Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 26: Không đến
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:51
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường tới huyện thành, Tô Liên Y với Mã lão đầu trò chuyện rôm rả, Mã lão đầu đ.á.n.h xe lừa gặm bánh bao Tô Liên Y đưa, miệng thì khoác lác kể chuyện tứ phương, nào chuyện ly kỳ, nào chuyện giai thoại, vui đến mức quên cả đường xa.
Chẳng mấy chốc tới cổng huyện thành.
“Mã đại thúc, ngươi cho xe dừng một chút.” Tô Liên Y lên tiếng.
“Được!” Mã lão đầu giật cương dừng xe, hỏi: “Liên Y, ngươi chuyện gì thế?”
Tô Liên Y nhanh nhẹn nhảy xuống xe, cầm c.h.ặ.t bọc đồ trong tay:
“Mã đại thúc, phủ Lý gia nữa , ngươi mang rượu phủ mất bao lâu ạ? Ta tranh thủ chợ huyện dạo một vòng, lát nữa đây gặp ngươi cùng về.”
Mã lão đầu thì mừng rỡ, vỗ mạnh đùi ha hả: “Con bé ngoan, thế mới chứ! Chuyện hôn nhân quan trọng là môn đăng hộ đối, cái nhà Lý gia , vốn dĩ chẳng trong làng thể với tới. Có gả cũng chẳng ngày nào sung sướng . Còn tiểu t.ử Đại Hổ tuy ít nhưng khỏe mạnh, ruộng, hai đứa chăm chỉ thì cũng sẽ khấm khá thôi.”
“…” Tô Liên Y chỉ khổ: “Vâng, , Mã đại thúc ạ. Giờ cũng buông chuyện đó . Ta chợ mua chút đồ, lát nữa gặp ngươi về cùng nhé.”
Trong lòng thì gào thầm: Trời ơi, oan quá mà!
Hai hẹn giờ về, liền tách hành động. Trong lòng Tô Liên Y háo hức, tung tăng dạo khắp khu chợ huyện, còn Mã lão đầu thì đ.á.n.h xe lừa chở rượu thẳng tới phủ Lý gia.
Trước cổng phủ Lý gia, Thúy Nhi dẫn theo mấy , từ xa thấy xe lừa nhà Tô gia chở rượu lộc cộc chạy cổng . Trong lòng càng thêm căng thẳng, sát khí trong mắt lóe lên. Hôm nay, nhất định lấy mạng con béo đó!
Mã lão đầu dắt xe sân, quản sự đón, vài gia đinh nhanh tay khiêng xuống ba thùng rượu lớn.
Vì một phủ lớn như phủ Lý gia cứ khăng khăng uống rượu lò nhà Tô gia? Dĩ nhiên, cũng nguyên do của nó…
Bên cạnh thôn Tô Gia một ngọn núi lớn, dân trong thôn gọi là núi Tiên Thủy. Trên đỉnh núi một con suối, nước suối chảy xuống tụ ở lưng chừng núi thành một cái đầm, tuyệt nhiên hề chảy xuống chân núi dù chỉ một giọt. Nước suối ở đây trong veo, ngọt mát, dùng pha thì hương thanh vị nhẹ, đem nấu rượu thì rượu ngọt đậm, hậu vị êm dịu khác thường.
Từng tính chuyện dẫn suối chảy xuống núi, nhưng thử hết cách đến cách khác, cứ đến chỗ đầm là nước tự nhiên ngấm xuống đất, chẳng chịu chảy xuống chân núi, cuối cùng cũng đành bỏ cuộc.
Xưởng rượu của Tô gia là nghề gia truyền, dùng công thức cổ xưa, điều quý nhất chính là nước suối Tiên Thủy . Nước dân làng cõng từng thùng xuống núi, cực nhọc nhưng quý giá.
Mười mấy năm , gia chủ Lý gia, Lý Phúc An từng vô tình uống rượu của Xưởng rượu Tô gia. Từ đó về mê mẩn dứt, uống rượu thì chỉ uống rượu nhà Tô Gia mà thôi.
Lý Phúc An là ăn, khôn ngoan, từng tính chuyện trực tiếp mua đứt lò rượu nhà Tô gia, hoặc tự mở một lò rượu khác ngay chân núi Tiên Thủy. Hắn từng mượn cớ mời mấy khách lớn đến uống rượu, cho họ nếm thử rượu của nhà Tô gia. Thế nhưng mấy vị khách cũng chẳng mấy mặn mà, thêm chuyện lấy nước núi khó như , cuối cùng Lý Phúc An đành bỏ ý định.
Cứ thế, phủ Lý gia trở thành khách hàng lớn nhất của xưởng rượu Tô gia.
“Ủa? Con béo đáng ghét đó thấy tới?” Một a cạnh Thúy Nhi tò mò cất tiếng. Đám đều do Thúy Nhi dẫn theo, chuẩn “xử lý” Tô Liên Y như .
Thúy Nhi đảo mắt quanh, quả thật ngoài lão già chở rượu thì chẳng thấy bóng dáng Tô Liên Y cả. Nàng cau mày, lệnh cho một a lanh lợi: “Ngươi hỏi thử xem, nhớ khéo miệng một chút.”
“Dạ, Thúy Nhi tỷ.” A lời, liền nhanh chân chạy .
Trước cổng sân , quản sự nhận rượu xong, đưa biên lai cho Mã lão đầu. Lúc , một nha mặt mày tươi bước gần, cất giọng ngọt ngào: “Đại thúc mang rượu tới ? Sao thấy Liên Y tỷ thế?”
Mã lão đầu thấy đây là nha lạ mặt, trong bụng lấy lạ: từ bao giờ Liên Y quen với nha trong phủ Lý gia ? Ông đáp thật thà: “Liên Y hôm nay chợ mua ít đồ, ghé Lý phủ.”
“À?” Không chỉ nha mà cả quản sự cùng mấy tên gia đinh bên cạnh cũng khẽ trố mắt: Con béo Tô Liên Y mà tới Lý phủ? Lạ thật!
“Vậy… Liên Y tỷ lát nữa ? Mấy bữa nay gặp, nhớ tỷ quá chừng.” Nha cố gặng hỏi, giọng ngọt như mật.
Mã lão đầu vốn là lão nông thật thà, đầu óc đơn giản, nha thì cũng tin sái cổ, cứ ngỡ nha thật sự thiết với Tô Liên Y.
“Hôm nay nha đầu Liên Y phủ , hẹn , nó mua xong đồ thì hai chúng về thẳng thôn luôn.”
“À, , đa tạ đại thúc ạ.” Nói xong, nha lập tức gót rời , bước chân thoăn thoắt, chẳng để lộ chút sơ hở.
Nếu chuyện xảy tầm một tháng , chắc chắn Mã lão đầu sẽ nghi hoặc mãi thôi: Nha phủ Lý gia cao quý thế, tự dưng quan tâm đến con béo Tô Liên Y? dạo gần đây tiếp xúc nhiều, lão thấy nha đầu Liên Y cũng khéo léo, điều, tính tình tệ, nên cũng nghĩ ngợi chi cho lắm, chỉ cho là nha quý mến cô từ sớm thôi.
…
Mà lúc , phía tảng giả sơn bên cạnh hồ non bộ, mấy nha khác lén lút nấp sẵn, rình chuyện từ đầu đến cuối...
“Thúy Nhi tỷ, con mụ béo c.h.ế.t tiệt hôm nay phủ. Ông già nó chợ mua đồ, ghé Lý phủ nữa .” Nha cúi đầu bẩm báo.
“Cái gì? Không đến?” Một loạt nha lớn nhỏ xung quanh đều kinh hô.
Thúy Nhi nhất thời ngẩn , sắc mặt chợt trắng bệch: “Mấy đứa ở đây canh kỹ, một lát về ngay.” Việc liên quan đến mạng của nàng , tuyệt đối dám sơ suất. Dứt lời, nàng vén váy chạy thẳng về phía thư phòng của Nhị thiếu gia.
Trong thư phòng Hải Đường Viên, Lý Ngọc Đường đang cùng quản sự rà soát sổ sách, thần sắc điềm nhiên, tựa hồ chuyện m.á.u sắp đổ nơi hậu viện.
“Nhị thiếu gia! Nhị thiếu gia! Tiểu tỳ cầu kiến Nhị thiếu gia!” Tiếng Thúy Nhi dồn dập, mang theo vẻ hoảng loạn, vang vọng bên ngoài thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-26-khong-den.html.]
Quản gia chính của phủ Lý gia thì theo sát lão gia Lý Phúc An, còn quản gia thứ hai thì hầu hạ Nhị thiếu gia Lý Ngọc Đường. Việc Thúy Nhi tự tiện la hét ngoài thư phòng quản gia thứ hai cạnh cau mày tức giận, suýt nữa quát tháo dạy dỗ tại chỗ.
Lý Ngọc Đường khẽ phất tay, giọng thản nhiên vui giận: “Đều lui xuống , để nàng .”
“Dạ.” Quản gia thứ hai dẫn mấy hầu lặng lẽ lui khỏi thư phòng, Thúy Nhi lúc mới run rẩy quỳ phịch xuống mặt Lý Ngọc Đường: “Nhị thiếu gia! Con... con béo c.h.ế.t tiệt ... , là Tô Liên Y... nó... nó đến!”
“Nói cho rõ ràng.”
Chàng thiếu niên vẫn khoác bộ bạch y, cúi đầu lật sổ sách, buồn liếc nàng một cái, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng khiến Thúy Nhi lạnh toát sống lưng, mồ hôi lạnh rịn đầy trán.
Nàng vội vàng nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh: “Bẩm nhị thiếu gia, Tô Liên Y hôm nay phủ. Ông già chở rượu của nhà Tô gia , nó chợ mua đồ sẽ về thẳng thôn, tuyệt đối ghé Lý phủ nữa...”
Ngón tay thon dài của Lý Ngọc Đường khẽ khựng một nhịp, lập tức khôi phục vẻ bình thản như từng gì xảy : “Ra ngoài .”
“Dạ.” Nghe , trái tim Thúy Nhi mới coi như thả lỏng. Chỉ cần Nhị công t.ử , nàng coi như thoát tội.
Trong thư phòng, giọng nhạt như nước mùa thu vang lên: “Mặc Nông.”
Người hầu tín Mặc Nông lập tức bước , cúi : “Có thuộc hạ.”
Ngón tay trắng muốt tiếp tục lật thêm một trang sổ, giọng chậm rãi nhưng giấu ý lãnh đạm: “Phái theo dõi xem Tô Liên Y đang gì.”
“Tuân lệnh.” Mặc Nông khom , lặng lẽ lui ngoài.
Chàng thiếu niên cụp mắt, ánh sáng phản chiếu trong đồng t.ử sâu như mặt hồ mùa đông, khó đoán ý nghĩ.
“Vào , tiếp tục.”
Vừa dứt lời, quản gia thứ hai liền khép nép dẫn đám gia nhân bưng sổ sách tiến , tiếp tục công việc đang dang dở. Lý Ngọc Đường vẫn bình tĩnh như chuyện gì xảy .
…
Cùng lúc , bên phía Tô Liên Y bận rộn ngơi tay.
Nàng ghé tiệm t.h.u.ố.c , mua một chiếc cối đá nhỏ để nghiền d.ư.ợ.c liệu, tranh thủ đổi ngân phiếu thành bạc vụn, cất kỹ trong tay áo. Xong xuôi, nàng ghé lò rèn, chọn mấy con d.a.o sắc, lưỡi thép sáng loáng, ánh lên tia lạnh lẽo khiến ai thoáng thấy cũng rợn .
Tiện đường, nàng mua thêm vài lạng ngon, sắm chút kim chỉ, chỉ tơ, phòng khi cần khâu vá sửa soạn quần áo.
Lo liệu xong xuôi, Tô Liên Y mới xách tay nải, thong thả về cổng thành.
Khi nàng về tới nơi, lão Mã chờ sẵn từ lâu.
“Mã đại thúc, để ngươi đợi lâu .” Tô Liên Y , xách theo chiếc cối đá nặng trịch, bước nhanh vài bước tới. Lão Mã thấy liền bước lên đỡ lấy, cẩn thận đặt lên xe lừa.
“Con mua cái cối đá gì ?” Lão hiếu kỳ hỏi.
Tô Liên Y khẽ cong môi : “Không con mua , là Đại Hổ dặn con mua đấy, con cũng chẳng rõ định dùng gì.”
Tội nghiệp Đại Hổ, vô duyên vô cớ gánh cái tội khác. chuyện nhỏ nhặt , Tô Liên Y cũng chẳng giải thích nhiều, dù lão Mã cũng sẽ mau quên thôi.
Lão Mã cầm dây cương, quát khẽ một tiếng, xe lừa lắc lư rời cổng thành, men theo con đường làng về thôn cũ.
Tô Liên Y mở bọc hành lý, lấy một gói thơm, hai tay đưa tới : “Mã đại thúc, đây là chút ngon con biếu ngươi, mong ngươi đừng chê.”
Lão Mã đón lấy gói , còn mở ghé mũi ngửi thử, lập tức tấm tắc khen: “Ồ, mùi thơm thật đấy! Chắc rẻ , Mã thúc dám nhận của ngươi.” Nói , lão định nhét tay Tô Liên Y.
Tô Liên Y khẽ , bàn tay trắng trẻo đè gói , để lão đưa trả: “Ngươi cứ yên tâm mà dùng, chẳng đáng bao nhiêu bạc . Nhà còn quần áo nhiều đến mặc chẳng xuể, sắp mẫu mới, mấy cái cũ đem bán đổi chút tiền, tiện mua ít ngon biếu ngươi. Đây là chút lòng hiếu kính, ngươi chớ từ chối kẻo áy náy.”
Lời lẽ khéo léo mà hợp tình hợp lý, khiến lão Mã mà xúc động, sống mũi cũng cay. Lão chỉ là kẻ công giữ xe kéo rượu, mà nay cô nương Tô gia cũng xem trọng như trưởng bối. Lão xoa tay, giọng khàn khàn bảo: “Liên Y , là hồ đồ, trong lòng hiểu lầm ngươi nhiều điều. Giờ mới ngươi là đứa bụng, hiểu chuyện lắm!”
Tô Liên Y chỉ mỉm , thêm gì. Nàng nghiêng chỉnh bọc hành lý, khóe môi tuy cong cong, nhưng trong mắt thoáng vẻ trầm ngâm.
Trong bụng nàng suy nghĩ: Nếu nàng đoán sai, từ lúc khỏi hiệu t.h.u.ố.c bám theo .
Nàng cứ ngỡ bọn là cướp đường, nên lúc ở chợ cố ý len đám đông để tránh tay bất ngờ. giờ ngẫm , đám áo quần sạch sẽ, vải vóc đều là hàng , tuyệt chẳng giống bọn cướp bình thường, mà đúng trông giống gia nhân của nhà quyền quý thì hơn.
lúc , lão Mã chợt nhớ , vội vàng : “Phải , Liên Y , khi nãy giao rượu xong, nha chạy hỏi con , mấy bữa gặp, nhớ con lắm đấy!”
Tô Liên Y khẽ giật , ánh mắt thoáng nghi ngờ thoắt trở nên sắc bén: “Nha ? Bảo nhớ ư?”
Nàng mím môi, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Hóa đám khi nào cũng là của Lý phủ? Chẳng lẽ bọn họ giở trò gì nữa đây?