Ta Thật Sự Là Người Thật Thà - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-15 19:34:02
Lượt xem: 1,514

01

 

Ta từ nhỏ ham ăn lười , suốt ngày chỉ mong ở nhà mà vẫn thể đại phú đại quý.

 

Không ngờ lúc lâm chung, phụ thật sự thực hiện nguyện vọng !

 

Năm xưa ông từng cứu một vị quý nhân, nên định cho một mối hôn sự phú quý tột bậc.

 

Sau khi thủ hiếu cho ông xong, liền hớn hở lên kinh thành nương nhờ vị hôn phu.

 

Ai ngờ ngày thành , phu quân chê thô lỗ quê mùa, ngay trong đêm bỏ trốn.

 

Mẹ chồng vẻ mặt đau đầu, sắp xếp ở hậu viện, coi như trong nhà đứa con dâu .

 

Mỗi ngày ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, lúc rảnh rỗi thì cải trang nam t.ử ngoài dạo chơi.

 

Hai năm nay, trêu mèo chọc ch.ó, uống rượu dạo phố, sống vô cùng khoái hoạt.

 

Mẹ chồng chịu nổi nữa, quát lớn: "Hôm nay tìm tới cửa đòi gả cho ngươi!"

 

Ta thở phào một : "May mà tới cửa đòi đ.á.n.h ."

 

Mẹ chồng tức đến mặt trắng bệch: "Ngươi tưởng ai đ.á.n.h ngươi !"

 

Hồng Trần Vô Định

Người quá ưu tú, chỉ là dễ rước họa .

 

Ta mượn danh nghĩa cháu họ xa của Triệu gia mà ngoài lêu lổng khắp nơi.

 

Thỉnh thoảng diệt trừ kẻ mạnh h.i.ế.p yếu, hùng cứu mỹ nhân, thế là suốt ngày hò hét đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.t.

 

Mẹ chồng lạnh mặt : "Triệu Khải hai năm về nhà, quyết định nó, các ngươi hòa ly ."

 

Hòa ly?

 

Ta điên mới bỏ cuộc sống phú quý cũng bạc tiêu .

 

Ta giở trò vô , phịch xuống đất: "Con ! Nếu mẫu nhất định đuổi con , con sẽ một hai náo ba t.r.e.o c.ổ, để cả kinh thành đều Triệu gia bội tín bội nghĩa!"

 

Mẹ chồng trừng lớn mắt: "Triệu gia chúng cưới một kẻ vô như ngươi!"

 

Trong phòng chồng trải tấm t.h.ả.m Ba Tư thượng hạng, lên mềm êm.

 

Ta lật , ngáp một cái: "Mẫu , con buồn ngủ quá, còn chuyện gì nữa ?"

 

Mẹ chồng ôm trán, hồi lâu nổi một câu.

 

Ta thật sợ bà chọc tức đến ngất , liền bật dậy xoa vai cho bà, nịnh nọt

 

"Mẫu , Triệu gia đúng là gia môn bất hạnh, con dâu thì vô , trưởng t.ử đảm đương, tiểu nhi t.ử thì quá phản nghịch. Lão gia là kẻ mê quan chức, chẳng quản chuyện trong nhà. Bao năm qua đều do lo liệu, thật sự vất vả cho . Hai năm nay chỉ con thấy điều đó, mới chính là trụ cột của cái nhà ."

 

Mẹ chồng , mắt cũng đỏ lên.

 

Ta vội vàng lấy từ trong túi một hộp son phấn tinh xảo: "Người xem , đây là loại phấn son đang thịnh hành nhất ở Giang Nam, cả kinh thành cũng chỉ mười hộp. Con chính là vì tranh hộp son cho , mới đ.á.n.h với tên họ Vương ."

 

Mẹ chồng để xoa vai, tâm tình dần dần dịu .

 

Ánh mắt bà đảo một vòng trong phòng ngủ.

 

cuốn thoại bản đặt đầu giường, đó là mua về để bà giải khuây.

 

Lại chiếc trâm cài kiểu dáng tinh xảo bàn trang điểm, đó là tự tay .

 

Bà nhận lấy hộp son, buồn bất đắc dĩ, thở dài : "Ngươi đó, tuy là một hỗn thế ma vương. hai năm nay trong nhà ngươi, trong lòng cũng thấy náo nhiệt hơn chút. Khó cho ngươi, ngày nào cũng bất chấp lạnh mặt mà đến dỗ dành, chọc vui."

 

Ta giúp chồng chải tóc, thoa son phấn, bà trông trẻ ít, nụ cũng rạng rỡ hơn.

 

Ta ôm lấy bà, : "Mẫu , nên nhiều hơn, cũng nên chăm chút dung nhan một chút. Ông trời ban cho dung mạo và tài tình như , để uổng phí thời gian vì kẻ khác."

 

Mẹ chồng véo má : "Cái miệng ngọt lịm, giỏi dỗ dành như thế, thiếu bạc ?"

 

Ta hì hì: "Mẫu , con suốt ngày ở nhà gây chuyện thị phi cũng cách. Người chướng mắt, chi bằng đưa con tới học ở học viện Tắc Sơn tại Giang Nam. Con học thành tài trở về, thi đỗ võ trạng nguyên, còn thể hiếu kính hơn."

 

Nữ đế đăng cơ mười năm, thiên hạ thái bình.

 

Triều Đại Hạ dân phong cởi mở, bất luận nam nữ đều thể tham gia khoa cử.

 

Ta từ nhỏ theo phụ học võ, nếu chịu khó một chút, kiếm một chức quan chơi hẳn cũng chuyện khó.

 

Hai mắt chồng sáng lên: "Ngươi thi đỗ học viện Tắc Sơn ?"

 

Ta gãi đầu: "À… con thi đỗ, bỏ tiền đưa con ."

 

Mẹ chồng đá một cái m.ô.n.g, ngắn gọn: "Cút!"

 

Ta xám xịt định rời .

 

Mẹ chồng gọi , bất đắc dĩ : "Đưa ngươi chứ gì!"

 

Miệng chồng thì mong mau rời , nhưng vành mắt đỏ lên.

 

Bà cứng miệng : "Ra ngoài đ.á.n.h gây chuyện, đừng của Triệu gia, ngại mất mặt."

 

Ta gật đầu.

 

Thấy ngoan ngoãn, bà : " nếu thật sự là khác chọc đến ngươi, cũng cần sợ! Cữu phụ của ngươi là thứ sử Giang Nam, ông ở đó, ngươi cứ việc đ.á.n.h trả."

 

Ta liếc bà một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-that-su-la-nguoi-that-tha/chuong-1.html.]

 

Rồi ôm lấy bà, cọ cọ lên mặt bà, lưu luyến : "Mẫu , con sẽ nhớ ."

 

Mẹ chồng đỏ hoe mắt, phất tay: "Mau , đừng phiền ."

 

Bà tiễn đến cửa , như nhớ điều gì, hạ giọng dặn dò: 

 

"Nếu thấy cô quạnh, thì thư cho ! Ta sẽ tìm cho ngươi một đáng tin, để khỏi kẻ khác lừa cả tiền lẫn sắc."

 

Ta cạn lời : "Mẫu , con thành thật như , thể chuyện đó."

 

Mẹ chồng mỉm .

 

Bị bà chằm chằm, chút chột , liền thề son sắt: "Mẫu yên tâm! Đời con chỉ một con dâu của !"

 

02

 

Chỉ ngờ, lời thề lúc lên đường còn đến ba tháng tan thành mây khói.

 

Học viện Tắc Sơn nổi danh nghiêm khắc, mỗi ngày luyện võ sách, chỉ trong hai tháng gầy một vòng.

 

Phong tục Giang Nam càng cởi mở hơn.

 

Ba vị nữ đồng môn của đều là thừa kế gia nghiệp trong nhà, trong phủ sớm chiêu phu ở rể, nhưng bên cạnh vẫn còn phu thị hiểu chuyện điều.

 

Mỗi ngày thấy các nàng hỏi han ấm lạnh, đưa đồ ăn đưa y phục, khỏi hâm mộ.

 

Xuân ấm lên còn se lạnh, trong chăn lạnh ngắt, khó tránh khỏi cô quạnh.

 

Ta rưng rưng cầm b.út thư.

 

【Mẫu ơi, hòa ly , cái cảnh khổ sưởi ấm chăn gối , con một ngày cũng chịu nổi nữa.】

 

Mẹ chồng hồi thư mắng một trận.

 

【Chuyện cỏn con thế mà khiến ngươi đến cả cũng cần nữa ! Đợi đó, mẫu tìm cho ngươi một kẻ sưởi chăn!】

 

【Nữ nhân ở ngoài phong lưu chút cũng , chỉ cần nhớ còn một cái nhà là .】

 

【Ngày ngươi học thành trở về, thu xếp sạch sẽ chuyện bên ngoài, trời đất ngươi , cứ việc hưởng thụ!】

 

Chẳng bao lâu , chồng gửi cho một tờ khế ước bán .

 

đó là tội nô bà mua từ nơi khác tới, sẽ lai lịch của , cứ việc sử dụng.

 

Ta tội nô đất, lớp áo xanh là vết thương.

 

Chỉ gương mặt là hề thương tích.

 

Mày mắt như vẽ, toát một khí chất ngạo mạn kiêu căng.

 

Ta tháo xiềng cho , mời đại phu đến khám chữa.

 

Liên tiếp dưỡng thương ba ngày, mới tỉnh .

 

Đôi mắt xinh của trừng , mở miệng quát: "Thả !"

 

Ta đổ cho một bát t.h.u.ố.c đắng, hì hì: "Được thôi, nuôi ngươi ba ngày, tiền t.h.u.ố.c tốn hai mươi lượng, cả vốn lẫn lãi trả ."

 

Hắn nữa, đầu lật giả vờ ngủ.

 

Ta véo nhẹ chiếc cổ trắng nõn của : "Ta cũng thích ép buộc khác. Ngươi dưỡng thương xong thì ngoài tìm việc . Ngôi nhà ngươi cũng thể ở, mỗi tháng đưa hai lượng bạc là ."

 

Mỗi ngày sớm về muộn, sách luyện võ đủ mệt, lười thuần phục một con tiểu báo kiêu ngạo khó thuần.

 

Ai ngờ mười ngày .

 

Ta đang giường, chậm rãi bò lên giường .

 

Hắn tựa như phá hũ mặc kệ, gào lên: "Ta theo nàng! Nàng nuôi !"

 

Ta đến nhịn nổi.

 

Lúc bán ép uống t.h.u.ố.c, độc tố tan, ban đêm d.ụ.c hỏa thiêu .

 

Bây giờ hẳn là thật sự chịu nổi nữa.

 

Hắn tức đến c.ắ.n môi , nước mắt cũng trào : "Ta… vẫn là đầu, nàng đối xử với một chút, nếu quỷ cũng tha cho nàng."

 

Cả run rẩy, như đang dâng hiến tế.

 

Ta vỗ nhẹ lưng , đẩy .

 

Trước vẻ mặt khó hiểu của , cho uống một viên t.h.u.ố.c.

 

Qua nửa khắc, sắc mặt đỏ bừng của dần dần lui xuống.

 

Ta lười biếng : "Viên t.h.u.ố.c giải độc chế xong, tốn của ba mươi lượng bạc. Ngươi mỗi ngày uống một viên, uống liên tiếp hai mươi ngày là thể giải độc. Tính , ngươi nợ năm mươi lượng . Nếu ngươi bằng lòng, thị tòng cho , mỗi tháng trả ngươi hai lượng bạc, thêm chút việc khác, trả hết nợ thì ."

 

Triệu Thuần là một khổ mệnh.

 

Sau khi mất trí nhớ bán tội nô, khắp đầy thương tích, từng sống một ngày yên .

 

Bây giờ vì sinh kế và độc tố trong , bất đắc dĩ nương nhờ .

 

Tuy thật sự hợp mắt , nhưng cũng thừa lúc gặp khó mà chiếm tiện nghi.

 

Triệu Thuần giấu nổi vui mừng, : "Vậy nàng đừng hối hận!"

Loading...