Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 130: Lục ca cũng dọn đến nhà Kiều Hạc ở

Cập nhật lúc: 2025-03-26 21:48:51
Lượt xem: 36

Món quà tội nghiệp bị vứt lăn lóc trên đất.

Không ai nhận.

Mấy người anh trai có m.á.u mặt trên thương trường lẫn chính trị chắc cũng không ngờ có ngày mình lại bị ghét bỏ đến mức này…

Cố Hoằng Thâm nhìn các em trai.

“Ai dọn đến nhà Kiều Hạc ở? Không thể để hai người đó sống chung một mình được.”

Câu hỏi này làm mấy anh em khó xử.

Từ nhỏ bọn họ đã biết Cố Hương Vi và Kiều Hạc có hôn ước.

Từ đó, mấy anh em nhà họ Cố liền thấy gã Kiều nhị kia không vừa mắt.

Khúc mắc tích tụ từ bé.

Oán hận ngày càng sâu.

Chẳng phải cứ nói hóa giải là hóa giải được.

Anh em nhà họ Cố hết đùn đẩy nhau.

Đẩy qua.

Rồi đẩy lại.

Ai cũng không muốn đi nhờ vả gã Kiều nhị.

Cuối cùng, hết cách…

Chỉ còn một tuyệt chiêu—

Oẳn tù tì.

Một ván quyết định thắng thua.

Sáu anh em chỉ mất ba mươi giây là giải quyết xong chuyện này.

Vinh hạnh nhận trọng trách này, không ai khác—

Chính là kẻ xui xẻo muôn đời.

Tèng teng teng teng—

Lão Lục nhà họ Cố!

Cố Bạch Dã tay trái xách hộp cơm.

Tay phải kéo vali của mình.

Lên đường đến nhà Kiều Hạc.

Mẹ nó, lớn từng này rồi mà chưa từng đi tặng quà cho ai.

Lần đầu tiên thế này, vậy mà lại dành cho con cáo già Kiều nhị.

Cố Bạch Dã chịu cú sốc tinh thần lẫn thể xác…

Hắn đến nhà Kiều Hạc, không ai cản.

Cứ thế đi thẳng vào phòng khách.

Phát hiện trong phòng chỉ có Diệp Phi, Kiều Hạc và Mặc Thiên đều không ở dưới lầu.

Cố Bạch Dã ném phịch hộp cơm lên bàn.

“Em gái tôi đâu?”

Diệp Phi nhướng mắt về phía cầu thang, “Tầng hai.”

“Cái gì?” Cố Bạch Dã sững người.

Tầng hai toàn là phòng ngủ.

Chuyện này không thể nghĩ sâu, càng nghĩ càng phát điên.

Cố Bạch Dã nổi cơn muốn lao lên lầu.

Đáng tiếc, không phải đối thủ của Diệp Phi, ba giây sau đã bị đè xuống.

Đánh không lại, chỉ có thể gào lên dưới lầu.

“Kiều Hạc, cậu ra đây! Đừng có làm rùa rút đầu! Tránh xa em gái tôi ra, cậu sao cứ bám lấy họ Cố thế hả!”

Cố Bạch Dã gào inh ỏi dưới lầu.

Hồi lâu, Kiều Hạc xuất hiện trên hành lang tầng hai.

“Lục thiếu gia, muốn phát điên thì ra cửa quẹo trái, về tìm Tam ca của cậu.”

Cố Bạch Dã mặc kệ lời châm chọc của Kiều Hạc, “Kiều nhị, Mặc Thiên đâu, để con bé ra đây!”

Kiều Hạc: “Cô ấybận.”

“Có gì cứ nói với tôi, tôi chuyển lời giúp.”

Cố Bạch Dã: “???”

Bận cái gì chứ.

Giờ này mà bận cái gì?

Cố Bạch Dã càng nghe càng chịu không nổi.

Hắn vặn tay, gầm lên với Kiều Hạc: “Kiều nhị, cậu mà dám đụng vào Mặc Thiên một ngón tay, tôi bẻ gãy xương cậu!”

Kiều Hạc bật cười khẽ.

Hất cằm ra hiệu cho Diệp Phi.

Diệp Phi nhận được ánh mắt của thiếu gia, lúc này mới buông tay.

Cố Bạch Dã mặt lạnh tanh, lao thẳng lên tầng hai.

Kiều Hạc hất cằm, chỉ về phía phòng của Mặc Thiên.

Cố Bạch Dã đen mặt, trừng Kiều Hạc một cái, rồi bước thẳng tới cửa phòng.

Cửa không đóng.

Đứng ngoài cửa, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Lúc này, Mặc Thiên đang quỳ trên một tấm đệm tròn, trước mặt là một chiếc bàn nhỏ, cô bé chống tay lên bàn, cầm bút lông, rất nghiêm túc vẽ thứ gì đó.

Cố Bạch Dã đưa mắt nhìn quanh, phát hiện căn phòng này chẳng khác nào một tiệm hương liệu.

Đủ loại trầm hương, bùa chú bày khắp nơi.

Trên tấm bảng đen âm tường phía trước còn dán đầy ảnh chụp của các ngôi chùa, đạo quán khác nhau…

Cố Bạch Dã nhìn hết một lượt.

Sau đó quay lại, trừng mắt với Kiều Hạc, bực bội hỏi: “Con bé định làm gì vậy?”

Kiều Hạc: “Xây đạo quán.”

Cố Bạch Dã sững người.

Hắn không ngờ câu trả lời lại là thế này…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-130-luc-ca-cung-don-den-nha-kieu-hac-o.html.]

Hóa ra cái gọi là “chuyện cả đời”…

Là chuyện này sao?

Đứng ở cửa, nhìn cô nhóc đang nghiêm túc vẽ vời, lòng Cố Bạch Dã bỗng nhiên chua xót.

Không phải là con bé không có thứ mình thích.

Mà là bọn họ chưa đủ hiểu nó…

Cố Bạch Dã không làm phiền Mặc Thiên.

Hắn quay đầu lại, vừa hay chạm mắt với Kiều Hạc ngay phía sau.

Nghiến răng, lần này hắn không nói gì.

Lướt qua Kiều Hạc, liếc hắn một cái đầy ý tứ, rồi bước xuống lầu.

Giây phút này, Cố Bạch Dã…

Buộc phải thừa nhận bản lĩnh của Kiều Hạc.

Biết cách nắm bắt sở thích của người khác, không ai chơi lại được hắn.

Cố Bạch Dã càng nghĩ càng bực, bảo sao cô nhóc ngay cả vàng cũng không mê nữa.

Mẹ nó.

Cáo già đúng là cáo già.

Cố Bạch Dã tìm bừa một căn phòng trong nhà Kiều Hạc rồi ở lì luôn.

Không thèm hỏi ý kiến Kiều Hạc.

Hắn ta cũng không có quyền ý kiến!

Bông cải trắng nhà họ Cố đặt ở đây, chẳng lẽ không cần cử người trông chừng sao? Lỡ bị heo gặm mất thì phải làm gì? Giết heo? Mổ heo? Hay là chiên, xào, hấp, hầm heo?

Kiều Hạc cũng không nói gì, còn bảo người hầu sắp xếp phòng ốc cho Cố Bạch Dã đàng hoàng.

Tối hôm đó, Cố Bạch Dã căn bản không ngủ được.

Phòng cô nhóc bên kia, đến tận rạng sáng vẫn còn sáng đèn, Kiều Hạc vẫn ở cùng.

Cố Bạch Dã như một ông bố già, len lén quan sát…

Vừa xót xa, vừa không quản nổi…

Cứ thế mà thức đến nửa đêm.

Mãi đến lúc hai người trên lầu cuối cùng cũng ai về phòng nấy.

Lúc này, trái tim Cố Bạch Dã mới chịu rớt xuống khỏi cổ họng…

Sáng sớm, Cố Thiếu Đình đến.

Diệp Phi cau mày, nhìn đám người họ Cố sắp coi nơi này như nhà mình đến nơi.

Không vui ra mặt: “Nhị thiếu gia nhà họ Cố, nhà này họ Kiều.”

Cố Thiếu Đình liếc Diệp Phi: “Cậu họ Diệp, đừng lo chuyện của họ Kiều.”

Diệp Phi: “…”

Nhà họ Cố không có ai dễ chịu hơn chút sao?

Lúc này, Mặc Thiên từ trên lầu bước xuống.

Cố Thiếu Đình vừa thấy Mặc Thiên, lập tức sải bước tới: “Thiên Thiên, Nhị ca có chuyện muốn nói với em.”

Mặc Thiên dừng chân.

Đợi hắn nói.

Cố Thiếu Đình đi đến, mặt đầy khó xử.

Ngập ngừng mấy giây, cuối cùng mới mở miệng, vẻ đầy khó xử: “Vu Kim bị cướp rồi.”

Nghe vậy, Mặc Thiên nhíu mày, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Cố Thiếu Đình.

“Anh có phải đồng bọn với bọn họ không?”

Cố Thiếu Đình: “…”

Vịt Bay Lạc Bầy

Một thùng nước bẩn tạt thẳng vào người.

Vậy mà hắn lại không cãi lại được…

Vu Tôn một lần. Vu Kim lần này là lần thứ hai.

Nói hắn là đồng bọn, đúng là nghi ngờ hợp lý…

Nhưng sự thật là…

Mấy chuyện của tổ huyền học, tổ khoa học bọn họ thật sự lực bất tòng tâm…

Mặc Thiên lật xem mấy tấm ảnh.

Ánh mắt dừng lại trên hai cậu nhóc “chuyên đi tông xe gây chuyện”.

Trong hình giám sát chỉ chụp được một góc mặt của hai đứa nhỏ.

Cả hai rất nhỏ, rất gầy, nhìn qua chỉ tầm ba, bốn tuổi.

Mặc áo vải xanh, giày vải đen, trông như đạo sĩ.

Mặc Thiên mím môi.

“Hai thằng nhóc con cướp phạm nhân?”

“Ừ.”

Cố Thiếu Đình dù thấy mất mặt, nhưng vẫn phải thừa nhận.

Người đúng là bị hai đứa nhóc cứu đi rồi.

Mặc Thiên nghe xong, không có biểu cảm gì, nhét mấy tấm ảnh lại vào tay Cố Thiếu Đình.

“Đi bắt người đi, tôi đi đây.”

Nói xong, cô bé xách chiếc túi nhỏ, lắc lư bước ra cửa.

Cố Thiếu Đình cạn lời nhìn theo cô nhóc.

Hắn đâu phải đến đây để báo cáo.

Hắn là đến nhờ cô giúp đỡ!

Cố Thiếu Đình đau đầu, vội bước nhanh đuổi theo.

“Thiên Thiên, còn một tin nhắn nữa.”

Vừa nói, hắn vừa rút điện thoại ra, đưa cho Mặc Thiên xem tin nhắn hắn nhận được sáng nay.

[Lấy ba món pháp khí của Vu Y Cốc, đến đổi giải dược của Kiều An Khang.]

Mặc Thiên đọc từng chữ một.

Ngừng lại nửa giây.

Sau đó phất tay với Cố Thiếu Đình.

“Đồng ý đi.”

Loading...