Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 16: Thỏa thuận (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:41
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm xuống, trong sâu mát mẻ lạ thường, trái ngược hẳn với bầu khí u ám nặng nề bên trong phòng.
Tô Liên Y bước , tiện tay cầm lấy ấm nước đặt ngay cửa. Nàng cũng chẳng rõ thứ nên gọi là gì, sứ, hai lớp, đáy vuông nắp tròn, đoán chừng là loại bình giữ nhiệt, tựa như ấm nước nóng ở thời hiện đại.
Bên trong là nước sôi mà nàng mới đun lúc nãy.
Người đàn ông thẳng lưng bên bàn, ánh mắt thẳng về phía , đôi mày rậm nhíu, môi mỏng mím c.h.ặ.t, toát khí thế sát phạt, tựa như pho tượng sát phật khiến khác e dè.
Tô Liên Y bốc một nhúm thả ấm, rót nước sôi mang đến. Chẳng mấy chốc, hương thanh thoát lan khắp phòng, xua tan phần nào bầu khí ngột ngạt.
“Uống .” Nàng đưa chén tới mặt .
Người đàn ông chén bốc nghi ngút, liếc sang Tô Liên Y vẫn còn cầm ấm nước trong tay, khóe môi mỏng khẽ cong lên, như : “Không cần bày mấy trò phòng vô ích . Nếu thật lấy mạng ngươi, ngươi tưởng chỉ dựa chút nước nóng mà ngăn ?”
Tim Tô Liên Y bất giác siết , quả nhiên, hạng tầm thường, chỉ thoáng thấu tính toán của nàng.
Việc nàng bưng ấm nước bước vốn ngẫu nhiên, mà dụng ý. Nàng cố tình chọn chỗ gần cửa nhất, phòng khi đạt thỏa thuận, nàng sẽ hắt cả bình nước sôi để tranh thủ thời gian lao phố gọi cứu viện.
Nàng vẫn còn nhớ rõ khi dùng gậy gỗ đ.á.n.h , gậy gãy đôi mà chẳng chút lay chuyển, đủ chênh lệch sức lực giữa hai lớn đến thế nào. Chi bằng đừng dại lấy trứng chọi đá.
Mà đàn ông kỵ nhất chính là việc lớn. Hắn ẩn nơi đây cũng chỉ để che mắt thế gian. Một khi phận bại lộ, những chuyện mưu toan e rằng sẽ hỏng mất quá nửa. Dân làng thôn Tô gia cảnh giác, thứ hai há dễ gì.
Tô Liên Y điều nhưng cũng vạch trần. Lúc mà cãi thì thật ngu ngốc. Hắn chịu mở miệng thẳng, chứng tỏ chuyện vẫn đến bước đường cùng.
Nàng tự rót cho một chén , ung dung xuống đối diện .
“Ngươi Tô Liên Y, nhưng ngươi là kẻ thông minh.” Người đàn ông cất lời, ánh mắt đen thẳm thẳng mắt nàng, sâu như giếng cổ.
Tô Liên Y khẽ gật đầu, ung dung đáp:
“Ngươi cũng chẳng hạng ngốc nghếch gì. thấy ngươi là thẳng thắn. Kẻ thông minh với thì cứ thẳng thắn cho dễ, chứ? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Người đàn ông ngờ nàng chẳng những tỏ vẻ kinh ngạc, ngược vẫn ung dung điềm tĩnh, ánh mắt thoáng hiện vẻ hứng thú, khẽ nheo : “Người phận thật của đều c.h.ế.t. Chỉ kẻ c.h.ế.t mới khiến yên tâm tuyệt đối. Ngươi còn nữa ?”
Tô Liên Y thành thật lắc đầu: “Ta tò mò. Vừa chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Người đàn ông bật , giọng thấp mà lạnh: “Quả là kẻ tiếc mạng.”
Nàng cũng chẳng ngại đáp trả: “Trên đời ai mà chẳng sợ c.h.ế.t? Nếu ngươi sợ c.h.ế.t, còn cam tâm phu quân của một nữ lưu manh?”
Nghe câu , vẻ mặt đàn ông bỗng trầm xuống, giọng cũng cao hơn đôi chút: “Ta hạng tham sống sợ c.h.ế.t! Chỉ là chuyện cẩn trọng vẫn hơn!”
“Ừ, hiểu .”
Trong lòng Tô Liên Y thầm lạnh: Ngươi thể tính toán chu , lẽ nào khác ? Chẳng lẽ ngoài ngươi thì ai cũng là kẻ ngu ngốc?
nàng , chẳng phí lời vô ích.
Người đàn ông hỏi: “Vậy ngươi là ai?”
Tô Liên Y khẽ bật , tiếng nhẹ như gió thoảng nhưng khiến bầu khí bớt mấy phần lạnh lẽo. Người đàn ông , lạnh lùng thì lạnh lùng, nghiêm nghị thì nghiêm nghị, nhưng ngẫm kỹ , vẫn mang chút trẻ con giấu .
“Ngươi còn chịu cho ngươi là ai, thành thật khai báo? Chi bằng thế … chúng hợp tác.” Nói , nàng đưa ánh mắt mang theo tia chờ mong thẳng .
Người đàn ông tính khí cứng cỏi, chẳng uốn , nếu chẳng vì một câu “sợ c.h.ế.t” mà nổi giận. Hắn ghét nhất kẻ khác cho rằng tham sống sợ c.h.ế.t. Cộng thêm khí thế sát phạt ngùn ngụt , ngoài quân nhân thì còn thể là ai?
Dĩ nhiên, tất cả chỉ là suy đoán của riêng nàng mà thôi.
Phương Tây câu cổ ngữ: “Sự tò mò g.i.ế.c c.h.ế.t con mèo.” Mèo chín mạng còn vì tò mò mà c.h.ế.t, huống chi con yếu ớt chỉ một sinh mệnh mỏng manh?
Chỉ cần đạt mục đích, Tô Liên Y tuyệt chẳng bận tâm mặt rốt cuộc là ai, càng quan tâm là chính nhân quân t.ử ác quỷ đội lốt .
Hợp tác với kẻ rõ phân phận dĩ nhiên nguy hiểm, nhưng đó là con đường ngắn nhất. Nàng vốn là kẻ ưa mạo hiểm, so với con đường quanh co bằng phẳng, nàng tình nguyện chọn lối tắt gập ghềnh, dẫu đầy chông gai.
“Hợp tác?” Người đàn ông khựng , bỗng cảm thấy quyền chủ động hình như nữ nhân trông vẻ ngây thơ cướp mất tự lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-16-thoa-thuan-1.html.]
“Ừ, hợp tác.” Tô Liên Y gật đầu chắc nịch: “Ngươi tìm cho rõ ràng, chẳng mục đích cũng là hợp tác ?” Xem , chuyện đàn ông toan tính chắc là vô cùng quan trọng, thể sai sót. Cho nên khi thấy nàng đột nhiên khác , mới dè chừng, dứt khoát đích tới thử nàng.
Chuyện cũng giống như trị bệnh , bệnh tình càng hiểm ác, phương t.h.u.ố.c càng mạnh tay, chỉ bệnh nhẹ mới thể dùng cách chữa ôn hòa, từ từ mà khỏi.
“Ta chỉ ngươi rõ, rốt cuộc ngươi là ai, và ngươi tới thôn Tô gia vì mục đích gì.”
Toàn đàn ông căng c.h.ặ.t như dây cung, còn vẻ ung dung lúc , thở cũng mất bình tĩnh, cố gắng lắm mới kiềm chế .
Tô Liên Y cảm nhận rõ luồng sát khí lờ mờ quanh , nhưng nàng sẽ g.i.ế.c trừ khi bất đắc dĩ. Một khi nàng c.h.ế.t, cái vỏ bọc an dày công vun đắp bấy lâu cũng sẽ sụp đổ theo.
“Ta thật sự là Tô Liên Y, chỉ là ở Lý gia nha tên Thúy Nhi đ.á.n.h lén ngất , tỉnh thì mất trí nhớ, tính nết cũng đổi khác mà thôi. Chuyện , ngươi thể đến Lý gia hỏi cho rõ, cũng thể hỏi lão Mã. Còn nữa…”
Nàng khẽ ngừng, ngẩng đầu, bình tĩnh thẳng mắt : “Ta ngươi là ai, cũng chẳng ngươi định gì, nhưng chỉ cần ngươi g.i.ế.c ch.óc bừa bãi ở đây, tuyệt nhúng tay việc của ngươi.”
“Ta dựa cái gì mà tin ngươi?” Giọng như gằn qua kẽ răng, lạnh buốt.
Tô Liên Y nghĩ một lát mỉm , nụ nhẹ mà cứng cỏi: “Ngươi chỉ thể tin . Ngươi còn lựa chọn nào khác.” Đó là sự thật, nàng ngoa.
Hắn hừ lạnh một tiếng, híp mắt hỏi tiếp: “Thế còn y thuật của ngươi? Tô Liên Y, cái con nữ lưu manh chữa bệnh từ khi nào?”
Tô Liên Y kiên nhẫn giải thích:
“Đại Hổ… nếu thật sự ngươi tên là Đại Hổ, thì ngươi thấy chính đang tự chuyện thêm rắc rối ? Ta là ai vốn quan trọng. Dù là Tô Liên Y , cũng chắc giúp gì cho kế hoạch của ngươi. Ngược , một kẻ sẵn lòng hợp tác mới thực sự ích. Ngươi thử cân nhắc xem, ?”
“Ngươi hợp tác, mục đích của ngươi là gì?” Hắn chằm chằm nàng, giọng khô khốc.
Khóe môi Tô Liên Y khẽ cong, tựa như chờ câu hỏi từ lâu: “Đợi khi ngươi xong chuyện, hãy đưa rời khỏi Tô gia thôn. Dĩ nhiên, nếu thể thưởng thêm cho chút bạc mang theo thì càng .”
Tất cả chỉ là lời bịa đặt. Trong đầu nàng sớm tính sẵn, tranh thủ khi thành mưu đồ để hiểu rõ thế giới , tìm cách sinh tồn, trốn khỏi nơi đây càng sớm càng .
Người đàn ông xong chuyện sẽ đưa nàng ư? Nực ! Trong tình cảnh , để bịt miệng thiên hạ, kết cục chờ nàng chỉ một chữ c.h.ế.t. Những lời , chẳng qua chỉ để khiến tạm thời lơ là cảnh giác mà thôi.
Còn , tin Tô Liên Y ? Dĩ nhiên là . Yên tâm về nàng ? Lại càng .
cũng chẳng còn đường khác, đúng như Tô Liên Y đoán, nếu g.i.ế.c nàng ngay bây giờ, lớp vỏ bọc hảo sẽ sụp đổ trong chớp mắt. Đó cũng là lý do tại chịu đựng nguyên chủ liên tục gây khó dễ cho , cũng là lý do vì nàng đ.á.n.h giữa phố cũng tuyệt động thủ .
“Được. Chúng hợp tác.” Người đàn ông lạnh giọng, từng chữ nặng như đinh đóng.
“Có khí phách.” Tô Liên Y cong môi, lời khen hề giấu diếm.
“Từ nay về , ngươi và nước sông phạm nước giếng. Nếu ngươi hành động đáng ngờ…” Hắn dừng lời, siết c.h.ặ.t chén trong tay, bắp tay căng , “rắc” chén vỡ tan trong tay , mảnh sứ rơi lách tách.
“... sẽ tự tay g.i.ế.c ngươi.”
Tô Liên Y chén vỡ nát, sống lưng bất giác rợn lạnh. Phải , ngay cả bóp vỡ một quả trứng sống cũng cần lực tay nhỏ, huống hồ đây là chén sứ dày thế . Người xưa ăn gì mà khỏe như hổ thế chứ?
“Được thôi, nếu thất hứa, ngươi cứ việc g.i.ế.c cũng . mà, ngươi ăn cơm nhà , ngủ trong phòng nhà , còn mặt che giấu cho ngươi, ngươi cũng nên chút ‘nghĩa vụ’ chứ nhỉ?”
Chuyện lớn bàn xong, Tô Liên Y thừa thế lấn tới, quyết định nhân lúc thương lượng thêm vài điều khoản vụn vặt.
“Được, ngươi .”
Người đàn ông gật đầu, trong lòng nổi lên hứng thú, nữ nhân béo mập nhưng lanh trí còn đòi hỏi gì ở .
Bàn tay trắng trắng, mềm mềm mà phúng phính giơ mặt : “Thứ nhất, tiền sinh hoạt phí!”
Người đàn ông sững , mắt trợn lên… tiền sinh hoạt phí?
Tô Liên Y nhướng mày, trong lòng khỏi thầm rủa, nàng ghét nhất cái cảnh khéo ăn cũng bó tay khi gạo nấu cơm!
Nàng hừ khẽ một tiếng: “Đừng giả ngốc! Tiền sinh hoạt phí, ý là tiền, là bạc, là đồng tiền lẻ, là mấy đồng xu cắc bạc, là thứ dùng để mua gạo, mua muối, mua thứ nuôi sống cái nhà !”
Ánh mắt nàng lia nhanh một lượt từ đầu đến chân , khí chất bất phàm, cả dáng vẻ lẫn lời đều giống phường chân lấm tay bùn. Dù chạy trốn đang nhiệm vụ gì nữa, chắc chắn thể tiền.