Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 192: Thổ lộ tâm tư

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:33:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ công chúa, đây là đầu tiên nhiều năm, công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh chính thức tiếp đãi phò mã, cũng là tướng quân Kim Bằng – Vân Phi Dương. Nhớ thuở ban đầu quen , thấu hiểu và yêu thương, giờ đây chỉ còn như chuyện kiếp . Cảnh vật vẫn còn đó, nhưng lòng đổi .

Có lẽ Vân Phi Dương vẫn từng đổi, nhưng Hạ Sơ Huỳnh còn là nữ t.ử , mà trong mắt chỉ duy nhất một bóng hình. Nàng chịu ảnh hưởng từ một nữ t.ử đến từ thế giới hiện đại, dần thức tỉnh với tư tưởng nữ quyền. Nàng bắt đầu chán ghét chế độ một chồng nhiều vợ, chán ghét những tranh đấu âm thầm dứt.

Người chẳng thánh hiền, đời ai thể lý trí và tình cảm hòa hợp?

— Hạ Sơ Huỳnh bắt đầu d.a.o động, lòng nàng đang giằng xé dữ dội.

Trong đại sảnh, đàn ông tuấn mỹ từng một uống nơi đây, nay một giai nhân cạnh.

“Ngươi đến đây… vì chuyện gì?” Sơ Huỳnh hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng kìm nén nỗi bất an. Lòng bàn tay nàng dần trở nên lạnh buốt, bèn vội nâng chén bên cạnh, mượn ấm của chén để sưởi ấm chính .

“Hôm nay hoàng thượng triệu cung, với một chuyện.” Vân Phi Dương đáp.

Sơ Huỳnh vốn tưởng đến để thăm con, là đến gặp nàng. Không ngờ thật sự chuyện bàn, nàng khỏi tự giễu, cảm giác bất an cũng vơi đôi phần.

Đặt chén xuống, nàng ngẩng đầu đàn ông từng khiến say mê đến thần hồn điên đảo: “Chuyện gì?”

Vân Phi Dương nàng, bỗng ngẩn , nàng đổi từ bao giờ ?

Trước mắt vẫn là Sơ Huỳnh xinh động lòng như xưa, đôi mắt trong veo lấp lánh, làn da trắng mịn tựa ngọc, dung mạo hề đổi . Thế nhưng, khí chất khác biệt.

Ngày , nàng toát vẻ cao quý kiêu sa, như đóa mẫu đơn trong cung cấm. Còn nay, quanh nàng thấp thoáng một nét lạnh lẽo thanh khiết, tựa đóa tuyết liên nơi đỉnh núi băng. Vẫn là vẻ diễm lệ, nhưng bên trong ẩn chứa sự bình tĩnh và cứng cỏi đến khó lường.

“Sao ?” Chờ mãi mà đáp, Sơ Huỳnh đành hỏi .

Vân Phi Dương vội lấy thần trí: “Hoàng thượng hỏi , liệu bằng lòng trấn thủ thành Đông Ô .” Sơ Huỳnh sững , bất ngờ, nhưng suy nghĩ một lát, nàng liền hiểu .

Trước đây, hai thành Đông – Nam đều do võ tướng trấn thủ. Thành Đông Ô khi do phụ , Xích Giao Nguyên Soái Vân Trung Hiếu quản lý. Sau , phụ hoàng mất lời sàm tấu rõ thật giả, liền triệu hồi các tướng về kinh, phái hai vương đến . Kết cục, chính hai vương mưu phản, gây biến cố kinh thiên.

Sự việc một nữa chứng minh rằng, kẻ phản bội chắc là ngoài, mà hẳn luôn trung thành. Chẳng lẽ hoàng rút kinh nghiệm, định khôi phục quy củ để võ tướng giữ thành biên cương?

“Vậy… ngươi trả lời hoàng thế nào?” Sơ Huỳnh hỏi.

Vân Phi Dương khẽ nhíu mày: “Hoàng thượng vẫn đang cân nhắc, quyết định. Hôm nay triệu đến, để ban thánh chỉ, mà chỉ bàn bạc . Ngài cho một thời gian suy nghĩ, ép trả lời ngay.”

Nghe , Sơ Huỳnh gật đầu: “Việc quan trọng, thể lớn, cũng thể nhỏ. Hoàng mới đăng cơ lâu, nếu vội vã phủ định quy định do phụ hoàng còn tại vị đặt , ắt sẽ khiến triều đình dậy sóng. Dù , cũng nên đợi thêm một thời gian.”

Vân Phi Dương nàng chăm chú, trong mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên. Bị ánh mắt dõi theo, Sơ Huỳnh chút mất tự nhiên, nàng cúi xuống y phục của : “Sao ? Ta chỗ nào ?”

Hắn bật khẽ, lắc đầu: “Không gì… chỉ là ngờ một ngày nào đó, hai thể cùng bàn về chuyện . Nàng… đổi .”

Sơ Huỳnh khẽ sững sờ, dường như hiểu. Ngày , nàng si mê đến mức mỗi canh giờ, mỗi ngày đêm đều nghĩ đến . Khi gặp, nàng lập tức sai dò hỏi từng cử chỉ, từng thói quen của . Chỉ cần thích thứ gì, nàng sẽ lập tức tìm kiếm, trong gặp mặt , sẽ dâng lên mặt như hiến vật quý, chỉ cầu đổi một nụ vui vẻ từ mà thôi.

— Nàng đ.á.n.h mất chính .

“Trên đời , chẳng gì là bất biến, con cũng thế.” Sơ Huỳnh khẽ . Tô Liên Y từng : “Cái bất biến là thuộc về tâm, còn cái đổi là vật chất.” Dù nàng thật sự hiểu rõ “tâm” và “vật” là gì, nhưng lời vẫn ghi khắc sâu trong lòng.

Lông mày rậm của Vân Phi Dương khẽ động, do dự giây lát mở miệng: “Về … đều sẽ như ?”

Hắn đến việc hai mãi mãi sống ly biệt, Sơ Huỳnh đưa con trai về phủ công chúa, còn phủ tướng quân. Rõ ràng là một nhà, nhưng kẻ nam bắc, chia lìa đôi nơi.

Sơ Huỳnh thở dài: “Điều đó… quan trọng ?”

Vân Phi Dương hiểu: “Ta sai điều gì. Là nàng đổi, chứ từng đổi .”

Sơ Huỳnh gật đầu: “ , ngươi từng đổi. giờ đây khác xưa. Vậy nên, hãy chấp nhận… kết cục .”

“Nếu chấp nhận thì ?” Giọng vốn trầm của thoáng xen chút căng thẳng.

Sơ Huỳnh sững . Trái tim vốn kiên định một nữa d.a.o động. Nàng nghĩ đến tình cảm thuở ban đầu, nghĩ đến đứa con trai bé bỏng. Cứ như mãi, đúng là cách, nhưng nàng thế nào đây? Không khí lập tức rơi tĩnh lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-192-tho-lo-tam-tu.html.]

Đột nhiên, Vân Phi Dương bật dậy, bước nhanh đến mặt nàng. Sơ Huỳnh giật , trái tim đang dần lắng xuống bỗng gợn sóng mãnh liệt vì cách bất ngờ thu hẹp. Nàng hoảng loạn, vội : “Ngươi… ngươi gì?”

Vân Phi Dương thở dài một thật sâu: “Đừng bắt đoán nữa. Có chuyện gì, cứ thẳng . Ta nghĩ lâu, nhưng vẫn hiểu nàng giận dỗi, vì nàng mỗi một nơi. Nếu vui, cứ , giải quyết xong thì trở về. Nàng , chuyện nhà chúng đang đồn đại thế nào ở kinh thành ?”

Sơ Huỳnh ngơ ngẩn bóng dáng cao lớn mặt. , hai bọn họ đều là địa vị. Nay nàng mang theo con trai về phủ công chúa, chẳng khác nào đưa cho thiên hạ một đề tài để dư t.ửu hậu. Nàng ẩn trong phủ, , hỏi. Vân Phi Dương thì vẫn xã giao, vẫn đối mặt với đủ loại ánh mắt và lời bàn tán.

Trong lòng nàng thoáng dâng lên sự áy náy: “Có khiến ngươi chịu nhiều phiền toái ?” Nàng ngước . Đôi mắt sâu thẳm , năm xưa từng khiến nàng mê đắm, bây giờ chỉ một ánh thôi cũng đủ khiến tim nàng run rẩy.

Vân Phi Dương thở dài: “Sơ Huỳnh, với sự thông minh của nàng, chẳng lẽ hiểu tình cảnh của bây giờ? Ta truy hỏi nàng, đó là vì tôn trọng nàng. Từ lúc thành hôn đến nay, luôn tôn trọng nàng, chẳng lẽ nàng ? Những chuyện nàng trong phủ, đều nhẫn nhịn. Vân Phi Dương tự nhận từng bạc đãi nàng. Vậy tại nàng đối xử với như thế ?”

Lời chất vấn , khiến Sơ Huỳnh tức giận, mà khiến nỗi lòng đè nén bấy lâu của nàng bất chợt sáng tỏ.

Nàng khẽ , nụ chua chát: “, ngươi tôn trọng . ngươi chỉ xem là công chúa cao quý, nữ nhân của ngươi, càng thê t.ử mà ngươi yêu thương. Khi ngươi liên tục nạp , ngươi từng nghĩ đến cảm nhận của ? Mỗi tháng, đúng ngày mùng năm, ngươi đến chỗ như đang thành một nghĩa vụ, ngươi từng thật sự trò chuyện với ? Ngươi từng hỏi hôm nay vui buồn ? Ngươi từng quan tâm vì cố ý gây náo loạn hậu viện, khiến gà ch.ó yên ? Chỉ cần vì chuyện đó mà ngươi mắng , trách cũng . ngươi thì ? Ngươi mãi mãi chọn cách im lặng, mặc kệ , như thể từng tồn tại.”

Vân Phi Dương sững sờ. Đây là đầu tiên thấy tiếng lòng thật sự của nàng. Hắn từng nghĩ, hóa những gì nàng cần khác xa đến . Hắn vẫn luôn cho rằng, đó mới chính là cuộc sống nàng mong . Công chúa trong cung vẫn sống như thế, chẳng nàng quen ?

“Sơ Huỳnh…” Hắn khẽ cất giọng, mang theo vài phần bi thương: “Từ đến nay, cuộc sống của chúng vẫn luôn hòa thuận, êm ấm. Ta tôn trọng nàng, nàng cũng tôn trọng . Năm xưa, danh tiếng hiền đức của công chúa Kim Ngọc còn coi là khuôn mẫu cho nữ nhân trong kinh thành noi theo…”

“Hiền đức cái rắm !” Sơ Huỳnh cuối cùng cũng kìm nén nổi nữa, vứt bỏ dáng vẻ đoan trang, lễ nghi cao quý mà hoàng tộc yêu cầu, bật thốt lên lời mắng c.h.ử.i đầy phẫn nộ.

“Ta ngươi cưới nhiều như ! Ta chia sẻ trượng phu của với những nữ nhân khác! Ta giữa phu thê mà tỏ kính trọng như đồng liêu trong triều! Ta hành hạ đám tiện nhân chỉ để ngươi chú ý đến , dù chạy đến đây cãi với cũng , nhưng ngươi thì ? Ngươi coi như khí! Ta chịu đủ !”

Trong cơn giận dữ, nàng bật dậy khỏi ghế, vẻ điềm tĩnh thường ngày biến mất . Khuôn mặt xinh đỏ bừng lên, vì phẫn nộ, hổ.

… Nàng ngờ bản lỡ miệng, hết những gì giấu kín trong lòng… Nhỡ cảm thấy chán ghét thì ? Ý nghĩ thoáng qua, nàng liền thấy bản thật nực . Chuyện đến mức , nàng còn sợ gì nữa chứ?

Mọi thứ thể cứu vãn từ lâu, hôm nay chẳng qua chỉ thêm phần tuyệt vọng mà thôi.

Thôi thì cứ để mặc nó. Còn cái cảm giác rung động … xem như là bệnh, sẽ tự khỏi.

“Đây… đây là những lời thật lòng của nàng ?” Vân Phi Dương sững sờ, ngây tại chỗ, thậm chí còn lắp bắp.

Sơ Huỳnh khẽ thở một thật dài, trong lòng tự nhạo chính , cuối cùng cũng thốt những lời nhục nhã . Nàng lên, cẩn thận vòng qua : “Ta mệt , nghỉ ngơi. Kim Bằng tướng quân, xin mời ngươi về cho.”

“Khoan !”

Ngay lúc nàng xoay định rời , Vân Phi Dương lập tức lao đến, nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng. Làn da trắng mịn, mảnh mai gọn trong bàn tay thô ráp, ấm áp của khiến lòng run rẩy, cũng khiến bất giác tự hận bản quá chậm trễ.

Sơ Huỳnh hoảng loạn, vội vàng giãy giụa, nhưng là võ tướng dày công luyện tập, sức lực há nữ nhân yếu đuối như nàng sánh kịp?

“Buông tay!” Nàng cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh.

“Trước hết, hãy trả lời .” Vân Phi Dương ép giọng, đôi mắt chằm chằm nàng:

“Những lời … thật sự là suy nghĩ trong lòng nàng ?”

Sơ Huỳnh khổ, trong đại sảnh vốn ngoài, mặt mũi và tôn nghiêm nàng đều vứt bỏ, bèn bật lớn, tiếng bi ai, thê lương: “Một công chúa cao cao tại thượng, trong lòng tranh sủng ghen ghét với đám tiện nữ nực ?” Những lời , nàng vốn định .

Vân Phi Dương nhíu c.h.ặ.t mày, nên đáp thế nào, chỉ thể siết c.h.ặ.t cổ tay nàng chịu buông.

“Được , Vân Phi Dương, ngươi toại nguyện . Ngươi cưới công chúa về vứt sang một bên, hết đến khác nạp . Bây giờ, vợ chính thất của ngươi hóa điên, chẳng còn quan tâm gì đến tôn nghiêm hoàng thất, chẳng khác nào một mụ đàn bà chợ b.úa, chạy đến đây la hét, cãi vã với ngươi. Ngươi thắng ! Kẻ thật sự cao cao tại thượng, là công chúa gì hết, mà chính là Kim Bằng đại tướng quân ngươi! Nhìn thấy kết cục , ngươi cảm thấy vui mừng, hả hê ?” Vừa , nàng liều mạng giãy giụa.

Vân Phi Dương vốn quen với cách sống của họ, vẫn luôn nghĩ nàng hưởng thụ cuộc sống hầu hạ, vạn vây quanh. Hắn từng ngờ rằng Sơ Huỳnh cũng ghen, cũng khổ sở như bất kỳ nữ nhân nào.

Lông mày nhíu c.h.ặ.t, bàn tay nắm lấy cổ tay trắng muốt của nàng càng siết c.h.ặ.t hơn.

“Đau! Buông tay!” Sơ Huỳnh chịu nổi, bật kêu lên. Vân Phi Dương giật , vội vàng buông lỏng tay.

Mất sự kiềm chế của , Sơ Huỳnh lập tức lùi xa, chạy thẳng về phía cửa đại sảnh: “Kim Bằng tướng quân, hôm nay đến đây thôi. Ta mệt .” Nàng dứt khoát rời .

Đi vài bước, nàng bỗng nhớ mục đích đến hôm nay, liền đầu , giọng lạnh nhạt: “Còn về chuyện hoàng hỏi ý ngươi, tự quyết định là . Như bao nhiêu việc đây, cần hỏi gì.” Nói xong, nàng đầu nữa, bóng dáng kiên quyết khuất dần cánh cửa.

 

 

Loading...