Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 108: Đập trứng
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:09:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô phủ, tiệc tân gia.
Tô Liên Y khoác bộ y phục lộng lẫy, dáng uyển chuyển, vốn cao, nay thêm chiếc váy ôm sát eo càng tôn vóc thẳng tắp, thanh thoát, như cây trúc giữa sân.
Nàng thầm cảm ơn chiều cao của , chính nhờ dáng mà thêm phần khí khái. Ở cái thời đại vốn xem nhẹ nữ nhi, nếu nàng nhỏ bé như những phụ nữ bình thường, thấp hơn nam nhân hẳn một cái đầu, e xem thường.
Mọi theo , chẳng ai thấy gì lạ khi để một nữ t.ử dẫn đầu, dường như điều đó vốn dĩ nên thế.
Đại sảnh rộng lớn, tuy lộng lẫy dát vàng dát ngọc, nhưng cách bài trí tinh tế, khéo léo.
Quanh đại sảnh bày một dãy lò sưởi đang đỏ lửa, ấm tỏa khiến khí trong phòng như giữa mùa xuân. Vừa bước chân , mùi thức ăn lan tỏa khắp nơi. Ai nấy đều thầm kinh ngạc: Tô Liên Y lấy nhiều đồ ăn thế ?
Theo lẽ thường, hễ nhà tiệc khách, từ tinh mơ bắt tay chuẩn , khói bếp bay nghi ngút suốt cả buổi sáng. Tô phủ nãy còn vắng lặng, mà giờ mâm cao cỗ đầy, thật khiến khó hiểu.
Mọi chỗ, Tô Liên Y nâng chén rượu mời, vài câu khách sáo để tùy ý chuyện trò và thưởng thức. Họ ăn ngạc nhiên: Món nào món nấy đều vô cùng nhon, đây từng nếm qua.
Những vị khách tuy đại phú thương nhưng cũng là hạng giàu , ăn uống đủ nơi, mà hôm nay vẫn tấm tắc khen ngợi dứt. Có nhịn hỏi ngay: “Đầu bếp nhà Tô cô nương là ai, học nghệ ở ?”
Tô Liên Y cũng thẳng thắn trả lời rằng những món ăn đều do đầu bếp Âu Dương phủ chế biến, liên quan đến Tô phủ.
Mọi một phen trầm trồ khen ngợi. Đầu bếp của Âu Dương phủ thì cần gì , so với ngự trù trong cung cũng chẳng kém chút nào.
Mỗi bàn đều một nha hầu, những nha cũng từ Âu Dương phủ tới, động tác nhanh nhẹn, thuần thục, khiến cả buổi tiệc gần như chê .
Tô Liên Y cầm chén rượu, vòng quanh chào từng bàn. Lý Ngọc Đường vẫn ở góc, thỉnh thoảng nàng một cái, nhấp một ngụm rượu.
Bữa tiệc tân gia xem như trôi qua suôn sẻ, một ai , lưng Tô Liên Y lúc ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Qua giờ Ngọ, mặt trời ngả về tây, Tô Liên Y tự tiễn từng vị khách tận xe ngựa, kiệu, họ rời . Dây thần kinh căng cứng suốt cả ngày cuối cùng cũng buông lỏng, nàng thở phào một thật dài.
Lý Ngọc Đường vẫn yên một bên im lặng quan sát, ánh mắt dường như chẳng rời khỏi bóng dáng yêu kiều .
Tiễn vị khách cuối cùng lên kiệu, kiệu phu nâng kiệu rời xa dần, Tô Liên Y mới bước đến cạnh Lý Ngọc Đường. Nhớ đến cảnh hai sốt ruột nghĩ cách xoay xở bữa trưa, nàng bật khẽ: “Cửa ải cuối cùng cũng vượt qua, hôm nay thật sự cảm ơn ngươi.”
Lý Ngọc Đường mỉm nhạt: “Tô cô nương đừng , chẳng giúp gì mấy.”
Tô Liên Y lắc đầu: “Giúp quan trọng, điều quý là tấm lòng. Lúc bối rối nhất mà bên cùng tìm cách, là giúp lớn . Dù nữa, nợ công t.ử một ân tình.”
“...” Lý Ngọc Đường ngạc nhiên tính cách thẳng thắn cởi mở của Tô Liên Y. nghĩ , nếu nàng cũng e dè, hẹp hòi như bao nữ t.ử khác, thể nhiều chuyện đến thế?
“Tô cô nương khách khí quá .”
Đôi mắt to của Tô Liên Y nheo , trong đáy mắt thoáng hiện một tia tính toán chẳng hề khách khí: “Lý công t.ử, chúng đều là bạn , là một nhà cả. Nói , khi nào thì xưởng của ngươi chuyển nhượng cho đây?”
“...” Lý Ngọc Đường cạn lời. Vừa nãy còn thấy nàng thẳng thắn dễ chịu bao nhiêu, giờ sang toan tính vụn vặt bấy nhiêu. Rõ ràng đồng ý chuyển xưởng cho nàng, mà còn sốt ruột thúc ép như thế. Dù nghĩ , trong lòng chẳng hề thấy khó chịu, chỉ mỉm : “Nghe theo ngươi .”
Đôi mắt Tô Liên Y đảo một vòng: “Hay là ngươi về chuẩn , ngày mai qua tìm, ?”
Lý Ngọc Đường dở dở , bất đắc dĩ gật đầu: “Được.”
Tô Liên Y siết c.h.ặ.t nắm tay tay áomột cái, mừng rỡ kìm : “Vậy cứ thế nhé. Thật sợ ngươi đổi ý, chỉ là đang gấp thôi. Vẫn câu cũ, đại ân lời cảm tạ, nếu cần đến , cứ mở miệng.”
Lý Ngọc Đường khẽ gật đầu: “Được.” Chữ “” chất chứa bao điều khó thành lời.
“Ừ, ngươi cứ bận việc . Ta còn đến Âu Dương phủ một chuyến. Sáng mai sẽ đến biệt viện tìm ngươi, ngươi sẽ ngoài chứ?” Tô Liên Y vội hỏi.
“Không, sẽ chờ ngươi.” Lý Ngọc Đường đáp.
Trong lúc hai trò chuyện, Mặc Nông nhanh nhẹn sai phu xe đ.á.n.h xe ngựa tới gần, đợi xa chỗ công t.ử nhà . Lý Ngọc Đường chào tạm biệt Tô Liên Y, xoay bước lên xe. Rèm xe buông xuống, Mặc Nông từ xa hướng Tô Liên Y gật đầu chào, xe ngựa lăn bánh rời . Lúc Tô Liên Y mới phủ.
Đứng khu nhà rộng lớn , nàng bắt đầu tính toán sẽ đưa Tô Bạch cùng đến ở chung, cả Tôn Cẩm đang học ở huyện thành nữa. Một nhà sum vầy, hòa thuận vui vẻ, nghĩ thôi cũng thấy cuộc sống thật tươi .
Chỉ là, bên Vân Phi Tuân hiện giờ thế nào.
Tô Liên Y đầu về phía đông. Nghe đội quân do Vân Phi Tuân chỉ huy đang tiến quân về hướng đông, hy vọng tất cả đều thuận lợi.
…
Khi việc thu dọn xong thì hơn một canh giờ trôi qua.
Đám tiểu tư Âu Dương phủ cử đến lo sắp xếp tiền sảnh, lau sạch bàn ghế khiêng trả về kho, để dành cho những mở tiệc đãi khách . Đám nha thì bê từng chồng bát đĩa cao như núi xuống nhà bếp rửa sạch.
Tô Liên Y thấy họ xử lý đấy, liền bảo mang bát đĩa sạch trả , nhưng mới rằng bộ bát đĩa đều là đồ mới tinh, do chính Âu Dương lão gia tặng nàng.
Trong lòng Tô Liên Y đầy cảm kích nhưng thật sự nhận, bởi lão gia giúp nàng quá nhiều , nay nhận nữa thì quả thật áy náy. điều khiến nàng kinh ngạc hơn chính là: Không chỉ rương đồ lớn ban đầu, thức ăn, bát đĩa hôm nay, mà ngay cả những tiểu tư, nha cũng đều là quà tặng của Âu Dương lão gia.
Tô Liên Y sững sờ, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc ơn dào dạt, tựa như nước sông cuồn cuộn chẳng dứt.
Người quản sự lấy từ trong n.g.ự.c một xấp khế ước bán , chỉ cần Tô Liên Y nhận lấy, những sẽ trở thành của nàng. Trong xấp khế ước thậm chí còn cả khế ước của chính vị quản sự , khiến Tô Liên Y càng thấy hổ.
Khế ước bán còn ràng buộc hơn hẳn hợp đồng lao động mười năm ở hiện đại, đúng là một củ khoai nóng bỏng tay, nàng nào dám nhận? Cuối cùng, khéo léo khuyên giải mãi, đồ thì nàng giữ , còn thì kiên quyết nhận. Sau đó, Tô Liên Y và quản sự dẫn theo đám tiểu tư, nha về Âu Dương phủ để trực tiếp cảm ơn lão gia.
Tại Âu Dương phủ, lão gia vẫn xe lăn, tinh thần vô cùng phấn chấn, đang vui vẻ đám tiểu tư chơi đùa cùng Âu Dương Khiêm bắt chim sẻ.
Ở một sân trống, một cái nia úp xuống, chống bằng nửa chiếc đũa, bên trong rải đầy kê và thóc. Một sợi dây dài buộc chiếc đũa , tiểu tư và Âu Dương Khiêm trốn tảng đá giả sơn, mắt dán c.h.ặ.t chiếc nia, chờ đợi một con chim sẻ tham ăn bay .
Âu Dương Khiêm kiên nhẫn, mặc cho đám tiểu tư bắt đầu sốt ruột, vẫn mở to mắt chờ đợi.
Cuối cùng, công sức phụ lòng , một con chim sẻ hạt kê hấp dẫn, nhảy lóc cóc trong nia.
Âu Dương Khiêm căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, l.i.ế.m môi, nín thở chờ đợi.
Khi con chim sẻ chui trong và đang vui vẻ cúi đầu mổ hạt, tiểu tư liền giật mạnh sợi dây, nửa chiếc đũa rơi xuống, chiếc nia sập , chim sẻ lập tức nhốt bên trong. Tiếng vỗ cánh phành phạch và tiếng kêu hoảng loạn của chim sẻ vọng , Âu Dương Khiêm thì vui mừng đến nhảy cẫng lên.
Đừng Âu Dương Khiêm, ngay cả Âu Dương Thượng Mặc bên cạnh cũng vang, trong lòng khỏi cảm thán: Tuổi thơ của đám tiểu tư thật phong phú và thú vị, ngay cả ông cũng từng thấy qua.
Với một gia tộc thương nhân như Âu Dương gia, con trai từ nhỏ bắt đầu học tập và rèn luyện, cường độ giáo d.ụ.c chẳng khác gì những bậc cha hiện đại mong con thành rồng.
Tiểu tư chạy đến bắt con chim sẻ, buộc c.h.ặ.t c.h.â.n nó bằng dây, đưa cho Âu Dương Khiêm.
Âu Dương Khiêm cẩn thận đón lấy, nâng niu như sợ bóp c.h.ế.t nó, gương mặt rạng rỡ đầy hân hoan.
lúc , Tô Liên Y đến. Vừa bước qua cổng tiếng vui vẻ, nàng liền lên tiếng trêu đùa: “Âu Dương công t.ử, cái gì thế? Cho mượn chơi một lát ?”
Tô Liên Y vốn là “bạn chí cốt” của Âu Dương Khiêm, gì vui chia sẻ cho nàng? Hắn ôm con chim sẻ, hớn hở chạy : “Liên… Liên… xem… chim…”
Tô Liên Y thấy con chim trong tay thì ngay đó là do đám tiểu tư giúp bắt, nhưng vẫn cố vẻ đầu thấy, tỏ ngạc nhiên và tò mò, hỏi đủ thứ: Con vật kêu là gì, thường ăn gì, bắt ?
Âu Dương Khiêm lập tức thỏa mãn lòng tự tôn và cảm giác thành tựu, để tiểu tư chen giành công, mà hăng hái sức giải thích cho Tô Liên Y, nhất định tặng luôn con chim sẻ cho nàng.
Tô Liên Y chào hỏi lão gia vài câu tự nhiên theo Âu Dương Khiêm. Hắn vui mừng khôn xiết, ngày ngày đều mong chờ Tô Liên Y đến, bởi nàng luôn mang theo vô trò mới lạ, thú vị.
Quả nhiên hôm nay, Tô Liên Y dạy Âu Dương Khiêm bếp, món trứng hấp.
Quan niệm “quân t.ử xa nhà bếp” vốn chỉ cổ nhân tin tưởng, ngay cả một đàn ông hiện đại cũng giữ ý nghĩ gia trưởng .
Tô Liên Y định đào tạo Âu Dương Khiêm thành đầu bếp, nàng chỉ tham gia đủ loại công việc, nhằm rèn luyện sự phối hợp giữa tay và chân. Thực , để luyện sự phối hợp, nhất là tập thể d.ụ.c dụng cụ, nhưng điều đó chỉ thích hợp cho trí lực bình thường phục hồi chức năng, chứ phù hợp với một tâm trí vẹn như Âu Dương Khiêm.
Vì thể d.ụ.c hề thú vị, chẳng những khiến Âu Dương Khiêm hứng thú, ngược còn dễ khiến phản cảm, nhiều mà hiệu quả kém.
Ngay cả Âu Dương Thượng Mặc cũng vô cùng hiếu kỳ, giống hệt con , mong chờ Tô Liên Y đến để mang đến những bất ngờ và niềm vui cho cuộc sống vốn tẻ nhạt . Ông vội bảo Từ Hứa Xương đẩy xe lăn theo, cách một xa nhưng vẫn theo Tô Liên Y và Âu Dương Khiêm về phía nhà bếp.
Biệt viện của Âu Dương phủ vô cùng rộng lớn, nguy nga, đến cả gian bếp cũng hết sức thoáng đãng, bên trong tới mười lăm bếp lò. Nói cách khác, thể cùng lúc chứa đến mười lăm đại đầu bếp cùng nấu nướng, chẳng kém gì khách sạn hạng .
Đám hạ nhân đang bận rộn trong bếp, thấy Tô cô nương dẫn theo thiếu gia , đều kinh ngạc đến ngẩn : Thiếu gia mà bếp gì?
Mọi đồng loạt cúi chào, Tô Liên Y bèn lệnh cho tất cả ngoài, để gian bếp cho nàng và Âu Dương Khiêm.
Đám hạ nhân đầy tò mò nhưng cũng lượt lui , hai định trò gì.
“Đại Xương, bọn họ định gì thế?” Cách nhà bếp một trượng, Âu Dương Thượng Mặc chiếc xe lăn bằng gỗ hỏi quản gia Từ Hứa Xương phía .
Từ Hứa Xương nheo mắt quan sát kỹ trong bếp, chỉ thấy Tô Liên Y lấy từ giỏ vài quả trứng, gõ nhẹ lên miệng bát một cái khéo léo đổ trứng bên trong. Âu Dương Khiêm đầu tiên thấy thứ kỳ lạ , vỡ mà thể chảy một thứ nước lạ.
“Bẩm lão gia, Tô cô nương đang… đập trứng ạ.” Từ Hứa Xương đáp.
Âu Dương Thượng Mặc ngẩn một chút, bật : “Con bé Tô Liên Y thật nhiều trò, ngay cả đập trứng cũng biến thành bài học cho Khiêm nhi. Đại Xương, mau đẩy qua đó, xem bọn họ sẽ cái trò ho gì đây.”
“Vâng.” Từ Hứa Xương mỉm , đẩy xe lăn của ông tiến .
Đập trứng thì đơn giản, nhưng thật vô cùng rèn luyện sự phối hợp của các ngón tay và lực đạo. Không chỉ tách vỏ trứng, đổ lòng trứng bát, mà còn cẩn thận để vỏ trứng lẫn . Nếu phối hợp , lòng trắng và lòng đỏ sẽ đầy mảnh vỏ, nếu lực quá mạnh thì quả trứng gõ nát bét.
Tô Liên Y mẫu hai quả, giao cho Âu Dương Khiêm đang háo hức thử sức.
Quả nhiên, thì dễ nhưng thì khó. Âu Dương Khiêm hoặc dùng sức quá mạnh khiến cả quả trứng vỡ nát, hoặc bóp bẹp trong tay, đập liền mười quả vẫn thất bại.
May là Âu Dương Khiêm vốn kiên nhẫn, thậm chí còn kiên nhẫn hơn thường. Dù liên tiếp thất bại, vẫn vui vẻ thử tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-108-dap-trung.html.]
Tô Liên Y rõ điều đó là do ảnh hưởng từ bệnh tình đây là bản tính vốn , nhưng quả thực ngạc nhiên sự nhẫn nại phi thường của . Rồi nàng chợt nghĩ, nếu tính nhẫn nại, thì chắn thể cứ đập đĩa bát suốt hai năm liền mà vẫn hứng thú như thế?
Đến khi Âu Dương Khiêm hỏng đến quả trứng thứ mười lăm, chính đương sự vẫn chẳng bực bội, nhưng Âu Dương Thượng Mặc ở bên sốt ruột: “Khiêm nhi, nhẹ tay thôi, đừng mạnh quá!” Ông hận con chẳng nên .
Âu Dương Khiêm mờ mịt cha, sang Tô Liên Y.
Cách xử lý của lão gia khiến Tô Liên Y đồng ý chút nào. Lúc kiên nhẫn hết mức, tuyệt đối nhụt chí con . Nàng bèn mỉm : “Lão gia, là… ngài thử xem?”
Đám hạ nhân lập tức thấy hứng thú, hôm nay là ngày gì mà lão gia tôn quý, tôn kính như thánh nhân, cũng đập trứng? Ai nấy đều vươn cổ xem, ánh mắt tò mò sáng rực.
Quản sự nhà bếp là vươn cổ dài nhất, để xem náo nhiệt, mà để canh xem chỗ trứng còn đủ .
Ông vội kéo một nha đang mải xem vui: “Mau chạy kho lấy thêm một giỏ trứng… , lấy hai giỏ! Nhanh lên ngay.”
Nha vốn đang xem hăng, thì tình nguyện chút nào, nhưng vẫn chạy .
Âu Dương Thượng Mặc cầm lấy quả trứng. Đây là đầu tiên ông chạm trứng sống, cảm giác thật kỳ lạ. Có một thành ngữ gọi là “dĩ noãn kích thạch” (lấy trứng chọi đá), trong đó chữ “noãn” nghĩa là trứng. Ông vốn nghĩ trứng hẳn sẽ cực kỳ mong manh, cầm nhẹ thôi cũng vỡ, nào ngờ cầm tay cứng cáp như đá, chỉ là bên trong như thứ chất lỏng lay động.
Không nghĩ nhiều nữa, ông đưa quả trứng gõ nhẹ thành bát. Kết quả, quả trứng vẫn nguyên vẹn. Ông gõ nữa, vẫn vỡ. Liên tiếp vài , trứng vẫn y nguyên. Cuối cùng, lão gia bực , dùng lực mạnh hơn, quả trứng vỡ vụn tan tành, còn t.h.ả.m hơn cả Âu Dương Khiêm.
Âu Dương Khiêm đến mức tay chân múa loạn, còn Tô Liên Y thì cố hết sức nhịn , khiến lão gia mất mặt.
Đám hạ nhân bên cạnh cũng ráng nhịn , vị lão gia bình thường lúc nào cũng cao cao tại thượng, khí thế uy nghiêm đến mức giận mà vẫn khiến khác run sợ, giờ giống như một lão ngoan đồng đang “chiến đấu” với quả trứng.
Sự thật chứng minh quản sự bếp của Âu Dương phủ quả thực là tầm và kinh nghiệm, bởi vì rổ trứng trong bếp nhanh ch.óng hết sạch. May mà nha kịp mang về thêm hai rổ lớn.
Tại trứng tiêu hao nhanh như ? Bởi vì cha con Âu Dương đang cùng … đập trứng!
Cả gian bếp lúc , lòng trắng và lòng đỏ chảy thành suối.
Người cha thì đỏ mặt tức tối, đứa con thì khoái chí vỗ tay reo hò. Hai cha con vật lộn với trứng hồi lâu mới nắm kỹ thuật đập trứng, khiến Tô Liên Y chỉ khổ.
Ngước quanh, gian bếp Âu Dương phủ lúc thật hoành tráng. Bất cứ thứ gì thể đựng đều chứa đầy lòng trứng, đủ để một bữa yến tiệc trứng.
Cuối cùng, Tô Liên Y chọn vài quả lành lặn để món trứng hấp. Bưng đến cho cha con Âu Dương mỗi một bát. Cả hai đều kinh ngạc, nếm thử vô cùng bất ngờ vì hương vị.
Tại một món trứng hấp đơn giản khiến lão gia – từng nếm đủ sơn hào hải vị – ngạc nhiên đến ? Lý do đơn giản, ông từng ăn món như thế .
Đầu bếp của Âu Dương phủ là danh sư nổi tiếng, đến cả bánh bao cũng cầu kỳ, huống hồ là món trứng hấp? Nếu bỏ đó hàng chục loại gia vị, họ sẽ thấy như chính tay nghề của sỉ nhục, mất hết thể diện. Vì thế một món đơn giản, nguyên vị như , Âu Dương Thượng Mặc thật từng ăn qua.
Mặt trời lặn dần, Âu Dương Khiêm cũng mệt, hạ nhân đưa về phòng nghỉ. Tô Liên Y thì trò chuyện cùng Âu Dương Thượng Mặc.
“Lão gia, hôm nay Liên Y nhất định cảm ơn ngài. Ngài thật sự liệu sự như thần, những thứ ngài đưa đến đều là thứ đang cần. Liên Y nên dùng lời nào mới bày tỏ hết lòng cảm kích.” Tô Liên Y chân thành .
Âu Dương Thượng Mặc khẽ : “Lão phu liệu sự như thần, chỉ là sống lâu, trải qua nhiều nên tích lũy chút kinh nghiệm thôi.”
Tô Liên Y tất nhiên hiểu đây là lời khiêm tốn của lão gia: “Dù nữa, Liên Y vẫn cảm tạ lão gia.”
Âu Dương Thượng Mặc hiền hòa, mái tóc bạc trắng, gương mặt hồng hào đầy vẻ từ ái, phẩy tay : “Liên Y nha đầu, ngươi khách sáo quá . Ngươi thật cho rằng lão phu hồ đồ ư? Nếu lão phu sắp xếp, ngươi dọn đến đây trong đêm? Những gì ngươi cho Khiêm nhi, lão phu đều thấy hết. Những thứ là ngươi xứng đáng nhận.”
Tô Liên Y phản bác, trong lòng Âu Dương lão gia sáng tỏ như gương, nàng thêm cũng chỉ thành giả tạo: “Có thể giúp Âu Dương công t.ử là vinh hạnh của Liên Y. Những thứ Liên Y mặt dày mà nhận, nhưng… những hạ nhân đó thì Liên Y thể nhận.”
Âu Dương Thượng Mặc lấy lạ: “Tại ? Nếu ý, để Đại Xương tìm cho ngươi nhóm hơn.”
Tô Liên Y buồn bất đắc dĩ: “Lão gia hiểu lầm , Liên Y cũng tự mua nha và tiểu đồng, như là đủ .”
“Chỉ hai đứa nha và tiểu đồng thì gì? Nhà rộng thế , thiếu quản lý nổi?” Âu Dương Thượng Mặc kiên quyết: “Những , ngươi nhận cũng nhận, nhận cũng nhận, chuyện lão phu quyết định .”
Tô Liên Y còn cách nào khác, tay hào phóng quá, giờ nàng thành thêm một đống gánh nặng. Bao nhiêu miệng ăn nuôi, bao nhiêu quần áo lo, hàng tháng còn trả lương… Nàng cảm giác ép “bà chủ”, chỉ than thở.
Sau đó, Tô Liên Y ở cùng Âu Dương lão gia luyện Thái Cực quyền. Đến bữa tối, Âu Dương Thượng Mặc giữ nàng ăn cơm, nhưng nàng từ chối, về cùng Sơ Huỳnh ăn tối. Lúc , nàng chợt nhớ một chuyện khác: “Lão gia, Liên Y một chuyện thương lượng với ngài.” Nàng kính cẩn .
Âu Dương Thượng Mặc gật đầu: “Được, ngươi .”
“Liên Y dự định mười ngày nữa sẽ tổ chức một bữa tiệc, mời một tiền bối thương giới. Không liệu ?” Chính là bữa tiệc mà ban ngày nàng nhắc đến với các thương nhân của huyện Nhạc Vọng.
Âu Dương lão gia nàng đầy thâm ý, gật đầu: “Được, đây là bước đầu tiên của giao tiếp thương nghiệp. Có cần lão phu giúp gì ?”
Tô Liên Y ông tất nhiên hiểu rõ mục đích của : “Không dám phiền lão gia, Liên Y dùng một loại mỹ thực ai từng thấy và mỹ t.ửu ai từng nếm để đãi khách, chỉ xin lão gia nể mặt, đến dự cho vui.”
“Ồ? Mỹ thực và mỹ t.ửu ai từng thấy? Tiểu nha đầu khẩu khí cũng nhỏ nhỉ. Được, lão phu nhất định sẽ tham dự, xem thử xem đó là món ăn và rượu gì mà thiên hạ từng thấy.” Âu Dương Thượng Mặc vô cùng hứng thú.
“Liên Y nhất định sẽ lão gia thất vọng.” Nàng từ biệt ông, dẫn theo đoàn đông đúc về Tô phủ.
Tô phủ lập tức trở nên náo nhiệt.
Vốn hai nha và hai tiểu đồng, nay thêm tám nha và mười sáu tiểu đồng, cộng thêm quản sự mà Âu Dương lão gia phái đến, tổng cộng thành hai mươi chín .
Tô Liên Y chỉ ngẩn , mới hai ngày thêm hai mươi chín hạ nhân, thật là buồn dở. May mà lúc nàng mua một tòa nhà rộng, nếu mua một nơi nhỏ hơn, e là chẳng chứa nổi chừng .
Người quản sự mà Âu Dương lão gia đưa tới tên là Trịnh Vinh Sinh, là loại “hoạt khế”, ký một mười năm. Dù là “hoạt khế”, nhưng thường những quản gia loại sẽ trung thành với chủ nhân suốt đời, chỉ là loại khế cho phép họ gia đình riêng mà thôi.
Trong phòng, Tô Liên Y bàn, thở dài, ngẩng đầu ngọn đèn dầu bàn, thở dài một tiếng nữa.
Bên cạnh, Sơ Huỳnh bật khúc khích: “Còn đang thở dài ? Chỉ tăng thêm vài hạ nhân thôi mà, gì to tát ? Sao đến lượt ngươi giống như trời sập ?” Nàng chậm rãi bước đến, rót cho Tô Liên Y một tách nóng.
Mặt mày Tô Liên Y ủ rũ: “Nhà của mà nhiều lạ đến , chẳng lẽ ngươi thấy kỳ lạ ?”
Sơ Huỳnh lắc đầu: “Không thấy kỳ lạ, quen .”
“…” Ừ nhỉ, là công chúa, từ nhỏ hầu hạ còn gì. “ , Sơ Huỳnh, trong phủ công chúa của ngươi bao nhiêu hạ nhân ?”
Sơ Huỳnh mỉm : “Không nhiều lắm, chỉ hơn năm trăm thôi.”
Tô Liên Y cảm thấy chân mềm nhũn, suýt ngã khỏi ghế: “Năm trăm mà còn gọi là nhiều? Vậy ngươi bao nhiêu nữa?”
Sơ Huỳnh chớp đôi mắt to vô tội: “Trong hoàng cung ít nhất cũng cả vạn .”
“…” Tô Liên Y đột nhiên cảm thấy và Sơ Huỳnh một cái hố sâu thế hệ to đùng. nàng , Tô Liên Y cũng thấy chẳng gì ghê gớm.
“Thôi , hai mươi chín hạ nhân thì nhận, nhưng còn một chuyện khiến đau đầu. Người đều chính thất quản lý gia đình, còn thì ? Chẳng lẽ tự đến c.h.ế.t ?”
Tô Liên Y , ngoài thì xưởng rượu, tiệm rượu, còn mở rộng xưởng mỹ phẩn, giờ về nhà quản lý cả phủ lẫn hạ nhân. Ban đầu còn tưởng dọn đến huyện Nhạc Vọng sẽ tiết kiệm thời gian mà nghỉ ngơi, ai ngờ những đỡ chút nào, ngược còn thêm nhiều việc hơn. Chẳng lẽ… cuộc đời của nàng chính là khổ ?
Sơ Huỳnh bật : “Ngươi tuy chính thất phu nhân, nhưng đây. Ta thể giúp ngươi quản lý.”
Tô Liên Y chợt tỉnh ngộ, đúng , nàng quên mất Sơ Huỳnh? Từ nhỏ nàng huấn luyện bài bản về quản lý nội viện, tuy bằng cấp, nhưng trình độ còn hơn cả bằng, năm trăm hạ nhân còn quản , huống chi chỉ hai mươi chín?
Tô Liên Y mừng rỡ: “Ta sợ ngươi mệt thôi.”
Sơ Huỳnh mỉm lắc đầu: “Có hạ nhân thì mà mệt ?” Trước sống khổ sở ở thôn Tô gia, việc nặng việc bẩn gì nàng cũng chịu , huống chi bây giờ? Nhìn nửa năm qua, cứ như một giấc mơ.
Tô Liên Y buông bỏ gánh nặng trong lòng, vui vẻ về phòng ngủ.
Một ngày bận rộn và mệt mỏi cứ thế trôi qua.
…
Sơ Huỳnh quả thật là giỏi quản lý nội viện, Tô Liên Y tâm phục khẩu phục.
Sáng hôm ăn xong bữa sáng, Sơ Huỳnh liền gọi tất cả hạ nhân đến, phân công công việc rõ ràng.
Quản gia là Trịnh Vinh Sinh, Thi Đông giao tiểu quản sự, theo quản gia chạy việc và điều phối.
Thi Nam từng học võ, bổ nhiệm đội trưởng hộ viện, dẫn theo tám khỏe mạnh bảo vệ an ninh cho Tô phủ, tám gia đinh còn giao cho quản gia Trịnh phân công.
Thi Tây phân nha cận cho Tô Liên Y. Dù Tô Liên Y hết lời từ chối, quen hầu hạ, nhưng Sơ Huỳnh vẫn kiên quyết giữ . Thêm đó, hai ngày nay nàng quan sát thấy Thi Tây là đơn thuần, nhanh nhẹn, nên yên tâm để nàng hầu hạ Tô Liên Y.
Thi Bắc – kẻ đ.á.n.h giá cao – Sơ Huỳnh giữ bên , để dễ dàng giám sát, chờ thời cơ đưa khỏi phủ nhằm trừ hậu hoạn. Ngoài , trong tám nha do Âu Dương phủ gửi đến, Sơ Huỳnh chọn hai lanh lợi để ở hầu hạ Hy Đồng.
Sáu nha còn giao cho quản gia, đồng thời dặn ông tìm một đầu bếp và một quản sự nữ.
Hai mươi chín phân công gọn gàng đó khiến Tô Liên Y bên chỉ âm thầm vỗ tay tán thưởng.
Thi Bắc chút bất mãn nhưng vì sự cứng rắn của Sơ Huỳnh nên cuối cùng dám tỏ vẻ.
Thi Tây thì vui mừng khôn xiết, từ “sự kiện cái muỗng” nàng vô cùng ngưỡng mộ và yêu thích nhị tiểu thư, nay hầu hạ nàng sớm như thì hạnh phúc đến mức trâu ngựa cũng cam lòng.
Phân công xong, Tô Liên Y để giải tán, phần còn giao cho quản gia xử lý.
Sau khi trò chuyện với Sơ Huỳnh một hồi và chơi với Hy Đồng một lúc, Tô Liên Y thấy trời cũng còn sớm, liền định đến tìm Lý Ngọc Đường lấy nhà xưởng, tạm biệt Sơ Huỳnh về phòng đồ.
Vừa bước phòng, nàng ngửi thấy một mùi hương nhẹ nhàng. Ngẩng đầu lên, thấy tiểu nha đáng yêu Thi Tây đang cầm một tấm giẻ lớn lau bụi một cách hăng say, lau ngân nga khúc hát nhỏ, niềm vui tràn ngập khuôn mặt.
Tô Liên Y bật : “Nha đầu, chuyện gì mà vui thế?”