Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 258: Trông kỹ góc tường
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:38:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Tô Liên Y khám xong cho hai bệnh nhân ở thôn Ngọa Long, nàng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mặt nở nụ rạng rỡ.
“Xem thanh bích tố thực sự hiệu quả ! Thật bất ngờ quá, ngờ loạ thanh bích tố tự điều chế cũng thể chữa bệnh. Nếu tiếp tục phát triển, thứ sẽ tác dụng trong nhiều lĩnh vực.”
“Tiểu Liên, ngươi đang gì thế?” Ngọc Dung hỏi.
Tô Liên Y sực tỉnh, dừng lời lẩm bẩm: “Không gì . Ta báo ngay chuyện cho Thánh nữ đại nhân, chắc cũng sẽ vui lắm.”
Nói , khóe môi nàng vẫn kìm cong lên, niềm hân hoan lan khắp gương mặt, che giấu nổi.
Ngọc Dung dường như cũng niềm vui của nàng lan sang, hiếm khi thấy tâm trạng nhẹ nhõm đến .
“Cũng . Ngươi báo với Thánh nữ , sẽ cho chuẩn xe ngựa. Chỉ cần ngươi thời gian, lập tức xuất phát.”
Tô Liên Y bước đến cửa thì khựng , đầu hỏi: “Ngọc hộ vệ… nếu đề nghị Thánh nữ đại nhân lập tức lên đường, sẽ gấp gáp quá ?”
“Tiểu Liên, ngươi vội đến thế?” Ngọc Dung hỏi, giọng trầm.
Tô Liên Y thở dài, ánh mắt nghiêm túc: “Vì thứ chúng mang là vật tầm thường, đó là t.h.u.ố.c cứu mạng . Từ lúc bốn dân thôn Ngọa Long rời làng đến trại bảy ngày , bảy ngày trôi qua, bao nhiêu c.h.ế.t vì dịch bệnh.”
Ngọc Dung nàng bằng ánh mắt khó hiểu. Đợi nàng hết, mới chậm rãi mở miệng: “Chỉ lý do đó thôi ?”
“Dĩ nhiên , còn thể là gì khác nữa?” Tô Liên Y ngơ ngác.
“Người thôn Ngọa Long với nàng chẳng thích gì. Vậy vì nàng nóng lòng cứu họ đến thế?” Giọng Ngọc Dung trầm thấp, nghiêm nghị khác thường.
Tô Liên Y hỏi đến sững .
, nàng vốn chẳng quen ai ở thôn Ngọa Long cả. Vậy vì cứ như lửa đốt trong lòng, cứu cho bằng ?
nghĩ đến những dân lành vô tội đang dịch bệnh hành hạ, thể mất mạng bất cứ lúc nào, nàng thấy yên.
“Có lẽ… đó là bản năng của nghề y.”
Trong khoảnh khắc , hình ảnh buổi lễ nhập học tại trường y hiện về trong tâm trí nàng, khi hiệu trưởng dẫn đầu, thể tân sinh cùng giơ tay thề, nguyện cống hiến cả đời cho y học, vì cứu mà sống.
“Bản năng của nghề y?” Ngọc Dung khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ hoang mang.
Tô Liên Y mỉm , nhẹ nhàng : “Tại đầu bếp nấu thật ngon? Vì họ hy vọng khác ăn sẽ thấy vui. Tại thợ may trau chuốt từng mũi kim đường chỉ? Vì họ thích mặc quần áo . Những mong đó chính là động lực để con ngừng tiến bộ. Cũng như , học y vốn là để chữa bệnh cứu . Nếu lòng cứu khỏi đau khổ, thì còn học y để gì?”
Câu khiến Ngọc Dung im lặng.
Nàng rằng, những lời chạm đúng nơi sâu nhất trong tâm . Nơi mà, từ đến nay, từng nghĩ đến hai chữ “cứu .”
“Dù là đại phu chỉ là học y lý, họ đều lý do của riêng . Dù chữa trị cho xa lạ, thì ít nhất cũng sẽ một mà họ bảo vệ, đúng ?” Tô Liên Y mỉm .
Ngọc Dung cũng khẽ , gật đầu đồng ý: “Ngươi đúng. Cho dù chẳng mấy hứng thú cứu chữa dưng, thì cũng sẽ một nhất định cứu.”
Nói đến đây, nụ mặt dần nhạt . Trên khuôn mặt vốn lạnh lùng , từ khi nào hiện lên một thoáng u buồn.
“Ta học y… là vì một cần chữa trị.”
Đây là đầu tiên Ngọc Dung nhắc đến chuyện của riêng .
Tô Liên Y lập tức cảnh giác, hỏi khẽ: “Là ai ?” Giọng như vô tình, nhưng trong lòng nàng thắt , hồi hộp yên.
Ngọc Dung chậm rãi bước khỏi lều trại, Tô Liên Y vội theo .
Hai một một , chậm rãi giữa đất trống, gió chiều nhẹ thổi.
“Người đó… đặc biệt với ngài ?” Tô Liên Y ngập ngừng hỏi một hồi im lặng, sợ rằng câu chuyện sẽ dừng giữa chừng.
Ngọc Dung hít một khí trong lành, nhưng sắc mặt vẫn hề dịu . Nỗi buồn đậm đặc dường như càng khiến gương mặt thêm lạnh lẽo.
“Phải… đó đặc biệt. Rất quan trọng.”
Tô Liên Y bất giác thấy lòng se , trong lòng nàng bỗng dâng lên một nỗi thương cảm mơ hồ.
Người quan trọng mà Ngọc Dung nhắc đến… e rằng chính là yêu.
“Y học là vạn năng.” Tô Liên Y đột ngột ngắt lời, ánh mắt sáng lên: “Ngọc Hộ Vệ, lẽ bây giờ ngài vẫn tin rằng sinh t.ử đều do trời định, nhưng điều ngài thấy là… trăm năm, ngàn năm , y học sẽ tiến xa đến mức nào. Khi , ôn dịch chẳng còn là đại nạn gì nữa. Tim hỏng thể tim khác, mắt mù thể đổi đôi mắt mới. Cái gọi là tuyệt chứng cũng chỉ là tạm thời, chứ vĩnh viễn. Cho nên, ngài tin y học. Dù hôm nay thể cứu đó, nhưng ngày mai thể. Dù năm nay bất lực, nhưng sang năm, hy vọng sống dậy. Chỉ cần buông bỏ, sẽ một ngày thành công.”
Thay tim, đổi mắt?
Ngọc Dung nhịn mà bật . Tiểu Liên thì trầm tĩnh, nghiêm tức, hóa trong lòng vẫn còn giữ nét hồn nhiên, mơ mộng như một cô gái nhỏ, trí tưởng tượng quả thật phong phú.
Tuy tin những điều nàng , nhưng vẫn hiểu ý nàng truyền đạt.
“Ta từng bỏ cuộc. Từ đến nay đều từng, bây giờ cũng , và … mãi mãi sẽ .”
Nhìn ánh mắt kiên định của Ngọc Dung, trong lòng Tô Liên Y bỗng dâng lên một cảm ngộ sâu sắc… Dù là kẻ , ai cũng hai mặt.
Nàng tự cho là chính nghĩa, nhưng lẻn giáo doanh, lợi dụng lòng tin của khác để giấu diếm, lừa gạt.
Còn Ngọc Dung, trong mắt nàng là kẻ tà đạo, đang dùng hết sức chỉ để bảo vệ một quan trọng. Thì , thiện và ác cũng chẳng ranh giới tuyệt đối.
“ nghĩ …” Ngọc Dung chợt đổi giọng, nở nụ nhàn nhạt: “Tiểu Liên, ngươi đúng. Ôn dịch ‘Thiên Dịch’ từ xưa đến nay vốn t.h.u.ố.c chữa, nhiễm ắt c.h.ế.t. nhờ Nấm thanh khuẩn (Penicillin) nàng điều chế, bệnh thể hồi phục. Ta tin, chỉ cần ngươi ở đây thì điều kỳ tích cũng sẽ tồn tại.”
Bị chằm chằm, Tô Liên Y thấy lúng túng. Lời rõ ràng mang chút tâng bốc, nhưng tai khiến tim nàng đập nhanh hơn.
“Ngọc Hộ Vệ quá lời .” Nàng cúi đầu, khẽ đáp: “Ta chỉ là một nha bình thường thôi.”
Ngọc Dung bỗng đưa tay đặt nhẹ lên vai nàng. Tô Liên Y theo phản xạ tránh, nhưng bằng giọng trầm khàn: “Tiểu Liên, nhờ ngươi một việc, ?”
Tim Tô Liên Y khẽ run. Linh cảm mách bảo, việc hề đơn giản. Có lẽ, đây chính là bước ngoặt giúp nàng thật sự tiến thế giới của , tìm những bí mật mà đang truy tìm.
“Được, ngài .” Giọng nàng bình tĩnh, cố giữ nhịp thở định.
Ngọc Dung do dự thật lâu, buông tiếng thở dài như buông bỏ một gánh nặng.
“Ta sẽ cố hết sức… đưa đó đến đây. Ngươi hãy giúp chữa cho đó.”
Tô Liên Y thoáng ngẩn , hóa chỉ là chuyện .
Trời ạ, tưởng chuyện gì ghê gớm, chẳng qua là chữa bệnh thôi mà.
“Được, sẽ cố gắng hết sức.”
Bàn tay đang đặt vai nàng bỗng siết c.h.ặ.t, lực đạo tăng lên khiến Tô Liên Y khẽ cau mày.
“Không cố gắng, mà là nhất định cứu sống đó!” Giọng khàn đặc, như nghẹn từ kẽ răng, mang theo nỗi tuyệt vọng và khẩn cầu.
Tô Liên Y kinh hãi khi thấy trong mắt vằn lên những tia m.á.u: “Ngọc Hộ Vệ, xin ngài bình tĩnh ! Ta còn gặp bệnh nhân, dám hứa sẽ chữa khỏi? Ta thích những lời hứa suông, nhưng một khi nhận lời, sẽ hết sức. Dù trả giá bằng tính mạng của . Ngài hiểu ý chứ?”
Ngọc Dung sững , như bừng tỉnh, ánh mắt tràn đầy hối hận: “Tiểu Liên… xin .”
Mỗi đều nỗi đau giấu kín trong lòng, Tô Liên Y hiểu điều đó, nên chỉ khẽ gật đầu, hỏi thêm.
“Thôi, nữa. Ta báo cho Thánh Nữ.” Dứt lời, nàng , bước vội ngoài như trốn chạy.
Ngọc Dung yên theo bóng nàng khuất dần, hai nắm tay nắm c.h.ặ.t buông, buông siết. Trong mắt, một nỗi đau nhức nhối dâng tràn mà chính cũng thể thành lời.
…
Khi Tô Liên Y đến phòng của An Liên, Thánh Nữ đang bày biện đủ loại mỹ phẩm lung linh. Tất nhiên, đều là do chính tay Tô Liên Y điều chế, những sản phẩm “thần tiên phương” nổi tiếng khắp giáo doanh.
“Tiểu Liên, tham kiến Thánh Nữ đại nhân.”Tô Liên Y khẽ cúi hành lễ, giọng dịu nhẹ. Nàng chuẩn tinh thần để báo tin mừng: bệnh nhân ở thôn Ngọa Long hồi phục. Nghĩ đến nụ rạng rỡ của Thánh Nữ khi tin, lòng nàng cũng dâng lên chút hứng khởi.
“Ôi chao, cuối cùng Tiểu Liên cũng đến !” An Liên vội ném lọ phấn trong tay, phắt , khuôn mặt tràn đầy mong đợi: “Nhanh, mau đến giúp bản tọa xem, trang điểm thế nào mới toát lên vẻ… điềm đạm và đoan trang nhất?”
Tô Liên Y khựng , thoáng ngơ ngác. Điềm đạm đoan trang? Từ khi nào Thánh Nữ đổi khẩu vị thế ?
An Liên vẫn tiếp tục mày mò bàn trang điểm, thử màu, lẩm bẩm: “Ta linh cảm rằng… Đại Hổ thích kiểu phụ nữ đoan trang, dịu dàng.”
“Đại Hổ? Là… Tô Đại Hổ?” Tô Liên Y sững , trong đầu lập tức hiện lên hàng loạt hình ảnh mấy canh giờ … và cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng rõ.
An Liên hiếm khi đỏ mặt, mà lúc khẽ cúi đầu, mỉm e thẹn: “ thế, chính là Tô Đại Hổ… bản tọa hình như… thích .”
Dù bình tĩnh đến , Tô Liên Y cũng há hốc miệng, lắp bắp mãi mới : “Khoan , Thánh Nữ đại nhân, điều thuộc hạ hiểu… Vì ngài thích Tô Đại Hổ? Hắn gì đáng để thích chứ? Hơn nữa, hôm qua còn dám đối nghịch với ngài, ngài quên ?”
Phụ nữ, dù là Thánh Nữ, vẫn là phụ nữ, luôn thích để tâm sự chuyện lòng. Nghe Tô Liên Y hỏi, An Liên lập tức hứng khởi, kéo nàng xuống giường, chính cũng nhảy lên, hai mắt sáng long lanh: “Tiểu Liên , ngươi còn nhớ hôm qua dáng vẻ khi ? Có trông lạnh lùng, vô tình lắm ?”
“Ừ.” Tô Liên Y gật đầu, thầm nghĩ: là do sắp đặt cả đấy.
“Đôi mắt của Đại Hổ… giống như ánh mắt của chim ưng.” An Liên chìm trong hồi tưởng, giọng khẽ run: “Hôm đó, chằm chằm, ánh mắt sắc bén đến mức khiến tưởng sắp c.h.ế.t ngay tại chỗ.”
Tô Liên Y cau mày, kiên nhẫn lắng .
“Ta sợ lắm, tim như ai bóp nghẹt. … thấy trong mắt lóe lên một tia dịu dàng. Sau đó, , kẻ tội , mà là bên cạnh . Lúc , tim … loạn nhịp hẳn .”
Khóe miệng Tô Liên Y giật giật, nàng rõ ràng là trong cuộc, thể thề rằng ánh mắt của Vân Phi Tuân hôm đó lạnh như băng, chẳng chút “dịu dàng” nào hết. Cái “ánh mắt ôn nhu” mà Thánh Nữ , e là… tưởng tượng thì đúng hơn.
“Đến giờ vẫn quên ánh mắt đó.” An Liên hai tay ôm n.g.ự.c, giọng tràn đầy mơ màng: “Ta chiếm hữu ! Muốn mãi mãi chỉ bằng ánh mắt dịu dàng , trong mắt chỉ , còn với khác thì lạnh lùng như băng. Ta chỉ dịu dàng với mà thôi!”
Càng , sắc mặt Tô Liên Y càng tối . Cái gì mà ‘ánh mắt dịu dàng chỉ thuộc về nàng’?
Ánh mắt của Vân Phi Tuân chỉ thuộc về , Tô Liên Y, chứ ai khác!
“Thánh Nữ đại nhân, của thôn Ngọa Long …”
“Tiểu Liên, ngươi vẫn trả lời câu hỏi của bản tọa đấy.” An Liên cắt ngang, bận tâm chuyện gì khác: “Ngươi xem, loại mỹ phẩm nào thể khiến bản tọa điềm đạm đoan trang… giống như ngươi .”
Tô Liên Y chớp mắt: “Giống… ?”
An Liên liếc nàng, giọng chua chát: “Ngươi đừng giả bộ ngây ngô nữa. Bản tọa từng gặp nhiều đàn ông, lên giường với họ cũng ít, chỉ cần là đàn ông thích kiểu phụ nữ nào. Mà Tô Đại Hổ, thích loại như ngươi đấy!”
Tô Liên Y lập tức cứng đờ, tim đập loạn, cảm giác như nắm trúng thóp, nghẹn lời mãi chẳng gì.
An Liên nheo mắt, giọng đầy cảnh cáo: “Nhớ kỹ, Tiểu Liên, Tô Đại Hổ là của bản tọa! Nếu ngươi dám tranh với … bản tọa tuyệt đối tha!”
Tô Liên Y thật sự dở dở , chỉ thể gượng : “Thuộc hạ tranh.”
— Tranh để gì chứ? Vân Phi Tuân vốn dĩ là của .
Dù rõ tất cả chỉ là một vở kịch, nhưng trong lòng Tô Liên Y vẫn bực bội đến phát hỏa. Giờ phút , nàng chỉ lao tới mặt , tẩn cho hai cú thật . Lẳng lơ cái gì? Diễn sâu cái gì? Giờ thì , trêu chọc luôn cả Thánh Nữ!
“Hừ, bản tọa ngay mà, với cái gan của một nha đầu như ngươi, dám tranh ? Có tranh cũng tranh .”
An Liên hất cằm, giọng đầy kiêu ngạo: “Nói mới nhớ, Tiểu Liên , ngươi cũng khá đấy. Nói thật , ngươi mà bám lấy Ngọc Dung thế?”
“…” Tô Liên Y cạn lời: “Thánh Nữ đại nhân, về chuyện thôn Ngọa Long…”
“Ngọc Dung là khúc xương khó gặm lắm đấy!” An Liên chu môi, ánh mắt sáng lên như hứng thú tám chuyện: “Hồi bản tọa từng mấy sức quyến rũ , mà cứ như tường đá, động đậy. Mau , ngươi cách nào câu thế?”
“…” Tô Liên Y nhịn đến mức gân xanh giật giật trán: “Thánh Nữ…”
“Bảo thì nhanh lên chứ, đừng ấp úng như !” An Liên cho nàng lấy nửa cơ hội chen lời.
Tô Liên Y rốt cuộc thở dài, giọng nghiêm : “Thánh Nữ đại nhân, lời thật thường khó , nhưng lúc lúc bàn chuyện nam nữ tình trường. Bao nhiêu dân làng ở Ngọa Long đang cận kề sinh t.ử, nếu lập công, Chủ thượng trọng dụng, thì đây chính là cơ hội.”
An Liên dễ lay chuyển.
Ánh mắt nàng đầy ẩn ý, giọng kéo dài: “Tiểu Liên, để bản tọa cho ngươi . Ngọc Dung một hộ vệ tầm thường. Hắn là quý tộc, thật sự là quý tộc đấy! Là loại mà cả đời dân thường cũng chẳng cơ hội gặp một !”
Khóe miệng Tô Liên Y co giật: “Ồ?”
Rồi đột nhiên, một tia linh cảm lóe lên trong đầu nàng: “Khoan , Thánh Nữ đại nhân, … rõ phận của Ngọc Dung ?”
Ánh mắt An Liên chợt trở nên cảnh giác: “Ngươi hỏi chuyện đó để gì?”
Tô Liên Y khẽ cúi mắt, giọng trầm xuống: “Ngọc hộ vệ từng với … một quan trọng cần bảo vệ, vô cùng quan trọng.” Không hiểu vì , câu luôn in sâu trong tâm trí nàng, cứ như ẩn chứa một điều gì đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-258-trong-ky-goc-tuong.html.]
An Liên suy nghĩ một lúc, bất ngờ vỗ tay một cái: “À, … chắc là vị hôn thê của .”
“Vị hôn thê?” Tô Liên Y ngẩn . Chẳng lẽ… chỉ đơn giản thôi?
Thấy Tô Liên Y cúi đầu, vẻ mặt thoáng buồn, An Liên hừ lạnh: “Tiểu Liên , ngươi tuy xinh , tài y thuật, nhưng đừng quên phận của . Bọn quý tộc xem trọng nhất là xuất và gia thế. Với địa vị của ngươi, thể là phúc , đừng mơ tưởng thành chính thất.”
Nàng ngừng , khẽ nhếch môi: “Huống chi, dù Ngọc Dung chính thê môn đăng hộ đối, thì thất vẫn là điều tránh khỏi. Đó là mệnh của nữ nhân.”
Tô Liên Y im lặng, thêm lời nào.
Trong đầu nàng cứ vang lên hình ảnh Ngọc Dung với đôi mắt đỏ rực, ánh thống khổ đến nghẹt thở. Không… mà bảo vệ, chắc chắn chỉ là vị hôn thê đơn thuần. nếu nàng … thì là ai?
An Liên chỉ cho rằng Tô Liên Y đang thất tình, cũng chẳng để tâm, tiếp tục vui vẻ nghịch đống phấn son, bôi lau, soi gương lẩm bẩm.
Tô Liên Y thở dài một , day nhẹ huyệt thái dương. là tự chuốc khổ . Bao nhiêu chuyện rối ren xong, mà còn lo lắng chuyện của khác. Dù cho Ngọc Dung là “siêu nhân cứu thế”, thì liên quan gì đến chứ?
“Thánh Nữ đại nhân.” Nàng lấy vẻ bình tĩnh: “ thôn Ngọa Long hồi phục. Ngọc hộ vệ đề nghị lập tức khởi hành đến đó, xin ngài chuẩn cho chuyến .”
An Liên vốn chủ kiến, từ đến nay vẫn theo sắp xếp của Ngọc Dung. Lần cũng thuận miệng đáp: “Ừ, mấy việc nhỏ đó ngươi quyết là . À, bảo Lý bà bà với Tôn bà bà dọn hành lý cho bản tọa .”
Tô Liên Y giật : “Lý bà bà và Tôn bà bà? Hai họ vẫn còn thương mà!”
“Thì ?” An Liên nhướn mày, thản nhiên đáp: “Chưa c.h.ế.t là . Họ hầu hạ thì chẳng lẽ ngươi ?” Rồi nàng liếc Tô Liên Y một cái, giọng nửa thật nửa trêu: “Hay là Tiểu Liên ngươi tình nguyện phục vụ bản tọa đây?”
Khóe môi Tô Liên Y khẽ giật giật: “Tiểu Liên đích hầu hạ Thánh Nữ đại nhân, chỉ là bây giờ bận quá, thật sự rảnh .”
An Liên hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì để hai họ .”
Tô Liên Y thở dài, nàng thật sự còn sức để tranh luận thêm nửa câu, xoay rời khỏi trướng, thẳng đến nơi hai bà bà ở.
Trong lều của Lý bà bà, Tôn bà bà tỉnh . Sau khi Lý bà bà kể hết chuyện , bà chỉ thấy trong lòng trăm mối cảm xúc rối bời.
lúc , Tô Liên Y bước .
“Lý bà bà, Tôn bà bà, hai nghỉ ngơi chút nào ?” Giọng nàng dịu dàng, hòa cùng làn gió đêm mát rượi.
Hai bà vội vàng chỉnh y phục, thấy là Tô Liên Y thì lập tức định quỳ xuống hành lễ.
Tô Liên Y vội bước lên ngăn : “Hai gì ?”
Tôn bà bà rưng rưng nước mắt: “Tiểu Liên cô nương, mạng già của tỷ chúng đều là do cô cứu. Chúng … thật sự cảm ơn ngươi thế nào cho đủ.”
Hai chuyện suốt mấy canh giờ, khúc mắc cũ cũng dần hóa giải. Ngày cùng hầu hạ Thánh Nữ, nhưng vì An Liên, Lý bà bà mà giữa họ nảy sinh oán hận. Giờ cùng chung một kiếp nạn, hóa thù thành bạn.
Tô Liên Y mà trong lòng thấy day dứt, vì nàng , vết thương của hai đều là do mà .
“Đừng , khi mới đến doanh trại, đều nhờ hai vị chăm sóc. Giờ trị thương cho hai cũng là việc nên thôi.”
Lý bà bà khẽ gật đầu, giọng đầy quan tâm: “Tiểu Liên cô nương, ngươi bận suốt ngày đêm như , cũng giữ gìn sức khỏe chứ.”
Tôn bà bà cũng phụ họa: “ đấy, khuya thế , ngươi còn nghỉ?”
Tô Liên Y ngượng ngập, bất đắc dĩ khổ:
“Là thế … bệnh của dân làng Ngọa Long khỏi, Ngọc hộ vệ đề nghị lập tức lên đường đến đó. Còn Thánh Nữ thì…”
Nàng c.ắ.n môi, hạ giọng: “Thánh Nữ hai vị về giúp nàng thu xếp hành lý, theo hầu đến thôn Ngọa Long.”
“Tiện nhân! Con tiện nhân đó quá đáng thật !” Lý bà bà giận run cả : “Chúng nàng đ.á.n.h đến suýt mất mạng, đến hai ngày bắt bọn hầu hạ? Chẳng lẽ chỉ khi thấy chúng c.h.ế.t nàng mới vui !?”
Tôn bà bà bật lạnh: “Con đàn bà đó xưa nay vô tình vô nghĩa, ngoài bản , nàng từng quan tâm đến ai?”
Tô Liên Y ngập ngừng: “Hay là… bẩm với Thánh Nữ, rằng thương tích của hai quá nặng, thể hầu hạ ?”
Lý bà bà nghiến răng, gượng dậy khỏi giường: “Không cần! Ta tự xem thử, con tiện nhân đó còn giở trò gì!”
“Ta cũng .” Tôn bà bà theo.
“Không , đầu bà còn lành mà!” Lý bà bà vội ngăn . Giờ đầu Tôn bà bà vẫn quấn lớp băng trắng toát, vết thương đ.á.n.h mới hôm qua, còn khô m.á.u.
“Phải đấy, Tôn bà bà, vết thương của bà thật sự .” Tô Liên Y cũng lo lắng khuyên can.
Tôn bà bà quyết, ai gì cũng đổi ý.
Cuối cùng, hai bà vẫn dìu , lảo đảo bước về phía trướng đỏ của Thánh Nữ.
Tô Liên Y theo bóng lưng họ, trong lòng nên thương hại cho rằng đó là quả báo tự chuốc lấy.
——
Một canh giờ , đoàn xe khởi hành.
Khi thấy đám thị vệ trong trại thành thục dỡ lều, xếp vải bạt và khung gỗ chất gọn gàng lên xe ngựa, Tô Liên Y mới hiểu , thì giáo đoàn Phụng Nhất sống kiểu “du mục” chẳng ngẫu nhiên, mà là để tiện cho việc di chuyển.
Phải là… tiện thật!
Doanh trại khi nãy còn như một thành nhỏ, chỉ một canh giờ biến thành một đoàn xe dài dằng dặc.
Nổi bật nhất là cỗ kiệu phủ sa đỏ thẫm, chính là chiếc kiệu mà đầu tiên Tô Liên Y gặp Thánh Nữ.
Xe ngựa của Tô Liên Y ở phía kiệu Thánh Nữ. Suốt dọc đường, nàng cứ đầu , bởi trong lòng yên: Lý bà bà và Tôn bà bà đều mang thương tích, mà vẫn hầu hạ một đàn bà sắt đá tim phổi như thế.
“Đàn bà vô tình, kỹ nhân vô nghĩa…” Có lẽ Tôn bà bà đúng thật.
“Ngươi đang gì thế?”
Giữa lúc Tô Liên Y vẫn còn đầu lo lắng về phía , một cưỡi ngựa từ trong hàng tiến lên, sóng vai cùng. Giọng bình thản, mang cảm xúc, nhưng trong lời phảng phất một chút quan tâm.
Là Ngọc Dung.
Tô Liên Y liếc , khẽ thở dài: “Ta lo cho hai bà bà. Họ đều mang thương tích, thức trắng đêm nghỉ, sợ họ chịu nổi.”
Ngọc Dung mặc áo vải trắng tinh, cưỡi một con ngựa tuyết trắng tên Vô Trần, cũng như tên nó, trắng muốt nhiễm chút bụi. Con ngựa hình vạm vỡ, bốn vó dài mạnh, là giống quý hiếm, rõ ràng ngựa mà một thị vệ bình thường thể cưỡi.
Ngọc Dung nàng, giọng trầm nhưng mang ý trách: “Ngươi thời gian lo cho khác, chi bằng lo cho chính . Ngày đêm vất vả như thế, chẳng lẽ ngươi cần nghỉ ?”
Tô Liên Y nhoẻn , gật đầu nhẹ: “Đa tạ Ngọc hộ vệ quan tâm, đang định nghỉ đây.”
Vừa dứt lời, phía bên cỗ xe ngựa, một khác thúc ngựa tiến đến.
Trái ngược hẳn với Ngọc Dung, mặc hắc y, dáng cao lớn, cưỡi một con ngựa ô thuần sắc, nhưng móng vài sợi lông đỏ sậm, tên là Đạp Huyết.
Con ngựa vốn nổi tiếng hung hăng, ai trong doanh dám cưỡi, thế mà chỉ vài canh giờ , một thuần phục. Người đó… Tô Đại Hổ.
Khung cảnh lúc thật khó xử đến buồn : Tô Liên Y ở ghế xe, bên trái là Ngọc Dung áo trắng cưỡi Vô Trần, bên là Vân Phi Tuân áo đen cưỡi Đạp Huyết. Nàng kẹp giữa hai , chẳng giấu mặt .
Thừa lúc ai chú ý, Tô Liên Y đầu trừng Vân Phi Tuân một cái: Ngươi đến đây gì? Không sợ Ngọc Dung phát hiện quan hệ giữa chúng !?
Vân Phi Tuân đáp bằng ánh mắt khinh khỉnh, môi khẽ nhếch: Phu quân đến thăm nương t.ử, tiện thể xem thử “hồng hạnh vượt tường” thôi.
May mà Tô Liên Y hiểu ý trêu chọc đó, nếu chắc nàng tức đến phát .
“Ngọc hộ vệ, Tô thống lĩnh.” Tô Liên Y nghiêng , khẽ với vẻ áy náy: “Vất vả cho hai vị . Ta xin phép về trong xe nghỉ .”
Ngọc Dung gật đầu: “Được, tiểu Liên cô nương nghỉ sớm .”
Còn Vân Phi Tuân nở nụ gian tà: “Liên, mộng nhé.”
Tô Liên Y suýt thì tim nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, lập tức trừng cho một cái sắc như d.a.o.
Giờ nàng mới thật sự thấm thía câu xưa : “Đàn ông sợ nhầm nghề, đàn bà sợ lấy nhầm chồng.” Người chồng Đại Hổ ngày nào từng dịu dàng, thật thà của nàng ? Sao bây giờ biến thành một Vân Phi Tuân ghen tuông, vô lý và lắm trò như thế!
May , tiếng bánh xe gỗ lăn đất hòa cùng tiếng vó ngựa rộn ràng che lấp câu của .
Tô Liên Y trừng thêm một cuối, chui trong xe, trải tấm chăn, cố gắng yên để nghỉ ngơi.
Vân Phi Tuân thấy nàng trong, mới thu ánh , kéo cương cho ngựa chậm , bộ tuần tra đội xe.
Còn Ngọc Dung vẫn giữ nhịp đều, chỉ là khi lướt ngang qua, đôi mắt khẽ liếc sang phía Vân Phi Tuân, ánh sắc bén như lưỡi d.a.o, dõi theo Vân Phi Tuân thật lâu. Mãi đến khi cách giữa hai dần xa , trong đáy mắt Ngọc Dung mới thoáng lên một tia lạnh lẽo…
Ở cuối đoàn xe, Vân Phi Tuân ung dung theo , dáng vẻ nhàn tản, chẳng nhanh cũng chẳng chậm.
Từ khi thăng chức, thêm việc thể hiện thực lực mặt , tất cả thị vệ trong doanh đều với ánh mắt kính nể. Khi hiệu cuối hàng, đám thị vệ đều vội vàng chào hỏi, nhường đường.
Vân Phi Tuân chỉ hờ hững đáp vài câu, vẻ mặt lạnh nhạt, ngẩng đầu thong thả ngắm cảnh đêm tĩnh mịch bên đường. Không ai nhận rằng, trong rừng dọc hai bên lối , thi thoảng những bóng mặc hắc y lặng lẽ xuất hiện. Thân pháp nhẹ như gió, đến tiếng động. Họ đang bám theo chủ nhân của . Mà chủ nhân … chính là thủ lĩnh Ảnh Hồn, Vân Phi Tuân.
Sau một đêm gấp rút lên đường, tới rạng sáng, đoàn xe ngang qua một đất trống mới dừng nghỉ.
Đám đầu bếp bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, các thị vệ thì cho ngựa ăn, lau mồ hôi, chỉnh dây cương.
Trong những chuyến xuyên đêm như thế , mệt nhất chính là ngựa, chỉ nghỉ một hai canh giờ, phần lớn thời gian đều di chuyển, may mà tốc độ quá gấp. Thị vệ thì luân phiên ngủ nghỉ trong xe, đổi ca canh gác.
Tô Liên Y ngủ say, xe xuống là chìm ngay giấc ngủ sâu. Khi đoàn xe dừng , nàng tỉnh, rửa mặt súc miệng, bước ngoài hít thở khí, duỗi gân cốt cho đỡ mỏi.
“Tiểu Liên cô nương, tối qua nghỉ ngơi thế nào?”
Ngọc Dung cũng tới, vẫn là bộ y phục trắng nhiễm bụi, dáng gầy gò nhưng tinh thần sáng láng, chẳng chút mỏi mệt dù thức trắng đêm.
Tô Liên Y khẽ : “Đa tạ Ngọc hộ vệ quan tâm, ngủ ngon.”
Nụ nở, liền cứng đờ môi, ánh mắt nàng nhanh ch.óng liếc quanh, lặng lẽ dò xét xem cái hũ giấm nào đó đang rình rập ở gần đây . Nếu bất thình lình nhảy , e tim nàng chịu nổi!
May , Vân Phi Tuân xuất hiện, vì yên tâm để Ngọc Dung ở gần nàng, mà là vì đang một khác quấn lấy.
Bên cạnh đại trướng màu đỏ,
“Tô thị vệ trưởng.” An Liên tay vuốt tóc, giọng ngọt như mật: “Đêm qua ngươi thức trắng canh gác bảo vệ bản tọa và đoàn xe, lập công lớn lắm! Bản tọa ban thưởng ngươi. Nào, ngươi , tiền, mỹ nhân?” Tiền nàng ,
Mỹ nhân… nàng chính là mỹ nhân.
Vân Phi Tuân buồn liếc lấy một cái, giọng lạnh nhạt: “Đó là bổn phận của thuộc hạ.” Nói xong, toan rời .
“Khoan, chờ !” An Liên vội nắm lấy vạt áo choàng của , nũng nịu: “Tô thị vệ trưởng… tên dài quá, khó gọi ghê. Hay là… bản tọa gọi ngươi là Đại Hổ nhé?”
Vân Phi Tuân chỉ thấy bụng dậy sóng, hối hận vì từng nhận cái tên đó.
Hắn chỉ thích hai tiếng “Đại Hổ” Tô Liên Y gọi lên bằng giọng nhỏ nhẹ, còn khác, xứng.
“Gọi là ‘Tô thị vệ’ là .” Ba chữ, hề vướng miệng.
An Liên mím môi khẽ, cố duyên: “Ấy dà, nhưng gọi Đại Hổ thiết hơn nhiều mà.”
Vân Phi Tuân chẳng buồn thêm, chỉ đáp qua loa: “Khó giữ uy nghi, dễ khiến khác hiểu lầm.”
An Liên ngẫm nghĩ, thấy cũng lý, gọi “Đại Hổ” đúng là thiếu nghiêm trang, bèn mỉm càng thêm dịu dàng: “ là ngươi chu đáo, ngoài mạnh trong tinh… càng thích.”
Vân Phi Tuân định bỏ , nàng giơ tay kéo nữa. “Đạ— , Tô thị vệ, ngươi ?”
“Giải quyết chuyện riêng.” Ánh mắt liếc qua nàng, giọng châm biếm: “Thánh nữ hứng theo ?”
An Liên suýt buột miệng “”, vội vàng đổi giọng: “Lại đùa nữa , Tô thị vệ thật trêu .” Nàng liếc quanh, may mà ai thấy.
Chớp lấy cơ hội, Vân Phi Tuân nhanh như gió thoát , lòng thầm thề trông chừng c.h.ặ.t vợ hơn nữa.
Không sợ nàng ngoại tình, mà là sợ kẻ khác cố tình đào tường nhà .
Giữ kỹ vẫn hơn.