Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 25: Bữa sáng

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:50
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, trời còn sáng hẳn, Tô Liên Y dậy rửa mặt. Khi đẩy cửa , thấy Đại Hổ dậy từ lâu, chăn gối xếp ngay ngắn, đang cúi rửa mặt trong chậu nước đặt bàn.

“Chào buổi sáng.” Tô Liên Y thiện chào một câu bước bếp, lập tức bắt đầu đau đầu. Loay hoay nửa ngày, trong nhà vẫn chẳng lấy một hạt gạo, bữa sáng hôm nay bây giờ?

Đại Hổ lặng lẽ rửa mặt xong, lấy khăn bên cạnh lau khô.

Tô Liên Y khó xử Đại Hổ. Trong nhà ngoài ít rong biển khô thì chẳng còn gì ăn, mà cũng thể để Đại Hổ bụng đói đồng .

Khi ngẩng đầu thấy quần áo giặt tối qua khô, nàng chợt nảy ý, liền gỡ quần áo xuống, cuộn mấy vòng nhét lòng.

“Đại Hổ, ngươi đợi một lát, một chút về ngay.” Nói xong, nàng liền chạy khỏi sân.

Đợi đến khi Tô Liên Y chạy , Đại Hổ mới xoay bóng nàng, đôi mày rậm cau c.h.ặ.t .

Hắn cho rằng nàng kẻ mục đích khác mà tiếp cận , nếu thật âm mưu, nàng lặng lẽ giám sát chứ cao giọng lo chuyện bao đồng thế . Suốt đêm qua nghĩ kỹ và đưa kết luận như .

Tô Liên Y ? Là đến nhà Tô Chính .

Lúc , Triệu thị nấu xong cơm, đang chuẩn cùng Tô Chính ăn đồng, thấy Tô Liên Y thở hổn hển chạy tới, vội vàng dậy sân đón: “Liên Y , sáng sớm mà vội vã thế , trong nhà chuyện gì ?”

“ Đại bá mẫu…” Tô Liên Y dừng bước, sáng ăn gì còn chạy vội nên mệt, “Chuyện chút… chuyện… bàn với bá mẫu…” Nàng thở dốc.

“Vào nhà uống ngụm nước , chuyện gì cứ để lo, Liên Y đừng gấp.” Vừa Triệu thị kéo tay Tô Liên Y sân.

Uống mấy ngụm nước, thở đều , Tô Liên Y mới : “Bá mẫu, là thế … nhà hết sạch lương thực , nên liều mạo , dùng bộ quần áo đổi lấy mấy cái bánh bao mang về.” Vừa , nàng nhét bộ quần áo trong tay cho Triệu thị.

Quần áo của Tô Liên Y đều là hàng , tuy thể bản khá mập, nhưng thích , quần áo và son phấn thiếu thứ gì. Phụ nữ trong thôn Tô gia đa phần mặc vải thô, còn quần áo của Tô Liên Y thì đều là vải mịn, pha chút lụa, chất liệu sang, sờ cũng mềm mượt.

Phụ nữ thì chẳng ai thích , Triệu thị tuy tuổi cũng . Dù nhà bà cũng đến nỗi túng thiếu, nhưng còn lo cho đứa con trai, trong nhà chắt bóp từng đồng để dành cho con thi đỗ công danh, còn thành , nên nào dư tiền mà sắm thứ vải thế .

Triệu thị bỗng động lòng, nhưng vẫn nhét bộ quần áo cho Tô Liên Y: “Con bé ngốc, thế thì giận đấy. Mấy cái bánh bao thì đáng bao nhiêu chứ, lẽ nào tiếc với con mấy cái bánh bao ? Bộ quần áo … chắc đắt lắm nhỉ?”

Quần áo tất nhiên là đắt, đây bản nàng vì mấy bộ quần áo ít vòi tiền cha và trưởng.

Tô Liên Y cũng hiểu rõ giá trị, gật đầu : “Bá mẫu, là của , đáng trách, ý ngươi tiếc vài cái bánh bao, chỉ là ngươi cứ giúp đỡ mãi. Ta thật sự áy náy, coi như biếu ngươi, bộ quần áo cũng là để tỏ lòng hiếu kính.”

Triệu thị thấy Tô Liên Y chân thành, trong lòng ấm áp vui mừng: “Ta già , mặc quần áo thế gì, ngươi còn trẻ, nên ăn diện một chút.”

Tô Liên Y khổ, nàng béo như một quả bóng , trang điểm ăn diện nữa thì cũng thể thành Dương Quý Phi ?

“Không giấu gì bá mẫu, quần áo của nhiều lắm, mặc xuể, nếu ngươi chê bộ thì để đổi bộ mới hơn đem biếu ngươi.”

Quần áo của Tô Liên Y hầu như đều là đồ mới. Lý do đơn giản, bản nàng lười giặt giũ, mặc bẩn thì vứt xó, mua cái mới, thành đống quần áo đều chỉ mới mặc một hai .

Thấy Liên Y nhất quyết tặng quần áo, Triệu thị cũng từ chối nữa, nhận lấy : “Được , bá mẫu xin cảm ơn Liên Y nhé. Nào, mang thêm ít lương thực về nhà .”

Triệu thị đưa cho Tô Liên Y ít đồ, chỉ riêng bánh bao hấp chín cũng hai chục cái, còn thêm rau và bột ngô. Tô Liên Y ôm đống lương thực đủ dùng cho một thời gian, vội vã chạy như một cơn gió về nhà.

Khi Tô Liên Y về đến nơi, Đại Hổ múa xong một bài quyền. Nhìn Tô Liên Y thở hổn hển, tay thì mất bộ quần áo nhưng ôm về cả đống lương thực, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

“Ngươi nghỉ một lát , bếp xào ít rau, ăn sáng luôn.” Nói xong, nàng chui ngay bếp, nhặt rau, rửa rau, chẳng mấy chốc một đĩa rau xào chay dọn bàn, mùi thơm lan khắp gian bếp.

Nhân lúc chảo còn nóng, Tô Liên Y múc thêm hai vá (gáo) nước, thái hành hoa với vài lát gừng, đập thêm hai quả trứng đ.á.n.h tan cho .

Chỉ trong thời gian uống hết một chén , cái bàn ăn vốn trống bày biện một bữa sáng đầy đủ, thơm nức.

“Rửa tay ăn cơm thôi. Vừa nãy gặp Đại bá mẫu, bà xong việc ngoài đồng sẽ qua dạy ngươi cách trồng rau. Vườn rau giống ruộng lúa, thường xuyên chăm sóc, vất vả cho ngươi .” Vừa , Tô Liên Y dọn bát đũa lên bàn.

Đại Hổ khẽ nhíu mày, cố đè nén cảm giác lạ lẫm đang dâng lên trong lòng. Hắn một lời, rửa tay xong liền xuống ghế, cầm bánh bao lên c.ắ.n một miếng, gắp một đũa rau xào bỏ miệng.

Lập tức, mùi vị thanh mát của rau lan tỏa trong khoang miệng, vị dầu mỡ đủ gây ngán, khiến ăn mãi chán. Món rau so với thịt cá hôm qua ăn ở nhà Tô Chính còn ngon miệng hơn.

Tô Liên Y dùng cách xào cơ bản kiểu hiện đại: đầu tiên phi ít dầu ớt, đó dùng gừng, hành, tỏi xào rau, cuối cùng rưới thêm dầu ớt lên. Cách nhanh gọn, khiến món rau xanh bóng bắt mắt, vị cay nhẹ còn kích thích vị giác, ăn ngon miệng hơn.

Đại Hổ húp thêm một ngụm canh, trong lòng âm thầm khen ngợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-25-bua-sang.html.]

Khác với Đại Hổ đang ăn uống ngon lành, Tô Liên Y chỉ húp một ngụm canh lập tức chìm trầm ngâm.

Đem ngân phiếu đổi thành bạc vụn quả thực là cách , nhưng liệu khiến Tô Phong và đám của nguyên chủ sinh nghi ? Dù nguyên chủ dạng tích góp, tự nhiên lấy nhiều tiền thế ?

Đại Hổ đang ăn vui vẻ, bỗng Tô Liên Y đập mạnh một cái xuống bàn. Động tác quá đột ngột, khiến miếng bánh bao trong miệng Đại Hổ suýt mắc nghẹn ở cổ họng, bật dậy khỏi ghế, ánh mắt cảnh giác Tô Liên Y như thể nàng sắp phát điên.

Tô Liên Y phì : “Đại Hổ, xin nhé, cố ý dọa ngươi. Ta mới nghĩ cách giải quyết xong một chuyện đau đầu.”

Nàng nghĩ cách che mắt thiên hạ để rút tiền… bán quần áo!

, trong nhà nguyên chủ thứ gì ít chứ quần áo, phấn son thì thiếu, đặc biệt là quần áo, nhiều đếm xuể. Tô Liên Y tốn hai đêm liền mới giặt hết đống quần áo bẩn . Chứ đừng Tô Phong đám , ngay cả bản nguyên chủ cũng chẳng rõ rốt cuộc bao nhiêu bộ. Bốn mươi bộ? Năm mươi bộ?

Nhiều quần áo như , thiếu vài bộ thì ngoài mà phát hiện gì chứ!

, cứ quyết định thế ! Lên huyện đổi bạc, nếu ai hỏi thì bảo là mang quần áo cầm là xong!

Tội nghiệp Đại Hổ, mặt nghẹn đỏ bừng như gan heo, Tô Liên Y vội vàng bưng bát canh chạy tới, hì hì: “Xin , xin , Hổ , mau uống miếng canh !” Vấn đề nan giải giải quyết, tâm trạng nàng liền sáng bừng như nắng mới lên.

“…” Người phụ nữ thật là khó hiểu!

Đại Hổ vốn nổi giận, nhưng thấy dáng vẻ tủm tỉm của nàng thì giận nổi. Hắn đành nhận lấy bát canh, ừng ực uống mấy hớp lớn, nuốt trôi luôn miếng bánh bao mắc kẹt.

Tô Liên Y xuống, c.ắ.n từng miếng nhỏ một, chỉ ăn hết nửa cái bánh bao uống thêm chút canh, động đũa đĩa rau xào. , nàng đang giảm cân!

Nàng kiểu quá để ý ánh mắt khác, nhưng với phận một bác sĩ, nàng hiểu rõ béo phì chỉ ảnh hưởng đến vẻ bề ngoài, mà còn hủy hoại sức khỏe. Tiểu đường, huyết áp cao, mỡ m.á.u cao bệnh tim, đa phần đều do béo phì mà .

Trong thời đại , y thuật còn lạc hậu, bệnh thì chẳng ai chữa nổi, nên cách nhất chính là… tránh để mắc bệnh!

Mã lão đầu đ.á.n.h xe lừa đến, thấy Đại Hổ đang dọn dẹp nông cụ trong sân thì liền hỏi: “Đại Hổ, Liên Y dậy ? Lần đến, cô nương còn lề mề cả buổi mới .”

“Mã đại thúc, chuẩn xong , chúng luôn thôi!” Cửa phòng mở, Tô Liên Y bước , tinh thần phơi phới.

Đừng là Mã lão đầu, ngay cả Đại Hổ cũng bất giác ngẩn .

Hôm nay Tô Liên Y mặc một chiếc váy xanh nhạt, những hoa văn rườm rà nàng tháo hết, chỉ còn vẻ đơn giản, thanh nhã. Gương mặt son phấn nhưng da dẻ mịn màng, mấy nốt mụn nhỏ cũng biến mất nhờ mấy ngày nay nàng chăm chỉ rửa mặt và ăn thanh đạm.

Khuôn mặt tròn trắng trẻo, phối với chiếc cằm nhỏ khéo léo, trông chẳng khác gì b.úp bê phúc thần bước từ tranh Tết: dễ thương mang cảm giác may mắn. Đôi mắt đen láy long lanh, híp như trăng lưỡi liềm, khiến thấy gần gũi.

Trên tay nàng xách một bọc vải, vài bước thoăn thoắt vượt qua Đại Hổ, leo lên xe lừa, bước chân nhẹ nhàng tự nhiên, chút bộ tịch.

“À đúng , Đại Hổ!”

Vừa yên xe, Tô Liên Y liền ngoảnh gọi .

“Ừm.” Đại Hổ hiếm hoi đáp nàng một câu.

“Hôm nay đồng , ngươi vất vả .” Giọng nàng đầy chân thành.

Đại Hổ bỗng cảm thấy chút lúng túng, mà đang lúng túng vì điều gì.

“Ờ.” Hắn đáp ngắn gọn, nhà quần áo.

Xe lừa lộc cộc lăn bánh, Mã lão đầu liếc hình cao lớn, rắn rỏi của Đại Hổ, sang ngắm Tô Liên Y cạnh - dáng vẻ đoan trang, hiền hòa, cứ như một đôi trời sinh , chỉ tiếc là…

Chỉ tiếc đứa nhỏ Liên Y hiểu cứ mù quáng, hết đến khác mơ tưởng đến Nhị công t.ử Lý gia.

“Mã đại thúc, ngươi cũng vất vả ạ.”

Tô Liên Y thấy Mã lão đầu thở dài mà hiểu nguyên do, bèn tươi, từ trong bọc lấy một cái bánh bao còn bốc nóng, hai tay đưa qua: “Ta biếu ngươi một cái bánh bao, coi như quà lót đường ạ.”

 

 

Loading...