Ta ở Giang Nam mười hai năm - Chương 17: Ủy khuất

Cập nhật lúc: 2026-01-11 18:54:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi Kiều Minh Ngữ rời , Lương Phi đưa thẻ phòng cho Chu Bạc Ngôn. Anh nhận lấy, liếc qua phòng, bước thang máy và bấm tầng. Trong thang chỉ hai , cả hai đều im lặng. Chỉ thấy tiếng rì rì thấp trầm của máy vận hành đều đặn. Lương Phi mũi, giữ tâm, hạ quyết tâm mở miệng .

Chu Bạc Ngôn uống nhiều, đầu choáng, cũng chuyện. Phòng của Lương Phi ở tầng 27, còn ở tầng 28. Thang máy chậm rãi lên, đến tầng 10, Chu Bạc Ngôn xoa trán, khẽ: "Sáng mai cùng xe về."

Lương Phi sang . Mùi rượu nặng, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt lờ đờ. Cô đáp:

"Vâng, Chu tổng." Rồi nhẹ nhàng hỏi thêm:

"Anh... chứ ạ?"

Chu Bạc Ngôn khẽ :

"Ổn."

Khi thang máy lên đến tầng 27, Lương Phi bước . Chu Bạc Ngôn lên tầng 28, rẽ trái khỏi thang máy phòng, nhanh ch.óng tắm qua một cái. Anh lấy một chai nước, mở và uống cạn trong một . Tiếng chuông cửa vang lên. Chu Bạc Ngôn mặc áo choàng tắm mở cửa. Giang Đan Ni ở cửa, một tay chống khung cửa:

"Chúng chuyện một chút nhé?"

Chu Bạc Ngôn khẽ nhíu mày: "Cô phòng của ?"

Giang Đan Ni nhớ đến hai cô nhân viên mới của công ty trẻ trung xinh , cô rõ Chu Bạc Ngôn ghét nhất là bên cạnh việc kín đáo. Vì cảm thấy chút nguy cơ, cô cố tình tạo chút trở ngại, : "Cái đó thì hỏi cô nhân viên bán hàng xinh của công ty ."

Chu Bạc Ngôn phòng, bước phòng ngủ, cởi áo choàng tắm, quần thể thao. Đằng vang lên tiếng bước chân ngày càng gần, Giang Đan Ni dựa khung cửa phòng ngủ, ánh mắt lướt qua cơ vai, cơ lưng, bả vai của , dọc theo sống lưng xuống.

Chu Bạc Ngôn lấy từ trong vali một chiếc áo thun mà đầu , : "Cô thể đợi ở cửa."

Giang Đan Ni bật khẽ, giọng nũng nịu: "Em đợi ở đây cơ."

Chu Bạc Ngôn mặc áo xong, cầm theo thẻ phòng và điện thoại, mở cửa hướng thang máy. Giang Đan Ni liền theo : "Anh ?"

Vừa nãy chỉ vì phép lịch sự mà đóng cửa đuổi cô ngoài, còn bây giờ thì chắc chắn định chuyện trong phòng.

"Tầng 19." Anh đáp.

Họ đến phòng chờ hành chính. Buổi tối Chu Bạc Ngôn uống nhiều rượu, nên chỉ gọi một chai nước soda, còn giúp Giang Đan Ni gọi một ly Mojito. Chu Bạc Ngôn cô, giọng điềm tĩnh:

"Có chuyện gì?"

Giang Đan Ni khẽ nhấp một ngụm rượu, đôi mắt đưa tình, giọng lả lơi:

"Không chuyện gì thì thể đến tìm ?"

Chu Bạc Ngôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, thẳng: "Giữa chúng kết thúc ."

Khi phát hiện Trương Minh của Công nghệ Mĩ Cảnh đang theo đuổi Giang Đan Ni, Chu Bạc Ngôn liền dừng hẳn việc qua với cô. Anh hy vọng những phụ nữ từng quan hệ với đều một kết cục . Giữa và Giang Đan Ni trở mối quan hệ đối tác, ngoài hợp tác , họ vẫn là bạn học, cũng là bạn bè, nhưng điều kiện tiên quyết là Giang Đan Ni xác định đúng vị trí của .

Đại Nguyên của Chu Bạc Ngôn và Mĩ Cảnh là đối thủ lâu năm. Trương Minh một lý lịch khá truyền kỳ: xuất từ ngành dịch vụ hậu mãi máy móc nông nghiệp, từng học đại học, tự gây dựng sự nghiệp đại lý thiết . Nhờ cơ duyên, nhận đầu tư từ Phổ Tư Capital, còn quen giới công t.ử nhà giàu qua việc donate trong livestream để tranh hạng nhất. Sau đó, Trương Minh luôn bám sát hướng sản phẩm và quy hoạch kinh doanh của Đại Nguyên, thậm chí nhiều chi tiền lớn để lôi kéo đội ngũ nghiên cứu và kinh doanh của Đại Nguyên về phía .

Không ngờ rằng ngay cả trong chuyện phụ nữ, Trương Minh cũng theo bước chân của Chu Bạc Ngôn. Khi Giang Đan Ni gọi điện hỏi nên chấp nhận lời theo đuổi của Trương Minh , Chu Bạc Ngôn thấy giọng cô vui vẻ phấn khích, liền khẽ nhíu mày:

"Em chẳng câu trả lời cho ?"

Giang Đan Ni : "Em vẫn quyết định, thấy con thế nào?"

Chu Bạc Ngôn đáp:

"Trương Minh là trọng tình trọng nghĩa, tin rằng thật lòng theo đuổi em."

Trương Minh tuy cạnh tranh mấy quang minh chính đại: để giành đơn hàng thì hạ giá ác liệt, gián điệp thương mại, bỏ tiền lớn lôi kéo nhân tài, hối lộ thương mại cũng thiếu. rời khỏi công ty , dù là mở công ty riêng nhà cung cấp cho , chỉ cần thể giúp sẽ giúp, kiểu hành xử mang dáng dấp của một 'đại ca giang hồ'.

Giang Đan Ni : "Thế còn ? Em chờ quá lâu ."

Chu Bạc Ngôn đáp: "Anh chúc em hạnh phúc. Đừng nhắc chuyện cũ nữa."

Chu Bạc Ngôn còn quan tâm đến chuyện giữa Giang Đan Ni và Trương Minh nữa. Nửa năm , Giang Đan Ni tìm , nhưng Chu Bạc Ngôn từ chối, bắt máy điện thoại của cô nữa, giữ cách rõ ràng, những công việc liên quan đều do bộ phận thu mua và trung tâm nghiên cứu phát triển phụ trách trao đổi.

Giang Đan Ni Chu Bạc Ngôn, nhớ thời gian khi dự án của Mỹ Cảnh mở thầu công khai, cô thường xuyên lui tới công ty đó để giành đơn hàng. Hôm , Trương Minh mời cô ăn tối, lấy một chiếc nhẫn kim cương, bắt cô chọn giữa "đơn hàng của Mỹ Cảnh" và "chiếc nhẫn cầu hôn". Giang Đan Ni chằm chằm chiếc nhẫn, ngẩn hề rung động.

Công ty robot của cô mỗi năm đều nhận đơn hàng định trị giá hàng chục triệu từ Đại Nguyên, nếu thêm đơn của Mỹ Cảnh, quy mô doanh nghiệp sẽ tiến thêm một bậc. Vậy thì, tại kết hôn với một khiến cô hề rung cảm?

Không thể phủ nhận rằng việc một đàn ông ưu tú, thành đạt theo đuổi khiến lòng tự tôn và hư vinh của cô thỏa mãn. khi cô gọi điện cho Chu Bạc Ngôn, thái độ của , phản ứng lạnh nhạt của khiến cô lạnh lòng.

Cô bình tĩnh suốt nửa năm, dứt bỏ mối quan hệ với Chu Bạc Ngôn, nhưng trong lòng vẫn cam tâm. Cô giải thích rõ ràng với rằng từ chối Trương Minh, song Chu Bạc Ngôn còn điện thoại của cô nữa, ngay cả hợp tác công việc cũng do các bộ phận tương ứng phụ trách. Đàn ông khi tuyệt tình, chỉ cần một khoảnh khắc.

Giang Đan Ni : "Anh vẫn nhớ em thích loại rượu ."

Chu Bạc Ngôn thản nhiên đáp: "Trí nhớ khá ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-o-giang-nam-muoi-hai-nam/chuong-17-uy-khuat.html.]

Giang Đan Ni khẽ vuốt ngón tay dọc theo thành ly rượu, nước trong khí ngưng tụ tạo thành một lớp sương mỏng mặt ly. Cô dùng ngón tay vẽ nhẹ từng vòng tròn, kìm mà hỏi: "Suốt nửa năm nay, đang cố tránh em ? Em gọi điện thì bắt máy, công ty tổ chức tiệc cuối năm cũng thấy đến."

Chu Bạc Ngôn hỏi ngược : "Em đến tìm chỉ để mấy chuyện lãng phí thời gian ?"

Hai chữ "lãng phí thời gian" như mũi d.a.o đ.â.m thẳng tim Giang Đan Ni. Cô nâng giọng, xúc động : "Vậy trong mắt , em là gì? Quá khứ giữa chúng đối với cũng chỉ là lãng phí thời gian ?"

Chu Bạc Ngôn đáp: " , chúc phúc cho hai ."

Giang Đan Ni : "Em gọi điện cho giải thích rõ, em từ chối Trương Minh."

Chu Bạc Ngôn : "Đan Ni, em là một phụ nữ , xuất sắc. Dù Trương Minh, vẫn sẽ đàn ông khác phù hợp với em."

Giang Đan Ni nghẹn giọng : "Đừng cho em cái gọi là 'thẻ ' đó. Anh rõ em gì."

Chu Bạc Ngôn khẽ , lắc đầu: " bao giờ với cũ."

Giang Đan Ni tìm thấy dù chỉ một chút xúc động dịu dàng nào gương mặt Chu Bạc Ngôn. Anh thờ ơ với lời giải thích của cô. Cô siết c.h.ặ.t ly rượu trong tay, một uống cạn, cảm giác nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, cô chỉ kết hôn với , thì gì sai? Chu Bạc Ngôn năng lực cá nhân xuất sắc, mang trong sự tự tin và khí thế mạnh mẽ, giống như một kẻ phiêu lưu dám chơi trò mạo hiểm giữa cõi đời trần tục, toát sức hấp dẫn ai sánh bằng. Giang Đan Ni cũng luôn tin rằng chỉ đàn ông như thế mới xứng đáng với cô.

Cô từng chờ đợi cầu hôn, nhưng mãi đợi . Cô từng kìm lòng mà gợi ý, thậm chí ám chỉ. Bạn bè hỏi cô bao giờ kết hôn, cô còn mỉm : "Sắp , chuẩn sẵn phong bao mừng nhé." đợi chiếc nhẫn kim cương từ Chu Bạc Ngôn đó là lời cầu hôn chân thành từ Trương Minh của Mỹ Cảnh. Cô chỉ Chu Bạc Ngôn nghĩ gì, chỉ xem phản ứng của . Chẳng lẽ chỉ vì cô "thử lòng" bằng một khác mà thể tuyệt tình đến ?

Giang Đan Ni ánh mắt lạnh lẽo của Chu Bạc Ngôn, lòng kiêu hãnh khiến cô thể tiếp tục . Cô cầm lấy túi xách, bỏ hề ngoái . Chu Bạc Ngôn theo bóng lưng cô rời , mở điện thoại, nhắn tin cho Lương Phi WeChat:

"Đến phòng chờ hành chính."

Khi Lương Phi nhận tin nhắn, cô đang chuyện điện thoại với Lý Tây Đình. Lý Tây Đình xem xong email Lương Phi gửi trong đó ghi bộ quá trình đàm phán với đại lý. Đại lý giới thiệu mối quan hệ khách hàng và bày tỏ ý trở thành đại lý cấp một của Đại Nguyên.

Lý Tây Đình hỏi: "Dự án Tập đoàn Tân Thuận , em nắm chắc phần thắng ?"

Dự án của Tân Thuận chỉ mới bắt đầu theo dõi, đến bước giới thiệu sản phẩm, trình bày giải pháp, gửi tài liệu cho khách hàng còn thực hiện. Tất cả những điều đó Lý Tây Đình đều rõ. Lương Phi hiểu tại hỏi , trong lòng thoáng dự cảm lành: "Dự án bên Tân Thuận chúng vẫn lấy yêu cầu cụ thể. Tổng giám đốc vận hành và giám đốc nhà máy mà Phương Lợi Dân tới dạo đều bận, vẫn hẹn gặp ."

Lý Tây Đình : "Việc em còn nắm chắc thì tại gửi email? Nếu em tự tin thể lấy dự án Tân Thuận gửi email để xin phê duyệt đặc cách thì còn hiểu. Còn bây giờ em chắc mà đồng ý theo kênh đại lý để đổi lấy nguồn khách thì là vi phạm quy định công ty."

Sắc mặt Lương Phi dần đổi, cô giải thích: "Là Tôn Hồng Bân bảo em gửi."

Giọng Lý Tây Đình trở nên nghiêm khắc: "Đây là khách hàng của em, gửi email là em, chịu trách nhiệm đầu tiên cũng là em. KPI tháng của em hạ xuống mức C, em về tự kiểm điểm cho ."

Để thuyết phục Tôn Hồng Bân chịu dẫn dắt Lương Phi, Lý Tây Đình ngầm đồng ý cho Tôn Hồng Bân chọn đại lý, với điều kiện là lấy đơn hàng của Tân Thuận. Có đơn của Tân Thuận xong Lý Tây Đình mới trao đổi với Hàn Hoa. Nay Tôn Hồng Bân bảo Lương Phi gửi email , Lý Tây Đình chỉ còn cách từ chối nội dung email; mà từ chối thì Tôn Hồng Bân cớ để dẫn Lương Phi nữa. Bán dự án lớn cần tích lũy, tích lũy thì mới khó , chịu thiệt cuối cùng vẫn là Lương Phi.

Lương Phi định , nhưng chỉ cảm thấy một nỗi ấm ức nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, chẳng giải thích thế nào.

Công ty quy định phép tiếp nhận thêm đại lý mới, mà Tôn Hồng Bân rõ điều đó, vẫn vì lấy mối quan hệ khách hàng của bên đại lý mà vẽ đủ lời hứa hẹn. Rồi đó bảo cô gửi email. Anh thế để gì? Cố tình đẩy cô thế vi phạm quy định công ty ? Hay là vì lòng hẹp hòi, giăng bẫy hạ bệ mới? Hay còn nguyên nhân nào khác nữa?

Lương Phi nghĩ một lúc gọi điện cho Tôn Hồng Bân: "Email gửi giám đốc Lý từ chối . Anh vi phạm quy định công ty, KPI tháng hạ xuống mức C."

Tôn Hồng Bân thoáng chột , nhưng chỉ trong chốc lát, lập tức lấy dáng vẻ bề , nghiêm giọng trách: "Email đó cô kiểu gì ? Sao chẳng xử lý linh hoạt gì cả, tự rước rắc rối. Chẳng lẽ những gì đào tạo trong khóa bán hàng đều quên hết ?"

Lương Phi thể tin nổi . Cô sững một lát, suýt bật vì tức: "Hôm đó hỏi , liệu như vi phạm quy định công ty , vấn đề gì . Chính bảo gửi, giờ gửi thì linh hoạt?"

Tôn Hồng Bân bảo Lương Phi gửi email vốn dĩ ý riêng. Anh vốn bất mãn với chính sách "cấm nhân viên kinh doanh tự ý giới thiệu đại lý mới" của công ty. Trong mắt , việc công ty cung cấp thêm nguồn khách hàng cho bộ phận kinh doanh chẳng khác nào đang tiêu hao chính tài nguyên và các mối quan hệ mà nhân viên tích lũy, chỉ "thu " mà "mở ", là bóc lột và áp chế.

Lý do sâu xa là công ty sợ nhân viên lợi dụng cơ hội riêng để kiếm lợi từ các đơn hàng lớn, hoặc mang theo khách hàng rời công ty. Trong mắt Tôn Hồng Bân, cách đó quá rụt rè, thiếu khí chất của một tập đoàn lớn. Vì thế, dùng Lương Phi thử nghiệm để thăm dò xem công ty thực sự kiên quyết đến mức nào với chính sách .

Anh định tiếp tục tranh cãi với Lương Phi về chuyện , nhanh ch.óng đổi hướng câu chuyện: " hiểu, cô phục việc hạ KPI cũng thôi. Dự án Tân Thuận giờ đến một trung gian còn , thông tin nội bộ khách hàng cũng chẳng nắm . Đối thủ thì hợp tác với Tân Thuận bao năm nay , giờ chen quá khó. Quy định của công ty thì trói chân trói tay, bọn đơn thương độc mã mở đường, chơi kiểu gì cho ? Nói thật, quy định công ty quá bất hợp lý, mà Lý Tây Đình thì quá khắt khe với mới, hở chút là phạt."

Da đầu Lương Phi căng , cô nhận Tôn Hồng Bân khéo léo biến mâu thuẫn giữa hai thành vấn đề "bất mãn với sếp và công ty". Cô bình tĩnh đáp: " hề bất mãn với hình phạt của công ty, cũng nghĩ quy định là vô lý. Ý là, bảo gửi email đó, thật là để thử xem công ty điều chỉnh chính sách ? Nếu đúng , thẳng với ? Email đó, chúng thể đợi đến khi dự án Tân Thuận tiến triển rõ hơn hãy gửi, như thế chẳng chắc chắn hơn ?"

Tôn Hồng Bân há miệng, nhưng gì. Anh dùng Lương Phi để thử phản ứng của lãnh đạo, thể thẳng mục đích thật của việc gửi email. Bởi nếu , Lương Phi thể đợi đến khi dự án Tân Thuận tiến triển mới gửi như sẽ tiếp tục dẫn cô dự án lâu dài, điều mà vốn . Những toan tính cá nhân , tất nhiên bao giờ để một nhân viên mới như cô .

Bị dồn thế khó, Tôn Hồng Bân giận dữ gắt lên, giọng cao hơn thường ngày: "Cô mới công ty bao lâu, cái gì mà năng lung tung như . Cô tư cách gì mà chất vấn ? Với thái độ , ai mà thèm dẫn dắt cô chứ?"

Nói xong, dập máy.

Lương Phi lặng , lòng ngổn ngang uất ức. Một lúc , cô nhận thông báo từ hệ thống, Lý Tây Đình phản hồi chính thức, bác bỏ nội dung email và tái khẳng định chính sách của công ty: phép tiếp nhận thêm đại lý mới.

Khi , Lương Phi vẫn hiểu hết: trong cuộc đấu đá giữa "ông lớn" và "ông nhì", kẻ vạ lây bao giờ cũng là "đàn em". Một nhân viên mới tanh, đối đầu trực diện với một mentor lão luyện, tính toán nhiều lớp, đó luôn là lựa chọn tệ nhất.

Nếu gửi email, cô sẽ Tôn Hồng Bân chê là lời, hiểu chuyện; còn nếu gửi, thì vi phạm quy định công ty. Kết cục, Tôn Hồng Bân còn lý do để dẫn cô gặp khách hàng.

Suy cho cùng, Tôn Hồng Bân bao giờ thật sự dìu dắt cô, chỉ mượn tay Lương Phi để phá vỡ quy định của công ty và giành quyền đưa đại lý mới hệ thống mà thôi.

Cúp máy bao lâu, một tin nhắn mới hiện lên trong WeChat. Lương Phi mở xem, lập tức bật dậy khỏi giường, là tin nhắn của Chu Bạc Ngôn, bảo cô đến phòng chờ hành chính. Cô dám chậm trễ, vội quần áo, soi gương trong phòng tắm. Đôi mắt đỏ hoe, cô dùng nước lạnh vỗ lên mặt mấy . Trong gương, con gái với gương mặt mệt mỏi, mái đầu như phủ một đám mây đen nặng nề.

Mới công ty bao lâu, thành tích còn thấy , KPI hạ bậc, Mentor thì cũng phật lòng . Cổ họng cô nghẹn , chua xót cay đắng, nỗi ấm ức suýt trào , cô chỉ cố gắng nuốt xuống, sợ khác thấy.

Cô trả lời tin nhắn của Chu Bạc Ngôn: "Vâng, xuống ngay."

Cô cầm túi xách xuống lầu, trong túi mười nghìn tệ tiền mặt. Cô Chu Bạc Ngôn cũng sẽ tham dự hội nghị ngành và bây giờ, rốt cuộc cô cũng cơ hội trả tiền đó cho .

 

 

Loading...