Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 11: Cứu người
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:16
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Các chuyện gì?” Tô Liên Y mặt hai mẫu t.ử họ, giọng điệu bình thản, vui cũng chẳng giận, sắc mặt trầm tĩnh, lộ chút biểu cảm dư thừa nào. Vốn dĩ thường ngày nàng như , ít ít , nụ phần lớn cũng chỉ là giả tạo.
Chính vì thế, khi còn ở bệnh viện, nàng mới gọi là “Danh y Mặc Sầu” ( chữa bệnh lo buồn). Dĩ nhiên, tất cả những chuyện giờ là quá khứ.
Nàng ác ý gì, nhưng hình béo mập, cộng thêm tai tiếng vốn và gương mặt vô cảm , vô tình phụ nữ sợ đến run rẩy. Thân hình gầy yếu của nàng cứ run lên bần bật, còn bé bên cạnh thì lập tức lao chắn mặt nương , dám lời nào, nhưng hai hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t, đôi mắt to tròn cảnh giác chằm chằm nàng.
“Tô… Tô cô nương…” Người phụ nữ mở miệng run rẩy dữ dội hơn.
Tô Liên Y khẽ nhíu mày, chẳng lẽ nàng đáng sợ đến thế ? Bất chợt nàng nhớ hồi còn việc ở bệnh viện, bao viện trưởng gọi lên nhắc nhở: Phải mỉm , mỉm ! Phục vụ bằng nụ !
Nghĩ , Tô Liên Y lập tức điều động 42 nhóm cơ mặt để bật chế độ “chuyên nghiệp”, gắng gượng nặn một nụ mà nàng cho là “hiền lành”.
Quả nhiên, gương mặt còn lạnh lùng dữ tợn, nhờ nụ mà dịu ít. Người phụ nữ đang run rẩy cũng bình tĩnh phần nào.
“Tô cô nương, đa tạ ngươi tương trợ, ý của ngươi chúng rõ. Đây là chút lòng thành, mong ngươi nhận cho.” Người phụ nữ , đưa mấy đồng tiền đồng mặt nàng.
Người đàn ông trở về thì ở góc gần cửa sổ, từ bên ngoài thể thấy bóng , nhưng thể rõ chuyện đang xảy bên ngoài qua ô cửa sổ mở toang.
Nhìn thấy phụ nữ sợ hãi run rẩy đưa tiền , vẻ khinh thường càng lộ rõ trong đôi mắt lạnh lẽo của . Hắn vẫn còn nhớ rõ hôm qua, nàng còn chắc chắn thề thốt rằng tiền tiêu sẽ tự kiếm , hóa cuối cùng vẫn dùng cách .
nghĩ thì cũng , nàng vẫn đổi, như cũng thể xóa tan nghi ngờ trong lòng .
“Hiểu ý ? Ta ý gì chứ?” Câu của phụ nữ khiến Tô Liên Y sững hỏi .
Trên gương mặt gầy gò, đen sạm của phụ nữ nở một nụ nịnh nọt: “Hôm nay Tô cô nương cố tình lục soát , chẳng để… để thể lấy thêm chút tiền ?”
Nói đến đây, nàng ấp úng, mới nhận lỡ lời quá thẳng thừng, sợ chọc giận Tô nữ ma đầu, hình run lên một cái.
Tô Liên Y chỉ dở dở , chính nàng còn từng nghĩ xa đến thế.
“Ngươi hiểu lầm , chỉ giúp một tay thôi, vì gì khác. Cầm tiền về .”
Nói xong, nàng từ chối nhận tiền phụ nữ đưa, xoay định trở trong nhà, nhưng nàng túm c.h.ặ.t lấy áo.
Người phụ nữ bỗng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất:
“Tô cô nương, xin ngươi thương xót mẫu t.ử nhà , chúng thật sự còn ai để dựa , thật sự cùng đường … Tô cô nương, chút tiền chẳng đáng gì trong mắt ngươi, nhưng… xin ngươi… xin ngươi…”
Nói đến đây, nàng lắp bắp, nước mắt giàn giụa.
Nghe đến đây, Tô Liên Y liền hiểu , thì phụ nữ họ Tôn chỉ tìm một chỗ dựa để che chở cho mẫu t.ử nàng .
Trong một ngôi làng cùng họ, ngoài vốn khó sống yên, huống chi đàn ông trụ cột đang bệnh tật. Vậy nên nàng cũng là chuyện dễ thông cảm.
“Tiền , các ngươi cứ cầm lấy. Từ giờ sẽ ai dám bắt nạt các ngươi nữa.” Tô Liên Y đẩy mấy đồng tiền trở , xem như nhận lời bảo vệ mẫu t.ử họ.
Người đàn ông khẽ nhíu c.h.ặ.t mày khung cửa sổ.
Sao càng lúc càng hiểu nổi ? Tô Liên Y cần tiền ?
“Không , Tô cô nương, tiền nhất định ngươi cầm, nếu chúng yên tâm.”
Người phụ nữ cố nhét tiền tay Tô Liên Y, sức lực của quen ruộng vốn nhỏ, đến mức bóp c.h.ặ.t khiến Tô Liên Y đau.
Tô Liên Y nếu nàng nhận, mẫu t.ử họ Tôn sẽ thể an tâm. Họ sợ nàng giữ lời bảo vệ họ, vì cầm tiền của thì khó mà thoái thác.
Ở thời hiện đại cũng , mỗi ca phẫu thuật, nhà bệnh nhân thường dúi phong bì cho nàng, dĩ nhiên nàng bao giờ chịu nhận. nếu nhận, nghĩ tiền đó quá ít, bác sĩ coi trọng, bất an, khiến nàng dở dở .
Không ngờ đến khi sống ở thời cổ đại, Tô Liên Y gặp chuyện y hệt như .
“Tiền lấy. Phu quân ngươi đang bệnh, cầm tiền mua t.h.u.ố.c cho . Còn chuyện an của nhà ngươi, , Tô Liên Y, nhận lời , cứ yên tâm.” Tô Liên Y dĩ nhiên chịu nhận tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-11-cuu-nguoi.html.]
Người phụ nữ họ Tôn , trong lòng càng chua xót: “Phu quân … phu quân sợ là chữa nổi nữa . Nhà thì tiền, mà cho dù tiền… cũng vô ích…” Nói nàng bật nức nở.
Tô Liên Y hiểu, liền đưa tay đỡ phụ nữ dậy: “Có bệnh thì cứ chữa, dù trị dứt hẳn thì vẫn thể dùng t.h.u.ố.c để kéo dài sự sống. Ba mươi mấy tuổi còn đang độ tuổi khỏe mạnh, bệnh đến mức ?”
Nàng thầm nghĩ: AIDS thì chắc chắn thời , chẳng lẽ là u.n.g t.h.ư?
“Vô ích thôi…” Người phụ nữ lắc đầu, , nỗi lo lắng đè nén bấy lâu nay, giờ quan tâm càng khiến bà đau lòng hơn.
“Trước đây phu quân khỏe mạnh lắm, mà tự nhiên đổ bệnh ngã quỵ, ban đầu chỉ là mệt mỏi rã rời, đó thì liệt, còn nhúc nhích nữa. Nhà tiêu sạch hết tiền dành dụm, tìm hết thầy t.h.u.ố.c gần xa, cả Trịnh đại phu ở trấn cũng khám … mà… mà vẫn chẳng tìm nguyên nhân.” Nàng kể òa nức nở.
Tô Liên Y càng càng khó hiểu, tìm nguyên nhân ?
“Tiền ngươi cứ cất , sẽ đến xem thử.”
Người phụ nữ đang bỗng sững , nữ ma đầu đích xem bệnh? Ý là ?
“Đi thôi.” Tô Liên Y buông tay nàng , về hướng Tôn gia.
“Đồ ma đầu! Ngươi còn định gì nữa? Không đến nhà !”
Đứa trẻ bỗng lao , túm c.h.ặ.t t.a.y áo Tô Liên Y, khiến phụ nữ họ Tôn sợ đến tái mặt.
“Cẩm Nhi, đừng… đừng mà… hỗn láo!” Nàng vội kéo đứa bé .
Tô Liên Y để tâm đến chuyện , theo trí nhớ thẳng về hướng Tôn gia.
Người phụ nữ họ Tôn cũng vội kéo đứa bé đang vùng vẫy, lẽo đẽo theo Tô Liên Y. Còn đàn ông trong nhà vẫn khung cửa sổ, cau mày, đầy nghi hoặc: rốt cuộc Tô Liên Y định gì ?
…
Lúc trời về chiều, khói bếp nhà ai cũng bốc lên nghi ngút, riêng nhà họ Tôn chẳng lấy một làn khói. Thì là bọn Tô Phong đập nát bếp nhà họ, chỉ để lục tìm tiền bạc.
Trước sân, bà lão Tôn gia lưng còng, run rẩy từng chút một ôm đá xếp bếp. Thân già yếu ớt, khiêng nổi những tảng đá nặng, mà thấy xót xa.
Khi Tô Liên Y bước sân nhà Tôn gia thì thấy cảnh , nàng chỉ cảm thấy tim như ai bóp c.h.ặ.t, nghẹn đến khó thở.
Trên gương mặt bà lão hề nỗi đau buồn như con dâu, mà chỉ còn vẻ chai sạn, hẳn sớm cuộc sống khổ cực bào mòn đến tê dại.
Bà lão vốn tưởng về là con dâu với đứa cháu, ngẩng đầu lên thấy Tô Liên Y liền giật , tảng đá nặng trong tay rơi bịch xuống đất, còn bà thì ngã nhào sang một bên.
“Bà ơi, bà ?” Đứa bé vội chạy tới, cúi xuống xem bà thương .
Nhìn tấm lưng gầy gò của đứa trẻ, lòng Tô Liên Y càng thêm nghẹn , đứa bé thật ngoan, hiểu chuyện.
“Nương, Tô cô nương… Tô cô nương … nhà xem thử…” Người phụ nữ họ Tôn cũng chạy tới, đỡ chồng dậy, nhưng giải thích thế nào, vì ngay cả nàng cũng chẳng rõ Tô Liên Y rốt cuộc định gì.
“Ừ, dẫn gặp Tôn đại ca .”
Nhìn thấy cảnh , dù là cứng rắn đến mấy cũng thể lạnh lùng nữa, huống chi Tô Liên Y vốn chỉ lạnh mặt, chứ từng trái tim sắt đá.
Trong nhà tối om, trống huơ trống hoác, ngoài chiếc giường cũ nát thì chỉ còn một chiếc rương cũ kỹ đến mức thể cũ hơn. Những thứ đáng giá khác hẳn đem bán sạch từ lâu.
Người đàn ông yếu ớt mê man giường, bất tỉnh gì.
“Cha Cẩm Nhi , mau tỉnh …” Người phụ nữ sợ hãi chạy tới, lay gọi phu quân , mặt mày xám ngoét như tro tàn.
“Tôn tẩu, tránh một chút.”
Tô Liên Y bước tới, nhẹ đẩy phụ nữ sang bên. Nàng cúi xuống kiểm tra thở đàn ông: thở yếu nhưng vẫn còn, thì cần xoa bóp tim, chỉ cần bấm nhân trung, vỗ nhẹ má để gọi tỉnh .