Chiếc xe chạy trên quốc lộ hướng về tỉnh An Tân.
Kiều Hạc lấy tấm chăn trong xe, quấn chặt con quái vật lại mới có thể che bớt ánh sáng đỏ trong xe.
Nhưng vẫn còn lộ ra vài tia sáng u ám rợn người.
Diệp Phi lái xe, trong lòng chửi Mặc Thiên cả vạn lần.
Vị Thất tiểu thư nhà họ Cố này, cứu cậu chủ nhà anh.
Hóa ra là để cậu chủ nhà anh bán mạng cho cô ta…
Mới hôm trước còn vì chuyện bài vị mà nổi giận với cậu chủ, hôm nay lại như chưa từng xảy ra chuyện gì, tùy tiện sai bảo như người hầu.
Diệp Phi tức đầy bụng.
Nhắc tới họ Cố là trán anh lại bốc khói.
So với Diệp Phi đang tức giận, Kiều Hạc lại điềm tĩnh hơn nhiều.
Anh gọi video cho Mặc Thiên.
Bên kia nhanh chóng bắt máy.
Kiều Hạc mở lời trước: “Đưa đến chỗ nào?”
“Cậu tìm được rồi à! Biết ngay cậu là cáo già, nhất định có cách.” Mặc Thiên nhe hàm răng trắng nhỏ, vẻ mặt vô tâm vô phế. “Cậu lấy được bằng cách nào?”
Kiều Hạc tự động bỏ qua ba chữ “cáo già”, tóm tắt lại quá trình cho cô nghe.
Những cảnh sát bên cạnh cô nghe thấy.
Đã sẵn sàng nắm đấm, chuẩn bị bắt người…
Kiều Hạc đúng là “câu cá bằng mồi”, đào sẵn hố to nhốt hai tên xui xẻo vào trong…
Tuy nhiên, các cảnh sát nhanh chóng có ý thức cao hơn.
Ngài Kiều Hạc, đây là vì dân trừ hại, vì chính nghĩa, vì sinh mệnh mà chiến đấu.
Sao có thể gọi là “câu cá bằng mồi” được chứ.
Rõ ràng phải gọi là “trí dũng song toàn”!
Ý thức của cảnh sát chính là không thể thấy hành vi phạm pháp mà làm ngơ, trừ khi tìm được lý do hợp lý…
Mặc Thiên không biết họ nghĩ gì, cô suy nghĩ một lúc rồi thở dài: “Phải phiền phức thế sao? Diệp Phi không đánh lại bọn họ à.”
“…”
Trong xe im lặng.
Họ không nhịn được mà nảy sinh hoài nghi về mối quan hệ giữa Mặc Thiên và Kiều Hạc.
Nhìn thế nào cũng không giống quan hệ bạn bè.
Rõ ràng là quan hệ kẻ thù mà…
Không đẩy Kiều Hạc vào hố thì Mặc Thiên có vẻ rất tiếc nuối…
Kiều Hạc ở đầu bên này khẽ thở dài, không muốn nói nhiều, tiếp tục hỏi lại: “Vị trí.”
Mặc Thiên không biết vị trí, cô quay người đưa điện thoại cho Đồng Anh Tư: “Cô nói đi.”
Đồng Anh Tư cầm điện thoại.
Vịt Bay Lạc Bầy
Chuẩn bị nói chuyện với Kiều Hạc về nơi gặp mặt.
Nhưng vừa giơ màn hình lên, bỗng thấy hình ảnh trong điện thoại rung lắc dữ dội, cùng lúc đó là tiếng Kiều Hạc hét lên: “Diệp Phi, rẽ trái!”
Ngay sau đó, màn hình điện thoại tối đen, kèm theo âm thanh lốp xe ma sát trên mặt đường chói tai.
Còn có tiếng Kiều Hạc liên tục gọi Diệp Phi.
Mọi người trong xe nghe thấy tiếng động từ điện thoại, lập tức dựng hết tóc gáy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Mặc Thiên lập tức phản ứng lại.
Diệp Phi có thể đã bị yêu vật khống chế thần trí.
Cô nhanh chóng giật lấy điện thoại, lo lắng hét lớn: “Kiều Hạc, giữ chặt yêu quái! Không được buông tay, bóp c.h.ặ.t đ.ầ.u nó!”
Sau khi Mặc Thiên nói xong, bên kia vang lên tiếng sột soạt.
Không bao lâu sau, tiếng xe phóng như bay cũng dần yếu đi.
Mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng còn chưa kịp thở hết.
Đột nhiên nghe thấy trong điện thoại tiếng Diệp Phi hét lớn: “Cậu chủ, cẩn thận!”
Ngay sau đó là tiếng “rầm” va chạm mạnh.
Một trận rung lắc dữ dội, như truyền qua từ điện thoại.
Mọi người trên xe không hẹn mà cùng run rẩy theo.
Trong lòng ai cũng dâng lên một dự cảm xấu.
Xong rồi, xảy ra chuyện rồi!
Tài xế lập tức tấp xe vào lề.
Cả xe đều chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.
Không ngừng gọi người bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-185-yeu-quai-tac-oai-kieu-hac-do-mau.html.]
Theo từng giây từng phút trôi qua, lòng mọi người càng ngày càng lạnh…
……
Vài phút sau.
Trên màn hình điện thoại bỗng nhiên có ánh sáng.
Tiếp đó là khuôn mặt của Kiều Hạc, anh nhặt điện thoại lên, chuyển camera, cho Mặc Thiên và mọi người xem “hiện trường tai nạn”.
Chỉ thấy chiếc Bentley của Kiều Hạc, phần đầu xe bên phải đã đ.â.m vào lan can, hư hỏng nặng, túi khí ở vị trí lái xe bung ra hoàn toàn, kính vỡ vụn đầy đất.
May mà Diệp Phi không có vấn đề gì nghiêm trọng, túi khí chỉ làm anh đau khắp người, nhưng may mắn là không bị thương.
Lúc nãy Diệp Phi hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Khoảng thời gian đó giống như bị mất đoạn, cả cơ thể và đầu óc như không phải của mình.
Đến khi tỉnh lại, xe đã mất kiểm soát lao về phía lan can bên phải.
May mà Kiều Hạc thò người giữ chặt vô lăng của anh, nếu không cả chiếc xe đã lao ra khỏi lan can.
Quốc lộ giữa đêm khuya, lạnh lẽo vắng vẻ, không có ai qua lại.
Cũng may là không gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn.
Mặc Thiên nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt lạnh lùng, sát khí bừng bừng.
Cô nghiến răng từng chữ: “Lão yêu quái này, ta phải tháo đầu nó ra!”
Nhưng lúc này Mặc Thiên chỉ có thể mạnh miệng, nước xa không cứu được lửa gần.
Cô lập tức chỉ huy Kiều Hạc: “Anh giữ chặt yêu quái, không được buông tay, đừng để nó rời khỏi anh. Nếu nó còn làm hại người khác, anh nhỏ ba giọt m.á.u lên thiên linh cái của nó, m.á.u của anh có thể trấn yêu.”
Kiều Hạc: “…”
Chức năng này, thà không có còn hơn…
Nếu không có dòng m.á.u này.
Công việc khổ sai này, sao có thể đến lượt anh…
Kiều Hạc cúi đầu nhìn cái bọc vải đỏ trong lòng.
Liên tục tự trấn an tâm lý mấy lần, mới cố nhịn buồn nôn, vén tấm vải đỏ trên yêu quái ra…
Khuôn mặt xanh lè răng nanh nhọn hoắt, nửa cười nửa không của nó lại lộ ra lần nữa.
Kiều Hạc nào dám chờ đến lúc như lời Mặc Thiên nói “nó lại làm hại người”.
Thôi thì phòng ngừa trước vẫn hơn, cứ nhỏ m.á.u lên cho an toàn.
Kiều Hạc quay sang nói với Diệp Phi: “Tìm cho tôi cái gì có thể chích ra máu.”
Diệp Phi nghe vậy, tức giận lườm một cái.
Sau này nhất định phải chặn hết tài khoản của nhà họ Cố trong điện thoại của cậu chủ, không chừa một ai!
Nhà họ Cố, không có ai là người tốt!
Diệp Phi trong lòng khó chịu, nhưng vẫn phải tìm kiếm.
Dù sao yêu quái đang trong tay họ.
Thứ đó thực sự có thể lấy mạng người!
Hộp dụng cụ trong xe toàn là linh kiện lớn, làm gì có kim hay thứ tương tự.
Diệp Phi tìm một hồi, cuối cùng nhặt được một mảnh kính vỡ từ trong xe: “Cậu chủ, hay là dùng cái này?”
Kiều Hạc nhìn chằm chằm vào mảnh kính cường lực đó, ngây ra một lúc rồi nhìn Diệp Phi: “Cậu định để tôi dùng nó mài cho đến khi chảy m.á.u à?”
Diệp Phi mím môi, ném mảnh kính đi, tiếp tục tìm.
Cuối cùng cũng may mắn tìm thấy trong cốp xe, dưới ngăn để đồ có bộ dụng cụ cứu hộ, bên trong có một cái móc chống nổ lốp, miễn cưỡng coi như thứ có đầu nhọn.
Diệp Phi đưa móc đó cho Kiều Hạc.
Kiều Hạc nhìn thứ to cồng kềnh đó, thở dài bất lực.
Anh cầm lấy.
Sau khi hạ quyết tâm mấy lần, cuối cùng cũng tàn nhẫn với chính mình, dùng đầu nhọn đó đ.â.m vào ngón tay.
Mặc Thiên nói ba giọt, anh còn thấy không đủ.
Dù sao cũng đã bị thương rồi, thêm vài giọt nữa cũng chẳng sao.
Anh ép ra tận hai mươi giọt, bôi đầy lên đầu yêu quái, rồi nhận băng cá nhân từ Diệp Phi để dán lại.
Trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn cậu chủ “hiến tế”.
Trong lòng không chút do dự, vẽ ngay một dấu X to tướng cho Mặc Thiên.
Người vợ này tuyệt đối không thể nhận!
Cậu chủ mà ở cùng cô ấy.
Chắc chắn có tai họa đổ máu!
————
Đôi lời của Vịt:
Lần đầu tiên Vịt được trải nghiệm cảm giác công sức dịch vật vã, chưa từng được ngủ trước 3h, bị ngkh bê truyện y nguyên đăng lên web khác 🤦🏻♀️ may mà web nó đăng k tính phí. Không chắc tui tức chớttt….