Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 126: Cũng Dùng Máu Của Kiều Hạc Để Cứu Sao?

Cập nhật lúc: 2025-03-25 23:59:42
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Bắc Thừa dẫn theo một nhóm người tiến vào Quỷ Sơn.

Còn chưa leo đến lưng chừng núi, anh ta đã nghe thấy tiếng động từ phía dưới.

Nhìn xuống, phải mất một lúc mới nhận ra đó là xe của đội điều tra hình sự!

Tên Kiều Hạc c.h.ế.t tiệt này.

Năm ký vàng còn chẳng được độc quyền sao?!

Nói về kiếm tiền, đúng là không ai qua mặt được Kiều Nhị.

Cố Bắc Thừa cố tình đứng trên sườn núi đợi một lát.

Đợi đến khi những người phía dưới leo lên.

Hai đội vừa gặp nhau, anh ta liền phát hiện ra một gương mặt quen thuộc.

“Nhị ca, sao anh cũng tới đây?”

Cố Thiếu Đình cau mày: “Cũng là Kiều Hạc báo cho em tới?”

Cố Bắc Thừa nheo mắt, hỏi lại: “Năm ký vàng?”

Cố Thiếu Đình: “……”

Hai anh em cùng nhau rơi vào trầm mặc.

Trong lòng cả hai đều đang mài d.a.o chuẩn bị thịt Kiều Hạc.

Tên khốn này, kiếm tiền kiểu gì vậy? Xây lăng mộ à?!

Dù sao cũng đã gặp nhau, hai người quyết định cùng nhau hành động.

Dựa theo chỉ dẫn của Kiều Hạc, cả nhóm tiến vào khu vực phía sau núi.

Đến nơi, họ thực sự tìm thấy “lối vào” mà Kiều Hạc đã nói..

Một tảng đá khổng lồ, bốn người khiêng cũng không nhúc nhích.

Cũng may mang theo nhiều người, bọn họ hợp sức lăn tảng đá sang một bên, để lộ ra một hang động nhỏ, tối om, ngoằn ngoèo.

Hai đội người nối đuôi nhau, men theo đường hầm đi vào.

Khoảng mười phút sau, tầm nhìn bất ngờ mở rộng.

Cố Bắc Thừa và Cố Thiếu Đình kinh ngạc khi chứng kiến thế giới ẩn giấu bên trong.

Nơi này nằm trong lòng núi, nhưng ánh sáng mặt trời vẫn chiếu vào đầy đủ.

Thời đại này rồi, mà vẫn còn một nơi cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài sao?

Mọi người không khỏi sửng sốt, trầm trồ.

Nhưng đi tiếp vào trong… không khí bắt đầu thay đổi.

Khung cảnh phía trước khiến ai nấy lạnh sống lưng.

Thi thể nằm la liệt, m.á.u me lênh láng, thảm khốc không thể tả.

Cảnh tượng này…

Sao có thể để hai nhóm người bọn họ xử lý được?

E là phải huy động cả trăm chiếc xe tang mới thu dọn xong!

Cũng may họ biết trước Mặc Thiên không g.i.ế.c người.

Nếu không, hai anh em họ đã lo sợ cô bé này biến thành nữ ma đầu rồi.

Cả đội kiểm tra kỹ hơn, cuối cùng phát hiện—

Những người này vẫn còn sống.

Hai anh em thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại không nhịn được mà thở dài.

Tiểu tổ tông Mặc Thiên này, rốt cuộc đã tu luyện thứ thần công gì vậy?

Một giáo phái tà đạo lớn như vậy…

Mà con bé lại có thể một mình san bằng cả ổ của bọn chúng?!

Xe cảnh sát, xe cứu thương, xe cứu hỏa—tất cả đều đã có mặt.

Dù ngọn núi này không cao, nhưng công tác cứu hộ vẫn vô cùng khó khăn.

May mắn thay, sau khi kiểm tra, nhân viên y tế xác nhận các nạn nhân chỉ bị mất m.á.u nhẹ, một số người đã tỉnh lại và có thể tự xuống núi.

Những đệ tử của Vu Y Cốc trông chẳng khác nào đoàn người bị lưu đày, nối đuôi nhau rời khỏi nơi này.

Một thế lực tà đạo đã tồn tại trăm năm…

Hoàn toàn bị xóa sổ.

Cố Thiếu Đình và Cố Bắc Thừa giữ đúng lời hứa.

Chỉ trong một ngày, hai anh em đã chuẩn bị đủ số vàng.

Vàng được chuyển thẳng đến nhà họ Kiều.

Người nhận: Mặc Thiên.

Cô không chỉ nhận mà còn tự tay kiểm tra từng thỏi.

Trên mỗi miếng vàng, đều bị cô cắn thử, để lại dấu răng—cứ như thể đang đóng dấu “Mặc Thiên đã kiểm duyệt”.

Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, cô vui vẻ xếp gọn vào hòm, chuẩn bị rời đi.

Cố Thiếu Đình thấy vậy, vội vàng giữ tay cô lại.

“Thiên Thiên, về nhà đi. Dù sao nhà họ Kiều cũng ở ngay bên cạnh, ở đâu mà chẳng được.”

Mặc Thiên không chút biểu cảm, nhìn anh trai chằm chằm, sau đó dùng chính lời của anh để đáp lại:

“Dù sao cũng là hàng xóm, ở đâu mà chẳng như nhau.”

Cố Thiếu Đình: “……”

Như nhau cái quỷ!

Nhưng cô bé này chẳng thèm để ý đến sắc mặt đen thui của nhị ca.

Cô đẩy xe đẩy nhỏ, đắc ý vỗ vai Kiều Hạc.

“Lấy được rồi, cảm ơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-126-cung-dung-mau-cua-kieu-hac-de-cuu-sao.html.]

Cố Thiếu Đình, Cố Bắc Thừa: "???"

Khoan đã, vàng không phải là bọn họ bỏ ra sao?

Tên cáo già Kiều Hạc này…

Ngay cả chuyện dỗ ngọt Thiên Thiên cũng dùng tiền của người khác!

Hai anh trai suy sụp.

Về nhà! Họp ngay!

Cô em gái này đang đóng vai nhân vật chính trong một câu chuyện đời thực: “Bán mình còn đếm tiền giúp người ta” mất rồi!

Cố Thiếu Đình và Cố Bắc Thừa lập tức triệu tập họp mặt gia đình.

Vịt Bay Lạc Bầy

Thành phần tham dự: tất cả anh em nhà họ Cố.

Bàn họp đầy đủ người, ai nấy ngồi nghiêm túc, sắc mặt lạnh tanh, lông mày nhíu chặt.

Áp suất thấp đến mức cả sáu người tỏa ra khí thế như sáu nghìn người.

Cố Thiếu Đình tóm tắt về sự nham hiểm, gian xảo của Kiều Hạc.

Cố Bắc Thừa bật filter, thêu dệt thêm vài phần.

Cả đám anh trai nhà họ Cố, sắc mặt ngày càng tối sầm.

Nếu bây giờ đi ra chiến trường, có khi kẻ địch còn chưa đánh, đã sợ c.h.ế.t khiếp rồi.

Cố Hồng Thâm gõ tay lên bàn, trầm giọng hỏi:

“Vậy… chúng ta phải làm gì?”

Anh cả vừa hỏi, mấy người em lập tức hội ý chiến lược.

Từ chuyện Thiên Thiên không được ai yêu thương khi còn nhỏ, cho đến việc cô về nhà mà không cảm nhận được tình thân…

Cuối cùng, bọn họ đưa ra kết luận:

Thiên Thiên thiếu tình thương!

Thiếu tình thương thì phải làm sao?

Bù đắp!

Sáng hôm sau, Mặc Thiên đến tổ đặc án để đón Vu Tôn.

Hắn đã chuẩn bị xong thuốc trị giọng nói cho Vũ Tuyết.

Cố Bạch Dã lái xe, nhưng ánh mắt thì dán chặt vào Kiều Hạc đang ngồi ở ghế sau, khí thế bốc cháy tận đỉnh đầu.

Khó khăn lắm Hương Vi mới thoát khỏi tên bán sống bán chết… à không, tên cáo già này.

Vậy mà bây giờ Mặc Thiên lại tự chui vào hang cáo!

Cố Bạch Dã tức muốn hộc máu.

Tên cáo già này, nếu không cưới được con gái nhà họ Cố, có khi phá sản mất!

Ngồi ghế phụ, Vu Tôn cũng cảm nhận rõ luồng khí lạnh thấu xương từ ghế lái bên cạnh.

Hắn vội vã dán người vào cửa xe, sợ dính đạn lạc.

Sau đó, hắn liếc sang Mặc Thiên qua gương chiếu hậu, cười nịnh nọt:

“Cô nãi nãi, m.á.u của Nhị gia Kiều lợi hại thật đấy. Sao nó có thể giải độc được vậy?”

Mặc Thiên thản nhiên đáp: “Chỉ sống được một năm thôi.”

“Cái gì?”

Vu Tôn không hiểu ý cô. “Chỉ sống được một năm là sao?”

Mặc Thiên không chút do dự, đ.â.m thẳng một nhát chí mạng:

“Nghĩa là năm sau, vào giờ này, ông c.h.ế.t rồi.”

Vu Tôn: “……”

Cả người lạnh buốt.

Hóa ra câu “chỉ có tác dụng trong một năm” của Mặc Thiên…

Là có nghĩa đen!

Hắn đờ người một lúc lâu, rồi bất ngờ đập mạnh vào đùi, gào lên:

“Cô nãi nãi, cô hại tôi rồi!!!”

Vu Tôn miễn cưỡng bước vào phòng.

Thật lòng mà nói, hắn chẳng muốn giúp Mặc Thiên cứu người chút nào.

Nhưng cũng không dám đắc tội với con nhóc này.

Hắn tức tối ngồi xuống ghế đối diện Vũ Tuyết, mặt đầy khó chịu.

“Há miệng ra, tôi kiểm tra cổ họng.”

Vừa dứt lời—

"BỐP!"

Hắn ăn ngay một cú đ.ấ.m vào lưng.

“Cậu dữ với ai đấy?”

Vu Tôn giật b.ắ.n người, quay đầu lại thì thấy bộ mặt sát khí đằng đằng của Cố Bạch Dã.

Hắn uất ức hít hít mũi, rồi xoay lại, lần này ép giọng mềm xuống hẳn mấy tông:

“Há miệng ra đi nào, để tôi kiểm tra cổ họng nhé~”

Vũ Tuyết ngoan ngoãn há miệng.

Vu Tôn liếc nhìn hai lần, rồi nhún vai nói:

“Chuyện nhỏ, năm phút là xong.”

Nói rồi, hắn chuẩn bị làm phép.

Nhưng vừa lấy thuốc ra từ túi, bỗng nhiên hắn khựng lại, sực nhớ ra chuyện gì đó.

Vu Tôn trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Vũ Tuyết, giọng kinh hoàng:

“Đợi đã… Đứa bé trong bụng cô… cũng dùng m.á.u của Kiều Hạc để cứu sao?”

Loading...