Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 202: Bài vị tổ sư gia lại được gửi về nhà họ Kiều

Cập nhật lúc: 2025-04-04 18:28:06
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt ghét bỏ của Cố Bạch Dã, Tiểu Hắc vẫn có thể nhìn ra được.

Nó bất ngờ nhảy lên người Mặc Thiên, cắn chặt cái bát của mình, ánh mắt sắc bén, đầy chiếm hữu.

Nhìn như muốn nói: “Ngươi dám cướp bát cơm của ta, ta dám lật tung đầu ngươi.”

Trong đầu Cố Bạch Dã vang lên vài tiếng ong ong.

Anh vội nhìn trái nhìn phải.

Xác định xung quanh không có ai.

Anh mới xua tay về phía Tiểu Hắc:

“Ngươi giữ bát cẩn thận, ta không cần, nhưng ngươi cũng phải đảm bảo không được lấy ra cho người khác nhìn thấy, đặc biệt là đừng để đại ca của ta nhìn thấy, biết chưa! Nếu không xảy ra chuyện mèo mất mạng, ta không chịu trách nhiệm.”

Cố Bạch Dã nào có ý định cướp bát.

Anh chỉ mong cái bát này nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Cố Hoằng Thâm.

Đại ca biết cái bát này giúp Kiều Hạc kiếm được hơn hai triệu, đã tức đến mức bốc khói.

Nếu biết cô nhóc mua cái bát này về để làm bát ăn cho mèo, sợ rằng đại ca sẽ tức đến mức bị đột quỵ.

Cố Bạch Dã đã ý thức được rằng nơi này không nên ở lâu.

Từ khi Mặc Thiên về nhà, anh cảm thấy cuộc sống tràn ngập nguy cơ…

Giờ phút này, Cố Bạch Dã chỉ muốn nhanh chóng đem xá lợi trả lại cho chùa Thiền Pháp.

Giải quyết xong việc lớn này.

Vịt Bay Lạc Bầy

Anh đưa tay về phía Mặc Thiên:

“Thiên Thiên, đưa xá lợi cho Lục ca, ngày mai em đi tìm đại ca lấy tiền.”

Nhưng Mặc Thiên thấy anh đưa tay ra, liền vội vàng nắm chặt xá lợi trong nắm tay nhỏ của mình:

“Vẫn chưa thể đưa cho anh, em tìm nó còn có việc.”

“Em tìm nó làm gì?” Cố Bạch Dã nghi ngờ nhìn em gái.

Mặc Thiên cầm lấy chân đèn hương thơm trên bàn, lắc lư trước mặt Cố Bạch Dã:

“Phá giải cái thứ quỷ quái này.”

Nói xong, cô đặt chân đèn hương thơm xuống sàn nhà.

Tự mình ngồi xếp bằng bên cạnh chân đèn.

Mặc Thiên tay kết Bắc Đẩu quyết, hai mắt khép hờ, miệng niệm chú.

Giọng cô nhẹ nhàng mà nhanh chóng.

Theo giọng nói trong trẻo của cô, trong nhà họ Cố bỗng nổi lên cơn gió.

Rèm cửa và ga trải giường trong nhà bị gió thổi tung, lắc lư dữ dội.

Tầng dưới lập tức vang lên những tiếng hét hoảng loạn.

Cũng phải thôi, nhà đóng cửa kín mít mà trong phòng lại nổi gió lớn!

Lúc này, nhà họ Cố quả thật giống như lời cô nhóc nói, trông như một âm trạch…

Dù biết cô nhóc có thể hô phong hoán vũ, Cố Bạch Dã vẫn bị dọa sợ một phen.

Anh lập tức ngồi xổm xuống đất, ôm chặt Tiểu Hắc tròn vo.

Con mèo mập này, đừng nhìn ngốc vậy, nhưng nó thần bí lắm…

Cố Bạch Dã ôm Tiểu Hắc, nhìn Mặc Thiên làm phép.

Gió càng thổi càng mạnh, nhiệt độ trong phòng càng lúc càng giảm.

Cho đến khi luồng âm phong thổi đến mức căn phòng trở nên tối tăm, Mặc Thiên mới nâng xá lợi trong tay lên.

Tay kia, hai ngón tay hợp nhất, chỉ về phía xá lợi, ngay lập tức xá lợi tự bay về phía miệng chân đèn hương thơm.

Khoảnh khắc xá lợi áp lên miệng chân đèn, luồng âm phong trong phòng liền biến mất.

Như thể chưa từng xuất hiện.

Tiếng hét dưới lầu cũng im bặt.

Mọi thứ lại trở về như bình thường.

Lúc này, Mặc Thiên mới thu xá lợi từ miệng chân đèn hương thơm về, đưa nó cho Cố Bạch Dã:

“Nè, trả cho anh đó. Ngày mai nhớ tìm đại ca anh lấy tiền.”

Cố Bạch Dã: “…”

Hóa ra, dù không lấy được một tỷ, cô nhóc này cũng nhất quyết phải tìm xá lợi sao?

Cố Bạch Dã càng lúc càng kinh ngạc với khả năng tài chính của cô nhóc.

Không dám nói gì khác, chứ chuyện lừa anh trai thì cô thật sự không chừa đường lui.

Cố Bạch Dã thở dài, chọc nhẹ vào đầu Mặc Thiên:

“Gọi là anh trai của chúng ta, không phải ‘anh trai của anh.”

“Ồ.” Mặc Thiên đáp hờ hững, vẻ mặt đầy qua loa.

Cố Bạch Dã xoa xoa thái dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-202-bai-vi-to-su-gia-lai-duoc-gui-ve-nha-ho-kieu.html.]

Nói cô nhóc ngốc, nhưng cô cũng không ngốc, hai nhóc con kia cô dạy dỗ rất rõ ràng.

Nhưng đến lượt mình thì lại cứ mơ màng.

Cố Bạch Dã nhìn cô nhóc, bất đắc dĩ cười khẽ.

Đừng nhìn cô nhóc có vẻ ngốc nghếch, thực ra trong lòng cô rất rõ ràng.

Anh bước tới xoa xoa cái mũ nhỏ của Mặc Thiên:

“Cảm ơn đại sư Thiên Thiên nhà chúng ta, xá lợi anh sẽ đem trả lại chùa Thiền Pháp trước, ngày mai sẽ giúp em tính sổ với đại ca.”

Nói xong, Cố Bạch Dã chuẩn bị rời đi, cầm xá lợi trong tay mà cảm thấy nóng rực.

Không ngờ, vừa mới nhấc một chân lên, chân còn lại như bị cái kích ngàn cân giữ lại.

Anh cúi đầu nhìn xuống, ban đầu không thấy gì cả.

Nhìn kỹ lại mới thấy con mèo mập đen sì, đang bám chặt vào chiếc quần tây đen của anh, cả thân hình như hòa làm một với cái quần.

Cố Bạch Dã cúi xuống, vỗ nhẹ vào Tiểu Hắc:

“Tiểu Hắc, cua lông ta đã bảo người đi mua rồi, để ta đi trả đồ, xong sẽ về bóc cua cho ngươi.”

Nhưng Tiểu Hắc không chịu buông, vẫn bám chặt vào quần Cố Bạch Dã.

Cả con mèo như muốn nói: “Bữa cua này ta không được ăn, ngươi, đừng, hòng, đi!”

Cố Bạch Dã ngồi trong nhà ăn, mặt mày đen thui, bóc cua cho Tiểu Hắc.

Mặc Thiên lại kéo chiếc xe nhỏ của mình, lộc cộc lộc cộc đi về phía nhà Kiều Hạc.

Tìm được bài vị tổ sư gia rồi, đương nhiên phải báo cáo với hắn một tiếng, tiện thể mang về thờ ở nhà họ.

Nhà họ Cố dương khí quá nặng, không thích hợp để thờ bài vị.

Nhà Kiều Hạc thì khác, phong thủy rất tốt, trừ Kiều Hạc ra, ai ở đó cũng mập mạp khỏe mạnh.

Mặc Thiên lắc lư bước vào, Kiều Hạc đang ngồi trong phòng khách, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng.

Tiếng lộc cộc của chiếc xe nhỏ, đặc biệt mang tính uy hiếp, giống như tiếng giày cao gót vang lên trong bãi đỗ xe ngầm trong phim kinh dị.

Kiều Hạc liếc nhìn Diệp Phi đang ngồi chơi điện thoại bên cạnh, trêu ghẹo:

“Đại sư Mặc Thiên tới rồi, cậu còn không mau ra nghênh đón.”

Diệp Phi vừa nghe, lập tức ngẩng đầu, trò chơi trong tay bỗng mất hết hứng thú.

Cậu ném điện thoại lên ghế sofa, đứng dậy:

“Tôi đi khóa cửa, cô ấy tới chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.”

Vừa dứt lời, Mặc Thiên đã kéo xe vào.

Cô nhìn Diệp Phi, chậm rãi nói: “Hôm nay tôi tới báo tin vui.”

Diệp Phi nhíu mày.

Miệng quạ đen báo tin vui?

Sợ rằng ma trong mộ cũng phải bật cười.

Trên mặt Diệp Phi tràn đầy vẻ không tin.

Mặc Thiên không để ý, tiếp tục kéo chiếc xe nhỏ đến trước mặt Kiều Hạc, rồi đặt cái túi sợi gai to lên bàn:

“Anh không cần áy náy nữa, bài vị tổ sư gia của tôi đã tìm được rồi.”

Kiều Hạc nghe xong, nhướng mày:

“Ồ? Tìm thấy ở đâu?”

Trước đó, Kiều Hạc đã kiểm tra hết camera trong nhà, nhưng không hiểu bị nhiễu từ gì, hình ảnh luôn bị nhiễu, che mất kẻ tình nghi.

Vì vậy, đến giờ vẫn chưa tìm ra kẻ trộm bài vị.

Không ngờ mới từ An Tân về hôm qua, hôm nay Mặc Thiên đã tìm lại được bài vị tổ sư gia.

Kiều Hạc hơi bất ngờ, cô nhóc này lại có lúc hiệu quả như vậy.

Mặc Thiên không vòng vo, thẳng thắn nói luôn đáp án:

“Là Tiểu Hắc cô cô, tha bài vị về nhà họ Cố, đặt dưới gầm giường tôi.”

Kiều Hạc: “…”

Diệp Phi: “…”

Thế nào gọi là “vừa ăn cắp vừa la làng”…

Vậy mà còn bảo thiếu gia nhà tôi đừng áy náy…

Đại sư Mặc Thiên, đúng là thấu hiểu câu “mỗi ngày kiểm điểm bản thân, ta không có lỗi”…

Mặc Thiên không nhận ra sắc mặt hai người, lại một lần nữa mang bài vị về thờ trong phòng.

Lần này, cô còn đặt một lá bùa trong phòng, ngăn không cho ai dám di chuyển bài vị tổ sư gia nữa.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc, Mặc Thiên mới quay lại phòng khách.

Vừa đối diện với ánh mắt của Kiều Hạc, cô đã nhe răng cười.

Kiều Hạc vừa thấy nụ cười gian xảo đó, chẳng cần nghe Mặc đại sư nói thêm câu nào, trong lòng đã chợt cảm thấy lạnh toát…

Thôi rồi, tối nay lại là một đêm gây họa rồi…

Loading...