Ta ở Giang Nam mười hai năm - Chương 114: Đồ ngu
Cập nhật lúc: 2026-01-11 18:56:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây tai nạn, mà là nhắm cô. Đối phương nhận cô, rõ cô sống ở , quen thuộc đường và về nhà của cô. Có lẽ chúng phục kích cô suốt mấy ngày, chỉ chờ cơ hội tay.
Cô đắc tội với ai? Nếu đắc tội, thì chỉ của trung tâm vận hành. Cô cảnh cáo rằng sẽ cắt giảm nhân sự, mà trong trung tâm vận hành ít nhân viên kỳ cựu hơn mười năm, quan hệ chằng chịt, khí chất giang hồ nặng.
Càng nghĩ cô càng thấy khả năng là thật. Cô rà soát một lượt tất cả những trong trung tâm vận hành, khoanh vài cái tên, nhưng cô bằng chứng, đối phương cũng gây tổn hại thực tế nào.
Báo cảnh sát ý nghĩa gì. Gặp kiểu thủ đoạn hạ cấp như thế , cô năng lực tự vệ.
Đây là chuyện mà cô từng trải qua bao giờ.
Từ khi bước môi trường việc, cô tiếp xúc đều là những văn hóa, phẩm chất, năng việc đều chừng mực. Những cuộc đấu đá nơi công sở đây cũng chỉ là trí tuệ đấu trí, trong "từ điển công sở" của cô những loại thủ đoạn hạ cấp như thế . Thậm chí gây gổ cũng hiếm, nhiều nhất chỉ là lịch sự khiến bạn trở nên vô ý nghĩa.
Nỗi phiền não ở môi trường công sở đây là hòa nhập hệ giá trị và văn hóa, giữ sắc bén của bản , ẩn ý, và học cách dùng ngôn ngữ tao nhã tương tự để thiết lập ranh giới của .
khi tới trung tâm vận hành, hệ thống ngôn ngữ của cô buộc chuyển nhanh: từ kiềm chế, chỉnh tề, lịch sự, tao nhã, sang mạnh miệng, cứng rắn, sắc bén, trực diện.
Chỉ điều, trong tình huống hiện tại, tất cả những thứ vô dụng.
Vậy thế nào? Làm để giải quyết?
Muốn tìm cách giải quyết, hết tìm là ai. Cô bắt đầu nhớ thật kỹ: từ đầu tiên chiếc xe van xuất hiện cho đến hôm nay, bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Hai đầu cô gặp chiếc xe van đều là đậu bên lề đường, thời gian 12 giờ đêm. Hôm nay cô tan sớm hơn bình thường, tại đúng lúc đó xe van chạy ngược về phía cô?
Cô thử ở góc độ của đối phương để suy nghĩ. Đối phương địa chỉ nhà cô, đường cô , lẽ vẫn tìm cơ hội thích hợp. Đột nhiên phát hiện cô lái xe, bắt taxi về, hơn nữa trở về khu chung cư ngay lập tức, đây thể là cơ hội .
ai thể chính xác như ? Ai : lộ trình cố định của cô, giờ giấc tan của cô, rằng hôm nay cô lái xe, rằng cô về khu chung cư đúng thời gian thường ngày?
Câu hỏi cuối cùng khiến da đầu Lương Phi tê rần, đó là trong công ty, hơn nữa còn là chú ý đến hành động của cô một cách bất thường.
Nếu đây là một kế hoạch ác ý sắp đặt, thì liên quan quá nhiều, đủ thấy trong trung tâm vận hành bao nhiêu bất mãn với cô. Cô yêu cầu phòng nhân sự đổi hết những đó, nhưng trong tay cô ai dùng ?
Một cuộc điều chỉnh nhân sự lớn như , luồng công việc cũng vận hành nổi, càng đừng đến việc triển khai chỉnh phương án quản lý nhu cầu diện.
Bắt giặc bắt vua . Cô chỉ thể tóm lấy then chốt.
Tắm xong, cô xuống giường. Trên điện thoại là 3 giờ sáng. Cô mở mắt trần nhà, bắt đầu đếm cừu, càng đếm càng ngủ , đành bỏ cuộc.
Không trằn trọc bao lâu, khi chìm giấc ngủ, cô chợt nhớ đến lời Chu Bạc Ngôn: "Đó là một việc dơ bẩn, vất vả, mệt mỏi."
Và cô : "Em ."
Sáng hôm , cô bắt taxi trở về khu chung cư. Xe dừng đúng con đường tối qua cô xe van truy đuổi.
Từ ngã ba hình chữ T, cô bộ bộ đoạn đường: qua khu chung cư, qua siêu thị, đến tận cuối đường là một ngã tư lớn.
Đó là một con đường thẳng, hai làn xe, một nghìn mét giữa hai đầu giao lộ. Cả hai đầu đường đều camera giám sát.
Bên đường một quầy đồ ăn sáng đang bán bánh chiên, bánh kếp, bánh bao. Cô mua năm cái bánh chiên nhân đậu phụ, bước khu chung cư.
Ngẩng đầu lên là thấy camera ở cổng Nam. Cô thẳng đến trung tâm giám sát của ban quản lý tòa nhà, tiên tìm đoạn video của tối hôm qua. Chiếc xe van hề dừng cổng. Nó về từ hướng khác, đường chạy qua chạy hai lượt, mới xuất hiện phần mà cô nhớ . Điểm duy nhất giống trí nhớ của cô là: trong video, chiếc xe van chạy hề nhanh.
Cô tiếp tục tua video của những đêm . Trong xe van hai . Khoảng 10 giờ tối, chiếc xe xuất hiện tòa nhà của cô. Giữa chừng, hai đàn ông xuống xe hút t.h.u.ố.c ngay bên đường, né tránh ai.
Lương Phi dừng hình. Trong video, tài xế là một đàn ông trung niên đầu tròn mặt tròn, bụng phệ, Lương Phi nhận : chính là tài xế ở cổng công ty hôm qua cố kéo cô lên xe.
Còn thứ hai, chính là tên tóc vàng cầm khăn trắng.
Lương Phi chép bộ đoạn video, chụp những khung hình quan trọng nhờ quản lý tòa nhà in . Làm xong những việc đó, buổi sáng cô đến 4S lấy xe, mới về công ty.
Cô ôm laptop thẳng đến văn phòng kho hàng. Đến bàn việc của Vương Ngọc Quý, cô gõ cộc cộc lên mặt bàn: "Ra phòng họp."
Vương Ngọc Quý ngẩng đầu Lương Phi, ngờ hôm nay cô còn dám , lá gan cũng lớn thật. Anh miễn cưỡng dậy: "Giám đốc Lương, báo cáo đang sửa . Đảm bảo tuần cô sẽ thấy bản mới."
Lương Phi : "Nếu quản lý kho thể giải quyết chỉ bằng một bản báo cáo, thì cũng đến mức dọa mà chịu nổi như thế."
Vương Ngọc Quý khựng một bước. Câu ... ý gì? Lương Phi chuyện gì ? Anh xem rốt cuộc cô định trò gì, liền dậy ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-o-giang-nam-muoi-hai-nam/chuong-114-do-ngu.html.]
Lương Phi đầu liếc một cái: "Mang theo máy tính."
Vương Ngọc Quý đành bàn, gom chiếc laptop theo Lương Phi phòng họp.
Lương Phi thẳng trọng tâm: "Anh vì mắng trong cuộc họp ?"
Vương Ngọc Quý khoanh tay n.g.ự.c, mặt đầy vẻ phục: "Không chỉ vì báo cáo mắt ? Mấy thô kệch bọn thì báo cáo gì. Ngày nào cũng bận rộn c.h.ế.t, học cái kiểu cầm báo cáo xoay lãnh đạo như chong ch.óng đó."
Lương Phi bình tĩnh, nhưng một kết luận cực kỳ cay nghiệt: "Vì ngu. Ngu như heo."
Lưng Vương Ngọc Quý cứng đờ, bàn tay siết thành nắm đ.ấ.m, lông mày nhíu c.h.ặ.t, thở như sắp phun tia lửa. Anh đang chuẩn bùng nổ, xả một tràng c.h.ử.i thề thì gõ cửa phòng họp bước . Trương Phượng Thanh, Ngô Mưu Đường, cùng cả nhóm chịu trách nhiệm, ai nấy ôm laptop lượt tiến , dọc hai bên bàn dài.
Trương Phượng Thanh bật thiết trình chiếu, đưa lên màn hình lớn phương án kho thông minh hóa dạng lập thể: bộ vật liệu mã hóa và luân chuyển theo mã, từ đơn đặt hàng, nhập kho, xuất kho, sửa chữa, trả hàng, tất cả đều quản lý dữ liệu theo vòng đời đầy đủ, và kết nối liền mạch với quản lý nhu cầu diện hệ thống.
Lương Phi : "Phương án thảo luận với tầng quản lý cấp cao, sẽ thúc đẩy như dự án mẫu của công ty trong năm, đơn vị sử dụng ý kiến gì ?"
Vương Ngọc Quý xem xong thì mặt tái , môi mím c.h.ặ.t thành một đường. Bọn họ đây từng bàn riêng về kho thông minh hóa lập thể, chỉ là vài đều bác bỏ. Lương Phi kinh nghiệm về sản xuất và quản lý kho, Vương Ngọc Quý tưởng rằng cô thể nắm bắt trọng điểm, ngờ nhanh như đưa phương án và còn nhận sự ủng hộ của lãnh đạo cấp cao.
Vương Ngọc Quý : "Phương án , chỉ là phương án cũng chỉ thể giải quyết độ chính xác của kho, thể nâng cao tỷ lệ sử dụng kho."
Lương Phi : "Anh giải quyết vấn đề độ chính xác . Sau khi quản lý nhu cầu diện đưa lên hệ thống mới giải quyết tỷ lệ sử dụng. Sáu chỉ tiêu cốt lõi trong đ.á.n.h giá kho điều chỉnh trọng , chủ yếu gắn với độ chính xác. Anh những việc kho cần , giám sát và cảnh báo các dữ liệu liên quan."
Vương Ngọc Quý còn lời nào để . Những vấn đề nghĩ đến, Lương Phi đều thể giải quyết, hơn nữa còn nghĩ sâu hơn, chi tiết hơn, ngay cả chỉ tiêu đ.á.n.h giá cũng sửa đổi.
Kết thúc trình bày phương án, Lương Phi bảo nhóm phụ trách ngoài , để Vương Ngọc Quý. Cô lấy mấy tấm ảnh từ trong túi , ném lên bàn: "Anh cho theo dõi , uy h**p ."
Vương Ngọc Quý liếc qua ảnh, lập tức soạt một tiếng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt đổi: "..."
Lương Phi chỉ dựa sáu, bảy phần mà suy đoán là . Giờ phản ứng thì gần như xác thực. Cô lạnh lùng đ.á.n.h giá : "Sao? Dám mà dám nhận ?"
Vương Ngọc Quý trừng mắt Lương Phi, lớn tiếng chất vấn: " lúc nào theo dõi, uy h**p cô hả? Mấy tấm ảnh liên quan gì đến ? Cô độc đoán, bá đạo như thế, ở công ty đắc tội bao nhiêu cô ? cho cô , ở trung tâm vận hành chẳng ai cô ở , chỉ mong cô mau ch.óng cuốn gói cho ."
Lương Phi : "Cho nên mới ngu. Bị xúi giục để con chim đầu đàn. Anh rõ ràng chỗ khó nhất của quản lý nhu cầu diện là ở hai đầu: bộ phận kinh doanh và chuỗi cung ứng, kho chỉ cần xem quản lý nhu cầu diện thể tiến lên . Đẩy thì cố gắng theo, đẩy thì giữ nguyên hiện trạng. Vấn đề của kho thì nhiều, nhưng vấn đề quan trọng nhất. Vốn dĩ chúng thể từ từ mà , nhưng cứ nhảy , xử thì xử ai? dùng sức ép để răn đe rằng nếu quản lý kho thì sẽ bộ. Anh chịu nổi sự răn đe đó, tìm uy h**p . Dĩ nhiên, còn cảm ơn nương tay, thật sự định tay độc ác, chỉ bảo khác hăm dọa cho sợ là . đúng ?"
Đi đến kết luận dễ. Lương Phi chạy nhanh đến cũng thể chạy thoát chiếc xe van, chiếc van tha cho cô một mạng. Con đường cổng khu chung cư dày đặc camera, kẻ theo dõi cô ý thức tránh camera. Nếu Lương Phi thật sự gặp chuyện, Vương Ngọc Quý cũng khó.
Từ phản ứng của Vương Ngọc Quý mà , kiểu chịu sức ép, cũng kẻ lòng độc ác. Ngược , là việc nóng nảy, ngoài mạnh trong yếu, khả năng chịu áp lực kém, chỉ lo mắt mà lo hậu quả.
Cách hiện tại của Lương Phi chính là đang đặt cược khả năng phán đoán của về con .
Trên trán Vương Ngọc Quý đầy mồ hôi, vì quá nôn nóng nên kéo thêm nhiều khác lá chắn: "Cô thế nào? Cô tưởng cô tan lúc nào, hôm qua cô lái xe ?"
Lương Phi : "Không cần với mấy chuyện đó. thế nào cả. Anh chuyện ngu, mắng . Mắng xong thì chuyện cần giúp vẫn sẽ giúp , thứ nên cho vẫn sẽ cho . Chuyện hôm nay sẽ truyền ngoài. Đừng dùng mấy thủ đoạn hạ đẳng nữa, hiểu ?"
Vương Ngọc Quý kinh ngạc: "Chỉ thôi?"
Lương Phi : "Chỉ thôi, đến đây kết thúc. Ảnh thì xử lý . Khuyên một câu: bớt qua với mấy ngoài xã hội đó."
Lương Phi còn một câu : đầu óc của Vương Ngọc Quý xoay nổi mấy thứ tam giáo cửu lưu* . Logic của việc lăn lộn ngoài xã hội và logic của việc lăn lộn chốn công sở giống . Người tin bạo lực thì cuối cùng sẽ bạo lực phản .
*tam giáo cửu lưu: tất cả các tầng lớp, đủ loại trong xã hội, từ chính thống đến chính thống, từ đàng hoàng đến giang hồ, từ trí thức đến phức tạp.
Nói xong, Lương Phi cầm máy tính bước khỏi phòng họp, lấy điện thoại xem lịch họp thì phát hiện cuộc gọi nhỡ của Chu Bạc Ngôn. Cô tìm một phòng họp trống, đẩy cửa và gọi điện cho Chu Bạc Ngôn.
Tối qua, Chu Bạc Ngôn cảm thấy Lương Phi gì đó . Sáng nay, khi hệ thống quản gia thông minh nhắc rằng Lương Phi ngoài, liền mở theo dõi camera trong nhà.
Trong màn hình, Lương Phi bước cửa, đóng cửa , còn đầu kiểm tra xem khoá tự động khóa . Cô vứt túi đựng laptop xuống, ngẩng đầu xoa cổ, sắc mặt kém. Đến đoạn , chỉ nghĩ là cô mệt vì công việc.
Cho đến khi thấy Lương Phi mở tủ lạnh lấy nước, đó xem điện thoại. Trên quầy bar lắp camera, góc đối diện thẳng với màn hình điện thoại của cô, thể rõ bức ảnh hiện điện thoại của Lương Phi.
Chu Bạc Ngôn máy, hỏi thẳng luôn: "Tối hôm qua xảy chuyện gì?"
Lương Phi : "Không gì cả, nhớ thôi. Bao giờ về?"
Cô dối, chỉ là nếu cần thiết thì hết, mở rộng phạm vi. Cô đang cố gắng đơn giản hóa một chuyện vốn phức tạp. Những phản ứng khó lường của Chu Bạc Ngôn thể sẽ chuyện rối tung lên một nữa.
Cô hứa với Vương Ngọc Quý rằng sẽ dùng cách của riêng để giải quyết vấn đề. Cô tin năng lực của bản , cũng tin phán đoán của . Cô thể đạt sự đồng thuận với Vương Ngọc Quý, thậm chí thu phục để trở thành của .
Trong điện thoại yên tĩnh, hiểu bầu khí phần đè nén.