Ta thấy chư quân đều là phế vật - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-04-25 19:26:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mười khối linh thạch cũng đến mức khiến sư hy sinh lớn như , cô cũng tang tâm bệnh cuồng đến thế.”

 

Thôi Hoài dứt khoát bước tới, nhận lấy bó hoa tay Phù Khâm, chuyển tay đưa cho nữ tu:

 

“Đạo hữu, gói hoa cho cô, cô còn ?"

 

Nữ tu giọng điệu bất mãn, pha chút đe dọa:

 

“Cô đưa cho , thì lấy nữa."

 

bước chân nàng hề di chuyển, xem vẫn hy vọng Phù Khâm đưa cho nàng.

 

Đây là kiểu lợi dụng sờ soạng trắng trợn, Thôi Hoài mới chiều theo cô , sư của cô thể dùng pháp bảo thiên giai để dưỡng hoa, nếu vì mười khối linh thạch mà sờ, sợ là thể lật tung cả cái sạp hàng lên!

 

Theo như lời Giang Huyên thường treo bên miệng, đó là giá khác!

 

Thôi Hoài, kẻ rơi hố tiền, đầu tiên đuổi khách:

 

“Hoa là do gói, đạo hữu nếu thích thì tự nhiên, đừng chắn đường ăn phía ."

 

Thấy nữ tu còn , Thôi Hoài lạnh mặt, thẳng:

 

“Đạo hữu, thứ cô mua ở Phù Dung Viện cơ, khuyên cô trực tiếp tới đó , chỗ chúng là nơi bán hoa, cung cấp loại dịch vụ đó."

 

Phù Dung Viện, kỹ viện nổi tiếng nhất trấn, câu , cuối cùng cũng đuổi vị khách mời mà tới, Thôi Hoài vội vàng an ủi “cây hái tiền" của :

 

“Sư , chịu ủy khuất , đấy, linh thạch ăn thì luôn thế , nếu chặn giúp , sợ là chính mới là chịu loại ủy khuất , đa tạ sư !"

 

Sắc mặt Phù Khâm dịu , nghĩ tới chuyện cho Thôi Hoài mượn linh thạch uổng phí, cô vẫn là về phía !

 

Vốn dĩ định nữa, nhưng thì Thôi Hoài sẽ tự chịu ủy khuất , chân đột nhiên như mọc rễ.

 

Thôi !

 

Bán hoa cũng khá , coi như trải nghiệm cuộc sống, tu tâm dưỡng tính .

 

Thôi Hoài trong lúc bán hoa ít quan sát sạp hàng của tiểu sư bên cạnh, sạp của tới ít nam tu, nhưng vì Chúc Dư đó mượn Thanh Ninh Chung của Phù Khâm, sự che chắn của pháp khí, Thôi Hoài cụ thể đang cái gì.

 

Nhìn thấy sạp của Chúc Dư nam tu nườm nượp, cũng lác đác vài nữ tu tới mua.

 

Thôi Hoài tò mò, thời buổi nam tu thịnh hành tặng Nhuận Nhan Đan cho đạo lữ ngày Thất tịch ?

 

Một viên đan d.ư.ợ.c kiếm chắc chắn nhiều hơn bán hoa, là Thất tịch năm cô cũng bán Nhuận Nhan Đan nhỉ?

 

Nhân lúc ít mua hoa, Thôi Hoài lén lút tìm Chúc Dư học hỏi:

 

“Sư , Nhuận Nhan Đan bán chạy ?"

 

Chúc Dư chuyển sự chú ý từ đống linh thạch :

 

“Ai với sư tỷ là bán Nhuận Nhan Đan?"

 

“Không Nhuận Nhan Đan thì là gì?

 

Nếu thì Thất tịch còn thể bán loại đan d.ư.ợ.c gì đặc biệt chứ?"

 

Chúc Dư lập tức nháy mắt, hiệu cho Thôi Hoài ghé sát gần :

 

“Thứ bán rõ ràng là Tráng Dương Đan, đúng lúc Thất tịch thể đẩy mạnh doanh đấy!"

 

Chúc Dư sớm lên kế hoạch, Chích Dương Thảo trồng đó chính là vì đợt Tráng Dương Đan , hiện tại bán cực kỳ đắt hàng, hiệu quả vượt xa mong đợi!

 

Thôi Hoài thấy loại đan d.ư.ợ.c tiểu sư bán, vô cùng chấn động, cảm thán quả thật là thế đạo suy đồi!

 

Sau khi trở về sạp của , Phù Khâm cũng tò mò tới hỏi cô:

 

“Sư bán loại đan d.ư.ợ.c gì thế?"

 

Thôi Hoài:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thay-chu-quan-deu-la-phe-vat/chuong-63.html.]

“..."

 

Dưới sự truy hỏi của Phù Khâm, Thôi Hoài đành :

 

“Là bí mật kinh doanh của sư , tự mà hỏi nó."

 

Sao thần thần bí bí thế?

 

Phù Khâm thầm nghĩ với tư cách là sư , nhưng chỉ giúp sư ăn, thật sự là chút thiên vị.

 

Hắn thời gian giúp sư bán đan d.ư.ợ.c, nhưng chăm sóc việc ăn của thì vẫn thể, Phù Khâm lập tức quyết định tới sạp của sư mua mười viên đan d.ư.ợ.c!

 

Phù Khâm nhân lúc sạp hoa ít khách, tới sạp của tiểu sư :

 

“Đệ cũng sư tỷ của tính tình vốn lo chuyện, hôm nay bận giúp , giúp gì cho , mua mười viên đan d.ư.ợ.c của ."

 

Chúc Dư đây là Tráng Dương Đan, tam sư chắc dùng tới, tới tìm mua thu-ốc đa là nam tu bước chân phù phiếm, mặt mày tái nhợt, trung khí bất túc, thấy sư bước chân vững vàng, thể hình cao lớn, tinh thần sảng khoái, hơn nữa sư cũng đạo lữ, dùng tới mà!

 

lời còn kịp , Chúc Dư nghĩ , một viên đan d.ư.ợ.c giá vốn ba khối linh thạch, bán sáu mươi khối linh thạch một viên, nếu đây là Tráng Dương Đan, Phù Khâm chắc chắn sẽ mua, tương đương với lỗ mất năm trăm bảy mươi khối linh thạch đó.

 

Trong lòng lặng lẽ tính xong con , Chúc Dư lập tức lấy mười viên đan d.ư.ợ.c bỏ bình, đưa cho Phù Khâm:

 

“Tổng cộng sáu trăm linh thạch, nhưng đan d.ư.ợ.c là đợi khi đạo lữ mới ăn, giúp nam tu trở nên dung quang hoán phát, đạo lữ yêu thích hơn."

 

Đệ cũng dối đúng ?

 

Chỉ là rõ cụ thể công hiệu thôi, sư cũng quan tâm lắm ?

 

Phù Khâm quả thật hỏi nhiều, lấy sáu trăm linh thạch trả dứt khoát.

 

thì mệnh nhân duyên, tự nhiên cũng sẽ đạo lữ gì cả, thu-ốc cũng chỉ là mua để ủng hộ sự nghiệp của tiểu sư , cũng sẽ ăn.

 

Cầm thu-ốc về sạp hoa của Thôi Hoài, Thôi Hoài thấy bình thu-ốc trong tay , sắc mặt chấn động:

 

“Huynh mua thu-ốc của tiểu sư ?"

 

Phù Khâm giơ bình thu-ốc lắc lắc, đan d.ư.ợ.c bên trong va chạm, phát tiếng kêu giòn tan:

 

“Mua mười viên."

 

Thôi Hoài đến mức bá đạo như chứ, kéo bán hoa, cho chăm sóc việc ăn của sư ?

 

Thôi Hoài:

 

“Mười viên?

 

thu-ốc dùng để ?"

 

Phù Khâm gật đầu:

 

“Tất nhiên là , mua thu-ốc mà tác dụng của nó ?

 

Đợi đạo lữ, chừng thể dùng tới."

 

tự mệnh nhân duyên, nhưng ngoài miệng, nhất định thể diện, thể để sư xem thường.

 

Thôi Hoài thấy Phù Khâm thản nhiên giơ mười viên Tráng Dương Đan, còn lấy nhục, ngược còn thấy vinh, khỏi cảm thán ——

 

Nội tâm sư thật sự mạnh mẽ!

 

Ngay cả chuyện như ý liên quan đến tôn nghiêm của nam tu thế mà cũng thể thản nhiên đối mặt!

 

Thôi Hoài tán thán trong lòng, khỏi chút tò mò, sư một mua mười viên Tráng Dương Đan, là “ " tới mức nào chứ?

 

Đêm dần về khuya, hoa của Thôi Hoài chỉ còn hơn mười bông, còn sót mấy bông phẩm chất , chọn lựa còn thừa.

 

Chúc Dư dọn sạp, chờ Thôi Hoài bán hết hoa cùng về tông môn, Thôi Hoài ngóng tiểu sư một viên Tráng Dương Đan lãi ròng năm mươi bảy khối linh thạch, còn thấy việc ăn thật phong hóa bại tục, giờ phút cảm thấy trở nên thanh tao thoát tục hẳn.

 

Con quả nhiên đủ, Thôi Hoài còn chìm đắm trong niềm vui nhờ bán hoa mà kiếm hơn một ngàn hai trăm khối linh thạch, giờ Chúc Dư ít nhất kiếm tám chín ngàn khối linh thạch, cô nếm vị của sự đố kỵ, cô cũng nhập ít thu-ốc tráng dương từ chỗ Chúc Dư về bán !

 

 

Loading...