Ta ở Giang Nam mười hai năm - Chương 92: Phong thái cố nhân
Cập nhật lúc: 2026-01-11 18:55:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ Hà Hương Cầm định hỏi kỹ về gia cảnh và công việc của bạn trai con gái. thấy Chu Bạc Ngôn cởi áo khoác mô tô, xuống sofa, là bộ âu phục chỉnh tề, diện mạo đoan chính, dáng vẻ nghiêm trang, lập tức cảm thấy cũng đến mức đắn như tưởng. Hà Hương Cầm mỉm , : "Trong nhà mấy ?"
Chu Bạc Ngôn : "Mẹ cháu vài năm bệnh qua đời, trong nhà chỉ còn hai , cháu là con một."
Lương Phi pha mang , đặt tách lên bàn . Nhìn cảnh Hà Hương Cầm đang tra hỏi Chu Bạc Ngôn, cô hiểu bật . Cô xuống bên cạnh Hà Hương Cầm để xem kịch vui. Hà Hương Cầm liên tục nháy mắt hiệu với cô: "Vừa nãy con còn chút việc ?"
Lương Phi: "......"
Cô chẳng chút việc nào cả, nhưng vẫn về phòng. Trước khi đóng cửa, cô liếc một cái, vẫn còn lo lắng.
Hà Hương Cầm : "Nãy Lương Phi bảo họ của là Chu đúng ? Vậy gọi là Tiểu Chu nhé. Tiểu Chu năm nay bao nhiêu tuổi ?"
Chu Bạc Ngôn tuổi của . Hà Hương Cầm mới rõ diện mạo và tướng mạo của Chu Bạc Ngôn, Chu Bạc Ngôn mất, cha cũng tái hôn, thiện cảm của bà đối với tăng lên ít. ngay khi Chu Bạc Ngôn xong tuổi, Hà Hương Cầm lập tức kinh ngạc, bà chỉ mơ hồ cảm thấy Tiểu Chu lớn hơn Lương Phi một chút, thành phố lớn ai cũng trẻ, ngờ chênh lệch nhiều như .
Hà Hương Cầm hỏi một câu quan trọng: "Cậu từng kết hôn ?"
Chu Bạc Ngôn : "Cháu từng kết hôn, bận công việc nên chậm trễ. Cháu và Lương Phi là đồng nghiệp trong công ty. Dì, chúng từng gặp , cháu và Lương Vân là bạn học ở Thanh Hoa, cháu là bạn học Tiểu Chu, dì còn nhớ ?"
Hà Hương Cầm đến cái tên Lương Vân, tim liền đập nhanh thêm hai nhịp. Bà chăm chú Chu Bạc Ngôn, từ từ nhớ chuyện năm xưa.
Lương Vân t.a.i n.ạ.n giao thông, bạn cùng lớp đưa bệnh viện. Hà Hương Cầm từ nhà vội vàng chạy tới Bắc Kinh, Lương Vân ở trong phòng ICU, chẳng bao lâu tuyên bố t.ử vong. Khi đó nhiều bạn học của Lương Vân ở đó, hiện trường hỗn loạn: tìm kẻ gây t.a.i n.ạ.n và cảnh sát, đến trường báo cho lãnh đạo nhà trường, còn sắp xếp việc hỏa táng t.h.i t.h.ể, giấy chứng t.ử ở bệnh viện... hàng loạt chuyện chờ xử lý.
Đó là đầu tiên Hà Hương Cầm tới Bắc Kinh, gặp chuyện lớn như , nỗi đau nhấn chìm cả bà, tinh thần hoảng loạn, nổi bất cứ việc gì. Có một nam sinh cao ráo, còn trầm lão luyện hơn tất cả sinh viên mặt, là bạn học nhưng trông giống hơn, các bạn khác cũng theo sự sắp xếp của . Cậu giúp xử lý hậu sự của Lương Vân, còn mua cả vé tàu về cho Hà Hương Cầm. Hà Hương Cầm đưa tiền, cần. Hà Hương Cầm hỏi tên, : "Cháu là Tiểu Chu." Năm đó Hà Hương Cầm quên lấy thông tin liên lạc của .
Chuyện hơn mười năm , Hà Hương Cầm nhớ rõ, cũng nhớ Tiểu Chu. Chỉ là để nối Tiểu Chu của năm đó với Tiểu Chu của hiện tại vẫn chút khó khăn. Hà Hương Cầm Chu Bạc Ngôn, chiều cao, diện mạo dần dần trùng khớp với trong ký ức. Hà Hương Cầm thể nhắc đến Lương Vân, hễ nhắc đến Lương Vân là nước mắt bà kìm .
Hà Hương Cầm : "Năm đó lưu cách liên lạc của cháu, cũng hỏi họ tên đầy đủ. Bao nhiêu năm nay lúc nào cũng cảm ơn cháu. Phi Phi những chuyện ?"
Chu Bạc Ngôn : "Cô vẫn ."
Sắc mặt Hà Hương Cầm thoáng do dự: "Cháu và Vân Vân..."
Chu Bạc Ngôn lắc đầu: "Cháu và Lương Vân từng việc cùng một thời gian, cô trình độ kỹ thuật ."
Hà Hương Cầm nhẹ nhõm hẳn, chua xót an ủi, chỉ cảm thấy trong âm thầm ắt duyên phận, bao nhiêu năm ngờ còn thể gặp . Bà hỏi gì thêm, chỉ quan tâm: "Cháu từ Nam Giang tới ? Ăn tối ?"
Chu Bạc Ngôn : "Cháu ăn ạ."
Hà Hương Cầm dậy: "Hôm nay cháu cứ ở đây nhé, dì chút gì đó cho cháu ăn."
Hà Hương Cầm gọi Lương Phi ngoài, bếp. Lương Phi hì hì kéo Chu Bạc Ngôn phòng, đóng cửa : "Làm khó , ông chủ Chu, nhanh mà qua ải ?"
Chu Bạc Ngôn ôm lấy Lương Phi. Lương Phi sang một bộ đồ ngủ lông mềm, sờ mềm mại.
"Em , em lớn tuổi hơn em nhiều, suýt nữa là đuổi khỏi nhà ."
Lương Phi ngẩng đầu : "Anh với em rằng là siêu giàu ? Biết em thấy tiền là sáng mắt luôn."
Chu Bạc Ngôn : "Đó là việc bọn nhà giàu mới nổi . Còn thì xưa nay dùng đức để thu phục lòng ."
Nói cúi đầu định hôn Lương Phi, nhưng tay Lương Phi chống lên n.g.ự.c Chu Bạc Ngôn, cô mặt : "Rốt cuộc qua ải kiểu gì ?"
Chu Bạc Ngôn nghiêm túc hơn một chút: "Anh từng gặp em một ."
Đồng t.ử Lương Phi giãn , cô kinh ngạc : "Gì cơ?"
Chu Bạc Ngôn kể chuyện năm cho Lương Phi : quen Lương Vân diễn đàn trường, từng cùng việc một thời gian. Lương Phi xong, tiêu hóa một lúc : "Khi em mới Đại Nguyên, là nể mặt chị gái nên mới giúp em ?"
"Coi như . Trong mắt , em vẫn là cô gái nhỏ, là em gái của Lương Vân."
Nếu năm đó Lương Vân gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, với thiên phú và tài năng của cô , ở Đại Nguyên bây giờ ít nhất cũng là cấp tổng kỹ sư . Đáng tiếc là đời chữ "nếu". Nhiều năm gặp em gái của Lương Vân, đưa tay giúp một chút là chuyện quá đỗi bình thường.
Lương Phi : "Xin , phiền . Hóa là em tự luyến, cứ tưởng ông chủ lớn để mắt đến. Lúc đó thẳng?"
Chu Bạc Ngôn chỉ cô. Anh việc vốn dĩ giải thích, giúp vì nể mặt ai vì để ý đến Lương Phi mà giúp, với chẳng khác gì, mục đích quan trọng hơn lý do.
Chu Bạc Ngôn : " là để ý em."
Lương Phi hỏi: "Anh để ý em ở điểm nào?"
Chu Bạc Ngôn : "Anh để ý một điểm nào của em. Anh để ý chính em."
Câu vòng vo đến mức quá đáng. Lương Phi cố tình : "Nghe hiểu."
Chu Bạc Ngôn gì nữa, đưa tay đỡ đầu Lương Phi, nâng cằm cô lên, hôn một lúc. Lương Phi vòng tay ôm lấy eo , hai dán sát , trao đổi ấm và nhịp tim. Ngay trong căn phòng nơi Lương Phi lớn lên, cảm giác kỳ diệu khiến phấn khích.
Bên ngoài, Hà Hương Cầm gọi hai đứa ăn khuya.
Chu Bạc Ngôn đành buông Lương Phi : "Lát nữa cho em ."
Lương Phi cong môi tinh quái, chỉnh tóc, vén mấy sợi tóc rơi trán tai. Chu Bạc Ngôn chống một tay lên khung cửa, : "Chờ ."
Ánh mắt của Lương Phi cứ xuống , Chu Bạc Ngôn đưa tay che mắt cô . Lương Phi : "Sao đến? Cưỡi mô tô xuất hiện chớp nhoáng như thế, em còn tưởng là băng nhóm cướp tiền chạy mô tô, suýt nữa bỏ chạy ."
Xe của Chu Bạc Ngôn còn vứt ở đoạn đường núi quanh co, Lão Trương về quê ăn Tết, tự lái xe tới, sẽ kẹt xe đến bao giờ. Ngày mai trưa về, thời gian quý, nên liền mua trọn bộ mô tô của một thanh niên, cả áo khoác cũng cởi đưa cho .
Chu Bạc Ngôn : "Nhớ em thì tới thôi. Em nghĩ đến ?"
Lương Phi gật đầu lắc đầu: "Anh đến, em vui."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-o-giang-nam-muoi-hai-nam/chuong-92-phong-thai-co-nhan.html.]
Chu Bạc Ngôn xoa đầu Lương Phi. Lương Phi xoay mở cửa: "Xe của đây?"
Chu Bạc Ngôn nhờ lái giúp , theo cô ngoài: "Không cần lo."
Hà Hương Cầm một món ăn khuya đặc sản địa phương: bánh áp chảo nhân thịt với rau cải muối, canh rau thuần, bánh gạo đường đỏ. Chu Bạc Ngôn món nào cũng nếm thử, Lương Phi cạnh ăn chút chút.
Ăn khuya xong, xem TV một lúc, Lương Phi lấy đồ rửa mặt .
Chu Bạc Ngôn tắm xong phòng Lương Phi, thấy cô đang lấy chăn trong tủ. Chu Bạc Ngôn ngạc nhiên hỏi: "Em ngủ ở đây ?"
Lương Phi : "Phòng để ngủ, em qua phòng em."
Chu Bạc Ngôn: "......"
Lương Phi chớp chớp mắt, cũng hết cách, đây là quy củ ở quê. Cô giới thiệu phòng cho Chu Bạc Ngôn: "Đây là bàn học của em, tủ và giường. Còn cái là giường của Lương Vân, từ nhỏ em ngủ chung phòng với chị ."
Phòng thật là phòng ngủ chính, diện tích lớn hơn phòng hiện tại của Hà Hương Cầm. Trong phòng đặt hai giường đơn, hai bàn học. Bàn học của Lương Phi kê sát cửa sổ, bàn đặt ảnh chụp chung của Lương Phi và Lương Vân. Hồi nhỏ mặt Lương Phi tròn, đầu nấm mái bằng, trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu đến mức giống hệt một bé trong tranh Tết.
Chu Bạc Ngôn cầm khung ảnh xem hồi lâu. Lương Phi : "Hồi nhỏ em đáng yêu đúng ?"
Chu Bạc Ngôn gật đầu.
Lương Phi : "Anh ngủ ."
Chu Bạc Ngôn kéo Lương Phi , trêu chọc một lúc, Lương Phi mới ôm chăn rời .
Sáng hôm , cô tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức. Hà Hương Cầm đến xưởng trực ca, sẵn bữa sáng để bàn. Lương Phi lấy điện thoại xem, hơn tám giờ.
Lương Phi dậy mở cửa, cửa một đàn ông trung niên. Bản Lương Phi vẫn còn mặc đồ ngủ, còn đàn ông thì ăn mặc khá chỉnh tề, đất đặt nhiều hộp quà. Cô nhận ông : "Anh tìm ai?"
Người đàn ông trung niên : "Tổng Giám đốc Chu ở đây ?"
Lương Phi ngẩn mấy giây, : "Anh . Hay một lúc ?"
Người đàn ông trung niên gật đầu, bê những hộp quà ngoài cửa . Lương Phi gõ gõ cửa phòng: "Chu Bạc Ngôn, tìm ."
Tối hôm qua Chu Bạc Ngôn gần như chẳng ngủ , giường nhỏ cứng, quen. Gần sáng mới chợp mắt một lúc, tiếng gõ cửa thì dậy.
Người đàn ông trung niên : "Chu Tổng, xe của ngài đỗ lầu. Đây là quà Tổng Giám đốc Vương bảo mang đến, chúc ngài năm mới vui vẻ."
Chu Bạc Ngôn gật đầu. Người đàn ông trung niên đặt chìa khóa xe lên bàn , việc chu đáo xong thì rời .
Chu Bạc Ngôn đưa chìa khóa cho Lương Phi: "Trong xe còn mấy hộp quà, em xuống lấy lên ."
Lương Phi đảo mắt: "Ông chủ Chu, tính tăng lương cho em ? Sáng sớm giao việc ."
Chu Bạc Ngôn : "Xem biểu hiện của em."
Lương Phi cầm chìa khóa xuống: "Biết ngay là chỉ vẽ bánh."
Lương Phi bưng hai chuyến mới đem hết đồ trong cốp xe lên, mệt c.h.ế.t. Chu Bạc Ngôn đang đ.á.n.h răng, Lương Phi tức quá đ.á.n.h hai cái. Chu Bạc Ngôn giữ lấy tay cô, hôn lên môi cô một cái đầy bọt kem đ.á.n.h răng.
Chu Bạc Ngôn hỏi: "Dì ?"
Lương Phi : "Đi trực ."
Chu Bạc Ngôn : "Ừ."
Ăn sáng xong, Lương Phi dẫn Chu Bạc Ngôn dạo quanh thị trấn nhỏ. Đi ngang qua trường cấp ba của Lương Phi, quán sữa cổng vẫn còn mở. Lương Phi mua một cốc sữa. Chu Bạc Ngôn thì vẻ chê, nên Lương Phi chỉ mua một cốc sữa nóng, ôm trong tay uống ngừng.
Chu Bạc Ngôn : "Ngon đến mức ?"
Lương Phi đưa sữa cho Chu Bạc Ngôn: "Anh nếm thử ? Em phía mua chút đồ ăn."
Chu Bạc Ngôn nhận lấy sữa, nếm một ngụm, cũng . Đợi đến khi Lương Phi thì sữa Chu Bạc Ngôn uống hết sạch. Lương Phi tức c.h.ế.t, đầu thấy Chu Bạc Ngôn trẻ con đến : "Anh uống nên em mới mua một cốc thôi. Anh uống hết sữa của em là ?"
Chu Bạc Ngôn : "Anh đền cho em, ?"
Lương Phi sai Chu Bạc Ngôn mua. Chu Bạc Ngôn bước quán sữa, còn khá nhiều đang xếp hàng, xem lượng khách lớn. Xếp hàng một lúc đến lượt , mắt là một đống lựa chọn khiến hoa cả mắt, đành để nhân viên gợi ý. Mua xong sữa, Chu Bạc Ngôn : "Em định mua một mặt bằng ?"
Lương Phi : "Mẹ em thích đồ ăn vặt, bà khi nghỉ hưu mở một quán ăn nhỏ."
Chu Bạc Ngôn : "Anh ."
Trước khi , Chu Bạc Ngôn đưa chìa khóa mô tô cho Lương Phi. Lương Phi hào hứng chạy một vòng. Chu Bạc Ngôn : "Để chở em chạy một vòng."
Lương Phi lên lầu lấy một chiếc mũ bảo hiểm. Chu Bạc Ngôn giúp cô đội xong: "Em sợ ?"
Lương Phi : "Tin kỹ thuật của ."
Ngồi lên mới phát hiện yên của mô tô chẳng vị trí dễ chịu gì, âm thầm dùng sức ở đùi mới giữ tư thế . Lương Phi đành ôm c.h.ặ.t lấy Chu Bạc Ngôn, cả dán sát lưng .
Chu Bạc Ngôn chở Lương Phi xuyên qua thị trấn nhỏ, tốc độ nhanh, nhưng gió thì lớn, lạnh. Lương Phi đưa tay luồn trong áo của Chu Bạc Ngôn, hai tay đan , ấm hơn nhiều.
Khi về, Chu Bạc Ngôn đưa chìa khóa cho Lương Phi. Lương Phi hỏi: "Vậy chiếc mô tô ?"
Chu Bạc Ngôn : "Em tự liệu ."
Trước khi , Chu Bạc Ngôn : "Chuyện công việc, em hiểu rằng với chỉ lợi cho em chứ hại. Anh đồng ý với em thì sẽ ép em. Em theo quy tắc nơi công sở, thể lúc nào cũng che chở cho em, vững thì dễ . Tóm , đừng vì chuyện công việc mà xa cách ."
Lương Phi như điều suy nghĩ. Chu Bạc Ngôn ăn trưa xong thì rời .