Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 12: Khám bệnh (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:17
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ họ Tôn, bà lão và đứa trẻ cũng vội chạy cả trong nhà, ngạc nhiên Tô Liên Y đang bình tĩnh cấp cứu. Động tác của nàng vô cùng thành thạo, rõ ràng quen tay.
Chẳng bao lâu, đàn ông nhà họ Tôn tỉnh .
“Cha! Cha tỉnh ! Cha ơi…”
Đứa bé cứng cỏi rốt cuộc kìm , òa nức nở khi thấy cha mở mắt. Người phụ nữ họ Tôn và bà lão cũng sán gần, mừng xúc động đến mức chẳng còn lòng nào mà nghi ngờ vì nữ ma đầu Tô Liên Y xưa nay vô học vô nghề, nay thể cứu như .
Tuy đàn ông tỉnh , nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo.
“Nhà còn đường ?” Tô Liên Y nghiêng đầu hỏi.
Lúc , nét mặt nàng vẫn bình tĩnh biểu lộ cảm xúc, nhưng còn khiến sợ hãi nữa. Ngược , mang đến cho cảm giác yên tâm, như thể chỉ cần nàng ở đây thì trời sập cũng .
Một gia đình nghèo thế , gì đường?
“Không… …” Người phụ nữ khẽ đáp, giọng lí nhí.
“Không còn tiền ? Đi mua .” Tô Liên Y chỉ để một câu, tập trung kiểm tra tình trạng của đàn ông.
“Hả? Đi… mua đường ạ? Tô cô nương, nhưng… nhưng đó là tiền để cứu mạng mà…”
Trong mắt họ, đường là thứ xa xỉ, chỉ khi nào no bụng mới dám nghĩ đến, huống chi giờ còn đang túng thiếu như .
“Đi mua đường .”
Tô Liên Y cởi áo đàn ông . Thân hình vốn to khỏe, giờ chỉ còn da bọc xương, tiều tụy đáng thương.
Hành động của Tô Liên Y khiến phụ nữ họ Tôn đỏ mặt, tuy miệng dám gì, nhưng trong lòng vẫn kinh ngạc, hiểu Tô cô nương định gì.
Thực , Tô Liên Y đang quan sát xem bệnh nhân dấu vết bất thường nào . Rất nhiều bệnh sẽ biểu hiện ngoài da, như khối u, vết xuất huyết nhỏ… Trong trường hợp bệnh nhân thể chuyện, những thiết khám cơ bản như ống , thì bác sĩ Tây y cũng như Đông y: quan sát kỹ, lắng , hỏi han và bắt mạch.
“Đồ đàn bà đê tiện!” Người phụ nữ còn kịp mở miệng, thì đứa bé quát lên .
“Cẩm Nhi, hỗn!” Người phụ nữ hoảng hốt, vội kéo đứa bé lòng, bịt c.h.ặ.t miệng nó .
Tô Liên Y cũng chẳng để tâm, chỉ : “Vừa định đưa tiền cho ? Lấy tiền đó mua, coi như đường là tự bỏ tiền mua. Mau mau về.”
Giọng nàng hẳn dịu dàng, nhưng cũng lạnh lùng mà là một giọng nghiêm túc, đầy sức thuyết phục khiến thể cãi .
Chỉ trong khoảnh khắc , phụ nữ bỗng một niềm tin kỳ lạ rằng: Tô Liên Y thật sự thể chữa khỏi bệnh cho phu quân .
Tô Liên Y định bước kiểm tra tiếp theo thì cau mày, đầu hỏi: “Ở đây đường đỏ ?”
Người phụ nữ vội vàng gật đầu: “Có, ạ, chỉ là Tô cô nương…”
“Mua thêm đường đỏ.”
Nói xong, nàng cúi đầu tiếp tục kiểm tra.
Bà lão cũng chợt hiểu : Thì Tô Liên Y định mua đường cho con trai bà ăn? Nghĩ , bà kìm , mạnh dạn hỏi một câu: “Cô… Tô cô nương, đường đỏ … chẳng là để cho phụ nữ khi sinh ăn ?”
Liên Y thấy là bà lão hỏi, bèn dừng tay, trả lời nghiêm túc, giọng cũng dịu nhiều:
“Tôn lão, đường đỏ chỉ dành cho phụ nữ sinh kinh nguyệt đều . Nó còn cho già và bệnh. Trong đường đỏ nhiều loại vitamin và khoáng chất vi lượng, cơ thể dễ hấp thụ, giúp hồi phục sức lực nhanh. Vị … gọi là Tôn đại ca , tuy vẫn bệnh gì, nhưng đang suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cơ thể kiệt sức, nếu thể truyền dịch tĩnh mạch thì chỉ cách cho uống đường để bổ sung năng lượng.”
Đối với lớn tuổi, nàng luôn giữ sự tôn trọng cao nhất.
Bà lão và phụ nữ nhà họ Tôn xong thì ngẩn , liếc : Sao lời của Tô Liên Y họ chẳng hiểu gì? Sao khác hẳn mấy thầy lang ?
Người phụ nữ nhà họ Tôn gật đầu thật mạnh: “Tô cô nương, tin ngươi! Ta mua đường đỏ ngay!”
Nói xong, nàng chạy vội , đứa bé lo nương gặp chuyện gì nên cũng chạy theo ngay .
Người phụ nữ khỏi, Tô Liên Y bỗng khác hẳn thường ngày, nàng khẽ mỉm , một nụ hiếm hoi, đầy sự an lòng.
Có lẽ con thời xưa còn chất phác, đa nghi như hiện đại, vẫn giữ sự tin tưởng dành cho . Nếu đặt chuyện ở thời hiện đại, e là chẳng ai chịu tin nàng dễ dàng như .
Nghĩ đến đây, Tô Liên Y chợt thấy lòng trĩu xuống, ánh mắt cụp xuống, đầy vẻ bất lực.
Trong xã hội hiện đại, quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân vô cùng căng thẳng. Bệnh nhân tin bác sĩ, cứ nghĩ bác sĩ chỉ quan tâm đến tiền, từ đó nghi ngờ cả chẩn đoán lẫn đơn t.h.u.ố.c, để bệnh tình kéo dài, đến lúc nặng lên thì đổ cho bác sĩ. Chính vì , nàng mới từng thề… sẽ bao giờ hành nghề y nữa.
Vừa nghĩ đến đây, Liên Y bỗng ngẩn : Không bao giờ hành nghề y ư? Vậy bây giờ… nàng đang gì thế ?
Đang miên man suy nghĩ, phụ nữ thở hổn hển chạy về, trong tay nắm c.h.ặ.t một gói giấy dầu. Nàng giữ c.h.ặ.t nó đến mức như thể đang cầm một gói đường, mà đang ôm c.h.ặ.t một sinh mạng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-12-kham-benh-1.html.]
Tô Liên Y ngẩng đầu lên, đôi mắt xưa nay vốn bình thản giờ phủ đầy nét hoang mang.
Vì chuyện năm xưa, nàng thề sẽ bao giờ hành nghề y nữa. … bây giờ, nàng đây?
Người phụ nữ vì vội vã chạy chạy về nên lúc thở hổn hển, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Thế nhưng khi thấy đôi mắt mơ hồ, thoáng hoang mang của Tô Liên Y, tim nàng bỗng hụt một nhịp.
“Tô… cô nương, đường đỏ… mua về .” Ngoài thở gấp gáp, giọng nàng còn mang theo sự lo lắng bất an rõ rệt.
Lông mày Tô Liên Y khẽ giật mấy cái, ánh mắt đờ vài giây, cuối cùng vẫn buông lỏng, trong mắt ánh lên vẻ dứt khoát.
“Pha đường đỏ với nước nóng, đặc, nhanh lên.” Thôi , coi như là tình huống đặc biệt. Lần đầu tiên, cũng là cuối cùng.
Người phụ nữ thấy nét hoang mang trong mắt Tô Liên Y dần biến mất, đó là sự bình tĩnh quen thuộc, liền xúc động đến mức suýt , vội vàng gật đầu lia lịa: “Vâng, , ngay đây!” Chính nàng cũng nhận , từ lúc nào mà coi nữ ma đầu khét tiếng như chiếc phao cứu mạng cuối cùng của cả nhà.
Tô Liên Y đầu , cung kính và nghiêm túc hỏi bà lão: “Tôn lão, xin hỏi Tôn đại ca nhà bắt đầu phát bệnh từ khi nào? Khi đó triệu chứng ?”
Bà lão Tôn gia nhớ khoảnh khắc con trai ngã quỵ, rốt cuộc kìm , đưa tay lau nước mắt, giọng run run: “Là… chắc hai tháng , vốn dĩ đang khỏe mạnh bình thường, thế mà… thế mà đột nhiên ngã xuống…” Bà lấy khăn tay chấm nước mắt, thút thít. “Ban đầu, cả nhà cứ nghĩ nó chỉ mệt, nghỉ ngơi vài hôm sẽ khỏe , nào ngờ… nào ngờ từ đó thể tự dậy nữa…”
Thấy bà cụ xúc động, Tô Liên Y hỏi tiếp, chỉ im lặng suy nghĩ: rốt cuộc đây là bệnh gì mà thành thế ?
Nhớ hồi mới đại học Y, cũng từng học qua một chút về Đông y, nhưng chỉ là kiến thức sơ lược, chỉ khái quát chứ dạy cách bắt mạch. Đến giờ Tô Liên Y mới thật sự hiểu sự uyên thâm của Đông y, chỉ dùng tay và tai mà vẫn thể chẩn đoán bệnh, thật sự kỳ diệu.
Không ống , cô chỉ thể dùng cách nguyên thủy nhất: Áp tai trực tiếp lên n.g.ự.c bệnh nhân để nhịp tim và thở. Trước khi ống đời, các bác sĩ đều dùng cách . Dù chính xác tuyệt đối, nhưng còn hơn là gì.
Hai bà cháu Tôn gia thì sợ hết hồn: Tô Liên Y cởi áo , giờ còn áp sát n.g.ự.c, thật đúng là… quá mức khó coi, trái với phong tục lễ giáo!
Cậu bé còn định gì đó, nhưng bưng bát nước đường đỏ chạy về kịp ngăn . Nàng lắc đầu hiệu cho con im lặng, đừng phiền.
Nhịp tim quá chậm, loạn nhịp, tim đập yếu…
Tô Liên Y ngẩng đầu lên, dậy, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, đôi mày cau c.h.ặ.t .
Cao huyết áp tắc mạch m.á.u não thì loại ngay đầu tiên. Người đàn ông gầy gò thế , gần như thể mắc mấy bệnh đó. Bệnh tim? Khả năng lớn là do tim, nhưng bệnh tim cũng thể khiến liệt giường suốt hai tháng liền thế .
Tô Liên Y ngẩng đầu, thấy phụ nữ nhà họ Tôn đang bưng bát nước đường đỏ. Nàng liền : “Tôn tẩu, cho uống chỗ nước đường .”
“Được!” Người phụ nữ vội vàng đáp lời, lập tức xổm xuống, cẩn thận đút từng ngụm cho phu quân uống.
“Dạo gần đây, Tôn đại ca từng sốt, tiêu chảy nôn mửa ? Chỉ cần gì bất thường, các hết cho .” Tô Liên Y nghiêm giọng hỏi.
Người phụ nữ nhà họ Tôn bắt đầu nhớ , nhưng bà lão lên tiếng :
“Tô cô nương, hề sốt tiêu chảy, nhưng thường xuyên nôn mửa.”
Đột nhiên, bé như sực nhớ điều gì, bèn lí nhí gọi: “Tô… Tô tỷ tỷ...”
Đứa trẻ thông minh, Tô Liên Y đang thật lòng giúp gia đình , nên cố gắng dẹp bỏ ác cảm để mở miệng .
“Cha mới ngã bệnh hai tháng ... thật cha bệnh hơn một năm . Con từng thấy cha đột nhiên ch.óng mặt... nhưng... nhưng cha cho con ...”
Nói tới đây, cúi gằm mặt, tràn đầy tự trách. Có lẽ nếu sớm, cha đến mức .
Tô Liên Y khẽ gật đầu.
Một năm bắt đầu choáng váng, hai tháng thì ngã quỵ liệt giường, thường xuyên nôn mửa nhưng sốt, tiêu chảy, tim đập chậm, loạn nhịp, hồi hộp, cơ thể thì gầy yếu bất thường, rốt cuộc là bệnh gì?
Triệu chứng hồi hộp (nhịp tim đập nhanh, bất thường)... Nàng quyết định bắt đầu từ đây. Thông thường, bệnh gây hồi hộp ngoài các bệnh tim mạch, bệnh mạch vành, rối loạn nhịp tim, thiếu m.á.u, thiếu kali m.á.u (mất cân bằng điện giải gây yếu cơ và rối loạn nhịp tim), rối loạn thần kinh tim...
Sau khi uống nước đường đỏ, tinh thần của đàn ông dần dần tỉnh táo .
Khi thấy Tô Liên Y, đàn ông vô cùng kinh ngạc tức giận, tưởng rằng nàng đến bắt nạt nhà nên cố gắng vùng dậy để bảo vệ vợ con, nhưng khổ nỗi thể quá yếu, chẳng thể dậy nổi.
Người phụ nữ nhà họ Tôn vội vàng đỡ phu quân , kể chuyện xảy , giải thích rằng Tô Liên Y đến gây hại mà là đến để giúp đỡ gia đình họ.
Trong phòng tiếng gọi lo lắng, nhưng cũng thể kéo Tô Liên Y khỏi dòng suy nghĩ.
Nàng cúi đầu, chăm chú quan sát đàn ông đang giường.
Việc bệnh nhân còn đủ sức vùng dậy loại trừ khả năng liệt , nhưng vẫn thể lên , điều chứng tỏ rõ ràng là yếu cơ.
Yếu cơ, nôn mửa, nhịp tim chậm, cảm giác hồi hộp...
Tô Liên Y chợt nhớ đến một loại bệnh, ánh mắt bỗng sáng lên: “Ta gần như đoán bệnh của !”