Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 259: Ai mà không ghen tị chứ?
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:38:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thúc ngựa suốt một ngày hai đêm, cuối cùng đoàn cũng đến thôn Ngọa Long.
Khi đặt chân đến nơi, trời hửng sáng.
Vùng địa thế bằng phẳng, ba mặt đều núi bao quanh. Núi cao, nhưng nối liền bất tận, vây quanh vùng đồng bằng giữa như một lòng chảo. Đứng giữa thung lũng ngẩng đầu bốn phía, chỉ thấy những dãy núi trập trùng uốn lượn tựa như một con rồng xanh say ngủ, vì thế mà gọi là Ngọa Long. Giữa thung lũng một ngôi làng, tên cũng theo đó mà thành: thôn Ngọa Long.
Nhờ vị trí địa lý đặc biệt, thôn Ngọa Long khá biệt lập, gần như tách rời khỏi thế giới bên ngoài, hệt như một Đào Hoa Nguyên giữa nhân gian. Do núi bao bọc, khí hậu trong thung lũng ôn hòa, ít gió bụi, nhiều mưa, nên dù là lúa ngô cỏ hoa dại, tất cả đều xanh um tùm, chẳng giống chút nào với vùng đất khô cằn ở phía đông nước Loan.
Có thể , thôn Ngọa Long hầu như chịu ảnh hưởng từ thành Đông Ô. Nếu trận ôn dịch , e rằng dân làng vẫn còn đang sống cuộc đời tự cung tự cấp, yên vui và thanh bình.
Vừa đến thung lũng, đoàn xe bắt đầu giảm tốc.
Rèm sa đỏ vén lên, An Liên ló đầu , hít sâu một , nở nụ mãn nguyện:
“Quả là nơi lành, hơn hẳn cái thành Đông Ô trọc lốc , ngươi ?”
Nàng sang cưỡi ngựa đen Đạp Huyết bên cạnh, chính là Vân Phi Tuân, hỏi tiếp” “Tô thị vệ, ngươi thấy thế nào?”
Người cưỡi ngựa ngẩng đầu thẳng lưng, tay trái cầm cương, tay giữ chuôi đao lớn trong vỏ da cứng, đưa mắt quan sát khắp nơi. Trong lòng khỏi thầm thán phục tạo hóa của thiên nhiên, thể khắc họa một nơi đẽ tựa chốn bồng lai như thế.
Còn lời An Liên , coi như gió thoảng bên tai.
Đây là thứ bao nhiêu nàng lơ. Nếu là , chắc hẳn An Liên nổi trận lôi đình, nhưng chẳng hiểu khác, lẽ là “một vật khắc một vật”. Thái độ lạnh nhạt chẳng những khiến nàng giận, ngược còn khiến nàng thêm yêu thích, thêm ngưỡng mộ “Tô Đại Hổ” .
Vân Phi Tuân vốn luyện bản lĩnh “tai , mắt thấy” từ khi còn ở thôn Tô gia: ngoài mắng c.h.ử.i, chế giễu khiêu khích, đều thể ngơ, chỉ tập trung việc của . Giờ cũng thế, cưỡi ngựa bên cạnh, xem cỗ kiệu lớn phủ sa đỏ như tồn tại.
Còn lý do sát cạnh kiệu đỏ, tự nhiên là vì mệnh lệnh của An Liên mặt : “Thị vệ trưởng cận luôn kề bên bảo hộ Thánh Nữ.”
Để tránh bại lộ phận, và cũng để khiến Ngọc Dung sinh nghi, buộc .
Thân ở doanh Thánh Nữ, nhưng lòng vẫn hướng về khác. Tuy đang ở cạnh cỗ kiệu rực đỏ của An Liên, song ánh mắt luôn dõi về phía , nơi chiếc xe ngựa bình thường chẳng mấy nổi bật, nhưng bên trong là mà ngày đêm mong nhớ.
“Tiểu Liên, ngươi tỉnh ?”
Ngay khi Tô Liên Y vén rèm bước khỏi xe, một giọng dịu nhẹ vang lên, chứa quá nhiều cảm xúc, nhưng khiến cảm thấy dễ chịu. Đó là Ngọc Dung.
Tô Liên Y khẽ mỉm , gật đầu: “Vâng, Ngọc hộ vệ vất vả . Đêm qua ngươi nghỉ ?”
Ngọc Dung cưỡi bạch mã Vô Trần, cúi đầu đáp: “Ta chợp mắt chừng hai canh giờ.”
Tô Liên Y quanh, khẽ thốt: “Đây chính là thôn Ngọa Long ? Khác hẳn với tưởng tượng…”
Trong suy nghĩ của nàng, một ngôi làng ôn dịch hoành hành hẳn tiêu điều, hoang tàn, xác ngổn ngang; thế nhưng cảnh tượng mắt là cây cối xanh um, đường xá sạch sẽ, thật khó tin đây là nơi đang gánh chịu tai họa.
chính vì , lòng càng thêm nhói đau.
Hai dân trong thôn bước nhanh tới xe ngựa của Tô Liên Y, thấy nàng quỳ xuống: “Tiểu Liên cô nương, Ngọc hộ vệ! Chúng thật chẳng cảm tạ cho đủ. Cảm ơn hai cứu mạng chúng , còn nguyện đến đây để cứu cả thôn!” Nói xong, cả hai đồng loạt dập đầu lạy.
Tô Liên Y nhanh ch.óng bước xuống xe, khẽ đỡ họ dậy: “Xin hai vị đừng . Cứu giúp bách tính là thiên chức của trong Phụng Nhất giáo chúng . Thần linh sáng suốt, sẽ để oan uổng một hiền, cũng chẳng dung tha kẻ ác nào.”
Ngọc Dung nghĩ nhiều quá , nhưng rõ ràng lời của Tiểu Liên chút ẩn ý.
Không ai nhận rằng, thôn dân Ngọa Long đây đến Phụng Nhất giáo là để cầu cứu Thánh Nữ, cho là thể cứu khổ cứu nạn. Thế mà giờ, thật sự khiến họ đặt niềm tin là Tiểu Liên. Họ dường như tin nàng hơn so với Thánh Nữ.
Tô Liên Y quan sát khắp địa hình, nhớ cảnh đầu gặp Thánh Nữ ở ngoại ô thành Đông Ô, nhanh ch.óng nghĩ cách sắp xếp hợp lý.
“Một lát nữa chúng sẽ dựng trại ở bãi đất trống phía . Hai dẫn vài thị vệ làng, bảo bộ dân làng già, trẻ, lớn, bé đều đến tập trung ở quảng trường doanh trại. Ai bệnh nặng nổi thì cho khiêng đến. Làm nhanh lên.”
“Vâng, cảm tạ Tiểu Liên cô nương.” Hai vội vàng cúi đầu cảm ơn, dẫn theo mười thị vệ do Tô Liên Y phân công, chạy thẳng làng.
Nhận lệnh, đám thị vệ hành động thuần thục, chẳng bao lâu bãi đất trống biến thành một khu trại quy củ.
Tô Liên Y gọi thị vệ trưởng phụ trách hậu cần đến, rút một tấm bản vẽ giao cho , dặn bố trí lều trại theo đúng bản vẽ và công năng từng khu.
Trong bản vẽ, doanh trại chia hai khu lớn: khu gần làng là khu y tế, còn khu phía là khu nghỉ ngơi.
Khu y tế chia thành bốn phần: khu khám bệnh, khu điều trị, khu lưu trú và khu cách ly.
Khu khám bệnh dùng để chẩn đoán, kê đơn. Ngoài nàng và Ngọc Dung, còn hai thầy t.h.u.ố.c trong trại, những Tô Liên Y tạm thời huấn luyện đó.
Khu điều trị là nơi phát t.h.u.ố.c, hướng dẫn dân làng cách dùng.
Khu lưu trú gồm vài gian lều dành cho những bệnh nặng, thuận tiện để nàng theo dõi.
Còn khu cách l, đó mới là phần quan trọng nhất.
Sau khi hỏi han hai dân trong làng và qua nhiều sách, Tô Liên Y rút kết luận: “Thiên dịch” lúc nào cũng lây, mà chỉ khi bệnh nhân phát bệnh đầu, tính truyền nhiễm mới mạnh nhất. Vì , những trong giai đoạn đầu tách riêng điều trị.
Nàng giải thích rõ lý do bố trí từng khu cho viên thị vệ trưởng, Ngọc Dung chỉ yên bên cạnh lặng lẽ .
Khi thị vệ mang bản vẽ rời , Ngọc Dung mới lên tiếng: “Bố cục chỉnh, trình bày rõ ràng… Tiểu Liên, đây cũng là ngươi học từ Tô Liên Y ?”
Khóe miệng nàng giật nhẹ, bất đắc dĩ: “Cái thì cần học, nghĩ kỹ một chút là vẽ thôi.” Trong lòng nàng thật sự chẳng hiểu vẽ một cái sơ đồ thế gì khó.
Ngọc Dung nghiêng đầu nàng, giọng trầm thấp: “Bản vẽ … ngươi chuẩn từ ?”
“Không, vẽ tối qua, trong xe ngựa.”
Ngọc Dung khẽ nhướng mày, ánh mắt thoáng chút đùa cợt: “Thế còn nghi thức cầu nguyện của Thánh Nữ, ngươi định sắp xếp lúc nào? Bệ thờ để nàng lễ, dựng ở ? Ta xem trong bản vẽ, chẳng thấy ghi.”
Tô Liên Y im lặng, lòng thầm kêu khổ.
Họ đến đây là để cứu , chứ để diễn tuồng. Chữa bệnh cứu nạn, chẳng lẽ còn dựng đài cho Thánh Nữ “lên đồng” một phen? Nghĩ nhưng nàng dám , chỉ c.ắ.n môi, ngó quanh tìm chỗ thể dựng tạm một bệ lễ.
Ngọc Dung thấy dáng vẻ của nàng, bỗng bật khẽ. Người vốn lạnh lùng ít , nay nở nụ trong trẻo, ôn hòa như một thiếu niên thư sinh.
Nụ khiến Tô Liên Y thoáng bối rối, mặt khẽ tái . Dù tìm chỗ dựng đài, nàng vẫn nên sắp xếp buổi “cầu nguyện” đó lúc nào.
Cứu như cứu hỏa, chẳng lẽ để bệnh nhân chờ trong đau đớn chỉ để lễ ? Hay chữa bệnh, nghi thức cùng lúc? Nghĩ thôi thấy khó. Chưa đến khác, ngay cả Thánh Nữ e rằng cũng chẳng vui vẻ gì.
Ngọc Dung vẫn cúi đầu, vẻ mặt lúng túng của Tô Liên Y mà khẽ . Nàng ngẩng lên, chợt nhận hôm nay trời trong sáng khác thường, nắng rực rỡ, gió nhẹ khiến tinh thần phơi phới, dù bản nàng gần như thức trắng đêm qua.
“Thôi khỏi sắp xếp nghi thức gì nữa.” Ngọc Dung , giọng nhàn nhạt: “Giờ Thánh Nữ e là chẳng còn tâm trí mà cầu nguyện .”
Tô Liên Y sững , ngẩng đầu lên thì thấy Ngọc Dung đang mỉm về phía xa. Nàng thuận theo ánh mắt , liền thấy xa, An Liên trong bộ y phục đỏ rực đang quấn quýt bên một nam nhân áo đen đang gì đó.
An Liên nở nụ e lệ, đôi mắt sáng long lanh dán c.h.ặ.t lên , vòng quanh , vẻ mặt hứng khởi vô cùng. Trái , Vân Phi Tuân bước thẳng tắp, ánh mắt về phía , dáng vẻ lạnh lùng như chẳng hề bên cạnh .
Tô Liên Y thầm nghĩ, nếu An Liên dám chặn mặt, e rằng Vân Phi Tuân sẽ ngần ngại đá bay nàng ngay lập tức.
“Ngươi trông khỏe lắm.” Ngọc Dung khẽ .
Tô Liên Y vốn đang bực bội, chỉ chạy qua tự tay đá An Liên một cái, Ngọc Dung hỏi liền vội lấy vẻ bình tĩnh, mày khẽ chau: “Có lẽ . Tối qua vẽ bản thiết kế, nghỉ ngơi đủ.” Nàng mỉm , giọng mang chút áy náy.
Ngọc Dung nhíu mày, ánh mắt liếc về khu trại phía xa đang dần thiện: “Còn một hai canh giờ nữa là dựng xong hết. Chỗ lều tạm thời để trống, ngươi qua đó nghỉ .”
Tô Liên Y lắc đầu: “Cảm ơn Ngọc hộ vệ lo lắng, nhưng chịu .”
“Sao .” Giọng Ngọc Dung nghiêm hẳn: “Đi thôi, đưa ngươi qua.” Dứt lời, cho từ chối, nắm lấy cánh tay Tô Liên Y kéo thẳng.
…
Cách đó xa…
“Tô thị vệ, đêm qua ngươi ngủ để bảo vệ bản tọa, thật khiến bản tọa cảm động vô cùng. Sự trung thành của ngươi… bản tọa nên báo đáp thế nào đây?” An Liên ném ánh mắt đưa tình.
Đã đến nơi, Vân Phi Tuân dĩ nhiên tiếp tục bám lấy. Thấy phía đang dựng doanh trại, liền định giúp một tay, nhân tiện tìm cơ hội gặp thuộc hạ để trao đổi tin tức.
“Tô thị vệ, bản tọa thấy ch.óng mặt quá, ngươi đưa bản tọa về xe nghỉ .” Nói , nàng khẽ nghiêng , giả vờ ngã về phía .
Vân Phi Tuân chỉ khẽ nghiêng vai, tránh sang một bên. An Liên nghiêng hụt, may mà thủ linh hoạt, nhanh ch.óng lấy thăng bằng, đến mức ngã sấp mặt.
“Tô thị vệ!” An Liên cao giọng: “Ngươi cho bản tọa!”
Vân Phi Tuân bất đắc dĩ dừng bước, giọng lạnh như băng: “Thánh Nữ gì chỉ giáo?”
An Liên tức đến đỏ mặt, song giọng mang vẻ nũng nịu: “Tô thị vệ là thị vệ bên cạnh bản tọa, thấy bản tọa khó chịu mà ngươi cũng ngơ ?”
Hắn nhẫn nại đáp: “Không Thánh Nữ còn hai vị bà bà hầu hạ ?”
Cách đó xa, Lý bà bà và Tôn bà bà vẫn lặng bên cạnh. Một lưng còng, vết thương lưng lành khiến bước khổ sở; quấn băng kín nửa đầu, bên ngoài chùm thêm khăn cùng màu áo, trông chướng mắt đáng thương.
Cả hai đều cúi đầu, ánh mắt chất đầy chán ghét và căm phẫn.
An Liên ném nụ quyến rũ: “Hai bà bà đều mang thương tích, bản tọa dĩ nhiên thương xót cho họ, để họ nghỉ ngơi nhiều một chút.”
Hai , trong lòng chỉ thầm khâm phục khả năng đảo trắng thành đen của nàng .
Vân Phi Tuân cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự khó chịu. Hắn ngẩng lên, lúc bắt gặp cảnh Ngọc Dung đang kéo tay Tô Liên Y về phía doanh trại xa xa. Gương mặt lập tức sa sầm, trong mắt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo.
Không hiểu , đúng lúc , Tô Liên Y cũng đầu . Ánh mắt hai chạm trong trung, xa cách mà nặng nề, như chứa cả ngàn lời .
An Liên nhận sự khác thường của Vân Phi Tuân. Thấy dường như lơ đãng, nàng liền nhân cơ hội, nhào thẳng lòng , giọng mềm như tơ: “Tô thị vệ, đưa bản tọa về lều , đầu bản tọa choáng quá… chắc là do đường xa mệt mỏi thôi.”
Tô Liên Y thấy cảnh đó thì giật . Vốn dĩ nàng với An Liên bực thương, nhưng lúc thì chỉ còn bực. Ai chứ, cũng dám quyến rũ của nàng ?!
“Á—!” Vì ngoái đầu về phía Vân Phi Tuân, Tô Liên Y để ý hòn đá chân, trượt một cái, mất thăng bằng, hình nghiêng ngả sắp ngã nhào xuống đất.
cơn đau dự đoán đến. Thay đó, là mùi hương thoang thoảng của xà phòng mát lành và sạch sẽ.
Ngọc Dung nhanh như chớp, kịp vòng tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng lòng.
Phía xa, Vân Phi Tuân gạt phắt An Liên , ánh mắt lập tức trở nên dữ tợn, sát khí bốc lên ngùn ngụt. Hắn chẳng màng gì nữa, sải bước dài thẳng về phía Tô Liên Y.
Ngọc Dung vẫn còn đang giữ nàng trong tay, kịp gì thì Tô Liên Y thoáng qua vai nàng, liền thấy nào đó đang lao tới với gương mặt đen sì như mây dông. Nàng lập tức tái mét, sức trừng mắt, hiệu ngăn .
“Có chuyện gì ?” Ngọc Dung khẽ cúi đầu hỏi.
Tô Liên Y c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nuốt cơn hoảng hốt, trong đầu chỉ thấy từng đám tế bào thần kinh lượt hy sinh dũng.
“Không… gì. Ta… ch.óng mặt thôi.”
Giờ mà Ngọc Dung buông tay, chắc chắn sẽ thấy Vân Phi Tuân đang hầm hầm tới, và khi … ối thôi, sẽ một trận long trời lở đất.
Ngọc Dung nàng, ánh mắt thoáng hiện vẻ thương xót: “Ta bảo ngươi nghỉ cho sớm, cứ cố gì.” Giọng nàng dịu như gió, nhẹ nhàng bế thẳng Tô Liên Y lên, về phía lều.
Tô Liên Y khác bế ngang, cứng đờ, khó chịu đến cực độ. Nàng nghiến răng, cố ngẩng đầu qua vai Ngọc Dung mà sức trừng mắt với Vân Phi Tuân: Bình tĩnh! Bình tĩnh, xin ngươi đấy! Nếu ngươi loạn, hỏng hết!
Vân Phi Tuân mà bình tĩnh nổi? Vợ , khác ôm lòng đưa mặt bao , chẳng khác nào trời giáng cho một chiếc mũ xanh to tướng!
Tô Liên Y suýt , khuôn mặt nhăn nhó, chỉ dám dùng khẩu hình miệng: Xin ngươi đừng nóng! Là diễn thôi! Diễn thôi!
“Ngươi đó, Tô thị vệ?” Giọng An Liên vang lên phía .
Nghe thấy tiếng nàng , Tô Liên Y sợ hết hồn, vội vùi mặt vai Ngọc Dung, thầm cầu mong Thánh Nữ đừng thấy cảnh nàng nháy mắt với Vân Phi Tuân, càng đừng nghi ngờ quan hệ giữa hai .
Ngọc Dung cảm nhận thở nóng hổi phả lên vai, liền dừng bước, cúi đầu lo lắng:
“Sao thế? Càng khó chịu ?”
Phía là sói, phía là hổ. Tô Liên Y chỉ than thầm trong bụng, dở dở , lí nhí đáp: “Ừm…”
Tư thế hai mập mờ đến mức khó , khiến nàng đỏ mặt tía tai. Cố nhích đầu khỏi vai Ngọc Dung, nào ngờ ngẩng lên thì gần như chạm khuôn mặt , thở hai quấn lấy , gần đến nỗi tim đập loạn nhịp.
Tô Liên Y gồng hết sức, ép bản vùng , tự nhủ: Tất cả chỉ là diễn, chỉ là diễn thôi. Nhịn , nhịn thì yên chuyện.
…
Còn bên —
Vì tiếng gọi của An Liên và phản ứng mau lẹ của Tô Liên Y, Vân Phi Tuân rốt cuộc cũng kìm , tìm chút lý trí. Hắn hiểu quá khích, Tô Liên Y hạng yếu đuối, nàng lý do cho hành động của .
Nghĩ , dừng bước. An Liên hề , cứ thế lao tới, đ.â.m sầm lưng .
“Ái da!” Nàng hét khẽ, chỉ thấy mặt như đ.â.m tường đá. Tiếng hét khiến Ngọc Dung phía khẽ ngoái đầu .
Tô Liên Y nhắm nghiền mắt, thở dài trong tuyệt vọng: Xong . Mọi thứ tiêu tan cả .
, đúng khoảnh khắc , Vân Phi Tuân xoay hướng khác. Trong mắt , ghen tuông, phẫn nộ và sát khí hòa lẫn thành một cơn bão.
Hắn cúi xuống, nắm cằm An Liên, giọng trầm khàn: “Ngươi đưa về lều nghỉ, đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-259-ai-ma-khong-ghen-ti-chu.html.]
“Đau… đau quá…” An Liên run rẩy, cố gỡ tay mà nổi, bàn tay rắn như kìm sắt: “… đúng …” Nàng sợ đến tái mặt.
“Được.” Vân Phi Tuân buông tay, chẳng để nàng kịp phản ứng, lập tức xốc nàng lên, như xách một túi rác, lạnh lùng bước thẳng về hướng khác.
Ngọc Dung theo bóng hai , bật khẽ: “Khẩu vị của An Liên càng lúc càng lạ thật.”
Tô Liên Y chỉ ngoái xem chuyện gì xảy , nhưng tư thế hiện giờ cho phép. Nàng tò mò thấp thỏm.
“Ngọc hộ vệ, thể… thể thả xuống ?” Giọng nàng run run, mặt đỏ bừng vì ngượng. Ngọc Dung chẳng thả, ngược còn ôm c.h.ặ.t hơn, mấy bước đưa nàng trong lều.
Vì tiếng la lúc nãy của An Liên, mấy thị vệ gần đó đều chạy tới xem. Họ thấy Vân Phi Tuân đang xách Thánh Nữ , chỉ thấy Ngọc Dung bế Tô Liên Y trướng, lập tức xôn xao.
Người thì thở dài tiếc nuối: Nữ thần trong lòng họ “ tay” Ngọc hộ vệ.
Kẻ khác thì ha hả: Thánh Nữ mấy định quyến rũ Ngọc hộ vệ đều thất bại, rốt cuộc thua trong tay Tiểu Liên.
…
Bên trong lều.
Vừa đặt xuống, Tô Liên Y vội chống tay lên n.g.ự.c Ngọc Dung, giọng gấp gáp: “Xin , nhưng… xin buông .”
Ngọc Dung sững , nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, thoáng lúng túng giải thích: “Tiểu Liên, hề ý mạo phạm.” lời dứt, giọng nàng trở nên… khó hơn .
Tô Liên Y khẽ thở dài, nép về : “Ta tin ngươi. Ngọc hộ vệ luôn đối xử với . Vậy… ngươi thể để nghỉ một lát chứ?”
Ngọc Dung , vẻ căng thẳng tan biến, mỉm : “Được. Nghỉ .” Nói xong, khẽ gật đầu xoay rời trướng.
Ra ngoài, Ngọc Dung hít một dài. Gió mát lướt qua khiến lòng dễ chịu, nhưng đồng thời dấy lên một cảm giác kỳ lạ: mơ hồ, khó hiểu, đây từng .
…
Ngọc Dung , Tô Liên Y mới thực sự thở phào. Nàng cởi giày, co chân giường, kéo chăn quấn quanh , đôi mắt to tròn đầy vẻ hoảng loạn.
Không sợ Ngọc Dung, mà là sợ Vân Phi Tuân.
Đặt vị trí mà nghĩ, thấy vợ khác bế mặt, ai mà giận? Nếu chỉ giận thôi còn đỡ, chứ mà hiểu lầm thì… trong cái thời chẳng máy ảnh chụp , chỉ suông, ai mà tin chứ!
Ngay khi Tô Liên Y đang vò nát chiếc chăn vì bối rối, mắt nàng bỗng tối sầm , kế đó cả kéo một vòng tay rắn chắc. Nói là “vòng tay” chẳng bằng là “xiềng xích”, bởi hai cánh tay như bóp nát nàng.
Không cần , Tô Liên Y cũng đó là ai.
“Phi Tuân.” Nàng mừng rỡ kêu lên.
khi ngẩng đầu, nụ nơi khóe môi lập tức tắt lịm, gương mặt Vân Phi Tuân đang phủ một tầng giận dữ từng thấy!
Từ khi hai gặp tới nay, từng nổi nóng với nàng, luôn dịu dàng, ngoan ngoãn như một con ch.ó nhỏ trung thành. giờ nào còn là cún nhỏ, rõ ràng là mãnh hổ sắp vồ mồi!
“Phi Tuân, ngươi bình tĩnh, giải thích.” Tô Liên Y vội .
Vân Phi Tuân lạnh mặt: “Hắn ôm nàng.”
Tô Liên Y thở dài: “Dù từng với ngươi chuyện nam nữ bình đẳng khiến ngươi thấy nực , nhưng nữ nhân cũng là , đáng vì vô tình chạm mà xem như thất tiết.”
“Hắn ôm nàng.” Vân Phi Tuân lặp , tự một , như đang dồn nén cơn giận sôi sục; sát khí trong mắt càng lúc càng dày đặc.
Thấy , Tô Liên Y chẳng còn để ý đến cơn đau do siết c.h.ặ.t, chỉ cố gắng khuyên giải: “Phi Tuân, . Ôm cũng nhiều loại, giữa và tuyệt đối tư tình gì, chỉ nghĩ mệt, thôi.”
“Ôm nàng thì đáng c.h.ế.t.” Vân Phi Tuân nghiến răng, tự hỏi nên c.h.ặ.t t.a.y tên g.i.ế.c cho xong.
Tô Liên Y giận thật sự, đẩy mạnh: “Đủ , Vân Phi Tuân! Hắn ôm , chẳng cũng vì ngươi !?”
“Vì ?” Hắn trừng mắt. “Liên quan gì tới ?”
Tô Liên Y túm lấy cổ áo : “Còn giả vờ hả? Ngươi với An Liên dây dưa, thấy chắc?”
Vân Phi Tuân khựng : “Ai dây dưa với ả đàn bà đó? Ta đang tìm cơ hội rút gặp Ảnh Hồn Vệ, thì thấy họ Ngọc kéo nàng …”
Tô Liên Y lập tức ngắt lời: “Ngọc Dung thấy mệt nên ép nghỉ ngơi. Còn ngươithì ? Ôm ấp mỹ nhân trong lòng, thích chứ?”
Vân Phi Tuân cau mày: “Vô lý! Nàng bảo ch.óng mặt, ép dựa … tránh .”
“Ngươi tránh, thấy .”
“Tránh , chỉ là đó thấy nàng Ngọc Dung kéo nên thất thần, mới để nàng đ.â.m sầm .”
Tô Liên Y lập tức cãi: “Ta thấy ả ngã lòng ngươi nên mới phân tâm, vấp đá suýt ngã, mới Ngọc Dung đỡ. Nói xem, tại ai!?”
Tô Phi Tuân trầm ngâm một lát khẽ : “Không cần , ôm nàng, c.h.ế.t.” Nói đoạn, kéo nàng lòng, vòng tay đầy dịu dàng.
Tô Liên Y khẽ hừ một tiếng, dần thả lỏng, tận hưởng ấm : “Ta gì với ngươi”
“Ta cũng .” Vân Phi Tuân đáp, cúi đầu hôn khẽ lên mái tóc nàng: “Và sẽ chẳng bao giờ phản bội nàng.”
“Ta cũng thế.” Hai còn gườm gườm , nay ngọt ngào như mật.
“Nàng chịu thiệt .” Vân Phi Tuân khẽ.
Tô Liên Y lắc đầu: “Đây là lựa chọn của , trách ai . Với , cảm thấy Phụng Nhất giáo hề đơn giản, chẳng chỉ là tà giáo, cũng chỉ là tranh chấp giữa Huyền Quốc và Loan Quốc.”
Vân Phi Tuân giật : “Vậy là gì?”
Tô Liên Y tựa trong lòng , nét mặt dần nghiêm : “Ta từng thôi miên An Liên.” Rồi nàng kể hết những gì , khiến Vân Phi Tuân mà sắc mặt càng trầm.
“Ý nàng là... bọn họ đều là Bắc Tần?”
Tô Liên Y lắc đầu: “Ta chắc. Bắc Tần chẳng liên hệ trực tiếp với Loan Quốc, liên minh với Huyền Quốc. Nếu họ thật chen , lẽ giúp Loan Quốc chứ Huyền Quốc. Ta vẫn hiểu.”
Vân Phi Tuân suy nghĩ một hồi: “Có lẽ nàng xâm nhập Phụng Nhất giáo là đúng. Chỉ là…” Ngươi siết nàng c.h.ặ.t hơn: “Chỉ là, khổ cho nàng quá.”
Tô Liên Y mỉm , khẽ lắc đầu: “Ta bao giờ hối hận với lựa chọn của . Đường do chọn, dù gian nan nguy hiểm, đều chấp nhận.”
Vân Phi Tuân khẽ thở dài: “Liên Y, gặp nàng là món quà ông trời ban cho . Đôi khi thấy ơn chính khuôn mặt quỷ , nếu nó, chẳng gặp nàng.”
“Đừng bậy.” Tô Liên Y véo nhẹ môi , trách yêu: “Căn bệnh đó khiến ngươi chịu bao đau đớn. Nếu chọn , thà gặp ngươi, còn hơn để ngươi chịu khổ như thế.”
Ngoài lều vang lên tiếng bước chân, Tô Liên Y giật , đầy lo sợ.
Vân Phi Tuân cúi xuống hôn trán nàng: “Đừng sợ. Trong vòng ba trượng, hết. Nếu ai , sẽ ứng phó .”
Nghe , Tô Liên Y nhớ thính giác khác thường của , mới yên lòng trở .
Hai thêm, chỉ lặng lẽ tựa , hai kẻ vùng, giữa hiểm địa bốn bề rình rập, tranh thủ phút giây bình yên hiếm hoi.
Một lát , Tô Liên Y khẽ : “lát nữa… chúng gặp .” Giọng nàng lộ vẻ nỡ.
“Ừ.” Vân Phi Tuân gật đầu, khẽ .Bên ngoài tấm rèm mỏng, qua tấp lập, rèm buông xuống cũng vô dụng. Chỉ cần vô tình vén rèm lên hoặc vô tình bước , hai sẽ chỗ nào trốn.
“Chỉ thế thôi, cũng thấy đủ .” Cảm giác như vợ chồng xa lâu ngày, giờ mới gặp .
Tô Liên Y cũng cùng tâm trạng, phu thê ân ái, còn họ chỉ chia xa.
“ .” Nàng nhớ : “Ta việc cần Ảnh Hồn .”
“Việc gì?”
“Hãy tra phận của Ngọc Dung.” Ánh mắt Tô Liên Y thoáng sắc lạnh: “Ta tin chìa khóa để tìm kẻ chủ mưu màn chính là . An Liên từng là quý tộc, tra sẽ khó. Hãy cho Ảnh Hồn tra từ cả Bắc Tần lẫn Huyền Quốc. Sau sẽ vẽ chân dung , đưa cho họ tìm . ‘Ngọc Dung’, nhất định là giả danh.”
“Được.” Vân Phi Tuân gật đầu: “Khổ cho nàng .”
Tô Liên Y bật , khẽ trêu: “Vất vả cho ngươi mới đúng.”
Vân Phi Tuân nụ hóm hỉnh , ánh mắt dừng nơi đôi môi hồng, lý trí cuối cùng cũng tan chảy. Hắn cúi xuống, nụ hôn sâu, nhẹ mà nóng bỏng.
…
Hai canh giờ , doanh trại dựng xong, tất cả theo đúng bản thiết kế của Tô Liên Y.
Ngay cửa trại, phía tay trái là lều lớn nhất, nay còn là lều của Thánh nữ An Liên, mà là phòng khám chính.
Còn An Liên oán ư? Tất nhiên là .
Nàng đang chìm đắm trong mối tình đơn phương ngọt ngào với vị thị vệ trưởng “Tô Đại Hổ” của , còn chuyện khác, đều giao hết cho Tô Liên Y.
Người , phụ nữ đang yêu thường kém thông minh, quả đúng . Khổ , An Liên vốn chẳng thông minh, giờ càng kém hơn.
Doanh trại khám bệnh dựng lên thật rộng lớn. Bên trong bốn chiếc bàn, mỗi bàn là một vị y quan phụ trách khám bệnh. Trên bàn bày đủ b.út, mực, giấy, nghiên để kê đơn t.h.u.ố.c, cùng với gối bắt mạch. Riêng bàn của Tô Liên Y, thêm một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bốn phân công rõ ràng, hai thầy t.h.u.ố.c trong trại phụ trách các ca nhẹ; những bệnh nặng hơn thì do Ngọc Dung và Tô Liên Y cùng xử lý. Trong đó, Ngọc Dung khám cho nam, còn Tô Liên Y chuyên phụ trách nữ. Nếu gặp ca nguy cấp đặc biệt, đều do Tô Liên Y tự tay.
Khi thứ sắp đặt xong — t.h.u.ố.c men, bột penicillin, dụng cụ — phòng khám dã chiến bắt đầu hoạt động. Người đến ngớt.
Để tiết kiệm thời gian, cả bốn chỉ tập trung khám bệnh liên quan đến “thiên dịch”, còn tạm gác. Nhờ kế hoạch sắp xếp của Tô Liên Y, dân làng Ngoạ Long cứ thế nối như dây chuyền, từng bước khám, lĩnh t.h.u.ố.c, dùng t.h.u.ố.c, nhanh gọn vô cùng hiệu quả.
Một ngày trôi qua tựa chớp mắt. Khi đám thị vệ khuyên dân rời , trời nhá nhem.
“Có mệt ?” Ngọc Dung bỗng hỏi, khi thấy Tô Liên Y đang dọn hộp dụng cụ.
Vừa thu dọn, nàng nhẹ: “Không , quen .”
Từ thời còn việc ở bệnh viện, cũng từng ngày dài như thế, bệnh nhân nối đuôi dứt, thoáng cái trời tối.
Ngọc Dung khẽ nhướn mày: “Thì đây, ngươi vẫn thường việc kiểu ?” Giọng chút dò xét.
Tô Liên Y ngẩng lên, dịu dàng: “Ta chỉ quen với sự mệt mỏi thôi.” Nàng ôm chiếc hộp gỗ trong tay, ánh mắt khẽ xa xăm: “Trước mỗi sáng dậy sớm, hầu dì dậy, rửa mặt, ăn uống; buổi trưa theo dì thêu thùa, xem kịch, sách; chiều trò chuyện cùng dì, tối hầu bà ngủ. Ngày nào cũng bận rộn như , nên… thành quen.”
Trong lòng Ngọc Dung thoáng gợn chút áy náy. Tiểu Liên luôn thành thật với , còn thì vẫn dè chừng nàng.
“Những ngày hầu hạ khác như thế, ngươi cần sống như nữa.” Giọng Ngọc Dung tựa như một lời hứa.
Tô Liên Y khẽ : “Hầu hạ hẳn khổ, hầu chắc sướng. Con sống ở đời, chẳng niềm vui nào trọn vẹn, cũng chẳng nỗi đau nào thuần túy, luôn là đau, vui.”
“Vừa đau vui?” Ngọc Dung nhắc , thấy câu lạ lẫm mà thấm thía. Nghĩ đến ai đó trong lòng, bỗng thở dài: “Có … cả đời chỉ ở trong nỗi đau.”
Tô Liên Y cụp mắt, giọng nhỏ nhẹ: “Chuyện riêng của Ngọc hộ vệ, nên hỏi. … ngươi đau khổ ?”
Ngọc Dung khẽ , lắc đầu: “Không . Chỉ ước thể chịu cho một phần nỗi đau, để họ dễ chịu hơn.” Rồi đổi đề tài: “Hôm nay ngươi cũng vất vả , về nghỉ sớm . Ta sai chuẩn riêng một phần cơm tối cho ngươi, lát sẽ mang đến.”
Tô Liên Y vội xua tay: “Ngọc hộ vệ khách khí quá. Đừng chuẩn riêng cho , ăn như là .”
Ngọc Dung mỉm : “Ngươi vất vả quá , gầy nhường …” Nói tới đó, chợt thấy lời đường đột, bèn chữa : “Ngươi công với Phụng Nhất giáo, khen thưởng. Đừng từ chối.”
“Vâng.” Tô Liên Y đành thuận theo, nhưng trong lòng — nếu luận ai gầy hơn, thì Ngọc Dung mới là gầy đến đáng lo.
…
Trong một chiếc trướng lộng lẫy, chiếc giường đỏ thắm, An Liên hết trở khúc khích.
Gương mặt trang điểm tinh xảo, chỉ chỗ cằm là vết bầm xanh nhạt, sờ còn đau, dấu tay của Vân Phi Tuân.
Nàng ôm chăn lụa, nhớ cảnh , khi nàng nài nỉ “Tô thị vệ” đưa về trướng, thật sự “đưa” nàng về. Vừa cửa, liền ném mạnh nàng lên giường, lạnh lùng : “Đến .” Rồi lưng bỏ .
Chỉ nhớ thôi, An Liên thấy tim đập loạn, càng nghĩ càng mê mẩn.
…
Còn ở một lều khác.
Tô Liên Y chẳng hề nghỉ ngơi. Dưới ánh đèn, nàng trải giấy lên bàn, cầm b.út than tự chế, tỉ mỉ phác gương mặt Ngọc Dung theo trí nhớ. Nàng định lát nữa giao bức họa cho Vân Phi Tuân để tra .
Mải mê đến mức, khi vén rèm bước , nàng hề .
“Vẽ gì thế?” Giọng trầm thấp vang lên.
Tô Liên Y giật , vội giấu bức tranh lưng. Trước mặt nàng là Ngọc Dung, tay cầm hộp cơm, gương mặt bình thản mà ánh mắt thì lạnh lẽo.
Ngọc Dung đưa tay , giọng trầm xuống: “Tiểu Liên, đưa bức tranh của ngươi cho .”