Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 18: Ngủ ngon
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:43
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi vẫn nghĩ bác sĩ thì oai phong, cao quý lắm, nhưng thực . Ngoài mấy vị chuyên gia già cả thỉnh thoảng mới khám bệnh, phần lớn bác sĩ trẻ đều trực đêm, tăng ca liên miên.
Người trẻ thường dễ ngủ, vì thế họ hình thành một thói quen bất di bất dịch: chỉ cần tan về nhà, lo xong việc cần là lập tức chui tọt chăn, kiểu “cuộn kén ngủ” bất chấp ngày đêm.
Ngoài , bí quyết sinh tồn quan trọng nhất chính là tranh thủ chợp mắt, nghỉ ngơi bất cứ khi nào thể, đặc biệt là lúc trực đêm.
Tô Liên Y cũng ngoại lệ.
Đây là giấc ngủ ngon đầu tiên suốt bao năm qua của nàng, ngon đến mức chẳng mơ mộng gì, chỉ tận hưởng sự yên bình hiếm .
Trong sân bắt đầu vang lên tiếng ồn ào, đang luyện võ, quyền cước mạnh mẽ, từng chiêu từng thức phát âm thanh vun v.út, dứt khoát khí thế khiến khác nể phục, nhưng cũng quá ch.ói tai.
Tô Liên Y nghiến răng, kéo chăn trùm kín đầu, quyết để ai phá giấc ngủ quý giá, tiếp tục ngủ say sưa.
Những luyện võ thường thích dậy sớm tập quyền cước, đó cũng là thói quen của Đại Hổ. từ khi đến thôn Tô Gia, để che giấu phận, ngoài việc thỉnh thoảng lén lên núi vắng luyện công thì từng để lộ võ nghệ ở bất kỳ thời gian địa điểm nào. Bây giờ thỏa thuận rõ ràng với Tô Liên Y, cuối cùng cũng thể đường hoàng luyện võ ngay trong sân nhà .
Hắn còn một lý do khác. Là để thị uy, khiến nàng e dè mà dám giở trò!
Nhà Tô Liên Y sát với những hộ dân khác mà tách riêng . Thứ nhất, chẳng ai hàng xóm với kẻ nổi tiếng hung dữ như nàng, tránh bao xa thì tránh. Thứ hai, bản nàng đây cũng tự cao, khó hòa đồng nên tự tách khỏi .
Ngôi nhà xây mới, tường bao quanh cũng , bức tường cao vững chãi, cửa lớn đóng kín, bên ngoài thể bên trong đang gì. Dĩ nhiên cũng chẳng ai tự dưng rảnh rỗi mà bén mảng đến gần Tô Liên Y.
Đại Hổ múa một bài quyền pháp, cố tình chiêu thật nhanh, động tác thật mạnh, đ.á.n.h xong tuy mệt nhưng tiếng động lớn, thêm tiếng hô quát vang dội, đủ để trong phòng tỉnh giấc.
Tô Liên Y trở , kéo chăn trùm kín đầu, bịt c.h.ặ.t tai: Người điên chắc, sáng sớm ngủ còn gào hét cái gì!
Thấy Tô Liên Y vẫn động tĩnh, Đại Hổ liền vớ lấy cây đòn gánh, bắt đầu múa một bài thương pháp tinh diệu. Bài thương bất kể đ.á.n.h lưng ngựa đất đều lợi hại vô song. Không từ khi nào, vốn chỉ định oai dọa Tô Liên Y, mà Đại Hổ càng múa càng nhập tâm, càng đ.á.n.h càng hăng, cuối cùng đắm chìm trong thế giới võ học uyên thâm của chính .
Bất ngờ, cửa sổ bật mở, một vật gì đó từ bên trong bay v.út , quỹ đạo vô cùng hiểm hóc, nhắm thẳng mặt Đại Hổ.
Đại Hổ giật , vốn dĩ định dùng võ nghệ của để trấn áp Tô Liên Y, nào ngờ Tô Liên Y ngang nhiên khiêu khích!
Khóe môi khẽ nhếch lên, lâu gặp đối thủ, giờ chịu đấu một trận, lắm!
Cây đòn gánh trong tay khẽ giơ lên, đầu đòn gánh nhẹ nhàng hất một cái, chỉ “rắc” một tiếng giòn tan, ám khí khổng lồ bay thẳng đến liền vỡ tan, khói bụi mờ mịt kèm theo một mùi tanh nồng khó chịu.
Mọi chuyện xảy chỉ trong chớp mắt, Đại Hổ phá vỡ ám khí là phản xạ bản năng. Lúc kỹ mới phát hiện , ám khí đó… là cái bô! Lưng bất giác túa mồ hôi lạnh, may mà trong bô gì, nếu thì hôm nay khó mà tránh khỏi một dơ bẩn.
“Ngươi còn định quậy đến bao giờ? Sáng sớm lo ngủ mà rống rít cái gì? Rảnh rỗi lo tìm cách bịt mấy cái sơ hở của ! Ngươi thử khắp cái thôn Tô gia xem, ngoài ngươi ai mặt trời lên tới đỉnh đầu mà còn đồng việc hả?”
Bị mắng cho một trận té tát, mắng xong liền “rầm” một tiếng đóng sập cửa sổ , mặc kệ ngoài cửa phản ứng thế nào, hình mũm mĩm của nàng lăn ngay lên giường, tiếp tục ngủ.
Trước bận ngủ ngon đành, giờ xuyên về cổ đại, mang tiếng đầy mà còn cho ngủ ngon nữa? Thật quá đáng!
Đại Hổ ngoài cửa sững sờ, cứ tưởng tính toán chu đáo, âm thầm dùng khí thế đè bẹp đối phương, ai ngờ trong mắt nàng , thứ đều nực và lắm sơ hở.
Nhất là khi Tô Liên Y nhắc, mới giật nhớ , mỗi đồng, những xung quanh hết một lượt, còn bằng ánh mắt kỳ quái.
Mỗi như , đều toát mồ hôi lạnh, cứ tưởng phận bại lộ, giờ mới hiểu thì trong mắt bọn họ, chỉ là kẻ lười biếng vô dụng mà thôi.
Mặt đỏ tới mang tai.
Hắn thì cái quái gì về việc đồng áng ? Từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, đến thôn Tô gia mới hơn một tháng, ngoài việc giúp Tô Phong mấy việc nặng, thì nhét cho một đống nông cụ bắt tự cày ruộng. Mọi thứ đều tự lén quan sát mò mẫm theo.
“Còn đực đấy gì? Mau đồng việc !” Trong phòng, Tô Liên Y gắt gỏng quát vọng .
Đại Hổ thích một phụ nữ ngu ngốc rõ lai lịch lệnh, nhưng cãi thế nào, đành bực tức vác nông cụ lên vai, hầm hầm đồng.
Người , Tô Liên Y cứ nghĩ thể ngủ bù một giấc ngon lành, nhưng trằn trọc mãi chẳng chợp mắt . Cái cảm giác buồn ngủ mà thể ngủ tiếp, khi phá giấc, khiến nàng bực bội vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-18-ngu-ngon.html.]
Nàng thở dài một , dậy, vuốt mái tóc dài. Mái tóc của thể , đen mượt, dày và óng như rong nước, chỉ điều quá dài, khó chăm sóc.
Ở hiện đại, Tô Liên Y để tóc ngắn, bao giờ nuôi tóc dài. Lúc học thì bài vở chất đống, chẳng thời gian lo chải chuốt, càng chẳng bận tâm đến vẻ bề ngoài. Bảo một quen đầu tóc gọn gàng bỗng dưng chăm sóc mái tóc dài chấm eo, quả thật phiền phức. Nàng càng vấn mấy kiểu tóc cầu kỳ của nữ nhân cổ đại, thế nên mấy hôm nay đều chỉ tiện tay lấy một mảnh khăn, kịp chải chuốt gì túm hết tóc cuộn đại lên đỉnh đầu.
Kiểu tóc chẳng đẽ gì cho cam, nhưng gọn gàng, nhanh gọn, cứ như phiên bản cải biên của mấy cô nông phụ vùng Thiểm Bắc, cũng may ở thời cổ, nàng vốn mang phận nông phụ chồng, thế cũng chẳng ai bắt bẻ .
Mặc quần áo chỉnh tề, lấy thêm một tấm khăn buộc gọn tóc, rửa mặt xong xuôi định ghé qua nhà Tôn gia xem bệnh tình bệnh nhân , ai ngờ bụng réo lên một tiếng, lúc cô mới sực nhớ, còn ăn sáng!
Nàng vòng quanh cái bếp trống hoác mấy lượt, rơi cảnh khéo đến mấy cũng khó nấu cơm khi gạo.
Trong túi nàng ngân phiếu, cũng đến nỗi keo kiệt dám tiêu, nhưng vấn đề là… mấy tờ ngân phiếu đó tiêu ở cái thôn ? Mệnh giá ngân phiếu đều lớn, mà cái thôn thì nhỏ xíu, tin tức truyền chắc chắn nhanh như gió. Nếu cô đem ngân phiếu tiêu, chẳng mấy mà Tô Phong sẽ , đến lúc đó chẳng phận của Đại Hổ sẽ lộ ?
Không , ngân phiếu tuyệt đối thể tiêu ở đây. Cô nghĩ cách lên trấn đổi ngân phiếu thành bạc lẻ mới .
Trong bếp vẫn còn ít thịt thừa từ hôm qua, vì mỗi đều ôm tâm sự riêng nên chẳng ai ăn bao nhiêu, dư cũng để hôm nay dùng tiếp.
Chỗ xương và thịt còn , miễn cưỡng cũng đủ cho một ăn. Sau đó, nàng nảy ý nhóm bếp đun nước, bỏ thịt nồi, tìm ít rau còn dở héo quẳng cả . Không ăn thịt thì húp nước thịt cũng .
Chẳng mấy chốc, trong bếp dậy mùi thơm ngào ngạt.
Sắp bắc nồi xuống, nàng cắt ít rau thơm, rắc thêm chút muối, múc một thìa nếm thử. Mùi vị khá đặc biệt.
Vừa định xuống ăn một bữa no nê, nàng thấy bên cạnh là cái chiếu cuộn gọn gàng và chăn gấp vuông vức. Đại Hổ vẫn ăn gì.
Dù quấy rầy giấc ngủ của nàng là sai, nhưng nàng cũng ném cái bô trả thù , coi như huề . Ở nhà thì nàng chẳng gì, còn ngày nào cũng đồng việc, dù công lao thì cũng khổ lao.
Thôi , mang cho ít , chắc bụng cũng đang đói lắm .
Khi Tô Liên Y mang làn cơm một mạch, dọc đường hỏi thăm khiến bà con trong thôn với ánh mắt sợ hãi, đến lúc tìm mảnh ruộng nhà thì suýt nữa tức đến mức quăng luôn cái làn cơm to tướng mặt Đại Hổ, cho cái mặt vốn sẹo càng thêm thê t.h.ả.m!
“Đại Hổ, đây là ruộng ngươi trồng đấy hả!?” Tô Liên Y đặt mạnh làn cơm xuống đất, một tay chống hông, một tay chỉ thẳng cái mảnh… xanh rì như bãi cỏ mặt.
Dù là bình tĩnh đến , thấy cảnh cũng khó mà phát điên lên.
Đại Hổ chau mày rậm, ánh mắt lạnh lùng Tô Liên Y: đàn bà nổi điên cái gì? Mảnh ruộng , tự tin đấy chứ, lúa màu xanh thế cơ mà!
Tô Liên Y cảm thấy choáng váng, đưa tay đỡ lấy cái đầu đang cuồng: “Luống ? Luống ?” Một cô gái thành phố như nàng mà còn trồng trọt thì lên luống !
Đại Hổ trong mắt bớt vẻ lạnh lẽo, bằng nét nghi hoặc: “Luống là cái gì?”
Tô Liên Y giơ tay run run, chỉ sang thửa ruộng bên cạnh, mảnh đó trồng chuẩn chỉnh, đất chia thành từng luống cao thấp rõ ràng, cây trồng đều tăm tắp mọc các luống đất nhô lên , thứ đó chính là luống.
Đại Hổ cuối cùng cũng hiểu nàng đang gì, khịt mũi khinh thường, liếc nàng một cái: “Làm thế chỉ tổ phí đất.”
Tô Liên Y há miệng, môi mấp máy mấy mà phản bác câu nào. Nnagf chỉ trồng lên luống, chứ thật chẳng lên luống để gì!
Thôi , cái coi như bỏ qua cho . Nnagf xổm xuống, chỉ đám cỏ mọc dài loằng ngoằng: “Làm ơn , ruộng của ngươi cỏ mọc kín hết , nhổ cỏ hả?”
“Nhổ cỏ?” Đại Hổ ngẩn .
“, nhổ cỏ! Nếu nhổ thì chất dinh dưỡng trong đất sẽ cỏ dại hút hết, lúa với rau mà lớn !” Tô Liên Y kiên nhẫn giải thích.
“Ý ngươi là…” Đại Hổ đơ , giơ ngón tay thon dài chỉ đám cây xanh mướt: “Cái … cây trồng mà là… cỏ dại ?”
“Chứ ngươi nghĩ là gì?” Tô Liên Y chẳng còn sức mà gào nữa, bất lực đến mức ngã ngửa!
Đại Hổ đưa tay xoa xoa cái cằm cứng cáp: “Thì là cỏ dại… Ta cứ tưởng… cây trồng hơn nhà nhiều cơ.”