Ta Thật Sự Là Người Thật Thà - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-15 19:38:40
Lượt xem: 1,269
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc , đao phong lạnh lẽo xé gió xuyên qua đại sảnh.
Máu tươi phun .
Đầu tên lão đại rơi xuống đất.
Cô nương huýt sáo một tiếng, ngẩng đầu : ", chỉ ."
Triệu Khải nhớ chuyện cũ, đến nay vẫn thấy n.g.ự.c chua xót khó chịu, tâm tư khó yên.
Hắn bước ngoài.
Thấy Triệu Linh đang hành lang.
Trên cột gỗ đầy những vết khắc, từng nhát từng nhát, đều là nỗi hận của Triệu Linh.
Hai mắt Triệu Linh ngấn lệ: "Ca ca, nhất định tranh nàng với ?"
Triệu Khải cơn mưa lạnh ngoài hiên, bình tĩnh : "A Linh, là trộm nàng."
Triệu Linh sụp đổ gào lên: "! Ngày thành , nhận dung mạo của nàng! Ta nàng là trong lòng nhớ mãi quên! Cho nên mới đ.á.n.h ngất , ngay trong đêm đưa Giang Nam phá án, khiến bỏ lỡ hôn lễ!"
Nói đến đây, càng cảm thấy đau khổ.
Triệu Linh lau nước mắt, về thư phòng yên tĩnh, giấu nổi bi thương:
" cũng thích nàng! Bức họa của vẽ nàng sống động như thật, nàng giống như một ngọn lửa đốt cháy trái tim . Ca ca, trách thì trách vẽ nàng như . Huynh rõ ràng , hai chúng … ánh mắt luôn giống ."
Hai hết những điều cần .
Mưa vẫn rơi ngừng, tí tách dứt, còn ẩm ướt hơn cả thời tiết, chính là tâm trạng của họ.
Triệu Khải và Triệu Linh , lời nào.
Cuối cùng Triệu Khải vẫn lên tiếng: "Nếu ép nàng, nàng chỉ càng rời xa."
Nói tới đây, bổ sung: "Không cần , cũng cần , mang theo mẫu mà ."
Triệu Linh nghĩ tới việc nữ nhân vì mong đoàn tụ của mẫu mà dứt khoát rời bỏ , liền hiểu rằng tình yêu đối với nàng chỉ là một thứ gia vị trong cuộc sống.
Nếu mẫu , căn nhà căn bản giữ nàng.
Hồng Trần Vô Định
Triệu Khải chậm rãi phân tích: "Vân Chu sẽ cấm quân, Thánh thượng khắp nơi phá án. Nàng tuyệt vật trong ao, chim trong l.ồ.ng. Nếu hai tranh giành, chỉ khiến nàng chán ghét. Trái , nếu hai chúng liên thủ, nhất định thể cho nàng một mái nhà ấm áp."
Triệu Linh cam lòng: "Yêu một , thể chia sẻ với kẻ khác!"
Triệu Khải đưa tay hứng một giọt mưa mái hiên, dù nắm thật c.h.ặ.t, nước vẫn tràn qua kẽ tay.
Triệu Linh thấy, ngẩng đầu hít sâu một , đ.ấ.m mạnh cột hành lang.
Triệu Khải khẽ thở dài: "A Linh, chính vì tranh giành, nên thiên hạ ai thể tranh với . Đối với Vân Chu, chỉ cách ."
Triệu Linh chua chát : "Ca ca thì dễ lắm. Huynh là phu quân trong hôn thư của nàng, còn chỉ là ngoại thất thể lộ mặt. Ta cũng một danh phận!"
Triệu Khải liếc một cái, cúi đầu phủi nhẹ tay áo.
Hắn bước về thư phòng, để một câu: "Chuyện , với thì ích gì, chi bằng cầu mẫu ."
11
Dạo gần đây cuộc sống của quả thật quá thoải mái.
Thi đỗ Thám hoa, cung diện thánh, Thánh thượng lệnh cho cấm quân nhậm chức.
Những ngày đầu huấn luyện tuy phần gian khổ, nhưng tiền đồ rộng mở.
Các quan viên lớn nhỏ trong triều gặp đều mỉm gọi một tiếng Lý tiểu tướng quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-that-su-la-nguoi-that-tha/chuong-8.html.]
Ngay cả vị cha chồng vênh váo của , cũng miễn cưỡng nặn một nụ .
Cuộc sống thế , đúng là nở mày nở mặt.
Triệu Linh cũng còn loạn nữa, cam tâm tình nguyện phía .
Còn Triệu Khải, vị chính thất cũng hiểu chuyện vô cùng.
Trên bàn ăn, hai bọn họ, trong lòng thoải mái.
liếc sang chồng, trong lòng khỏi thấp thỏm.
Sáng sớm hôm nay sắc mặt bà lạnh nhạt, ngay cả chuyện nhạt nhẽo của cũng bà nổi.
Chậc, gần đây chuyện gì khiến bà tức giận ?
Hay là vì đó mạo hiểm bắt trọng phạm, khiến bà lo lắng?
Hoặc là vì bận công vụ, thời gian đưa bà chơi.
Trong lúc đang suy nghĩ.
Triệu Linh bỗng : "Mẫu , con gả ."
Ta đang ngậm một ngụm , suýt nữa phun !
Cố gắng nuốt xuống, kín đáo trừng một cái.
Ai ngờ chồng vô cùng bình tĩnh.
"Ồ, là cô nương nhà nào?"
Triệu Linh phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của , thẳng thừng :
"Vẫn là nữ nhân phụ lòng con. Khi ở Giang Nam con mất trí nhớ, dâng cho nàng. Cả đời con chỉ cần nàng. Người chuẩn của hồi môn cho con, con ở rể."
Mẹ chồng đặt đũa xuống, sang Triệu Khải: "Lão đại, ý con ?"
Trên mặt Triệu Khải biểu cảm gì, giọng lạnh nhạt: "Không gì để ."
Mẹ chồng lập tức lạnh.
Trong lòng thấp thỏm.
Nếu bà ăn trong bát trong nồi, chắc chắn sẽ đ.á.n.h khỏi cửa mất.
Dù bà ngoài miệng chê bai Triệu Khải và Triệu Linh, nhưng trong lòng vô cùng thương yêu hai con trai , cũng tự hào về họ.
Ta đang định mở miệng.
Ai ngờ chồng đột ngột bật dậy, quát: "Tất cả quỳ xuống cho !"
Ta hiếm khi thấy bà nổi giận như , vội vàng định quỳ.
Bà trừng một cái: "Con cần quỳ."
Triệu Khải và Triệu Linh ngoan ngoãn quỳ xuống.
Mẹ chồng lạnh lùng : "Triệu Khải, một phong thư hòa ly, để Vân Chu rời ."
Ta giật , mặt tái mét, run rẩy : "Mẫu , cần con nữa ? Con sai điều gì, cứ việc đ.á.n.h mắng."
Mẹ chồng thương xót vỗ tay , kiên quyết : "Hòa ly xong, các ngươi qua với Vân Chu nữa! Vân Chu nhận nghĩa mẫu, theo nó về Lý gia sống."
Triệu Linh vội vàng kêu lên: "Mẫu !"
Mẹ chồng quát: "Ngươi đừng gọi ! Triệu Linh, ngươi là do sinh , chẳng lẽ hiểu ngươi? Cái gì mà mất trí nhớ dâng cho . Giang Nam rộng như , ngươi khéo ngã cửa nhà Vân Chu! Ta tra rõ ! Chính ngươi thế tội nô gửi cho Vân Chu! Còn Triệu Khải! Ngươi giỏi nhất là công tâm, nắm rõ tình cảm Vân Chu dành cho , lấy lùi tiến, mới khiến nó chấp nhận ngươi."