Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 102: Hồi âm

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:08:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoại trừ đêm Giao thừa, những ngày khác Tô Liên Y đều khéo léo từ chối những buổi tụ họp của Tô gia, lấy cớ là trẻ sơ sinh nên ồn ào quá. Năm mới vốn là dịp để gia đình đoàn tụ, nhưng Hạ Sơ Huỳnh đang âm thầm để tang phụ hoàng, nàng thấy mà đau lòng, quấy rầy nhiều.

Hơn nữa, lúc Vân Phi Tuân vẫn đang dẫn quân chinh chiến. Dù thiên hạ đều rằng cuộc chiến chẳng bao lâu nữa sẽ thắng, nhưng Đông Vương và Nam Vương đều là những kinh nghiệm chiến trận dày dạn, tuyệt đối dễ đối phó. Ai nấy đều trông ngóng tin thắng trận, nhưng trong lòng Tô Liên Y vẫn nặng trĩu lo lắng cho yêu.

Hy Đồng b.ú xong thì ngoan ngoãn ngủ , gương mặt ngủ say hệt như một thiên thần, ngây thơ, vô tội.

Sơ Huỳnh mặc một bộ y phục trắng, ở trong phòng chăm sóc Hy Đồng, còn Tô Liên Y thì ở bàn trong phòng khách, mở cuốn sổ trắng, chấm mực và bắt đầu kế hoạch tiếp theo.

Sau mấy tháng miệt mài luyện tập, chữ b.út lông của Tô Liên Y tiến bộ vượt bậc so với , tuy thể gọi là xuất sắc nhưng cũng đủ khiến khác hài lòng.

Tô Liên Y vốn là luôn kế hoạch rõ ràng, hiếm khi điều gì chuẩn đ.á.n.h trận nắm chắc. Bây giờ quyết tâm bung hết sức để nên chuyện lớn, tất nhiên vạch kế hoạch . Không chỉ xưởng rượu cần phát triển, ngay cả xưởng mỹ phẩm của nàng cũng mở rộng.

Nàng cần tiền, thật nhiều tiền, dùng tiền để tự trang cho , để ai thể xem thường, ai cơ hội chê bai lựa chọn.

Đêm yên tĩnh trôi qua, trong phòng chỉ tiếng củi than nổ tí tách. Tô Liên Y sửa kế hoạch, đến tận nửa đêm mới thổi khô mực trang giấy, đóng sổ trở về phòng nghỉ ngơi.

Tô Hạo là việc dứt khoát, còn Tiền Hội cũng là cần cù cầu tiến. Mới chỉ qua năm năm ngày, còn tới Rằm tháng Giêng, hai thu xếp hành lý, tiến về thành mới bình định, tranh thủ ký kết thương vụ đầu tiên, đào “thùng vàng” đầu tiên của .

Năm ngày Tô Liên Y cũng chẳng hề nhàn rỗi. Nàng triệu tập bà con trong thôn, công khai hai bản kế hoạch chuẩn từ , một là dự án nuôi bọ cạp núi nhân tạo, hai là dự án trồng hoa Bạc Ngân Tử.

Mọi trong thôn mừng rỡ vô cùng, một lòng một tin tưởng Tô Liên Y, cứ như chỉ cần theo nàng thì tuyệt đối sẽ lỗ vốn, chịu thiệt bao giờ, ai nấy đều tranh đăng ký tham gia.

Kỹ thuật nuôi bọ cạp và trồng hoa Bạc Ngân T.ử đây nghiên cứu thiện với sự trợ giúp của nhiều , giờ chỉ còn chờ từng bước triển khai.

Bà con ghi danh xong thì lập tức bước giai đoạn đào tạo. Giảng viên hướng dẫn ai khác chính là Tô Bạch. Vì học viện trong huyện nghỉ Tết nên Tô Bạch rảnh rỗi, liền Tô Liên Y kéo phụ trách dạy bà con theo đúng phương pháp mà nàng soạn sẵn.

Chiếc xe lừa nhỏ của Tô Liên Y đây Vân Phi Tuân mang , mất phương tiện di chuyển, nên nàng đến chợ gia súc mua một chiếc xe ngựa nhỏ xinh. Con ngựa đen nhánh, chỉ một vệt trắng trán, vô cùng ưa mắt.

Từ nay trở , Tô Liên Y sẽ đ.á.n.h chiếc xe ngựa đen nhánh qua giữa thôn Tô gia, huyện Nhạc Vọng và xưởng mỹ phẩm Thần Tiên Phương. Những tháng ngày nhàn nhã đây còn nữa, nàng trở về guồng bận rộn ngơi nghỉ.

Khi Tô Liên Y đến cửa hàng rượu, quản sự Kiều Lục và các tiểu nhị đều vô cùng vui mừng. Bọn họ cứ tưởng Tô Liên Y sẽ bao giờ tới cửa hàng nữa, giờ thấy nàng xuất hiện, là vui mừng khôn xiết.

Sau khi dặn dò vài câu lầu, Tô Liên Y xách một chiếc rương da nhỏ lên tầng hai. Mở rương , bên trong đầy những sổ sách và thư tín.

Thư tín? Chuyện kể từ mấy tháng , khi nàng tham gia buổi tiệc của Quần Anh hội. Trong buổi yến , Tô Liên Y từng giảng giải về bệnh phong thấp cho một vị lão thương nhân, bảo để địa chỉ để nàng gửi thảo d.ư.ợ.c điều chế. Sau khi trở về, nàng tranh thủ tìm phối d.ư.ợ.c, theo địa chỉ mà để mà gửi .

Còn những bức thư , chính là hồi âm từ những nhận t.h.u.ố.c.

Nội dung thư hồi âm cũng chỉ xoay quanh vài điểm chính. Trước tiên là cảm ơn Tô Liên Y gửi t.h.u.ố.c; tiếp đến là việc Tô Liên Y giúp họ một ân tình lớn, nếu nàng chỗ nào cần, chỉ cần mở miệng, bọn họ nhất định sẽ giúp đỡ; cuối cùng, vẫn về bản chất thương nhân — họ thấy giá trị của phương t.h.u.ố.c, mong mua với giá cao, hy vọng Tô Liên Y giá.

Ban đầu việc gửi t.h.u.ố.c , Tô Liên Y mang mục đích gì, đơn thuần chỉ là một tấm lòng . cây vô tâm trồng thành rừng, nhờ mà kết giao những thương nhân , đối với việc nàng sẽ trong tương lai, chỉ lợi chứ hại.

Tô Liên Y mở từng phong thư , lấy một quyển sổ mới, chọn cây b.út lông nhỏ nhất, ghi tên của tất cả những thư hồi âm, mỗi một trang, giống như cuốn “danh sách” của Vân Phi Tuân, nàng cũng một cuốn danh sách của riêng .

Mỗi trang bắt đầu bằng tên huyện thành, tiếp đó là tên gia chủ, phía để trống lớn, để thời gian thì hỏi thêm về phạm vi kinh doanh và tài sản của họ. Cuối cùng, thư hồi âm cũng cẩn thận dán trang tương ứng. Một quyển sổ vốn mỏng dính, khi xử lý xong, biến thành dày cộp.

Những quyển sổ như thế, nàng hẳn ba quyển.

Đặt sổ ngay ngắn sang một bên, Tô Liên Y cúi đầu trầm ngâm một lúc, khẽ nhếch môi , trải giấy , cầm b.út lông, vài nét liền chép phương t.h.u.ố.c một cách chỉnh tề.

Các thương nhân mua phương t.h.u.ố.c? Nàng bán, mà là… tặng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-102-hoi-am.html.]

Suy nghĩ của nàng đơn giản, bó buộc lợi ích mắt. Tiền bạc là chuyện nhỏ, còn tương lai nàng sẽ cần đến những nhiều, vì việc nàng cần bây giờ chính là… ban ân. Ban ân để họ thể khước từ, cũng chẳng nỡ khước từ.

Chép xong phương t.h.u.ố.c, nàng để sang một bên, trải tờ giấy mới, một bức thư ngắn. Văn từ cầu hoa mỹ, tỏ vẻ cao cao tại thượng, cũng hèn hạ khúm núm; lời lẽ khiêm tốn , ý tứ rõ ràng quang minh.

Đại ý là Tô Liên Y nàng chỉ là một nữ t.ử mới bước chân thương giới, còn những nhận thư đều là các bậc tiền bối mà nàng kính trọng. Nàng phối chế phương t.h.u.ố.c nhằm giúp những bậc tiền bối đổ mồ hôi xương m.á.u trong thương giới giảm bớt đau nhức, đối với nàng là một vinh hạnh. Được các vị tiền bối khen ngợi và ngỏ ý mua phương t.h.u.ố.c, nàng vô cùng khó xử, vì thế quyết định… gửi tặng phương t.h.u.ố.c cho tất cả tiền bối, coi như biểu lộ lòng tôn kính.

Viết xong, nàng cầm thư , thấy chữ thật sự quá , bèn nhớ đến những tú tài nghèo ở chợ chuyên chép sách thuê, liền bỏ bạc thuê họ chép nhiều bản theo lượng nhận.

Còn phương t.h.u.ố.c? Tất nhiên nhờ tú tài chép, nàng giao cho quản sự Kiều Lục của cửa hàng rượu lo liệu.

Kiều Lục vốn cũng chữ , rõ ràng chỉ là phương t.h.u.ố.c, nhưng khi Kiều Lục chép thì tựa thơ ca khiến Tô Liên Y ngớt tán thán, còn thề rằng từ nay nhất định luyện chữ cho . Sở dĩ nàng nhờ Kiều Lục chép phương t.h.u.ố.c chứ dùng tú tài chính là sợ bọn tú tài chép xong sẽ ghi nhớ trong đầu, truyền ngoài.

Sắp xếp xong phương t.h.u.ố.c và thư do tú tài chép, nàng lượt bỏ phong bì, tên nhận, đưa đến trạm dịch, trả bạc xong thì chuyên đưa thư sẽ giao tận tay từng địa chỉ.

Khi việc xong xuôi thì là buổi chiều.

Tô Liên Y từ biệt quản sự Kiều Lục cửa , lên cỗ xe ngựa nhỏ màu đen của . Khoảnh khắc xe lăn bánh, nàng bất giác ngây , vì nhớ đến những ngày . Khi cũng như , nàng đ.á.n.h xe lừa nhỏ trở về nhà, mà trong nhà Vân Phi Tuân với gương mặt chút biểu cảm đang chờ nàng.

Một cảm giác mang theo chút nhói đau âm ỉ từ tận sâu đáy lòng dâng lên, đó là nỗi nhớ.

Trên đường vẫn đầy băng tuyết, Tô Liên Y dám thúc ngựa quá nhanh, cứ để mặc con ngựa đen chạy chầm chậm, còn suy nghĩ của nàng dần phiêu lãng xa xăm. Nàng đang nghĩ gì ư? Tất nhiên là đang nghĩ, lúc Vân Phi Tuân khỏe , ăn cơm , mặc đủ ấm , gặp nguy hiểm gì .

Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn bay tấm áo choàng bông vốn buộc c.h.ặ.t của nàng. Dù mặc nhiều như thế, một luồng gió vẫn khiến nửa nàng lạnh buốt. Hàng lông mày thanh tú khẽ chau ; vốn dĩ trong lòng buồn bực vì nỗi nhớ, nay càng thêm u sầu, chỉ bởi nàng vô tình nhớ một câu thơ cổ: “Tướng quân giác cung bất đắc khống, Đô hộ thiết y lãnh nan .” (Tướng quân vì tay lạnh cứng đến mức thể kéo nổi cung sừng. Đô hộ thiết y lãnh nan : Vị Đô hộ (quan trấn thủ biên cương) mặc áo giáp sắt lạnh buốt khó chịu nổi.)

Đã nhớ nổi đó là bài văn học nào của thời trung học cơ sở trung học phổ thông, khi học chỉ vì thi điểm cao, từng chữ từng câu đều dịch nghĩa rõ ràng, ghi nhớ từng câu từng chữ, một kiểu học máy móc kèm cảm xúc. bây giờ, chỉ vì một câu thơ mà nàng lo lắng thôi.

Giữa trời đông giá rét, bản nàng đ.á.n.h xe cũng thấy lạnh đến khó chịu, Vân Phi Tuân lúc liệu .

Vân Phi Dương và Vân Phi Tuân chia quân hai ngả, một kéo quân về hướng đông, tiến xuống phía nam. Vì Đông Vương thực lực mạnh hơn, còn Nam Vương kém hơn một bậc.

Theo lẽ thường, với kinh nghiệm của Vân Phi Tuân thì căn bản đủ tư cách thống lĩnh đại quân, nhưng vì nóng lòng lập công danh, lập quân lệnh trạng* ngay trong đại điện.

(*Quân lệnh trạng (軍令狀) là một loại văn thư hoặc cam kết trong quân đội thời phong kiến (Trung Quốc, Việt Nam và một nước Đông Á) mà tướng lĩnh hoặc binh sĩ tự nguyện và ký tên để bày tỏ quyết tâm thành nhiệm vụ quân sự, nếu thất bại sẽ chịu phạt theo quân pháp, thậm chí c.h.é.m đầu.)

Hắn là con trai đích của Vân Tướng quân và là ruột của Đại tướng quân Kim Bằng, hai bảo đảm nên mới trọng trách . Hoàng thượng cũng ngầm ủng hộ Vân Phi Tuân, vì trong trận chiến đoạt vị giữa các hoàng t.ử, Phi Tuân cũng lập công lớn, chỉ là công lao phần nhiều ẩn trong bóng tối, ít đến.

So với việc phản quân chủ động công thành, việc quân tướng Vân gia dẹp loạn dễ dàng hơn nhiều, bởi một bên là công kích mạnh mẽ, một bên quân trú phòng trong thành phối hợp, trong ngoài giáp công. Quả nhiên, thắng lợi liên tiếp kéo đến như nấm mọc mưa.

Địa Ninh Thành là một tòa thành quan trọng, vị tân tướng quân Vân Phi Tuân mới dẫn quân chiếm lĩnh, đ.á.n.h lui quân Nam Vương hàng trăm dặm.

Trong đại doanh giữa thành, Vân Phi Tuân đang mở cuộc họp quân sự về kế hoạch công hạ thành tiếp theo, giải thích cho các tướng lĩnh cách thức tấn công. Bởi từ Địa Ninh Thành trở về phía nam, các thành trì đều mất, từ thế chủ động biến thành thế động, cần công thành, độ khó tăng vọt, đương nhiên đặc biệt coi trọng.

Ban đầu, các tướng lĩnh vốn mang thái độ nghi ngờ với vị tân đại tướng quân trẻ tuổi , cho rằng tuổi còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm. qua vài trận đ.á.n.h lớn nhỏ, họ đổi cách : Vị Vân Phi Tuân tướng quân tinh thông binh thư, dùng binh như thần, võ nghệ cao cường, chỉ chỉ huy tác chiến hề sơ hở, mà còn đề xuất nhiều phương pháp hành quân, tác chiến, huấn luyện, quản lý mới mẻ.

Rất nhiều phương pháp vốn là kết quả của những buổi trò chuyện tán gẫu giữa Vân Phi Tuân và Tô Liên Y, nay ngờ đem dùng thật sự.

Trong lúc giảng giải, Vân Phi Tuân bỗng ngẩn : Liên Y, giờ nàng đang gì?

 

 

Loading...