Ta Thật Sự Là Người Thật Thà - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-15 19:36:22
Lượt xem: 1,286
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta lúng túng nhỏ giọng : "Mẫu , khiêm tốn chút , con là từ trong bụng sinh ."
Mẹ chồng xong sững , lúc mới nhớ do bà sinh.
Bà "" một tiếng, phất tay, hào sảng : "Tình thương đều giống ! Không khác gì cả!"
Ta nụ của bà, trong lòng ấm áp vô cùng.
Thật chỉ là một đứa trẻ bỏ rơi mà phụ nhặt ngoài đầu đường.
Phụ là một võ phu thô kệch, luôn nuôi như con trai.
Từ nhỏ tuy thiếu tình thương, nhưng cũng từng tưởng tượng nếu một mẫu thì sẽ .
Cũng từng âm thầm ghen tị với những đứa trẻ khác mẫu yêu thương.
Sau khi gả Triệu gia, chồng, cần ghen tị với ai nữa.
Bà chính là mẫu mà từng mơ ước.
Khi khác tìm tới cửa mắng , bà sẽ một phía, mà tiên giải thích.
Thậm chí chồng còn nhỏ giọng bày mưu cho :
"Con đ.á.n.h những kẻ con nhà quan nhỏ hơn cha con thì đ.á.n.h cũng , chỉ cần lý là . nếu gặp đám công t.ử ăn chơi gia thế lớn hơn cha con, nhất định lộ mặt, lén trùm bao bố đ.á.n.h."
Ta cũng tự kiểm điểm: "Mẫu , con chỉ là quá nóng nảy thôi."
Mẹ chồng liếc một cái, khinh thường : "Nếu con thấy chuyện cướp đoạt dân nữ mà còn nóng nảy, con sống c.h.ế.t cũng chẳng khác gì."
Ừm, rằng, lúc miệng chồng thật sự độc.
Ta ôm lấy bà, hì hì : "Mẫu , nay con đỗ Thám hoa, triều đình sẽ cấp cho con một phủ . Sau nếu sống thuận lòng, cứ chuyển tới ở cùng con. Người là cao thủ quản lý gia sản, bổng lộc của con đều giao cho . Sau nếu lập công ban thưởng, cũng đều cho tiêu. Người yên tâm, chỉ cần con, cuộc sống của sẽ tệ."
Mẹ chồng , một lúc, mặt .
Một hàng nước mắt lặng lẽ lăn xuống gò má bà.
Hồng Trần Vô Định
Bà ngẩng đầu, chậm rãi lau .
Mẹ chồng đưa tay sờ mặt , trìu mến thở dài: "Con quyết tâm thi Học viện Tắc Sơn... là vì cãi với phụ con ?"
06
Ta từ nhỏ là kẻ chí lớn.
Phụ là tứ phẩm cấm vệ quân trong cung, thương nên cáo bệnh hồi hương.
Đời của ông, ngày cũng từng trải qua, ngày khổ cũng từng nếm đủ.
Kinh thành qua hai triều biến động, thấy quen gió mây đổi dời, tính tình cũng trở nên phóng khoáng.
Lúc tiền, ông uống rượu, ăn thịt. Hai cha con cùng khúc xem kịch, phong vân biến đổi.
Lúc tiền, ông uống nước, ăn bánh. Ngồi đầu phố mưa rơi, ngắm dòng vội vã.
Phụ thường :"Vân Chu, đời chẳng qua vài chục năm, công danh lợi lộc cũng chỉ như bụi đất. Sống thuận theo lòng là ."
Vì chí hướng đời chỉ là hôm nay rượu hôm nay say.
Gả Triệu gia.
Ta cũng nghĩ nhiều.
Nếu Triệu Khải là , sẽ cùng sống qua ngày.
Nếu chẳng , sẽ tự sống đời .
Đời chỉ cần giữ vững lòng , thì sợ sống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-that-su-la-nguoi-that-tha/chuong-4.html.]
lúc lâm chung, phụ với :
"Vân Chu, con tới Triệu gia, cha xem thử bà sống ."
Ta hỏi phụ : "Bà là ai?"
Phụ .
Ông những cánh hoa hạnh rơi ngoài cửa sổ, khẽ :
"*Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh, hồng hạnh chi đầu xuân ý náo. Phù sinh trường hận hoan ngu thiểu, khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu.
Bà tên là Tạ Hạnh Xuân, sinh tháng tư nhất."
(*tạm dịch: Ngoài màn sương liễu xanh, cái lạnh sớm mai dịu , cành hạnh đỏ, sắc xuân rộn ràng trỗi dậy. Đời phù du, thường tiếc niềm vui quá ít, nếu đổi một nụ , ngàn vàng cũng chẳng tiếc.)
Mà chồng của , chính là Tạ Hạnh Xuân.
Khi mới Triệu gia, bà lâu, như thể xuyên qua mà một khác.
Bà dung túng phủ vui chơi.
Lặng lẽ hành lang múa kiếm ánh trăng.
Bạc tiền cứ như nước đưa đến tay , chỉ để sống thoải mái hơn một chút.
chúng từng chuyện với .
Ta chỉ lão phu nhân Triệu gia ngoài bốn mươi, dung mạo thanh tú dịu dàng, nhưng luôn nghiêm nghị ít .
Trong phủ đôi khi nghị luận là thiếu phu nhân thể thống, nhưng đều bà nghiêm khắc quở trách.
Đến ngày giỗ phụ .
Ta mới câu đầu tiên với bà.
Bà cây hoa hạnh.
Ta bẻ một cành hoa đưa cho bà, :
"Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh, hồng hạnh chi đầu xuân ý náo
Nghe sinh tháng tư nhất, vì thế mới tên Hạnh Xuân. Cành hoa tặng , mong trân trọng bản , sống vui vẻ."
Khoảnh khắc , chồng bật .
Bà nhận cành hoa vội vàng rời .
Từ ngày đó, ngày nào cũng đến viện của bà quấy phá.
Tặng bà y phục xuân tươi sáng, dẫn bà chơi khắp nơi.
Thấy thứ gì thú vị mới lạ, đều mang tới cho bà.
Một tiếng "mẫu ", gọi mãi gọi mãi, dần dần lòng.
Ta gối đầu gối bà tiếng ve kêu, bà vuốt tóc .
Mẹ chồng : "Sau khi c.h.ế.t, Triệu gia sẽ giao cho con. Con là phu nhân Triệu Khải cưới hỏi đàng hoàng, sẽ để di thư, bắt nó tái giá. Có Triệu gia đại thụ che chở cho con, con thể vui vẻ sống cả đời."
Ta mở mắt, thấy nỗi lo trong mắt bà.
Yêu một , sẽ tính chuyện cho thật lâu dài.
Mẹ chồng thấy suốt ngày lêu lổng vô lo, sợ khi bà còn che chở, sẽ sống khổ.
Đêm đó, đến tìm bà.
Lại thấy giọng bà mệt mỏi trong phòng.
"Triệu Thanh Tùng, gả cho ông hơn hai mươi năm, phụng dưỡng cha chồng, nuôi dạy hai con trai. Lo liệu hôn sự cho tiểu thúc, gả tiểu cô xuất giá. Ta tự hỏi tận tâm tận lực. Vậy mà ông chọn ngày sinh thần của để đưa một đứa con gái của ngoại thất cửa ?"