Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 115: Cuộc đấu ngầm

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:09:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Từ chiếm chỗ của khác, Lý Ngọc Đường bất đắc dĩ nhường chỗ.

Tô Liên Y tức giận Diệp Từ, nàng vốn là thích tranh chấp, luôn tin nguyên tắc “lấy hòa quý”, nhưng tên Diệp Từ hết đến khác thách thức giới hạn của nàng, khiến nàng thể chịu nổi.

Âu Dương Thượng Mặc Tô Liên Y vốn luôn đoan trang, bình tĩnh, giờ Diệp Từ chọc tức đến mức run rẩy, vốn say, nay càng lảo đảo sắp ngã, thấy cái sự vô sỉ của Diệp Từ, ông bỗng bật , lắc đầu. Chỉ cần cái tên Tam Từ t.ử , ông lúc nào cũng tìm niềm vui, giờ thì Tô Liên Y chẳng cũng trở thành trò vui ?

Ai cũng lúc nổi giận, Tô Liên Y cũng ngoại lệ, vốn bực bội, thêm chút men say, lửa giận càng bùng lên: “Diệp Từ, ngươi dậy cho , đó là chỗ của .”

Diệp Từ cái bàn, cái ghế, rút từ trong lòng thiệp mời, xem kỹ dùng cặp mắt hoa đào liên tục đưa tình, tỏ vô tội: “ chỗ ghi tên ngươi, thiệp mời cũng quy định vị trí, thể đây?” Nói xong, thấy chữ phong bì thiệp mời, liền khẽ: “Liên Y, chữ ngươi thật sự quá, để dạy ngươi nhé. Chữ của từng theo danh gia thư pháp nước Loan, đích cầm tay dạy ngươi, đảm bảo chữ của ngươi sẽ tiến bộ vượt bậc.”

Diệp Từ tươi rói, vẻ mặt đầy “thành ý”.

“Chữ của thế nào liên quan quái gì đến ngươi?” Tô Liên Y tức đến mất lý trí, châm chọc , nhưng Diệp Từ mặt dù xét ở phương diện nào cũng đều hảo, tìm chỗ nào để công kích, cuối cùng chỉ còn tự tức giận.

Lúc , nha mang đến bộ bát đũa mới, đặt mặt Lý Ngọc Đường.

Lý Ngọc Đường cũng nổi giận, buột miệng : “Lời của Diệp công t.ử quá đáng ? Chẳng lẽ gia giáo của Diệp gia chính là châm chọc mỉa mai khác ngay mặt ? Thật là… học thức ghê nhỉ.”

Tô Liên Y như chợt bừng tỉnh: “! Dù chữ của đến cũng còn hơn loại như ngươi. Ngươi thì hống hách, khoe khoang, thì chiếm chỗ của , chê chữ . Loại như ngươi, ngoài vàng ngọc, trong rác rưởi.”

Mặt Tô Liên Y đỏ bừng, trợn mắt, cứ thế cãi tay đôi với Diệp Từ.

Lý Ngọc Đường , nàng thật sự say . Nếu say, thể phân biệt trường hợp mà những lời trẻ con như thế?

“Liên Y, ngươi say , mau nghỉ ngơi .”

Khách khứa xung quanh vẫn đang bàn luận về rượu và lẩu, để ý đến chuyện bên , nhưng khách cùng bàn và bàn gần đó thì thấy, bọn họ.

Âu Dương lão gia hề tức giận, ngược vui vẻ ba . Ông lâu thấy cảnh tượng thú vị thế , thật là sức sống tuổi trẻ tràn đầy, đám trẻ con tranh cãi, ông cũng cảm thấy trẻ thêm vài tuổi.

Tô Liên Y thấy lời của Lý Ngọc Đường, trong mắt nàng chỉ còn Diệp Từ đáng ghét : “Ngươi bắt nạt , chẳng là… bắt nạt một một ai bảo vệ ? Ngươi tưởng… đàn ông bảo vệ chắc?”

Rượu lên men khác với rượu chưng cất. Rượu lên men uống xong vị đậm đà, còn rượu chưng cất vì nồng độ cao nên uống xong sẽ phản ứng ngay.

Vừa Tô Liên Y kính rượu nhiều bàn như thế, cố gắng chống đỡ dựa ý chí. Giờ tác động mạnh của cồn, ý chí cũng thể gượng nổi nữa, rượu bắt đầu tê liệt não và cơ thể, lý trí càng ngày càng ít, miệng năng trong trạng thái nửa say nửa tỉnh.

Lý Ngọc Đường và Diệp Từ thấy lời đều lập tức cảnh giác, câu “rượu thật” chơi, nhân lúc mà khéo léo moi sự thật từ nàng?

Chỉ thấy trong mắt Diệp Từ lóe lên tia sắc bén: “Đàn ông của nàng? Đàn ông của nàng ở ?”

Tô Liên Y hừ nhẹ: “Liên quan quái gì đến ngươi?”

Người đàn ông của nàng hiện đang vì sự yên bình của quốc gia, vì sự no ấm của bách tính mà xông pha nơi tiền tuyến, tiếc m.á.u xương, mạo hiểm tính mạng. Người đàn ông của nàng là một nam nhân thực thụ, một hán t.ử thật sự!

Còn Diệp Từ là cái gì? Dựa chút tiền hôi trong nhà, dựa bộ mặt trời sinh mà cha ban cho, khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt. Hắn thực sự nghĩ hơn cả Phan An chắc? Cho dù tuấn mỹ thật, nhưng dung mạo ăn ?

Ánh mắt Tô Liên Y dần trở nên mơ màng, khóe môi cong lên, gương mặt lộ rõ vẻ kiêu hãnh. Nàng tự hào về Vân Phi Tuân của . Vân Phi Tuân thành thật, hiếu học, việc cẩn trọng, khiêm nhường, nhưng văn thao võ lược đều chẳng thua kém ai. Nếu phụ nữ thể “lên phòng khách, xuống nhà bếp”, thì đàn ông của nàng là dịu dàng chiều chuộng nàng, đầy nam tính m.á.u nóng xông pha chiến trường.

Âu Dương Thượng Mặc cũng hiếu kỳ về phu quân của Tô Liên Y, bởi nay từng nàng nhắc tới, nên giờ cũng chẳng ngăn cản việc Diệp Từ và Lý Ngọc Đường nhân cơ hội gặng hỏi, ngược còn dựng tai cho rõ.

“Tô cô nương, lâu thật sự thấy Đại Hổ công t.ử.” Lý Ngọc Đường , giọng vẫn nho nhã lễ độ.

Người thể giận, hơn nữa Tô Liên Y và Lý Ngọc Đường vốn thù oán, nên nàng nghiêm túc đáp: “Phi Tuân… nhà , đại sự , là chuyện vô cùng vĩ đại.”

Trước mắt thứ bắt đầu chao đảo, trong sâu thẳm lòng nàng vang lên một tiếng hét: “Không …”

Diệp Từ sững , sang Lý Ngọc Đường, chẳng đàn ông tên Đại Hổ ? Sao giờ thành Phi Tuân?

Lý Ngọc Đường cái tên thì xa lạ, nhưng Diệp Từ thấy như gì đó quen tai, hình như từng qua ở đó.

Cái tên quen thuộc đến lạ, nhưng nghĩ kỹ thì nhớ nổi từ chỗ nào.

Vân Phi Tuân vốn là thứ t.ử Vân gia, trong kinh thành cũng chút tiếng tăm, nhưng vì khuôn mặt bệnh ngoài da nên hầu như tham gia các cuộc giao thiệp của giới quý tộc, từ nhỏ lớn lên trong quân doanh. Bởi thế, cái tên Vân Phi Tuân tuy đến, nhưng nhiều ai nhớ rõ.

Huống hồ, giờ Tô Liên Y chỉ thuận miệng hai chữ “Phi Tuân”, đ.á.n.h c.h.ế.t Diệp Từ cũng thể nghĩ rằng nàng nhắc tới chính là của Kim Bằng đại tướng quân Vân Phi Dương, Vân Phi Tuân.

“Chuyện vĩ đại gì ?” Lý Ngọc Đường hỏi tiếp.

Tô Liên Y khẽ lắc đầu: “Không .” Dù rượu ảnh hưởng, nhưng bản tính cẩn trọng khiến nàng trong tiềm thức vẫn giữ cảnh giác, tuyệt chịu tiết lộ.

Diệp Từ khẽ nhếch môi, định dùng kế khích tướng: “Liên Y, chẳng lẽ nàng lừa ? Trên đời , chuyện gì đáng gọi là vĩ đại chứ? Phàm nhân cả đời cũng chẳng thể chạm tới. Xem tên Đại Hổ chỉ đang lừa nàng thôi.”

Tô Liên Y mỉm , ánh mắt sâu thẳm thẳng Diệp Từ, đôi môi đỏ khẽ mở, lạnh lùng buông một câu: “Yến tước an tri hồng hộc chi chí.”

Giọng nàng chậm rãi, từng chữ rõ ràng, mang theo ý chế giễu và mỉa mai, thậm chí còn chút thương hại cho kẻ ếch đáy giếng.

Diệp Từ thế cũng lo lắng: “Tô Liên Y, dù ngươi thông minh đến cũng chỉ là một nữ nhân. Lời đàn ông gạt phụ nữ thì nhiều lắm, ngươi nhất định đừng tin tưởng bừa bãi!”

Tô Liên Y đưa tay xoa xoa thái dương, chút lý trí cuối cùng với nàng rằng thể ở thêm nữa. Nàng tìm một chỗ tỉnh rượu, nếu cứ tiếp tục thế , dù lỡ lời tiết lộ bí mật thì cũng mất mặt mất.

“Cảm ơn Diệp công t.ử… nhắc nhở. với phận nữ t.ử, Liên Y chỉ một câu: Diệp công t.ử bớt những lời lừa gạt thì thế gian nữ t.ử mắc lừa sẽ ít hơn nhiều.”

Lý Ngọc Đường và Âu Dương Thượng Mặc đều nhịn , buồn vì Diệp Từ vốn miệng lưỡi sắc bén mà giờ Tô Liên Y châm chọc đến á khẩu, càng buồn hơn là Tô Liên Y dù say vẫn cứng cỏi, thật đúng là một nữ t.ử đáng yêu.

Tô Liên Y lảo đảo, nha bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ nàng.

Ánh mắt Tô Liên Y lúc mờ lúc rõ, gương mặt là nụ nửa vời nhưng vẻ quyến rũ khác thường. Đừng Diệp Từ và Lý Ngọc Đường, ngay cả khách khứa xung quanh cũng thầm kinh ngạc. Họ vốn chỉ tiểu thư Tô gia thường ngày đoan trang hiền hòa, ngờ còn một mặt yêu mị đến thế.

Tô Liên Y đưa tay chỉ Diệp Từ, bàn tay trắng nõn run run giữa trung: “Diệp… Từ, lẽ ngươi tin . đợi đến ngày Phi Tuân trở về, … sẽ để ngươi thấy xứng đôi đến mức nào, tình cảm thắm thiết đến nhường nào.”

Sắc mặt Diệp Từ xanh mét, giận đến run . Hắn g.i.ế.c đàn ông đó, Tô Liên Y chỉ thể là của !

Sắc mặt Lý Ngọc Đường cũng chẳng khá hơn, chỉ cố gắng che giấu. Hắn ước gì cái tên “Phi Tuân” trong miệng Tô Liên Y là tên của . Cũng giống như Diệp Từ, trong lòng dấy lên sát ý, bởi Lý Ngọc Đường xưa nay vốn chẳng hiền lành gì.

Đàn ông vốn thế, lòng chiếm hữu cực mạnh. Vì những thứ họ khao khát, họ thể tiếc bất cứ thủ đoạn nào. Cái gì gọi là đạo lý? Thành công chính là đạo lý.

Âu Dương Thượng Mặc sang hai Diệp T.ử và Lý Ngọc Đường, dù tán thành, nhưng cũng mỉm . Ai mà chẳng từng tuổi trẻ, từng bồng bột? Việc hai hôm nay, chính ông cũng từng trải qua.

Tô Liên Y hít sâu một , cúi đầu với Âu Dương Thượng Mặc: “Lão gia, Liên Y chút say, thất lễ , xin tìm nơi nghỉ ngơi một lát.”

Âu Dương Thượng Mặc kinh ngạc, trong tình trạng mà nàng vẫn giữ bình tĩnh, ông thầm khâm phục ý chí của nàng, khẽ gật đầu: “Đi , nơi lão phu.”

Tô Liên Y mỉm cảm kích, với nha bên cạnh một cái tên viện, chính là viện của Sơ Huỳnh.

Nha vội vàng đỡ nàng rời , Diệp Từ và Lý Ngọc Đường lập tức theo : “Để tiễn nàng.”

Tô Liên Y lắc đầu, liếc xéo hai , đặc biệt là Diệp Từ: “Nếu các ngươi coi … là bằng hữu, thì giúp trông chừng buổi tiệc cho thỏa… đừng gây thêm phiền phức.”

Bốn chữ cuối mới chính là điều nàng nhấn mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-115-cuoc-dau-ngam.html.]

Diệp Từ dĩ nhiên hiểu câu nhắm thẳng . Hắn bề ngoài ngang ngược, nhưng trong lòng cũng tính toán riêng, rằng nếu dồn Tô Liên Y đường cùng, chẳng những gì mà còn phản tác dụng, nên vội gật đầu đồng ý: “Được, Liên Y cứ yên tâm.”

Tô Liên Y chỉ liếc một cái, sang Lý Ngọc Đường, trong mắt thoáng chút mong đợi.

Lý Ngọc Đường cũng gật đầu thật sâu: “Cứ yên tâm nghỉ ngơi.”

Lúc Tô Liên Y mới thực sự an lòng, để nha dìu rời về viện Sơ Huỳnh.

Hôm nay, viện của Sơ Huỳnh canh phòng nghiêm ngặt. Ngoại trừ gia nhân và nha ở tiền viện tiếp đãi khách khứa, những hầu còn , Tô Liên Y hận thể đều điều động đến viện của Sơ Huỳnh để bảo vệ nàng . Nàng lo lắng rằng khách đến quá nhiều, nhỡ kẻ lợi dụng trộn gây phiền nhiễu cho Sơ Huỳnh.

Chuyện Sơ Huỳnh vốn đồng ý, nhưng Tô Liên Y quyết tâm theo ý . Cánh tay nhỏ bẻ bắp đùi to, Sơ Huỳnh chỉ đành thuận theo.

Người vui khác chính là tiểu Miêu.

Tiểu Miêu tuy là nha cận của Tô Liên Y, nhưng chỉ danh nghĩa là , chứ thực tế chẳng gần gũi mấy. Ban ngày Tô Liên Y thường ở trong phủ, cho tiểu Miêu theo; buổi tối dù về ngủ, cũng cần tiểu Miêu canh đêm. Khổ nha cận, một ngày chỉ gặp chủ t.ử nhà vài .

Nay yến tiệc, Tô Liên Y thậm chí trực tiếp giao tiểu Miêu ở đây chăm sóc Sơ Huỳnh.

Khi Tô Liên Y đám nha dìu viện, tiểu Miêu thấy liền chạy : “Nhị tiểu thư, chứ?”

Tiểu Miêu vội vàng chạy tới cùng đỡ Tô Liên Y phòng.

“Đỡ nhị tiểu thư đến giường.” Sơ Huỳnh bình tĩnh : “Mang canh giải rượu tới.”

Mọi lệnh, dìu Tô Liên Y đến giường. Canh giải rượu vốn chuẩn sẵn. Sơ Huỳnh đây cũng từng tổ chức yến tiệc, nhất là Vân Phi Dương – tuy là võ tướng nhưng vẫn chút nho nhã – khi uống cũng ít say, vì nàng thói quen cứ tổ chức tiệc là chuẩn sẵn canh giải rượu.

Sơ Huỳnh tự tay đút Tô Liên Y uống canh, để nàng nghỉ nửa canh giờ. Khi men dần tan, cơ thể chút sức lực, Tô Liên Y dậy, đưa tay xoa đôi mắt đỏ hoe, mệt mỏi vô cùng: “Giúp pha chút đặc nhé?”

Sơ Huỳnh vội sai pha.

“Rõ ràng là nữ t.ử, uống nhiều rượu như thế?” Sơ Huỳnh chút trách móc.

Tô Liên Y bất lực lắc đầu: “Mỗi chỉ một chén nhỏ thôi, nhưng khách quá nhiều, một bàn một chén cũng hơn mười chén, kể những chủ động mời . Họ đều là tiền bối trong giới thương gia, chịu hạ mời rượu kẻ hậu bối như thì thể từ chối? Hơn nữa, vài thẳng sẽ ăn với , vì tương lai hợp tác nên càng thể uống. Thế là lặt vặt cộng , hơn năm mươi chén bụng.”

Sơ Huỳnh sững sờ: “Hơn năm mươi chén? Dù mỗi chén đến một lượng, cũng vài cân rượu ? Người nào chịu nổi?”

Tô Liên Y khổ : “Chứ đừng say, giữa chừng còn giải mấy .”

Sơ Huỳnh phì thành tiếng, bật ha hả.

Tô Liên Y tiếp tục xoa thái dương, nhức đầu vô cùng. Chờ Sơ Huỳnh đủ, nàng dậy: “Bữa tối nay ngươi tự ăn nhé, dùng bữa ở Âu Dương phủ .”

Sơ Huỳnh chu môi: “Ồ…” một .

Tô Liên Y thể tâm tư của Sơ Huỳnh chứ?

“Gần đây thể ở bên ngươi nhiều , tiền viện vẫn còn bận lắm. May mà Âu Dương lão gia ở đó, e rằng lúc tiệc cũng tàn, khách khứa đang dạo tiêu thực, nhanh ch.óng mới .”

Ngay khi Tô Liên Y định bước cửa, Sơ Huỳnh vội theo: “Đừng quên hỏi thăm chuyện của Phi Dương và Phi Tuân nhé.”

Tô Liên Y đầu , gật nhẹ: “Biết , yên tâm .” Nói xong, nàng liền rời khỏi viện, trở tiền viện.

Tiệc dọn, khách đang tụ tập ở đại sảnh, lắng Âu Dương lão gia thao thao bất tuyệt. Tô Liên Y lặng lẽ bước , tìm một chiếc ghế ở góc xuống, mỉm ông tràn đầy phong thái, chăm chú những quan điểm và ý kiến của ông.

Âu Dương Thượng Mặc trông thấy Tô Liên Y lén bước , liền ha hả: “Chư vị, chúng nhắc đến hậu sinh tài tuấn, Nhị tiểu thư Tô gia, Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay.”

Mọi theo ánh mắt của lão thấy Tô Liên Y đang ở góc, lập tức khen ngợi ngớt.

Tô Liên Y bất đắc dĩ, xã giao bước lên hàng đầu, cạnh Âu Dương lão gia, khiêm tốn chia sẻ vài ý kiến của về tình hình thương giới.

Thời gian thoáng chốc trôi qua, mặt trời ngả về tây.

Chuẩn suốt mấy ngày liền cho yến tiệc, mà chỉ mấy canh giờ là xong.

Tính kỹ , ngoài chi phí xây xưởng và đúc nồi, Tô Liên Y hầu như chẳng tốn bao nhiêu. Bởi tiệc mời danh ca tấu nhạc, cũng chẳng sơn hào hải vị.

Lẩu ăn trò chuyện ồn ào, đến mức trong sảnh chẳng khúc nhạc nào, món ăn cũng chẳng gì đặc biệt, chỉ là những nguyên liệu bình thường, rẻ tiền nhất.

Không cái tao nhã của những yến tiệc khác, nhưng như ngọn lửa giữa mùa đông, nhiệt tình vô cùng.

Những vị khách từng dự vô tiệc, vốn nhàm chán cảnh tiệc tùng rập khuôn, nhưng hôm nay dự yến Tô gia thật sự mở rộng tầm mắt, cảm thấy khác biệt hẳn, mới mẻ và thú vị.

Đãi khách chu đáo, món ăn độc đáo, thêm sự xuất hiện của Âu Dương lão gia vốn hiếm thấy, khiến cả khách từ huyện Nhạc Vọng lẫn khách từ phương xa đều cảm thấy chuyến đáng giá.

Tô Liên Y cũng thu hoạch lớn. Con vốn tâm lý bầy đàn và ý thức cạnh tranh, vì nhất thời hưng phấn, nhiều lập tức ký đơn hàng lớn, thanh toán tiền đặt cọc ngay tại chỗ. Số tiền đặt cọc đủ để Tô Liên Y mua thêm một lô quặng sắt vốn lưu động.

Đơn đặt hàng nồi lẩu hề nhỏ, còn đơn đặt hàng rượu thì càng nhiều. Tuy sản lượng rượu Ngọc Dịch ít, nhưng càng hiếm càng quý, từ lâu cánh đàn ông coi là “tiên phương” mà tranh mua.

Đơn đặt hàng rượu Ngọc Dịch càng khủng khiếp, thua gì “Tiên phương” đây. Đám đàn ông đúng là điên cuồng, từ mua lượng lớn đến đấu giá giành bằng .

Tô Liên Y xử lý từng đơn hàng, dịu dàng, nóng nảy, ai nấy đều nàng tiếp đãi chu .

Khi nàng bận rộn xử lý đơn và bàn chuyện ăn, quản gia cho dọn nồi sạch sẽ, rửa hết dầu mỡ, lau khô bằng vải sạch, bỏ từng chiếc túi vải chuẩn sẵn.

Trời còn sớm, yến tiệc Tô gia cũng đến hồi kết thúc. Khách khứa lượt dậy cáo từ, nhưng ngờ Tô Liên Y chuẩn một món quà bất ngờ, mỗi một chiếc nồi lẩu rửa sạch và gói cẩn thận. Mọi vui mừng khôn xiết, vội vã mang về, để cả nhà cùng mở mang và thử món lẩu mới mẻ .

Bữa tiệc đơn giản mà đầy bất ngờ, hết bất ngờ đến bất ngờ khác khiến ấn tượng sâu sắc, tự nhiên càng thêm Tô Liên Y bằng con mắt khác.

Tô Liên Y khoác chiếc choàng lông trắng đỏ xen kẽ, ở cổng viện, dáng như cây phù dung, mỉm tiễn khách, ân cần chào hỏi, tiễn từng cỗ xe rời .

Từng cỗ xe ngựa quý chầm chậm lăn bánh rời khỏi Tô phủ, cổng phủ vốn tấp nập giờ cũng dần yên tĩnh trở .

Tiễn vị khách cuối cùng, Tô Liên Y trở .

Trong đại sảnh, Âu Dương Thượng Mặc, Diệp Từ và Lý Ngọc Đường vẫn chờ Tô Liên Y.

Diệp Từ trò chuyện với Âu Dương lão gia, cố tình lơ Lý Ngọc Đường, nhưng chẳng bận tâm, thể cạnh Âu Dương lão gia – mà cha hằng kính trọng – là vinh hạnh lớn lao.

Khi Tô Liên Y bước đại sảnh, tâm trạng nàng hết sức mâu thuẫn, vì trò chuyện với một vị khách quý đến từ phía đông nước Loan, nhắc đến cuộc chiến bình loạn. Thì chiến sự của Vân Phi Tuân hề thuận lợi như trong thư, đồng thời càng đáng lo hơn, Huyền quốc ở phía đông bắc nước Loan động tĩnh, đang lăm le ngóc đầu dậy.

—--------------------

— Ngoài lề —

Hôm nay nhà việc, đăng trễ và ít hơn, xin ~

Nội dung sắp tới tiết lộ : Phi Tuân gặp nguy hiểm, Liên Y sẽ giúp, hai hội ngộ. (Đáng lẽ hôm nay , nhưng thật sự kịp, hu hu hu)

Loading...