinh chẳng diệt, chẳng nhơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt. Vì trong cái , sắc, cũng thọ, tưởng, hành, thức; mắt, tai, mũi, lưỡi, , ý; hình sắc, âm thanh, hương vị, xúc chạm, pháp trần; cảnh giới của mắt, cho đến cảnh giới của ý thức; vô minh, cũng sự diệt tận của vô minh; cho đến già c.h.ế.t, cũng sự diệt tận của già c.h.ế.t.

Không khổ, tập, diệt, đạo; trí, cũng đắc, vì thật gì để .

Bồ Tát y theo Bát Nhã Ba La Mật Đa nên tâm còn vướng ngại.

vướng ngại nên còn sợ hãi, xa rời điên đảo mộng tưởng, đạt đến Niết Bàn cứu cánh.

Ba đời chư Phật, nhờ nương theo Bát Nhã Ba La Mật Đa, mà đạt Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.”

Giọng tụng ngân dài, trầm lắng mà sáng tỏ. Gió đêm lay nhẹ dải lụa đỏ vai nàng, hương nhang quyện quanh, ánh nến chập chờn. Toàn bộ Ngọa Long thôn như chìm trong một cõi tĩnh lặng huyền ảo, nơi mà giữa và thần, ranh giới dường như còn nữa.

“Cho nên rằng, Bát Nhã Ba La Mật Đa là đại thần chú, là đại minh chú, là vô thượng chú, là chú gì sánh bằng. Có thể trừ diệt khổ đau, chân thật hư dối.

Vì thế, nay tụng Bát Nhã Ba La Mật Đa chú.

Sau đó ngài tụng thần chú: Yết đế, yết đế, Ba la yết đế, Ba la tăng yết đế, Bồ đề tát bà ha.”

Tô Liên Y tụng chậm, phô trương, nhấn nhá, chỉ là thuận theo sự hiểu thường ngày của nàng về Tâm Kinh — ung dung, bình thản, thong thả lên từng chữ.

Giới tu hành muôn vàn cách giải thích Tâm Kinh, mỗi thời đại, mỗi bậc đại sư đều chú giải riêng. với thuộc tôn giáo nào, Tâm Kinh mang ý nghĩa cá nhân sâu sắc, chỉ một bản, nhưng trong lòng mỗi đều một “Tâm Kinh” riêng của , duy nhất, trộn lẫn.

Ngày , mỗi khi lòng rối loạn, Tô Liên Y đều lặng lẽ tụng Tâm Kinh. Mỗi xong, nàng thấy tâm sáng trí tĩnh, đầu óc mở mang, mà chẳng rõ vì .

Hôm nay, nàng tụng Tâm Kinh, để truyền đạo Phật Loan Quốc, mà như một bài “kệ kết chương” để dẫn dắt điều nàng sắp .

“Thiên Thần từ bi, các ngươi đều là con dân của Thiên Thần. Trước mặt Người, hãy buông bỏ gánh nặng, mở lòng , đối diện với chính tâm can, mà hỏi — ‘Tai ương trời giáng từ mà đến?’ Làm , xứng với trời cao, thẹn với lương tâm. Hỏi thử, trong lòng các ngươi che giấu điều ác chăng?”

Một câu khiến muôn câm lặng. Con sống đời, ai thoát khỏi bảy tình sáu d.ụ.c? Ai dám vô tư, từng hại ? Không rốt cuộc, con sinh vốn thiện vốn ác.

Ngọc Dung rõ Tô Liên Y gì, nhưng thừa nhận, nàng đang diễn vai “Thánh nữ” một cách hảo đến mức chê .

Tô Liên Y bắt gặp ánh mắt tán thưởng của Ngọc Dung, khóe môi khẽ nhếch, một nụ lạnh lướt qua đáy mắt. Ánh nàng chợt giao với ánh của Ngọc Dung, nhẹ giọng tiếp: “Cõi hồng trần loạn thế, con bất do kỷ. Thiên Thần từ bi, thấu hiểu nỗi khổ chúng sinh, sẽ giúp các ngươi xua tan tà ác, gột rửa tội .”

Dân làng đều hiểu ý Thánh nữ, trong lòng dâng lên cảm kích, lời cầu nguyện càng thêm thành kính.

Chỉ Ngọc Dung cảm thấy, trong từng chữ Tô Liên Y , ẩn chứa một tầng ý khác.

Khóe môi Tô Liên Y khẽ nhướng, nụ dịu dàng mà sâu sắc, giọng chậm rãi vang lên: “Trong lòng mỗi đều điều bảo vệ, thể là một vật, một mái nhà, một con . Vì điều giữ gìn, con thể vượt núi băng rừng, thể dấn m.á.u lửa, thể điều thiện, cũng thể điều ác, chỉ để bảo vệ thứ . …”

Chữ “nhưng” kéo dài, nhẹ mà đầy ẩn ý.

Ngọc Dung nheo mắt , dường như đoán điều Tô Liên Y sắp .

Nụ nơi môi Tô Liên Y càng sâu hơn, chỉ thoáng chốc hóa thành nghiêm nghị: “, dù là bảo vệ, cũng thể mù quáng! Không thể phân thiện ác! Không thể để tay vấy m.á.u! Không thể đ.á.n.h mất lương tri! Nếu thực là bảo vệ, thể trơ mắt ngày càng lún sâu, càng xa khỏi chính đạo, cuối cùng rơi vực tội ?”

“Đã là bảo vệ, thì trách nhiệm với bảo vệ, ngăn cản, dẫn dắt, để bước con đường quang minh, sống giữa đất trời mà hổ thẹn với lòng. Chứ chẳng nhân danh “bảo vệ” mà dung túng, bao che, để một ngày, gây nên tội lớn, chẳng rõ là yêu thương hủy diệt!”

“Đã là bảo vệ, thì tự soi xét. Mỗi ngày ba tự hỏi: Một, hôm nay , xứng với chính chăng? Hai, hôm nay , xứng với bảo vệ chăng? Ba, hôm nay , xứng với trời đất, với sinh linh chăng?”

“Đã là bảo vệ, thì nghĩ đến danh tiếng khi khuất núi. Đời trăm năm, ai cũng c.h.ế.t. Hậu nhân sẽ gì về ? Sử sách sẽ ghi ? Người kể chuyện sẽ nhắc đến bằng giọng điệu nào? Liệu để thanh danh rạng rỡ, tiếng ngàn năm rửa nổi? Kẻ bảo vệ, cũng thế mà thôi.”

Đến đây, giọng Tô Liên Y dừng . Nàng ngưng lời ở cao trào, thêm nữa. Đám đông phía như treo lơ lửng trong cõi lặng, từ sôi sục chuyển sang trầm mặc.

Lời nàng, tuy nhằm Ngọc Dung, nhưng mỗi thấy như với chính . Dù hiểu hết ý, họ vẫn cảm giác như chạm điều sâu kín trong tâm.

Bởi, như Thánh nữ : “Trong mỗi đều một điều cần bảo vệ.”

Ngọc Dung khẽ cúi mắt, hàng mi rậm dài che khuất ánh rực rỡ. Trong mắt như điều suy tư, sâu tĩnh, khiến khó đoán đang nghĩ gì. Khóe môi khẽ cong, nửa như , nửa chẳng .

Tô Liên Y khẽ thở một , thu khí thế , giọng cũng trở về vẻ dịu dàng, khiêm tốn thường ngày: “Những điều , lời của , mà là Thiên Thần mượn miệng để truyền . Đó là lời răn của Thần. Mong hãy suy ngẫm, tự soi xét lấy .” Nói dứt, nàng sang gật nhẹ với Ngô thần tư vẫn còn ngẩn , điềm tĩnh, ung dung bước xuống khỏi thần đài.

Giữa đám đông, Vân Phi Tuân vẫn yên lặng. Từ đầu đến cuối, chăm chú lắng , từng câu từng chữ đều như khắc lòng. Những gì Tô Liên Y chỉ là tiếng lòng của nàng, mà cũng là điều . Hắn bỗng cảm thấy: lẽ, đây chính là “phu thê đồng tâm, nâng khay ngang mày” mà đời thường .

Khi Tô Liên Y bước xuống, khóe mắt nàng thoáng về phía Ngọc Dung. Hắn đang im lặng, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm , chẳng rõ đang nghĩ điều gì. Nàng khẽ nhếch môi, nụ lạnh lẽo thoáng qua: Ngọc Dung Thánh nữ, đúng ? Vậy thì sẽ cho xem! Hắn Thánh nữ những lời giáo điều, huyền hoặc , sẽ cho . cho đến khi chính nghẹn .

Ngọc Dung cố chấp bảo vệ một , nàng là ai, nhưng nếu thật như An Liên từng , vốn là quý tộc danh môn, nay ẩn nơi giáo phái tăm tối , e rằng cũng vì đó mà cam chịu như thế.

Còn kẻ bảo vệ là đúng sai, thiện ác, điều quan trọng. Điều Tô Liên Y chính là: Bảo vệ nghĩa là dung túng. Muốn xưng là “ bảo vệ”, thì chịu trách nhiệm với , thế nào là đúng, thế nào là sai. Nếu , thì chỉ là một con ch.ó trung thành mù quáng, chủ bảo g.i.ế.c ai cũng theo, chẳng cần đúng sai!

“Tiểu Liên, ngươi !” Lý bà bà theo , mặt mày rạng rỡ.

Tô Liên Y mỉm bất lực: “Ta cũng chỉ ép lên đài như vịt đuổi lên giàn thôi mà. Nói linh tinh vài câu, chẳng đúng sai, coi như xong nhiệm vụ là .”

Lý bà bà khẽ thở dài: “Tiểu Liên , ngươi thật quá khiêm tốn. Nghe ngươi , cũng tự thấy xem bản . Có lẽ sống quá lâu, trải qua quá nhiều, nên lúc nào , đ.á.n.h mất nguyên tắc . Người sai, càng già càng hồ đồ…”

Tô Liên Y bĩu môi, tinh nghịch lè lưỡi: “Trời ạ, mấy lời bừa mà ngay cả bà cũng tin ? Vậy uống chén rượu mừng mới .”

Lý bà bà bật , khẽ gõ nhẹ lên tay nàng: “Con bé tinh quái .”

Tô Liên Y liếc thấy Vân Phi Tuân ở cách đó xa, nàng kín đáo hiệu, lặng lẽ rời khỏi đám đông. Nàng hiểu ngay ý, liền : “À , Lý bà bà, Thánh nữ đại nhân tỉnh . Bà mau xem thử .”

Lý bà bà đáp: “Thế còn ngươi định ? Hay chúng cùng thăm Thánh nữ .” trong lòng bà nghĩ: Nếu Thánh nữ tỉnh dậy, e rằng sẽ nổi trận lôi đình mất. Tiểu Liên nên một bước, tự giải thích còn hơn.

Tô Liên Y hiểu ngay ý của Lý bà bà, chỉ lắc đầu: “Thôi, cần . Chắc lát nữa Ngọc hộ vệ sẽ tìm để hỏi chuyện.”

Lý bà bà nghĩ một lúc gật gù: “Cũng . Thánh nữ đại nhân chắc tỉnh nhanh thế . Ngươi cứ đến chỗ Ngọc hộ vệ , trả lời cho xong. đó nhất định đến gặp Thánh nữ, ?”

vì trong lòng vẫn lo cho Tiểu Liên, sợ rằng nếu Thánh nữ tỉnh , chuyện hôm nay e là dễ yên.

“Ta .” Tô Liên Y gật đầu, tạm biệt Lý bà bà, bước về phía Ngô thần tư. Đợi đến khi bóng Lý bà bà khuất hẳn, nàng mới khẽ nhỏ với ông: “Nếu lát nữa Ngọc hộ vệ hỏi , ông cứ sang xem tình hình của Thánh nữ. Nói rằng Thánh nữ đang mê man vì sốt cao, thấy lo nên ở trông nom.”

Ngô thần tư xong, mặt mày rạng rỡ. Trong lòng ông, sự sùng bái đối với Tô Liên Y sôi trào như nước sông Hoàng Hà, thể ngăn , lập tức đáp ngay: “Được, Tiểu Liên cô nương cứ yên tâm . Nếu Ngọc hộ vệ hỏi, nhất định sẽ đúng như thế!”

“Vậy phiền thần tư .” Tô Liên Y cảm ơn, xoay định , nhưng bước vài bước, Ngô thần tư gọi giật .

Ông ngượng, gãi đầu: “Cái đó… Tiểu Liên cô nương, về cái… tâm kinh đó, ngươi thể… cho một bản ? Nghe ngươi xong, cảm thấy tâm thần như gột rửa, lòng tĩnh lạ thường, nghiền ngẫm thêm.”

Tô Liên Y bật , gật đầu: “Được, để chép cho ông . Ông cứ yên tâm.”

Ngô thần tư mừng rỡ, cúi đầu cảm tạ mãi thôi. Giữa vô lời cảm ơn, Tô Liên Y len khỏi đám đông, về hướng mà Vân Phi Tuân hiệu ban nãy.

Giữa rừng, đang chờ nàng ngoài Vân Phi Tuân - chồng mà nàng ngày đêm thương nhớ — còn vòng tay nóng bỏng và nụ hôn cuồng nhiệt dành cho nàng.

“Đừng… đừng nghịch nữa.” Tô Liên Y đỏ bừng cả mặt, cố đẩy : “Nếu còn như thế, e là buổi gặp bí mật biến thành chuyện khác mất! Ta lén ngoài, liều cả phát hiện, chẳng lẽ chỉ để chuyện đó ?” Giọng nàng hổ thẹn trách móc.

Vân Phi Tuân bật , giọng cố tình trêu chọc: “Phu thê với , chuyện của phu thê — gì là sai?”

“Ngươi…!” Tô Liên Y trừng mắt, hổ tức: “Ta xin ngươi, đừng dọa nữa.”

Thấy nàng sắp phát , Vân Phi Tuân mềm lòng, mỉm buông tay, nét trêu đùa tan dần. “Hết đùa . Ta ngóng tin từ Ảnh Hồn Vệ. Danh tính thật của Ngọc Dung, cũng tra .”

Tô Liên Y lập tức ngẩng đầu, mắt sáng rực: “Thật ? Mau , rốt cuộc Ngọc Dung là ai?”

 

 

Loading...