Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 175: Đến phủ Nguyên soái mượn di nương
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:32:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Vân Phi Tuân khiến Tô Liên Y hứng thú: “Nguyện vọng ư? Chàng nguyện vọng gì ?”
Vân Phi Tuân dĩ nhiên chịu .
Tô Liên Y thấy , liền thôi ép. Nàng hiểu rõ, nếu Vân Phi Tuân thực sự , sớm muộn gì cũng sẽ : “Ngoài mấy đồng liêu ở Thương bộ, còn định sang nhờ phụ cho mượn ba , cùng thành Đông Ô.”
“Nhờ phụ cho mượn?” Vân Phi Tuân khó hiểu.
Tô Liên Y gật đầu: “Nghe Vân Nguyên soái từng là tướng trấn thủ thành Đông Ô, trong phủ cũng mấy vị di nương xuất từ nơi . Trong đó một họ Từ, vốn là ái nữ của thương nhân giàu tại thành Đông Ô. Nay đến đó để thúc đẩy việc lưu thông ngân phiếu, hẳn mấy nhà giàu bản địa gương. Vì , đưa mấy vị di nương theo. Hơn nữa…” Tô Liên Y khẽ : “Những vị di nương đáng thương chắc cũng nhiều năm gặp .”
Vân Phi Tuân rốt cuộc vẫn là nam t.ử, giống Tô Liên Y giàu lòng trắc ẩn, càng để tâm đến nỗi khổ của đám di nương. Nguyên tắc của chỉ đơn giản, Liên Y vui thì liền thuận theo. Thế là gật đầu đồng ý.
Sau bữa tối, tắm rửa xong, trong khu viện rộng lớn nguy nga, trong gian phòng tinh xảo xa hoa, cảnh tình mật ngọt thế nào… tiện nhắc nhiều.
…
Ngày hôm , trời quang, gió lặng.
Phủ Nguyên soái vẫn yên tĩnh như thường. Vân Trung Hiếu đang bận lo việc triều chính, Sau khi xử lý xong chuyện trong phủ, Khấu phu nhân sang phủ công chúa như lệ thường để chăm sóc cháu trai duy nhất, Hy Đồng.
Chính lúc , phủ Nguyên soái đón một vị khách quý.
Ở nước Loan, ngoài vài nữ t.ử thỉnh thoảng giúp việc trong xưởng, gần như chẳng nghề nghiệp nào chính đáng dành cho phụ nữ. Một là bởi chế độ trọng nam khinh nữ, hai là vì khi thành , nữ nhân lo toan việc nhà chất chồng, thêm sinh nở ngừng, chẳng còn sức lực để ngoài việc.
Chỉ một nghề coi là “chính đáng” cho nữ t.ử, đó là cái gọi là Tam cô lục bà.
Tam cô là gì? Là ni cô Phật giáo, đạo cô Đạo giáp, bà bói toán.
Lục bà là gì? Là bà mối, bà đỡ, bà thầy cúng, bà t.h.u.ố.c, bà chấp lễ, bà quản nhân công.
Trong , địa vị cao nhất là bà mối và bà đỡ. Mà giữa hai nghề , bà mối đầu, bởi cưới gả là chuyện ai ai cũng trải qua. Hơn nữa, ở nước Loan, hôn nhân phần lớn là do cha quyết định, nhờ mối chứng, nên vai trò của bà mối cực kỳ quan trọng.
Trong hàng bà mối, một nghề đặc thù gọi là quan mai, tức bà mối do triều đình phê chuẩn. Loại quyền thế và địa vị cao, chẳng ai dám đắc tội. Cho dù quan mai bước nhà ai, gia chủ cũng long trọng tiếp đãi.
Ngày hôm , vị khách quý đến phủ Nguyên soái chính là một quan mai tiếng trong kinh thành, bà mối Chu.
Bà mối Chu bốn mươi tuổi, dáng cân xứng, phong vận vẫn còn, miệng lưỡi lanh lợi, lời như hoa rơi. Lần bà nhận ủy thác hậu hĩnh từ phu nhân của Hộ bộ Thượng thư Ninh thị nên mới chạy đến phủ Nguyên Soái để mối.
Gia nhân giữ cửa thấy là quan mai đến, lập tức mở rộng cửa nghênh đón.
Quản gia tự tiếp, đưa bà đại sảnh, sai nha dâng thượng hạng. Chính ông cũng hầu một bên, cùng đối chuyện.
“Không Chu mỹ nhân bận rộn thế, nay tới phủ Nguyên Soái việc gì?”
Quản gia tuy là của quyền thần nhất phẩm, bản cũng tính ngang với quan ngũ phẩm, nhưng đối diện quan mai, vẫn hết sức khách khí.
Bà mối Chu nhận chén , mỉm đáp: “Đại quản gia chớ trêu , dù bận, sánh với ngài? Hôm nay đến, tự nhiên là mang hỷ sự. Không phu nhân ở nhà ?”
Quản gia đáp: “ là khéo, bà mối Chu. Phu nhân hiện đang ở phủ công chúa chăm sóc tiểu công t.ử. Nếu bà chịu hạ cố, xin cứ rõ đến là để mai cho ai?”
Trong phủ Nguyên Soái, ngoài hai vị công t.ử chính thất thành danh chiến trường, còn vài con thứ và tiểu thư thứ xuất. Nay phu nhân quản chuyện lặt vặt trong phủ, nếu lời cầu mai là cho con thứ, quản gia cũng định trực tiếp dẫn bà mối sang các viện của di nương.
Bà mối Chu lấy khăn tay chấm nhẹ khóe miệng, : “Đại quản gia thật đùa, nào dám coi thường ngài? Lần nhận ủy thác của phu nhân Hộ bộ Thượng thư, đến đây là để mai cho Phiêu Kỵ tướng quân. Mà đối tượng chính là nhị tiểu thư đích xuất của Thượng thư đại nhân – mệnh danh là ‘Song Châu kinh thành’ – Lưu Mục Linh. Đại quản gia xem, đây chẳng là chuyện hỷ sự ?”
Vừa , bà rạng rỡ, nụ như luyện tập kỹ, đầy ắp vẻ tường hòa.
Quản gia cũng mỉm theo, nhưng trong lòng than thở.
Chuyện trong phủ, ông ít nhiều. Từ nhỏ thiếu gia Phi Tuân tính khí cô độc, cố chấp khác thường, nay nhất quyết nhận định Quận chúa Liên Y, mặc cho Nguyên soái cùng phu nhân cực lực phản đối, vẫn cưới nàng về phủ. Còn việc của nhị tiểu thư Lưu gia… quản gia chẳng hề lạc quan.
nghĩ thì nghĩ , phận quản gia, ông nào dám lộ nửa câu: “Thật thất lễ quá, phu nhân hiện đang ở phủ công chúa. Hay là bà mối Chu chọn ngày khác, tới bái phỏng phu nhân, hoặc trực tiếp đến phủ công chúa gặp phu nhân cũng .”
Bà mối Chu vẫn tươi , ngoài mặt chẳng biến sắc, nhưng trong lòng nhớ đến vẻ ngoài ung dung mà bên trong nóng ruột của Lưu phu nhân. Hành nghề , tin tức trong kinh nàng tự nhiên linh thông, nên cũng rõ khi Phiêu Kỵ tướng quân và Quận chúa Liên Y thành hôn, Lưu Thượng thư từng ý định kết với phủ Nguyên Soái.
Bà mối Chu dậy, : “Vậy thì đa tạ đại quản gia khoản đãi, đây sẽ sang bái kiến Kim Ngọc công chúa cùng Vân phu nhân .” Nghĩ tới khoản thù lao hậu hĩnh, thêm dặn dò “càng nhanh càng ” của Lưu phu nhân, bà nào dám trì hoãn.
Quản gia bèn đưa bà mối Chu ngoài.
Đi mới nửa đường, đúng lúc ngang qua một vườn hoa trong phủ, hòn giả sơn vòng ba , một vị di nương cùng hai tiểu nha , lẽ là đang tản bộ.
Người độ ngoài ba mươi, dáng vẻ đoan trang, gương mặt diễm lệ, vàng bạc đầy đủ, là một di nương sủng ái trong phủ.
Bà mối Chu kỹ, nhận đó chính là Huệ di nương, Nguyên soái sủng ái nhất phu nhân.
Quản gia thoáng ngạc nhiên. Gần đây Huệ di nương vốn thất sủng, thường ngày ăn mặc, hành xử đều hết sức khiêm nhường. Sao hôm nay đột ngột ăn vận lộng lẫy thế ?
Kỳ thực, ngoài , Huệ di nương từ lâu bỏ bạc thu mua bọn hạ nhân trong phủ, hễ chút phong thanh liền lập tức báo cho bà . Việc bà mối Chu cửa hôm nay, tất nhiên cũng thoát khỏi tai mắt của bà , nên vội xiêm y, cố ý “tình cờ gặp gỡ”.
“Vị là ai?” Huệ di nương lấy dáng vẻ cao ngạo thường ngày, ung dung hỏi quản gia.
Quản gia vội đáp: “Khởi bẩm Huệ di nương, đây là quan mai, Bà mối Chu.”
Dù Huệ di nương thất sủng, quản gia vẫn giữ lễ khách khí. Trong hậu viện, chuyện nữ nhân tranh sủng, khó ai thắng ai thua. Quy củ quản gia là a dua cũng chẳng đạp xuống, mới mong giữ yên .
Huệ di nương khẽ mỉm : “Là đến mai cho ai ?”
Bà mối Chu lập tức coi Huệ di nương là cơ hội. Năm xưa, việc thông gia giữa phủ Nguyên Soái và Lưu phủ vốn do Nguyên soái chủ trì, mà Nguyên soái hết mực sủng ái Huệ di nương. Nếu bà chịu thổi chút gió bên gối, thì chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ?
Một khi thành công, khoản bạc thù lao lớn lao sẽ rơi thẳng tay bà!
Ánh mắt bà mối Chu lóe sáng, hì hì: “Nô gia xin bái kiến Huệ di nương. Huệ di nương còn nhớ ?”
Huệ di nương thấy bà mối chủ động bắt chuyện, trong lòng đoán chắc đối phương tất cầu xin. Nàng thể chờ, nhất định chộp lấy bất kỳ cơ hội xoay nào. Vì , nàng cũng nở nụ dịu dàng: “Trông quen quen, nhưng nhất thời nhớ . Đã là khách từ xa tới, nếu chỉ để bà ngay thế , chẳng là phủ Nguyên Soái thất lễ ?”
Nàng nghiêng đầu, dịu giọng sai bảo: “Hồng Nhi, mời bà mối sang Quế Hương viện của , ăn chút chè ngọt, giải cái nóng .”
Bà mối Chu vội đáp: “Đa tạ Huệ di nương, thì nô gia xin quấy rầy một chốc.”
Thế là bà theo Huệ di nương viện. Quản gia bóng lưng dần khuất, trong lòng âm thầm thở dài, chỉ cảm thấy việc sẽ rắc rối. nghĩ , đó cũng chẳng chuyện ông thể quản, thể lo.
Di nương sủng thất sủng, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, ai mà . Với kinh nghiệm nhiều năm trong phủ, ông hiểu rõ: Huệ di nương sớm muộn gì cũng sẽ sủng ái trở , ông thể đắc tội.
Thế là, chuyện cứ thế trôi .
Một canh giờ , Bà mối Chu và Huệ di nương hàn huyên chuyện trò, nhạy bén phát hiện Huệ di nương căn bản dám hứa hẹn điều gì. Trong lòng bà tự giễu, ngây ngô tưởng rằng một di nương thể quyết định đại sự? Cuối cùng vẫn tìm Vân phu nhân mới .
Nghĩ , bà liền cáo từ rời Quế Hương viện, trực tiếp về phía phủ công chúa.
Quế Hương viện lúc , tĩnh mịch lạ thường.
Đám nha tâm tình chủ t.ử vui, ai nấy đều cẩn thận im thin thít, nép sang một bên, chẳng dám phát tiếng động.
Huệ di nương chậm rãi nhấp , như chợt nhớ điều gì, liền gọi nha đến dặn dò đôi câu. Sau đó, nha lui xuống, vội dò tin theo lệnh bà .
…
Liệu Vân phu nhân chấp thuận chuyện ?
Chưa cần đến Vân phu nhân, riêng Kim Ngọc công chúa Hạ Sơ Huỳnh tuyệt đối sẽ đồng ý.
Quả nhiên, bà mối Chu khỏi phủ Nguyên Soái thẳng đường tới phủ công chúa. Gặp đúng lúc Vân phu nhân đang chơi với tiểu công t.ử Vân gia, bà liền vội vàng tiến đến, chúc tụng đưa chuyện mai. Vân phu nhân xong, tuy rõ lời từ chối, nhưng sắc mặt hiện rõ sự do dự, khó xử. Ngược , công chúa thì dứt khoát thẳng thừng cự tuyệt, lập tức phân phó nha tiễn bà mối Chu khỏi phủ.
Bà mối Chu một phen bẽ mặt, ủ rũ phố, càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Đường đường tiểu thư nhà Thượng thư, còn chịu hạ giá , Vân gia còn lòng ở chỗ nào?
Đang nghĩ ngợi, thì bất ngờ một nữ t.ử chặn . Người chính là tâm phúc nha của Huệ di nương. Nghe lệnh chủ t.ử, nàng chờ sẵn cửa phủ công chúa, chỉ để hỏi thăm tin tức.
Bà mối Chu chau mày ủ rũ, lúc còn nghĩ Huệ di nương chẳng giúp gì , nhưng giờ thấy đó như cọng rơm cứu mạng. Thế là bà tìm chỗ kín, đem chuyện từ đầu đến cuối kể rõ, nhờ nha chuyển lời cho Huệ di nương.
…
Đêm đó, phủ Nguyên Soái nghênh đón hai vị khách quý.
Nói là khách thì cũng chẳng đúng, bởi vốn dĩ họ đều là trong phủ, chỉ mới dọn ngoài lâu. Người đến chính là Tô Liên Y và Vân Phi Tuân.
Mục đích của họ, chính là đến tìm Vân Trung Hiếu để “mượn ”.
Khấu thị tin hai trở về, mừng rỡ vô cùng. Dừ cũng là con trai và con dâu , bà lập tức sai nghênh tiếp Hàm Đạm viện. Trong viện, Vân Trung Hiếu cũng đến từ sớm, chờ sẵn để gặp hai .
Hàm Đạm viện hôm hiếm cảnh náo nhiệt.
“Phụ , mẫu , chúng con trở về .” Người lên tiếng là Vân Phi Tuân. Khuôn mặt vốn cương nghị lạnh lùng giờ đây cũng ẩn chứa vài phần ôn hòa. Gia đình thuận hòa, trăm việc hưng thịnh, thấy phụ mẫu cùng Liên Y quan hệ hòa dịu, còn vui mừng hơn ai hết.
Tô Liên Y nhẹ nhàng theo lưng Phi Tuân, mỉm nhu thuận, lễ phép hành lễ.
“Trở về là , mau .” Khấu thị vui đến mức khép nổi miệng. Bà quá cô quạnh, lúc nào cũng mong con cái thường xuyên về bầu bạn.
Vân Trung Hiếu tâm tình cũng , giọng sang sảng như chuông đồng: “Ngồi .”
Có nha dâng thơm cùng điểm tâm, bốn an tọa nơi chính sảnh, nhấp chuyện trò.
Khấu thị con trai, giọng đầy thương xót: “Tuân nhi, mấy ngày nay công vụ bận lắm ?”
Vân Phi Tuân cung kính đáp: “Bẩm mẫu , cũng quá bận, chủ yếu là việc bàn giao. Chỉ vài ngày nữa, nhi t.ử rời kinh, tuần thị các doanh trại khác.”
Vân Trung Hiếu tâm tình cũng . Hai đứa con trai đều xuất chúng, khiến ông nở mày nở mặt vô cùng.
“Làm việc cho thật , chớ phụ lòng kỳ vọng của Hoàng thượng.” Lời răn dạy của bậc trưởng bối.
Vân Phi Tuân liền thu vẻ ấm áp, trở nên nghiêm nghị, gật đầu: “Vâng, phụ xin yên tâm, nhi t.ử quyết sẽ phụ lòng tin cậy của Hoàng thượng.” Song trong lòng thoáng nặng nề, nghĩ đến nhiệm vụ sắp tới.
Tô Liên Y bên cạnh chỉ mỉm , xen lời, dáng vẻ một hiền thê thục nữ.
Nghe xong lời con trai, Vân Trung Hiếu hài lòng gật đầu, chuyển mắt về phía Tô Liên Y: “Con cũng cần cố gắng, Hoàng thượng đặt nhiều kỳ vọng Thương bộ.”
Tô Liên Y khẽ cúi đầu đáp, nhu thuận như nước: “Vâng, con dâu xin tuân theo giáo huấn của phụ .”
Khác hẳn vẻ sắc bén thường ngày, nàng hiểu rõ đối nhân xử thế uyển chuyển. Vân Trung Hiếu chính là kiểu “mềm nắn rắn buông”, đối với ông, chỉ lấy nhu thắng cương mới hiệu quả.
Quả nhiên, thấy con dâu hiền lành nhu thuận, tâm tình Vân Trung Hiếu càng thêm thoải mái, sắc mặt càng rạng rỡ: “Bình thường rảnh rỗi thì về thăm mẫu nhiều hơn.”
“Vâng.” Hai phu thê đồng thanh đáp.
Khấu thị cũng cảm thấy thỏa mãn, bên cạnh phu quân con cái, trong lòng vô cùng an tâm. Nhất là từ chuyện cùng con dâu trưởng công chúa Kim Ngọc về chuyện Phi Dương, thái độ công chúa hình như cũng còn gay gắt nữa, như là lắm .
Mấy chuyện trò thêm đôi câu. Chủ yếu vẫn là Vân Trung Hiếu cùng Vân Phi Tuân bàn việc công. Một ở trong Cơ Mật Xứ, một trấn giữ Tam doanh, đều là võ quan, tự nhiên vô đề tài để trao đổi. Còn Khấu thị và Tô Liên Y thì chỉ lặng lẽ bên cạnh, thỉnh thoảng góp lời cho vui.
Vân Trung Hiếu sang bảo: “Liên Y, gần đây Hoàng thượng khen ngợi Thương bộ ít, con lập công chẳng nhỏ .”
Tô Liên Y vội : “Phụ quá khen . Kỳ thực con đa tạ phụ mới đúng. Lúc đầu đa phần quan viên còn do dự, lo lắng sẽ rơi bẫy, nhưng từ khi phụ gửi ngân, bọn họ liền còn e dè, thi gửi . Nhờ con mới thành nhiệm vụ.”
Khấu thị cũng vui vẻ, thấy con trai con dâu ai nấy đều hiển đạt, ngay trong vòng quý tộc cũng vô cùng vẻ vang, liền : “Đều là chuyện trong nhà cả. Người một nhà nếu giúp , còn ai giúp nữa?”
Tô Liên Y mỉm gật đầu, mang chút e lệ, khéo léo nhận lấy ân tình, coi như một lời ngầm thừa nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-175-den-phu-nguyen-soai-muon-di-nuong.html.]
Kỳ thực, Vân Trung Hiếu gửi ngân , đối với nàng mà cũng chẳng mấy quan trọng. Hoàng thượng hạ t.ử lệnh ba tháng, chuyện gửi ngân chỉ là sớm muộn.
“Phụ , mẫu , hôm nay con dâu đến thực là chuyện cần nhờ hai vị.” Tô Liên Y thu nụ , gương mặt thêm vài phần nghiêm túc.
Hai đều sửng sốt: “Chuyện gì?”
Tô Liên Y bèn đem ý định cùng mượn rõ ràng. Hai vị lão nhân xong đều hiểu, tất nhiên là gật đầu đồng ý, thêm gì.
“Các con còn dùng bữa tối chứ?” Khấu thị mở lời.
“Chưa ạ.” Vân Phi Tuân đáp.
Khấu thị mỉm gật gù: “Hôm nay các con về, để dặn phòng bếp chuẩn vài món mà các con thích.”
Nói , bà dậy, như vô tình thoáng liếc sâu Tô Liên Y: “Liên Y cùng mẫu một chuyến nhé?”
Vân Phi Tuân khẽ cau mày. Dặn phòng bếp chỉ c.ầ.n s.ai nha là , cần gì đích mẫu , còn gọi cả Liên Y theo?
Tô Liên Y nhận ánh mắt của Khấu thị, cũng để lộ điều gì, chỉ mỉm dịu dàng:
“Vâng, con dâu cùng mẫu .”
Nói nàng dậy, mật đỡ lấy cánh tay Khấu thị, hai sóng vai bước , gần gũi chẳng khác nào mẫu t.ử ruột thịt.
Thấy mẫu và Liên Y hòa thuận đến , tâm tình Vân Phi Tuân cũng theo đó mà thả lỏng. Đôi môi vốn luôn nghiêm nghị băng lãnh, bất giác cũng cong lên thành nụ .
…
Ngoài cửa.
Đi chừng mười mấy bước, ước chừng trong phòng thể thấy, Khấu thị mới khẽ mở lời: “Hôm nay xảy một việc, liên quan đến con.”
Tô Liên Y khẽ chau mày: “Mẫu , là chuyện gì liên quan đến con?”
Khấu thị đáp: “Phu nhân của Hộ bộ Thượng thư, tức Ninh thị, tìm mối mai nổi tiếng trong kinh thành, đến cầu hôn cho Phi Tuân. Đối tượng chính là nhị tiểu thư Lưu gia – Lưu Mục Linh.”
Khấu thị vốn cũng ưa gì Lưu Mục Linh, huống chi con dâu trưởng nay tỏ rõ sự vui mối hôn sự , bà liền thuận thế cho một ân tình.
Nhắc đến cái tên Lưu Mục Linh, trong mắt dịu dàng của Tô Liên Y thoáng lóe lên tia chán ghét, song nàng giấu kín, để lộ ngoài.
“Vậy ý của mẫu thế nào?”
Khấu thị mỉm : “Đương nhiên là đồng ý. Nay con và Tuân nhi thành hôn bao lâu, thể rước về nhanh như thế? Chỗ thì tuyệt đối đồng ý. Chỉ lo Thượng thư đại nhân sẽ đ.á.n.h chủ ý lên lão gia thôi.”
Tô Liên Y lạnh trong lòng. Hiện tại thì tiện nạp , thì tiện ? Buồn ! Khi nàng còn ở đây, cứ thử xem kẻ nào dám bước cửa !
“Con theo mẫu . Người thế nào, con dâu sẽ thế .” Tô Liên Y vẫn giữ vẻ nhu hòa đoan trang, giống hệt dáng vẻ một tiểu thư khuê các. đó chỉ là bề ngoài mà thôi.
Khấu thị lẽ nào thật sự tin Tô Liên Y hiền lương thuần hậu ư? Nếu hiền lương, kẻ từng dám đối nghịch với bà ở phủ Công chúa là ai? Kẻ khiến lão gia giận dữ về nhà phát cáu là ai? Kẻ khiến triều đình văn võ phen phen nhốn nháo là ai?
Cho nên, sự nhu thuận của Tô Liên Y, thì , chớ tin thật.
Dùng xong bữa tối, Tô Liên Y để Vân Phi Tuân ở Hàn Đạm viện bầu bạn cùng Khấu thị, còn thì hai nha dìu đến Đinh Hương viện, nơi ở của Từ di nương.
Từ di nương chính là hôm cổng phủ Nguyên Soái, dập đầu cầu xin Tô Liên Y cứu lấy gia đình .
Biết quận chúa và nhị thiếu gia trở về phủ, Từ di nương chỉ nha nhắc qua, cũng để tâm. Sau bữa cơm tối, thắp đèn xong, nàng cầm lấy khung thêu g.i.ế.c thời gian, nhưng lòng miên man nghĩ đến cảnh khốn cùng bên nhà đẻ, khỏi khẽ thở dài.
lúc , một nha vội vàng bước bẩm báo: “Di nương, khách tới, là quận chúa Liên Y.”
Từ di nương ngẩn , ngẩng đầu: “Ngươi là ai?”
Nha lặp : “Khởi bẩm di nương, là quận chúa Liên Y.”
Từ di nương sững sờ hồi lâu, trong lòng như đám mây đen dày đặc bỗng một tia sáng xuyên . Nàng với Quận chúa Liên Y vốn chẳng giao tình, duy nhất chỉ một bất đắc dĩ mặt dày cầu xin nàng… Lẽ nào… lẽ nào hôm nay chính là vì chuyện đó?
“Nhanh… nhanh mời quận chúa !” Từ di nương bối rối, đến lắp bắp, xong cảm thấy , vội vã buông khung thêu, bật dậy: “Thôi khỏi, tự đón.”
Người còn bước khỏi cửa, thấy Tô Liên Y cao gầy, khoác nụ nhàn nhạt : “Sao thể để di nương tự đón? Nói theo vai vế, là bậc trưởng bối của Liên Y, thể để trưởng bối hành nghênh đón.”
Từ di nương ngẩng đầu lên. Trong đêm tối, chỉ thấy nữ t.ử vận áo lụa mỏng trắng xen xanh nhạt, lay động theo làn gió nhẹ, tà váy khẽ bay, từ ngoài cửa bước .
Không là do dung nhan Tô Liên Y vốn quá tuyệt sắc, do Từ di nương ôm kỳ vọng trong lòng, mà giờ phút Liên Y, nàng như thấy Quan Âm Bồ Tát từ trời giáng xuống, mang nụ từ bi, cứu thoát khỏi lửa nước.
Trong thoáng chốc, Từ di nương ngẩn ngơ, quên cả phản ứng.
Tô Liên Y bước trong, dù rời khỏi bóng đêm, tiên khí quanh vẫn chẳng hề giảm sút. Nhìn thấy gương mặt xinh đoan trang của Từ di nương thoáng sững , nàng nhịn bật : “Di nương sẽ quên là ai chứ?”
Viền mắt Từ di nương đỏ hoe, suýt nữa rơi lệ: “Nô gia… thể quên quận chúa?”
Trong lòng nàng như trống đ.á.n.h dồn dập, tim đập nhanh đến mức như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, hồi hộp đến cực điểm.
Thấy , Tô Liên Y liền vội vàng trấn an: “Là của Liên Y, nên cùng di nương đùa như thế, mong di nương chớ trách.”
Lúc , Từ di nương như một đứa trẻ, liên tục lắc đầu: “Không trách, thật sự trách.”
Tô Liên Y đoán nàng đang thấp thỏm điều gì, cũng treo mãi khiến khó chịu, liền thẳng vấn đề: “Là thế , mấy ngày tới định tấu xin Hoàng thượng cho đến thành Đông Ô thị sát, để xem đời sống dân chúng nơi đó, cùng thương nhân bàn bạc chuyện ngân phiếu. Không di nương nguyện ý cùng một chuyến ?”
Từ di nương sững , vô cảm xúc mãnh liệt đồng loạt trào dâng, nàng xúc động đến nỗi : “Chuyện … chuyện … là thật ?” Trong hốc mắt dâng đầy lệ, chỉ chực trào .
Tô Liên Y mỉm trấn an: “Là thật. Vừa từ Hàm Đạm viện qua, với phụ , phụ cũng đồng ý cho dẫn vài vị di nương trở về thăm quê, coi như thuận tiện thăm .”
Rốt cuộc, Từ di nương cúi đầu, nước mắt ào ào tuôn xuống: “Quận… chúa, để nô gia cảm tạ thế nào cho đây?” Nhà đẻ… cứu ! Nàng… nàng thực sự thể trở về thành Đông Ô một chuyến ? Dù chỉ để gặp nhà, dù chỉ một thôi cũng !
Nghĩ đến cảnh ngộ thê lương của nữ t.ử , gả , phu quân khinh thường, theo chồng xa xứ kinh. Mấy năm, thậm chí cả đời chẳng gặp song , Tô Liên Y khẽ thở dài. Nàng rút khăn tay , nhẹ nhàng lau lệ cho Từ di nương: “Di nương đừng nữa. Hãy bình tâm , còn nhiều chuyện khác cần bàn tới.”
Từ di nương vội vàng cố gắng nén cảm xúc, lấy khăn lau mặt, ngẩng đầu Liên Y, trong mắt ngập tràn cảm kích: “Đa… đa tạ quận chúa, nô gia thật báo đáp đại ân đại đức thế nào.”
Tô Liên Y đầu khẽ dặn dò nha chuẩn nóng, mỉm trở : “Đều là một nhà, chớ lời khách sáo. Vừa , luận vai vế, di nương vẫn là trưởng bối của Liên Y.”
Nếu là ngày thường, Từ di nương nào dám trèo cao đến thế, nhưng quận chúa một mực , nàng chỉ cảm động gật đầu liên hồi: “Quận chúa, phận nô gia hèn mọn, nhưng nếu chỗ nào cần, nô gia dù liều cả mạng cũng nguyện báo đáp đại ân .”
Tô Liên Y vốn quen kiểu cảm tạ rối rít , liền vội chuyển đề tài: “Từ di nương, trong phủ Nguyên soái, những vị di nương vốn từ thành Đông Ô đến, bao nhiêu ?”
Từ di nương đáp: “Tính cả nô gia, là năm .
Tô Liên Y khẽ gật đầu: “Đều xuất thương hộ cả ?”
Từ di nương khẽ thở dài, lắc đầu: “Sao Nguyên soái thể nạp nhiều thương nữ đến thế? Chỉ nô gia, Liên di nương và La di nương xuất thương hộ. Hai còn đều là tiểu thư quan gia ở thành Đông Ô. Năm đó Nguyên soái trấn thủ thành Đông Ô, quyền thế chẳng kém thành chủ, thường tự nhiên dám vọng tưởng. Không giấu quận chúa, dẫu là ba nhà chúng ở thành Đông Ô, thậm chí cả thương giới phía Đông Loan quốc, đều địa vị trọng yếu. Chỉ là nay… …”
Lời cuối cùng chìm một tiếng thở dài.
Tô Liên Y thừa hiểu nỗi lo trong lời nàng. Hơn mười năm là phú thương hiển hách, giờ chẳng còn suy bại. Chưa kể, nếu Đông Phúc vương những gia tộc từng nữ nhi gả phủ Nguyên soái, chỉ sợ tai họa càng khó lường.
Nghĩ đoạn, Tô Liên Y sang dặn nha theo hầu từ Hàm Đạm viện: “Đi mời Liên di nương và La di nương đến đây.”
“Dạ.” Nha vội vàng mời. Tô Liên Y thì ở , cùng Từ di nương trò chuyện dăm câu, phần lớn hỏi thăm phong tục nhân tình nơi thành Đông Ô.
Một tuần , bên ngoài viện vang lên những bước chân lộn xộn. Bước nhỏ nhẹ, chỉ cũng là của nữ t.ử, nhưng vì vội vàng hoảng hốt, càng khiến ai cũng nhận tâm trạng thấp thỏm, bất an của chủ nhân.
Người tới chính là Liên di nương và La di nương.
Khi hai bước , liền thấy quận chúa Liên Y khoác trường sam la mỏng sắc nhã, đoan trang ở chính vị, bên môi nở nụ dịu dàng, trò chuyện cùng Từ di nương bên cạnh. Đêm tĩnh lặng, ánh sáng êm dịu, ngay cả bầu khí trong phòng cũng toát lên vẻ hòa thuận an bình.
Hai khỏi kinh ngạc khi thấy nét hân hoan gương mặt Từ di nương. Ba vốn xuất tương tự, nên hiểu rõ tâm tình hơn ai hết. Suốt thời gian qua, chẳng ai nổi, mà nay Từ di nương thể tươi vui đến , lẽ nào là…
Hai nàng lập tức cũng dấy lên hi vọng.
Tô Liên Y về phía cửa, thấy hai bóng dáng bước liền tao nhã dậy, mỉm cất tiếng: “Liên di nương, La di nương, lâu gặp.”
Tuy rằng ba vị di nương tính đều là trưởng bối của nàng, thêm ở Loan quốc, địa vị của di nương đến nỗi thấp kém như nơi Trung Hoa cổ đại, song rốt cuộc vẫn chẳng cao. Mà Tô Liên Y là nghĩa nữ Thái hậu, mang tước vị quận chúa, đảm nhiệm chức quan Thượng thư, vốn lẽ nhận lễ bái của các nàng.
Hai vị di nương vội vàng hành lễ, nhưng Tô Liên Y bước tới thiết đỡ dậy: “Từ nay gặp , chỉ cần gọi một tiếng Liên Y là , các là trưởng bối, cần hành lễ với .”
Hai cảm thấy ưu ái quá mức, trong lòng kinh mừng, sang Từ di nương, thấy nàng cũng nở nụ an ủi gật đầu.
Sau đó, Tô Liên Y liền đem ý định chuyến rõ cho hai . Hai di nương cũng kinh hãi ít. Vốn tưởng quận chúa chịu xuất ngân tương trợ cho gia tộc là ân đức to lớn, ngờ quận chúa định đích dẫn các nàng hồi thành Đông Ô thăm .
Đã bao lâu họ trở về? Vài năm? Hay hơn mười năm?
Trong phút chốc, hai nàng xúc động đến nghẹn lời. Vô cảm tạ rốt cuộc hóa thành dòng lệ tuôn rơi ngừng. Từ di nương vốn kìm nén cảm xúc, nay hai kéo theo, cũng òa một nữa.
Tô Liên Y bất đắc dĩ. Một thì dễ khuyên nhủ, nhưng ba ôm lóc, nàng thật chẳng .
Căn phòng chìm trong tiếng nức nở, áp lực đè nặng khí. Không rõ là vì bi thương, vì cảm động. Tô Liên Y cũng là nữ t.ử, nàng hiểu rằng những khi, chỉ khi trút hết tâm tình, mới thể lấy bình tĩnh. Thôi thì cứ để họ .
Nàng ngăn cản nữa, nhưng chính cũng làn sóng cảm xúc cuốn lấy, cổ họng dâng lên nghẹn ngào khó chịu. Tô Liên Y bèn bước ngoài, giữa sân để gió đêm dịu mát thổi qua mới miễn cưỡng đè nén nỗi chua xót trong lòng.
Ngẩng đầu vầng trăng sáng treo cao, nàng khẽ thở dài.
Đã hai năm … Nàng đặt chân đến Loan quốc hai năm, cũng rời xa quê nhà hai năm. Các di nương đáng thương, chẳng chính nàng còn đáng thương hơn ? Ai sẽ đưa nàng trở Trung Quốc? cho dù giờ cơ hội trở về, nàng nỡ rời bỏ Phi Tuân, bỏ Sơ Huỳnh, bỏ bằng hữu nơi Loan quốc ?
Nàng cũng chẳng rõ song nay thế nào, chỉ mong trưởng tỷ thể phụng dưỡng cha chu đáo, cũng hy vọng phụ mẫu sớm ngày bước khỏi nỗi đau mất con.
…
Tô Liên Y ngoài viện suốt một tuần hương, đến khi tiếng nức nở khe khẽ trong phòng dần lặng hẳn, nàng mới xoay trở .
Trở về chính vị xuống, nha dâng lên ấm mới. Ba vị di nương cũng bình tâm tình, khẽ dùng khăn tay lau khô giọt lệ vương nơi khóe mắt.
Tô Liên Y dịu giọng : “Đã các di nương đồng ý, chuyện liền quyết định như thế. Chỉ đợi vài hôm nữa tấu xin thánh chỉ, Hoàng thượng phê chuẩn thì lập tức khởi hành. Trong mấy ngày , các di nương cũng nên chuẩn , nếu mang chút lễ vật kinh thành về biếu gia , thì hãy mau bắt tay thu xếp .”
Lời của nàng nhẹ nhàng, tràn đầy tin vui, khiến trong lòng hân hoan.
Ba vị di nương nghĩ đến cảnh sắp trở về, gặp song cốt nhục, thì kìm vui sướng, liên tiếp gật đầu cảm tạ.
“Quận chúa, chúng thật chẳng cảm ơn thế nào cho .” Liên di nương lên tiếng, ánh mắt long lanh. Ba tuổi tác xấp xỉ , đều qua thời thiếu nữ, phong vận vẫn còn mặn mà.
Tô Liên Y nâng chén nhấp ngụm , đặt xuống, khóe môi cong thành nụ tinh nghịch: “Ba vị di nương đều xuất thương môn, vốn câu nệ mấy chuyện khuê tú rườm rà. Vậy thì xin thẳng, chuyến , các vị cũng trọng trách trong .”
Ba khẽ động tâm, dường như đoán phần nào. La di nương vóc gầy gò, thường ngày ít biểu lộ tình cảm, dung mạo tĩnh lạnh, nhưng trong mắt giấu sự tinh minh. Nàng khẽ gật: “Quận chúa chúng trở về khuyên bảo gia tộc sớm ngày cho vay bạc, nhân đó thúc đẩy các thương hộ khác cũng cùng ?”
Liên Y khẽ lắc đầu:
“Không hẳn. Chỗ khó ở việc cho vay. Thương hộ nếu quả thật thiếu bạc, ắt sẽ đến vay thôi. Cái quan ngại chính là trật tự thành Đông Ô đang rối loạn. Mà ba nhà các vốn là thương gia trứ danh nơi , nên ba vị cùng gia tộc gương, liên kết các thương hộ khác, nhanh ch.óng bình giá cả, quét sạch bọn đầu cơ trục lợi để dân chúng sớm ngày yên , khôi phục gia viên.”
Ba vị di nương bừng tỉnh, trong lòng kính phục xúc động. Xuất là thương nữ, nhưng quận chúa xa trông rộng đến thế, chỉ nghĩ cho gia tộc mà còn vì trăm họ.
Bốn hàn huyên thêm hồi lâu, ước chừng hơn một canh giờ, Tô Liên Y mới cáo từ, cùng hai nha rời viện, trở về Hàm Đạm viện tìm Phi Tuân cùng hồi phủ.
Còn ba vị di nương thì vội tản , lẽ họ vẫn cần nhiều thời gian hơn để bình , tiêu hóa hết niềm vui bất ngờ và chấn động trong một ngày .