Ta Thật Sự Là Người Thật Thà - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-15 19:38:19
Lượt xem: 1,179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nghẹn ngào :

 

"Lý Vân Chu! Ta nhận thua! Ta nhận thua còn ! Nàng chỉ cần thỉnh thoảng thương hại một chút. Ta tuyệt đối sẽ quấy rầy nàng và ca ca sống với , cũng tuyệt đối để mẫu nàng phụ lòng ."

 

Ta thở dài, nâng cằm lên: "Khóc lóc cái gì. Ngươi đường đường là Kỳ Lân tướng quân danh chấn thiên hạ, để khác thấy thì thể thống gì."

 

Triệu Linh kéo , xuống mép giường.

 

Hắn dùng đầu húc vai : "Nàng còn trêu nữa. Hôm đó nàng bỏ , sốt cao dứt, suýt nữa c.h.ế.t ở nhà."

 

Ta ngẩn : "Ngươi rời ?"

 

Triệu Linh ừ một tiếng: "Ta , hối hận. Lúc về mới phát hiện nàng thật dứt khoát, hành lý cũng dọn sạch. Vẫn là hàng xóm thấy ngất xỉu, đưa đến y quán. Sau khi tỉnh , liền khôi phục ký ức."

 

Triệu Linh đến đây, ghé tới c.ắ.n mạnh môi : "Nàng thật nhẫn tâm! Nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt thật."

 

Ta híp mắt, sờ tai : "Chẳng lén nhét ngân phiếu bọc hành lý của ngươi ?"

 

Triệu Linh hừ một tiếng, sắc mặt dịu ít.

 

Hai chúng chuyện một lúc, hôn .

 

Y phục cởi một nửa.

 

Bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa.

 

Triệu Khải ôn hòa hỏi: "Vân Chu, nàng ở trong đó ? Nhị thế nào ?"

 

Triệu Linh định mở miệng.

 

Ta vội vàng bịt miệng , lớn tiếng : "Nhị uống t.h.u.ố.c xong ngủ , cũng chuẩn rời đây."

Hồng Trần Vô Định

 

Triệu Linh tức giận véo eo .

 

Ta lập tức mặc y phục, chạy ngoài.

 

Triệu Khải trong phòng một cái, sợ phát hiện manh mối, liền vội kéo tay .

 

"Chàng đừng , kẻo đ.á.n.h thức nhị ."

 

Triệu Khải khựng một chút, nắm tay .

 

Trở về phòng, còn buồn ngủ.

 

Triệu Khải chủ động : "Phu nhân sắp triều quan, trong đó nhiều môn đạo. Nếu phu nhân chê, thể dạy nàng một ít đạo quan."

 

Ta hứng thú .

 

Triệu Khải đến chuyện trong triều, ung dung bình tĩnh, xử lý khéo léo.

 

Ai là tiểu nhân, ai là quân t.ử.

 

Ai thể đắc tội, ai tránh , đều rõ ràng.

 

Nghe đến đây, : "Mẫu vẫn cổ hủ cứng nhắc, bây giờ xem cũng khá xảo quyệt. Chuyên chọn quả hồng mềm mà bóp."

 

Triệu Khải lên, hàng mày ánh mắt trở nên ôn nhu, khóe miệng còn lộ một lúm đồng tiền nhỏ.

 

Hắn bất đắc dĩ : "Phu nhân, nếu thật sự cứng nhắc chính trực như mẫu , thể còn trẻ lên vị trí Hộ bộ thị lang."

 

Ta dáng vẻ của , sững .

 

Triệu Khải đưa tay chạm miệng , khôi phục vẻ nghiêm nghị như .

 

Hắn thu liễm : "Ta thích , vì lúm đồng tiền , lên sẽ mất uy nghiêm, khó quản thuộc hạ."

 

Ta dựa ghế, : "Cũng đáng yêu. Đối với thể nhiều hơn một chút."

 

Tai Triệu Khải đỏ lên, vội vàng cầm lấy quyển sách.

 

Ta thấy cầm ngược sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-that-su-la-nguoi-that-tha/chuong-7.html.]

 

Không nhịn trêu : "Cười lên đáng yêu, hôn cũng ngon."

 

Quyển sách trong tay Triệu Khải chậm rãi hạ xuống, lộ gương mặt đỏ ửng thanh tú như hoa đào mưa.

 

Hắn , nhịn .

 

Ta ngoắc ngón tay với .

 

Triệu Khải bước tới, nắm lấy đầu ngón tay .

 

Hắn đè nén cảm xúc : "Bỏ lỡ phu nhân hai năm, trong lòng như dầu sôi thiêu đốt. Không dám cầu phu nhân tha thứ, chỉ cầu phu nhân cho một cơ hội. Tính tình tuy phần lạnh nhạt vô vị, nhưng sẽ vì phu nhân mà đổi."

 

Một con báo nhỏ đủ náo loạn .

 

Triệu Khải kiểu trầm đoan chính như , cũng tệ.

 

Ta chống cằm, thất thần nghĩ.

 

Haiz, chồng cầm d.a.o c.h.é.m .

 

Ngẩng đầu lên, y phục của Triệu Khải phủ xuống mắt , che ánh sáng, chỉ còn bóng dáng mờ ảo của .

 

Triệu Khải ôm lấy , mặc gì.

 

Cánh tay chút cứng ngắc, giọng khẽ run: "Phu nhân, đừng đẩy nữa. Ba tháng… chỉ xin ba tháng ở bên ."

 

10

 

Sau khi ngọn nến cháy hết, Triệu Khải đang ngủ bên cạnh chiếc nhuyễn tháp, tâm trạng khó mà bình tĩnh.

 

Hắn đưa tay khẽ vuốt mái tóc bên thái dương nàng, thầm nghĩ, hóa là nàng, thật sự là nàng.

 

Triệu Khải nhắm mắt , một giọt lệ chậm rãi rơi xuống từ khóe mắt.

 

Bỏ lỡ , nhưng cũng hẳn là bỏ lỡ.

 

Triệu Khải từ sớm một mối hôn ước bất do kỷ.

 

Triệu gia nợ cựu thống lĩnh cấm quân Lý Tiêu một ân tình lớn, dùng cả đời trưởng t.ử Triệu gia để trả.

 

Hắn vốn cũng chấp nhận.

 

ai ngờ năm mười sáu tuổi, gặp một cả đời khó quên.

 

Năm đó ngoài du học, sơn tặc bắt cóc.

 

Thật vốn sợ, vì thả tín hiệu cầu cứu, gia nô Triệu gia gần đó sẽ nhanh ch.óng đến cứu.

 

Đợi khi bọn sơn tặc rầm rộ trở về sơn trại.

 

Lại thấy chiếc bàn dài trong đại sảnh, một cô nương áo xanh đang xếp bằng.

 

Nàng ôm một vò rượu, uống một ngụm bất mãn

 

 "Cướp nhiều bạc như uống thứ rượu tồi tàn thế , , lão đại sơn trại, ngươi cũng quá hưởng thụ cuộc sống ."

 

Tên lão đại sơn tặc cô nương , hai mắt sáng lên.

 

Mà tim Triệu Khải cũng đập dồn dập.

 

Một cảm giác chua xót khó tả lan khắp tứ chi bách hài, như thứ gì đó đang chậm rãi thức tỉnh.

 

Tên lão đại cợt nhả : "Cô nương, là tự đưa tới sưởi ấm chăn gối cho ?"

 

Cô nương ghét bỏ : "Ngươi bớt ghê tởm ."

 

Ánh mắt nàng rơi lên Triệu Khải: "Có điều vị công t.ử bên cạnh ngươi tệ, nhận ."

 

Nàng bật dậy, ném vỡ vò rượu xuống đất, rút đao , lớn: "Nghe đầu của ngươi đáng giá một trăm lượng bạc, hôm nay lấy."

 

Lão đại khinh thường: "Chỉ ngươi?"

Loading...