Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 177: Vượng phu? Vượng cái gì?
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:32:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau buổi triều sớm, theo tiếng hô cao của tổng quản thái giám An Lộc, quần thần mặc triều phục đỏ thẫm hoặc xanh tím đồng loạt quỳ lạy, miệng hô: “Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
Đợi khi Hoàng thượng rời ngự điện, bách quan mới lượt cung kính lui .
Buổi triều sớm ở Loan quốc cứ ba ngày một , giúp công việc quân – thần tập trung, đỡ cảnh các quan lui tới hàng ngày. ngược , việc chất chồng ba ngày mới giải quyết, buổi triều tất nhiên sẽ kéo dài. Nếu gặp việc rắc rối hoặc việc quan trọng, quần thần thường ở cung dùng cơm trưa, buổi chiều tiếp tục nghị sự. Còn phần lớn những buổi triều khác, cũng thường kéo dài tới gần chính ngọ mới tan.
Tan triều, kẻ nhàn tản thì dùng cơm xong liền về nhà nghỉ ngơi, kẻ cần mẫn thì ở tiếp tục xử lý công vụ, tùy lòng mỗi .
Như lệ thường, Tô Liên Y cùng Vân Phi Tuân sánh vai rời . Trước đây, đôi phu thê thể hiện tình cảm ở triều đều khiến khác chướng mắt, nhưng lâu dần họ quen với việc đó, còn cảm nhận tình nghĩa phu thê đặc biệt từ họ.
Vân Trung Hiếu đang thì gọi . Quay đầu, thấy chính là Thượng thư Bộ Hộ, Lưu Chí Viễn.
Vân Trung Hiếu vẫn mang một phần áy náy với Lưu Thượng thư. Khi xưa, hai nhà vốn bàn chuyện hôn sự cho con cái, nhưng bởi sự xuất hiện của Tô Liên Y mà phá vỡ khiến ông khó xử. Từ đó ông vẫn cố tình tránh mặt, còn mặt mũi đối diện Lưu Thượng thư.
hôm nay gọi , xem là thể tránh nữa.
“Nguyên soái vội vàng thế, chuyện gấp gì ?” Lưu Chí Viễn tuổi xấp xỉ ngũ tuần, hình đẫy đà, làn da trắng, môi để ria ngắn, mặt mày ôn hòa khách khí, dáng vẻ điển hình của một văn thần.
Trong lòng Vân Trung Hiếu khẽ khổ. Ông vốn vội cũng chỉ vì ít chạm mặt mà thôi. Nếu giờ thẳng là việc gấp, chẳng khác nào tự thừa nhận né tránh. Liền đáp: “Không gì gấp cả. Còn Lưu đại nhân?”
“Lão phu cũng chẳng chuyện gì quan trọng. Đã lâu hai cùng tụ họp, chi bằng hôm nay nhân dịp , mời hiền cùng tệ xá. À , chi bằng tới Túy Hiền Cư uống chén rượu, hàn huyên một phen, thế nào?”
“Được, mời.” Vân Trung Hiếu đành gượng , tiện chối từ.
“Hà hà, thì mời.” Lưu Chí Viễn tự nhiên, như thể xưa nay từng khúc mắc gì.
Hai vai sánh vai, trò chuyện, bước khỏi cung. Khi tới cổng Vĩnh môn, Tô Liên Y đang bước lên xe ngựa, Vân Phi Tuân bên cạnh tiễn nàng.
“Liên Y, nàng đang gì ?” Vân Phi Tuân thấy nàng dừng động tác, mắt sang một bên, liền theo. Vừa vặn thấy phụ đang cùng Lưu Thượng thư: “Sao ?”
Tô Liên Y bước xuống xe, khẽ ghé sát mà hỏi nhỏ: “Nguyên soái quen với Lưu Thượng thư từ ?”
Trong lòng nàng vẫn còn vướng bận chuyện hôn sự , giờ thấy hai cùng, khỏi dấy lên dự cảm chẳng lành.
Vân Phi Tuân đoán ít nhiều, bèn đáp: “ . Phụ vốn tính tình cương trực, thẳng thắn, trong triều chỉ giao hảo với vài võ quan đồng chí khí, hiếm khi thiết với văn thần. Chỉ Lưu Thượng thư là hiếm hoi thường xuyên. Cũng vì thế mà khi xưa hai nhà mới bàn chuyện hôn nhân.”
Tô Liên Y gật đầu, thoáng thở dài. Dự cảm bất an trong lòng dần tan . Sau đó, nàng quyến luyến từ biệt phu quân, lên xe ngựa trở về Thương bộ, tập trung chuẩn chuyến thành Đông Ô. Được Hoàng thượng chuẩn tấu, nàng càng thêm quyết tâm, hăng hái sắp xếp.
Vân Phi Tuân cũng như lệ thường, tiễn xe ngựa khuất hẳn mới thu ánh mắt. Thế nhưng gương mặt chợt đổi, lập tức , bước cung qua cổng Vĩnh Môn, thẳng hướng về ngự thư phòng.
…
Trong một nhã gian của Túy Hiền Cư.
Vân Trung Hiếu và Lưu Chí Viễn cho tùy tùng lui xuống, chỉ còn hai cùng nâng chén, ăn uống như ngày xưa. Chuyện hôn sự cũ ai nhắc đến một lời, khiến Vân Trung Hiếu cũng an lòng.
Hai trò chuyện từ chuyện triều chính, dần dần sang chuyện miếu tự. Ở Loan quốc, tín ngưỡng quỷ thần thịnh hành, từ bậc cửu ngũ chí tôn cho đến dân thường, ai ai cũng tin. Mỗi năm hoàng gia đều hai đại lễ tế tự: một là tế trời đất, hai là tế tổ tiên. Nếu gặp thiên tai, mất mùa, Hoàng đế càng trai giới tắm gội, đích cử hành đại lễ tế thần, cầu phúc cho lê dân bách tính.
Lưu Chí Viễn bỗng nhớ điều gì, liền hỏi: “Hôm qua Thái hậu mời nữ đạo sĩ Thương Hồng T.ử nhập cung, lễ cầu phúc, tẩy uế cho hậu cung. Không Nguyên soái đến ?”
Vân Trung Hiếu gật đầu đáp: “Đương nhiên là qua. Nghe đồn Thương Hồng T.ử du hành tới kinh đô của Loan quốc, Thái hậu đích sai mời, nàng vui vẻ đáp lời, khiến Thái hậu vô cùng vui mừng. Đạo hạnh của Thương Hồng T.ử thâm sâu khó lường, đặc biệt tinh thông xem mệnh và trừ tai họa cho nữ nhân. Đừng là trong Loan quốc, ngay cả những nước khác cũng vô cùng kính ngưỡng nàng. Chỉ là, tính tình vị đạo sĩ cổ quái, mềm cứng đều ăn, từng khiến ít từ chối thẳng thừng.”
Lưu Chí Viễn bật : “Chính vì nên Thái hậu mới vui mừng như thế.”
Nói đoạn, dường như sực nhớ điều gì, ông tiếp lời: “À đúng , dù Thương Hồng T.ử cũng đến kinh thành, chi bằng chúng cũng gửi một phong thiệp mời, thỉnh nàng tới phủ xem xét hậu trạch một phen, hóa hung thành cát cũng .”
Trong lòng Vân Trung Hiếu cũng động tâm, nhưng lộ vẻ khó xử: “Ngay cả hoàng gia nước khác mời nàng , đôi khi còn từ chối. Chúng phận nhỏ bé, thể thỉnh nàng đến đây?”
Lưu Chí Viễn mỉm , tự tay rót rượu cho bạn: “Nguyên soái nên nghĩ thế , gửi thiệp là chuyện của chúng , còn nàng đến là chuyện của nàng. Nếu nàng đến, chúng chẳng mất mát gì. Còn nếu nàng chịu tới, chẳng là chúng lợi ? Hà tất bận tâm quá nhiều? Lại thêm tính tình nàng cổ quái, bất ngờ đáp lời cũng chừng.”
Nghe , Vân Trung Hiếu ngẫm nghĩ hồi lâu gật đầu: “Lời Lưu đại nhân lý. Đoán chừng chỉ hai chúng , mà cả văn võ bá quan trong triều đều sẽ gửi thiệp, thử vận may một phen. Dù mời, cũng chẳng mất mặt, đúng chứ?”
“ .” Lưu Chí Viễn bật , giọng mang theo chút hài hước: “Chớ những nước khác, ngay cả trong Loan quốc, Thái hậu nhiều mời Thương Hồng Tử, thế mà nàng chịu đến cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Chúng từ chối cũng chẳng gì đáng hổ.”
Trong lòng ông thầm , rõ Vân Trung Hiếu là quá coi trọng thể diện.
Có lời của Lưu Chí Viễn, Vân Trung Hiếu động lòng. Sau khi hai dùng xong bữa trưa, ông liền vội vã về phủ, tự một phong thiệp mời, lập tức sai đưa tới cho Thương Hồng Tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-177-vuong-phu-vuong-cai-gi.html.]
Thời gian thấm thoát trôi, hai ngày nhanh ch.óng qua .
Không ngờ Vân Trung Hiếu may mắn như mèo mù vớ cá rán. Trong trăm phong thiệp mời từ văn võ bá quan, Thương Hồng T.ử chỉ chọn vài , mà Vân Trung Hiếu là một trong đó. Tiếc rằng thiệp mời của Lưu Thượng thư nàng chọn.
Niềm vui của Vân Trung Hiếu tự nhiên cần cũng . Hai vốn tri kỷ, nhưng cũng coi như bạn bè tâm đầu ý hợp. Chuyện khó xử vì hôn sự sớm gác , nay càng thêm hòa thuận. Vân Trung Hiếu còn đặc biệt mở tiệc, mời Lưu Chí Viễn đến dự, xem như an ủi việc thiệp mời của ông từ chối.
…
Sau cơn mưa rào, mây tan trời quang. Nhờ trận mưa , bụi bặm trong khí gột sạch, cảnh vật trở nên trong vắt, sạch sẽ hơn. Hoàng hôn buông xuống vướng chút hạt bụi nào, rực rỡ đến ch.ói mắt.
Vừa thấy trời tạnh, Hạ Sơ Huỳnh liền dắt Hy Đồng ngoài dạo chơi. Trong phủ, đường lát phiến đá xanh khít , nên chẳng hề vũng bùn. Lại trận mưa gột rửa, vô cùng sạch sẽ.
Hai bước sân, hạ nhân vội vã chạy đến bẩm báo: “Bẩm công chúa, quận chúa Liên Y giá đáo!”
Sơ Huỳnh vô cùng mừng rỡ. Bình thường gặp Tô Liên Y chuyện dễ dàng. Tô Liên Y bận rộn trăm công nghìn việc, thể so với một công chúa nhàn tản, vô lo vô nghĩ như nàng. Nay đích Tô Liên Y tới cửa, chắc chắn là chuyện quan trọng
Sơ Huỳnh lập tức dịu giọng dỗ dành Hy Đồng nơi khác chơi, quan tâm nước đọng đường, vén váy chạy thẳng đón.
Từ xa thấy Tô Liên Y mặc thường phục màu nhạt bước , gương mặt rạng rỡ tươi . Tuy nàng chức vị nhỏ, là Hoàng thượng và Thái hậu cùng sủng ái, thế nhưng Tô Liên Y từng tỏ vẻ kiêu căng, ngạo mạn như những tiểu thư quyền quý khác. Nụ ôn hòa , lúc nào cũng rạng rỡ như ánh xuân.
Chỉ là, nụ hôm nay của Tô Liên Y phần gượng gạo. Người ngoài khó lòng nhận , nhưng Hạ Sơ Huỳnh vốn thiết với nàng, chỉ thoáng liền trong lòng nàng đang điều vướng bận.
“Liên Y, ngươi đến ? Hôm nay nghỉ ?” Sơ Huỳnh bước lên, nắm tay nàng, hai thiếu nữ tay trong tay cùng trong phủ công chúa.
Cả hai ghé qua đại sảnh, mà trực tiếp rẽ về khuê phòng của Sơ Huỳnh.
“Ừ, mấy hôm nay tới, nhớ ?” Tô Liên Y khẽ hỏi.
“Nhớ chứ, ngày nào cũng nhớ, giờ khắc nào cũng nhớ, mơ cũng nhớ.”
Hai đùa bước phòng, bầu khí ấm áp, vui vẻ, dường như khiến cả gian cũng thoang thoảng ý vị hạnh phúc.
Hạ Sơ Huỳnh cho các nha lui xuống, đích đóng cửa phòng. Nụ tươi tắn khi nãy dần thu , ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Có ngươi chuyện gì với ?”
Tô Liên Y khẽ khổ: “Ngươi ?”
“Ngày hôm nay ngày nghỉ, thế mà ngươi nghỉ ở nhà, ắt hẳn là chuyện lớn. Hơn nữa…” Sơ Huỳnh dừng một chút, trầm giọng tiếp: “Có liên quan tới phủ Nguyên soái? Hôm qua, lúc rời , phu nhân Nguyên soái sẽ ghé chơi hôm nay. Vậy mà sáng sớm sai đến báo là trong phủ chuyện, thể tới . Cộng với nét u ám trong mắt ngươi khi bước , đoán, nhất định phủ Nguyên soái xảy chuyện.”
Tô Liên Y , bất giác khẽ: “Ngươi đúng là đoán trúng đó.”
Nói xong, nàng cũng thu nét tươi , đó là vẻ mặt nghiêm túc. Trong phòng lúc chỉ còn hai , nàng thể buông bỏ đề phòng, thành thật : “Ngươi về nữ đạo sĩ chuyên xem mệnh cho nữ nhân trong hậu trạch ? Người tên là Thương Hồng Tử. Gần đây nàng Thái hậu mời nhập cung, lễ trừ tai cho hậu cung.”
“Đương nhiên là .” Sơ Huỳnh gật đầu: “Người danh tiếng lớn, tính tình cổ quái. Mẫu hậu từng mời nàng đến mười , mà nàng chịu đến hai là lắm. Nghe đồn nàng hành tẩu khắp nơi, tiêu d.a.o tự tại, là một nữ t.ử phong nhã khó lường.”
Nói đến đây, ánh mắt nàng thoáng lóe sáng, trong đầu hiện một suy đoán: “Chẳng lẽ… là hậu viện phủ Nguyên soái vấn đề ? Vài hôm , Thương Hồng T.ử nhận lời mời của mấy nhà đại thần, trong đó một thiệp từ phủ Nguyên soái.”
Tô Liên Y khẽ gật đầu: “ . Tối qua thấy trong lòng bồn chồn, chẳng hiểu vì . Nghĩ mãi mới sực nhớ tới chuyện , càng nghĩ càng lo lắng. Hôm nay liền cáo nghỉ, tự tới phủ Nguyên soái xem . Quả nhiên, kết quả ngoài dự liệu, nhưng là một kết luận hết sức nực , lố bịch.”
“Nực ?” Sơ Huỳnh thoáng kinh ngạc: “Kết luận gì ?”
Tô Liên Y hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện rõ vẻ phẫn nộ: “Nữ đạo sĩ chắc chắn nhận lợi lộc từ Lưu Thượng thư. Nàng bước hậu viện phủ Nguyên soái, lập tức khẳng định là kẻ ‘mệnh mang sát khí’, những khắc phu, mà còn khắc hại cả Vân gia. Ngược , vượng phu thì ngươi vĩnh viễn đoán là ai.”
Sơ Huỳnh sững sờ, lắc đầu: “Ta đoán . Chẳng lẽ… là phu nhân Nguyên soái?”
“Là Huệ di nương!” Tô Liên Y bật khẩy, cơn giận khó kìm nén.
Nàng vốn dễ nổi giận, nhưng thật sự phẫn nộ. Bản nàng từng quen Thương Hồng Tử, cớ gì gán cho tội danh hoang đường ?
Khắc phu ư? Hoang đường!
Nếu nàng thật sự khắc phu, nhiệm vụ của Phi Tuân thể thành? Vết thương mặt Phi Tuân trị thế nào? Trận chiến thành Hoài Tĩnh khi liệu thắng lợi?
Còn Huệ di nương vượng phu? Vượng cái gì! Bà chỉ sinh cho Nguyên soái một đứa con trai. Về phần nhà đẻ, dựa thế lực của Nguyên soái mà tồn tại, lấy sự “vượng phu” chứ?
Nhất định là Lưu Thượng thư giở trò!
Trong đầu Tô Liên Y, cảnh tượng bên ngoài cổng phủ hôm đó, ngay khi nàng bước lên xe ngựa, hiện lên rõ ràng, như một bóng đen quấn c.h.ặ.t, mãi tan biến.