Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 171: Quản gia Tần Thi Ngữ
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:32:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Phi Tuân khẽ đẩy cửa bước , vốn định quấy rầy hai đang trò chuyện, nhưng vẫn khiến cả hai chú ý.
Tô Liên Y ngoảnh đầu , gương mặt vẫn là nụ nhàn nhạt quen thuộc: “Phi Tuân, về ?”
Vân Phi Tuân sững sờ dung mạo xinh ,còn hơn cả tiên nữ trời. Trong lòng , Tô Liên Y chính là tiên t.ử giáng trần, cứu rỗi cuộc đời .
“Mẫu , mời .” Tô Liên Y sang Vân Phi Tuân một cái, dừng lâu, mà lên với Khấu thị.
Thái độ nàng đối với Khấu thị vô cùng cung kính và thiết, còn sự lạnh lùng và thù địch như . Nàng còn tự tay đỡ Khấu thị xuống. Vân Trung Hiếu một bên thấy Tô Liên Y phân nặng nhẹ, lòng cũng khỏi gật đầu tán thưởng.
Trong phòng chẳng ai ngoài gia đình bốn . Nhờ bàn tay pha khéo léo của Tô Liên Y, cả nhà cùng hàn huyên, trò chuyện lâu.
…
Hôm đó là đêm rằm, ánh trăng tròn treo cao.
Từ biệt nguyên soái và phu nhân, khéo léo từ chối đám nha đưa tiễn, Tô Liên Y và Vân Phi Tuân cùng , tay xách l.ồ.ng đèn, chậm rãi trở về Xuân Thủy viện.
Vân Phi Tuân cầm đèn l.ồ.ng, còn Tô Liên Y thì đón gió đầu hạ, thưởng thức cảnh đêm trong phủ. Cả hai đều im lặng như thể đang tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi chỉ thuộc về .
Vừa bước hành lang dài, Tô Liên Y bỗng cảm thấy bên cạnh một luồng gió mạnh ập tới. Chưa kịp phản ứng, nàng đối phương kéo sát lòng.
Vân Phi Tuân dừng bước. Một tay nâng đèn l.ồ.ng, một tay giữ c.h.ặ.t nàng trong n.g.ự.c. Hắn cúi đầu, tham lam hít lấy hương tóc thoang thoảng, đắm trong mùi hương quen thuộc.
“Liên Y, cảm ơn nàng.” Giọng trầm thấp, nhẹ nhàng như ánh đom đóm giữa bụi rậm đêm hè, len lỏi chạm nơi mềm mại nhất trong tim, khiến rung động.
Tô Liên Y đang cảm ơn vì điều gì, chỉ mỉm , tựa n.g.ự.c : “Đây là điều nên .”
Vân Phi Tuân im lặng hồi lâu. Không , mà là chẳng tìm từ ngữ nào đủ để diễn đạt lòng ơn, đủ để hết tình yêu. Cuối cùng, mới khẽ thở dài:
“Ta là kẻ may mắn nhất thế gian.” Lời mộc mạc, nhưng chân thành tận đáy lòng.
Tô Liên Y thấy xung quanh ai, bèn lấy hết can đảm vòng tay ôm lấy eo : “Ta cũng là kẻ may mắn, vì gặp .”
Vân Phi Tuân lặng lẽ hôn lên tóc nàng: “Thiên hạ nhiều nam nhân như .”
Tô Liên Y bật , khẽ c.ắ.n nhẹ lên n.g.ự.c qua lớp áo:
“Thiên hạ cũng nhiều nữ t.ử như .”
“Không, thiên hạ chỉ một Tô Liên Y.” Hắn đáp.
“Vậy chẳng lẽ thiên hạ hai Vân Phi Tuân?” Nàng phản bác.
Vân Phi Tuân còn định thêm gì đó, nhưng Tô Liên Y vội vàng đưa tay che miệng : “Được , đừng những lời sến sẩm nữa. Giữa mùa hè mà khiến nổi da gà khắp lưng đây .”
Vân Phi Tuân ngẩn , đó buông lỏng vòng tay, bàn tay xoa nhẹ lưng nàng: “Để xoa dịu cho nàng.”
Tô Liên Y xoay khéo léo thoát , khoác tay : “Đừng lắm lời, về thôi.”
Vân Phi Tuân mỉm gật đầu: “Ừ, về nhà.”
Cả hai khẽ, bước qua hành lang, ngang khu vườn, Xuân Thủy viện dần hiện mắt.
Vân Phi Tuân ngắm tòa tiểu viện tinh xảo phía xa, vốn nên náo nhiệt đầy tớ tả hữu, mà giờ yên ắng chẳng một bóng . Hắn khẽ thốt: “Vì ảo giác rằng, nơi trở về phủ nguyên soái, mà chính là ngôi nhà ở thôn Tô gia? Như thể mang cả ngôi nhà nơi đặt đây .”
Tô Liên Y bật khúc khích: “ thế. Giữa chốn thâm viện sâu kín mà một góc yên bình riêng biệt. Chàng thấy giống như câu ‘Đại ẩn ẩn vu thị’ ?” — trong ồn ào mà giữ an tĩnh.
Vân Phi Tuân khẽ gỡ tay nàng, vòng qua ôm lòng, cùng nàng bước chậm rãi: “Có mong chờ ngôi nhà mới của chúng ?”
Tô Liên Y vội gật đầu: “Đương nhiên là mong chứ, vô cùng mong nữa là khác!”
Rồi nàng chợt nhớ đến một điều từng thắc mắc, liền nhoẻn miệng hỏi bông đùa: “ chuyện mãi vẫn hiểu, Vân đại nhân thể giải thích cho ?”
“Chuyện gì?” Vân Phi Tuân bật .
Tô Liên Y khẽ nhướng mày: “Vì Hoàng thượng đột nhiên ban phủ ? Hoàng thượng cần xen chuyện gia đình nhà các ngươi?”
Trong bóng tối, thoáng chút khác lạ lướt qua gương mặt Vân Phi Tuân, nhưng chỉ chốc lát trở vẻ điềm đạm thường ngày: “Chuyện Hoàng thượng ban phủ vốn đầu. Các triều đại cũng lệ , hoặc để ban cho hoàng quốc thích, hoặc thưởng cho những bề lập công lớn. Chẳng xa, phủ nguyên soái chính là do tiên hoàng ban cho.”
Tô Liên Y gật gù: “À, thì là .”
“ . Trước , phụ từng nhậm chức tướng quân trấn thủ ở Đông Ô. Sau tiên hoàng cử Đông Phúc vương đến , triệu phụ về kinh nhậm chức, và ban cho phủ nguyên soái .”
Nghe xong, Tô Liên Y thở dài: “Hồi đó tiên hoàng chắc cũng kẻ gian gièm pha. Khi nguyên soái mới trở về kinh, hẳn chịu ít sự chèn ép.”
Nhắc chuyện cũ hơn mười năm , lòng Vân Phi Tuân cũng ngổn ngang cảm xúc. Hai cùng bước trong, đặt l.ồ.ng đèn sang một bên, nắm lấy tay Tô Liên Y dắt nàng xuống mép giường : “ thế. Lúc trong kinh mấy thế lực lớn, mạnh nhất là phe Đại hoàng t.ử và phe Nhị hoàng t.ử. Còn thái t.ử thì còn nhỏ tuổi, chỉ dựa thế lực nhà ngoại. Phụ gọi về kinh vì lời gièm pha, dĩ nhiên tiên hoàng trao cho quyền lực thực sự, nên cuối cùng đành ngả theo phe thái t.ử.”
“Ra là …” Trước nàng chỉ vài lời đồn đãi, nay rõ nguyên nhân, bao nhiêu nghi hoặc đều tan biến.
“Vậy kẻ gièm pha là của Đại hoàng t.ử Nhị hoàng t.ử?”
“Là của Đại hoàng t.ử.” Vân Phi Tuân đáp. Chính vì thế mà năm đó mới cuộc “ước định năm năm” đầu tiên với đương kim hoàng thượng. Bởi nếu phe thái t.ử thất bại, thì Vân gia chắc chắn sẽ diệt trừ.
Ánh mắt trong veo của Tô Liên Y khẽ sáng lên, cuối cùng cũng hiểu tại Vân Trung Hiếu dễ dàng tin suy đoán của nàng. Thì ông từng tiên hoàng dè chừng một , trải nghiệm nên nay chuyện tương tự cũng quá bất ngờ.
Tô Liên Y thấy phần ích kỷ. Vì mục đích riêng mà nàng bịa lời suy đoán, chẳng vô tình tạo cách giữa Hoàng thượng và nguyên soái . nghĩ , đó cũng là tình thế bắt buộc, con nếu lo cho bản thì còn mong gì trời đất dung tha.
Đêm trôi qua như thế.
…
Sáng hôm , triều đình truyền một tin chấn động: Nguyên soái Vân Trung Hiếu gửi bạc Ngân hàng Trung ương Loan quốc!
Nếu đó vẫn còn nghi ngờ thì hành động chẳng khác nào “giọt nước tràn ly”, khiến tất cả tin tưởng .
Bởi ai cũng mối bất hòa giữa Vân Trung Hiếu và Tô Liên Y nổi tiếng từ lâu, hai tuyệt đối thể cùng bày trò lừa gạt. Dù hòa hoãn, thì với tư cách con dâu, Tô Liên Y cũng chẳng đời nào dám đẩy phụ chồng nguy hiểm.
Vì , các quan trong triều ai nấy đều yên tâm, thi mang bạc đến gửi. Số lượng ít nhiều đều dựa theo tỷ lệ so với khoản tiền Vân Trung Hiếu gửi.
Đám quan trường lão luyện, ai cũng rành tính toán. Họ ước lượng gia sản của Vân Trung Hiếu, từ bạc ông gửi mà tính tỷ lệ, đó áp dụng cho tài sản của gửi bạc theo. Thận trọng như thế, chẳng thiệt đường nào.
Quả nhiên, thực tế chứng minh cách đó là đúng.
Thương bộ một phen bận rộn. nhờ kinh nghiệm mấy ngày , dù bạc chuyển đến nhiều thế nào cũng còn cảnh rối loạn. Hơn nữa, Tô Liên Y chuẩn từ , đặt quy định “hẹn ”. Từ nay trở , ai gửi quá năm nghìn lượng bạc đều đặt lịch một ngày, bằng sẽ tiếp nhận.
Ngân hàng Trung ương của Loan quốc, ngày còn nhờ vả gửi bạc, mà giờ đây “lên mặt”, đặt cả hạn chế với khách gửi.
Giữa trưa, Tô Liên Y đợi Diệp Hiên đến “theo lệ thường” mời mọc, mà sớm ngoài, bởi nàng hẹn với Sơ Huỳnh.
Hôm nay, Sơ Huỳnh tự đến đón, chỉ sai báo thời gian và địa điểm, chờ Tô Liên Y tới.
Vẫn là t.ửu lâu . Khi Tô Liên Y đến nơi, thấy bên ngoài gian nhã thất thị nữ hầu, nàng chợt hiểu : Thì Sơ Huỳnh đích đến Thương bộ rước , vì sợ nàng khó xử nên mới mang theo thị nữ. Nghĩ đến đây, Tô Liên Y cảm thấy nàng thật tinh tế.
Thấy Tô Liên Y đến, các thị nữ vội hành lễ, vén rèm mời nàng .
Trong gian phòng, Hạ Sơ Huỳnh đang tươi trò chuyện cùng một nữ t.ử. Sơ Huỳnh , còn thì cung kính bên cạnh. Người dáng thanh mảnh, dung mạo ở mức trung bình khá, đôi mắt phượng hẹp dài, mũi nhỏ, môi mỏng.
Theo hiểu của Tô Liên Y, tướng mạo như thường tâm cơ. Tâm cơ hẳn là , còn xem nhân phẩm thế nào.
“Liên Y đến ?” Sơ Huỳnh mỉm dậy nghênh đón, giới thiệu: “Liên Y, đây chính là Tần Thi Ngữ mà từng nhắc đến.”
Sau đó sang nữ t.ử : “Thi Ngữ, đây là Quận chúa Liên Y.”
Tần Thi Ngữ vội bước lên, hành lễ chỉnh tề. Dù chỉ là lễ bái dân gian, nhưng thần thái đoan trang, khí chất tao nhã, từng sống trong cung. “Nô tỳ xin mắt Quận chúa Liên Y, quận chúa cát tường.”
“Miễn lễ.” Tô Liên Y khẽ mỉm , trong lòng lập tức sinh thiện cảm. Trước hết, y phục nàng giản dị mà quê mùa, gọn gàng, sạch sẽ. Hơn nữa, dù bên cạnh Sơ Huỳnh đối diện , thái độ đều điềm tĩnh, hèn mọn cũng chẳng kiêu căng.
Sơ Huỳnh kéo Liên Y xuống, : “Bản lĩnh của Thi Ngữ, ngươi cứ yên tâm. Đừng là quản một phủ , ngay cả giao cho nàng cai quản cả một tòa cung điện cũng thành vấn đề.”
Tô Liên Y bật trêu: “Vậy thì đa tạ công chúa Sơ Huỳnh tiến cử .”
Sơ Huỳnh khẽ gõ tay nàng, giả vờ trách yêu: “Ngươi trêu .”
Tô Liên Y sang với Tần Thi Ngữ: “Tần Thi Ngữ, từ nay công chúa tiến cử ngươi quản gia cho , sẽ gọi ngươi là Tần quản gia. Ngồi xuống .”
“Nô tỳ hầu là .” Tần Thi Ngữ đáp.
Tô Liên Y khẽ mỉm : “Đã là quản gia của thì lời . Ở bên , chuyện chủ tớ tuyệt đối, là chủ tớ, là bằng hữu. Ngồi xuống .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-171-quan-gia-tan-thi-ngu.html.]
Tần Thi Ngữ tỏ vẻ xúc động ơn gì quá, chỉ cung kính gật đầu chọn một chỗ cách hai họ xa mà . Nàng cũng chỉ nửa ghế, đầu cúi, thái độ vẫn giữ sự khiêm tốn.
“Trong nhà ngươi còn ai nữa ?” Tô Liên Y hỏi.
“Bẩm quận chúa, phụ mẫu đều qua đời, chỉ một tỷ tỷ lấy chồng xa ở Hiệp thành.” Giọng nàng tròn vành rõ chữ, trong trẻo gọn gàng, rườm rà.
Tô Liên Y gật đầu: “Thế còn dự định cho tương lai? Có điều gì mong ?” Câu hỏi mang chút ẩn ý, thăm dò suy nghĩ thật của Tần Thi Ngữ.
“Nô tỳ nhận chức quản gia phủ quận chúa, từ nay chỉ một lòng một trung thành, hầu hạ quận chúa.”
Tô Liên Y cau mày, định gì đó, nhưng nghĩ thấy lời còn quá sớm, nên thôi.
lúc , thức ăn đưa lên.
Các tiểu nhị lượt bày món bàn. Tần Thi Ngữ liền dậy, họ gắp thức ăn cho Tô Liên Y và Hạ Sơ Huỳnh.
Chuyện bày món cũng là một nghệ thuật. Đừng tưởng chỉ đơn giản là gắp thức ăn đĩa, mà còn cân nhắc đến khẩu vị, kiêng kỵ của từng .
Tần Thi Ngữ vốn dĩ quen thuộc sở thích của Hạ Sơ Huỳnh, nhưng với Tô Liên Y thì đây mới là đầu gặp mặt. Các món ăn do công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh gọi, nên hẳn món nào phạm kỵ.
Nàng hết chọn bốn món bày ngay mặt, gắp khéo léo đặt đĩa của Tô Liên Y, trình bày mắt khơi gợi vị giác. Sau đó, Tần Thi Ngữ lặng lẽ quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của Tô Liên Y khi nếm thử, từ đó đoán khẩu vị của nàng. Chẳng mấy chốc, nàng nắm bắt thói quen ăn uống của Tô Liên Y, lượt gắp thêm những món hợp ý.
Tô Liên Y cũng từ chối, cứ để mặc cho nàng sắp xếp. Trong lòng nàng thầm đ.á.n.h giá, quả nhiên Tần Thi Ngữ quan sát tinh tế, tỉ mỉ, vượt xa tất cả nha từng hầu hạ đây.
Sơ Huỳnh khẽ mỉm : “Người do tiến cử, tất nhiên sai.”
Tô Liên Y gật đầu đồng ý.
Dùng xong bữa, họ dọn thêm hoa quả và thanh.
Lúc , Sơ Huỳnh giữ thế chủ động trò chuyện. Bởi buổi sáng nàng đưa Tần Thi Ngữ xem qua phủ mà Hoàng thượng ban cho Tô Liên Y, nên liền bàn đến chuyện quy hoạch nơi .
“Phủ đó quả thật , diện tích rộng lớn, gần phủ công chúa của . Chỉ tiếc là để lâu ở, cũ kỹ, cần mời thợ đến sửa sang . Thêm nữa, vài chỗ trang trí quá thời, mới mới .” Sơ Huỳnh vốn hiểu rõ tính cách của Tô Y, nàng thích phí tâm trí chuyện nhà cửa, nên dứt khoát quyết định.
Tô Liên Y sửa chữa, lập tức nhớ tới phủ Tô gia . Những ngày đầu dọn , thợ thủ công cứ lén lút đổi nơi nơi , khiến nàng phiền muộn thôi. Nàng bất giác cau mày: “Sơ Huỳnh, ngươi lòng, nhưng nhà cửa vốn chỉ là chỗ ở. Ban ngày với Phi Tuân đều bận rộn, cần gì bày vẽ lớn chuyện?”
“Không ! Đây là tổ ấm của hai , tất nhiên chỉnh trang cho thật thoải mái.” Sơ Huỳnh kiên quyết phản bác.
Tô Liên Y bất đắc dĩ. Dù là phủ Nguyên soái đang ở Tô phủ , đều rộng đến mức những nơi nàng từng đặt chân tới. Trong thời hiện đại, một căn hộ trăm mét vuông là , nếu biệt thự thì càng hiếm quý. biệt thự nhiều lắm cũng chỉ vài trăm mét vuông.
Còn ở Loan quốc, tới hoàng cung thể sánh ngang cả một tòa thành nhỏ, chỉ riêng phủ của quyền quý thôi, nếu đổi thành trường đại học thì cũng thừa sức chứa.
Như Âu Dương phủ chẳng hạn, từ cổng chính đến tận hậu viện, nếu ở thời nay, xe buýt cũng qua hai trạm mới hết cách , đủ thấy độ rộng thế nào.
Tô Liên Y thở dài, : “Dù là nhà, nhưng tối chúng chỉ cần ở trong một tiểu viện là đủ. Bao nhiêu chỗ còn , nửa năm một năm cũng chẳng qua nào. Vậy nên đừng phí tiền của, hao tổn sức lực.”
Sơ Huỳnh dĩ nhiên chịu: “Không ! Sau nếu nhà ngươi đông , chẳng lẽ đủ chỗ ở?”
Tô Liên Y bật : “Nhà tHy Đồng thêm bao nhiêu chứ? Ta từng đón phụ về, nhưng chịu. Dù thỉnh thoảng ghé, chỉ cần một phòng khách là đủ. Còn Tô Bạch, cho dù đến, cũng chẳng cho. Nam t.ử hán tự ngoài dựng nghiệp. Về phần con cái, … hơ hơ… cũng định sinh nhiều. Dù liều sinh năm đẻ bảy, nhiều lắm cũng năm đứa, đến lúc e mệt gần c.h.ế.t. Cho nên, sửa sang bao nhiêu phòng, thật sự là lãng phí.”
Trong lòng Tần Thi Ngữ chợt thoáng nghĩ: Nếu Vân Phi Tuân tướng quân nạp thì ? Chẳng cũng cần thêm viện riêng? ý nghĩ đó nàng tuyệt đối dám . Nàng chỉ khẽ thở dài thầm trong bụng: Cho dù tài giỏi kiêu hãnh thế nào, nữ nhân cũng khó thoát khỏi kiếp chia sẻ phu quân, tranh sủng đấu đá…
Ý nghĩ , Sơ Huỳnh cũng thoáng qua.
Giống hệt như Tần Thi Ngữ, nàng chợt kéo về cơn ác mộng cũ, nét mặt cứng . Sau một thoáng, nàng mới gượng nhạt: “Phải , Phi Tuân đối với ngươi một lòng, tuyệt sẽ nạp . Phủ quá lớn, ngẫm cũng thật lãng phí.”
Tần Thi Ngữ khựng , gương mặt vốn luôn bình tĩnh nay thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Phiêu Kỵ tướng quân… sẽ nạp ? Chuyện đó thể?
Tô Liên Y vốn khéo lắm , sợ chạm đến nỗi đau trong lòng Sơ Huỳnh, nên chút lúng túng: “Sơ Huỳnh, …”
Sơ Huỳnh như đoán nàng gì, liền đưa tay nắm lấy, khẽ lắc đầu : “Giữa và ngươi đừng khách khí như . Ngươi sống , mới yên lòng. Có lẽ…” Nàng thở dài khẽ, “Có lẽ trong lòng cũng từng mơ về một tình yêu trọn đời trọn kiếp, đáng tiếc… cả đời , còn cơ hội nữa .”
“Sơ Huỳnh, bậy!” Tô Liên Y nghiêm giọng.
Sơ Huỳnh mỉm chua xót: “Còn cơ hội ?”
Tô Liên Y gật đầu kiên định: “Có chứ! Chuyện đời do quyết. Chỉ cần ngươi còn mong chờ, lý tưởng mới thể thành hiện thực. Nếu tự buông bỏ, thì còn trông mong gì nữa?”
Sơ Huỳnh lặng giây lát, khẽ nhếch môi: “Có lẽ… ngươi đúng. Xem như tin lời ngươi.”
Tần Thi Ngữ nâng mắt, ánh mắt dừng Tô Liên Y thật sâu, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
“Ta một dự cảm mạnh mẽ, ngươi nhất định sẽ tình yêu .” Tô Liên Y chắc nịch.
Sơ Huỳnh khẽ nhún vai: “Nhận lời chúc của ngươi. thôi, chuyện dừng ở đây, chúng bàn chuyện sửa sang phủ . Chiều nay và Thi Ngữ còn chọn mua ít đồ.”
Nói , Tô Liên Y bỗng lấy từ trong n.g.ự.c một xấp ngân phiếu. Đây là loại giấy bạc do triều đình ban hành, mệnh giá cực lớn để thế việc mang theo bạc nặng nề. Chỉ thôi cũng , ít nhất tám ngàn lượng bạc, con kinh .
Nàng rằng, nhét thẳng tay Tần Thi Ngữ. Việc đột ngột khiến Thi Ngữ giật đến ngây , dáng vẻ điềm tĩnh xưa nay biến mất, chỉ còn sự bối rối.
“Tần Quản gia, chỗ ngân phiếu ngươi cầm lấy. Nhớ kỹ, chiều nay mua gì thì ngươi trả tiền, tuyệt đối để công chúa bỏ tiền. Đây là việc lớn đầu tiên giao cho ngươi, cho thật !” Tô Liên Y dặn dò.
“Không , thể dùng tiền của ngươi!” Sơ Huỳnh vội phản đối.
Tô Liên Y cũng gấp gáp: “Ngươi sắm cho bao nhiêu của hồi môn, còn tiền mà tiêu? Không cãi! Nếu ngươi , sẽ giận thật đó, và khi giận thì hậu quả nghiêm trọng lắm!”
Hai cứ thế giằng qua giật .
Tần Thi Ngữ chỉ yên, tay ôm c.h.ặ.t xấp ngân phiếu, mắt tròn xoe hai nữ t.ử mặt.
Đừng là bằng hữu, ngay cả ruột thịt cũng hiếm thấy sự thẳng thắn, vô tư đến . Hơn nữa, đây là hai nữ t.ử. Hôm nay, nàng thực sự mở rộng tầm mắt.
Cúi xuống đống ngân phiếu trong tay, trong lòng Tần Thi Ngữ dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Tám ngàn lượng bạc, cả đời ít cũng chẳng thể kiếm nổi. Vậy mà Quận chúa Liên Y dễ dàng giao cho một kẻ còn chính thức nhậm chức quản gia như nàng .
Nàng… chẳng lẽ sợ ôm bạc bỏ trốn?
Chẳng lẽ lo nàng sẽ nhân cơ hội biển thủ?
Lúc , nên Quận chúa Liên Y ngây thơ, nàng dùng thì tuyệt nghi ngờ?
Mà Tô Liên Y, ai tin nàng ngây thơ cho ? Thế thì chỉ một khả năng, nàng tuyệt đối tin tưởng chọn.
Khóe môi Tần Thi Ngữ khẽ nhếch, lòng dâng lên cảm giác khác lạ. Có lẽ… nàng gặp một vị chủ t.ử xứng đáng để trung thành cả đời. Nàng vốn định theo công chúa đến hết kiếp , nào ngờ gợi ý trao cho Quận chúa. Có lẽ, đây chính là an bài của mệnh.
Gặp Tô Liên Y đúng thật là duyên phận. Vị chủ t.ử đặc biệt , đổi vận mệnh của Tần Thi Ngữ. chuyện , là về .
Sau đó, ba cùng bàn bạc thêm chuyện tu sửa và sắp xếp phủ . Xong xuôi, mỗi trở về công việc của , kẻ thì lo sắm sửa, thì tiếp tục bận rộn triều chính.
…
Năm ngày , cửa Vân phủ.
Tô Liên Y vốn một vị chủ mẫu đảm đang, mà Vân Phi Tuân cũng chẳng vị gia chủ giỏi giang.
Phủ do Hoàng thượng ban, việc tu sửa, mua sắm đều do Sơ Huỳnh và quản gia Tần Thi Ngữ lo liệu. Tới khi tất cả đó, thuê đủ hai mươi mấy nha , tiểu tư để chống đỡ cả phủ lớn, thì đôi vợ chồng “ trách nhiệm” mới đầu tiên đặt chân tới “nhà mới” của .
Hai trong bộ quan phục, tòa phủ nguy nga xa phủ công chúa, ngẩng đầu tấm biển lớn treo cao. Trên đó là hai chữ mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, Vân phủ.
Họ liếc , đồng thanh thốt lên: “Đây… là nhà của chúng ?”
Cánh cổng son đỏ uy nghi, đôi sư t.ử đá dữ tợn trấn giữ hai bên, quả là một tòa quan phủ xa hoa.
Vì phủ của Vân Trung Hiếu gọi là phủ Nguyên soái, còn phủ của Vân Phi Dương là phủ Tướng quân, nên phủ của Tô Liên Y và Vân Phi Tuân đặt đơn giản bằng họ, Vân phủ.
Cả hai vốn quen sống độc lập. Tô Liên Y chỉ mang theo một cỗ xe ngựa cùng lão phu xe. Vân Phi Tuân thì vẫn cưỡi ngựa, bên cạnh chỉ tùy tùng Triệu Thanh dắt cương.
Cửa lớn mở , gia đinh thấy hai trong quan phục liền sững , vội vã hành lễ:
“Tiểu nhân tham kiến lão gia, phu nhân.”
Đám nha , tiểu tư đang bận rộn bên trong cũng nhanh ch.óng ùa , đồng loạt gọi một tiếng “lão gia”, một tiếng “phu nhân”.
Vân Phi Tuân vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt như thường. Ngược , Tô Liên Y đỏ bừng mặt, lúng túng .
Phu nhân… phu nhân… Nàng bao giờ nghĩ ngày cái danh xưng xưa cũ đặt lên . Vừa ngượng ngùng, thấy tim bỗng rộn ràng kỳ lạ.