Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 97: Người Đặt Trong Đầu Quả Tim, Chỉ Có Thể Chiều Chuộng Thôi

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:19:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vấn Tâm Tông sâu trong nội địa, cách đại dương xa. Anh Bạch Tuộc là yêu thú Hóa Thần kỳ, chắc hẳn sẽ nhanh mãn tải mà về.

 

Thịnh Tịch đắc ý trở về tiểu viện của , chuẩn thỏa từng thứ gia vị, phụ liệu cần thiết cho bữa tiệc hải sản lớn.

 

Trưa hôm , Tiểu Bạch đang phơi nắng ngủ gật ngoài viện bỗng nhiên “gào ô” một tiếng, mãnh liệt nhảy dựng lên.

 

Thịnh Tịch thấy động tĩnh bước ngoài, liền thấy một khối nước lớn đến mức giống như hồ nước bay từ chân trời tới, lao thẳng đến Hàm Ngư Phong của nàng.

 

Tu chân giới đổ mưa đều cuồng dã bất kham như ?

 

Thịnh Tịch cưỡi lên Tiểu Bạch bay lên định bỏ chạy, bỗng nhiên thấy bên “hồ nước” di động một điểm đen, thế mà là Anh Bạch Tuộc đang nâng cả hồ nước.

 

Ánh nắng xuyên qua mặt nước lấp lánh, hắt xuống Hàm Ngư Phong từng vệt sáng, chiếu rọi tiểu viện của Thịnh Tịch giống như thủy tinh cung đáy biển.

 

Anh Bạch Tuộc ném khối nước lên bầu trời phía Hàm Ngư Phong, đáp xuống bên cạnh Thịnh Tịch: “Ta mang một vùng biển về, ngươi xem cá nào ăn .”

 

Anh Bạch Tuộc trâu bò!

 

Quả hổ là tu sĩ Hóa Thần kỳ năng lực dời non lấp biển!

 

“Siêu tuyệt!” Thịnh Tịch nhịn giơ ngón tay cái lên với , cưỡi Tiểu Bạch bay lên khối nước.

 

Trong làn nước trong vắt lờ mờ thể thấy những đàn cá bơi lội với đủ hình dáng khác , ngoài mực ống mà Thịnh Tịch đặc biệt nhắc tới, còn đủ loại cá biển thơm ngon, các loại sò, tôm hùm, cua.

 

Thịnh Tịch vui sướng vô cùng, săn vài con cá biển thích ăn, gọi các sư cùng qua ăn tiệc hải sản lớn.

 

Một đám vui vẻ tụ tập ăn uống, ngay cả Kính Trần Nguyên Quân và Quy Trưởng lão cũng hành động của Anh Bạch Tuộc kinh động, cùng trong viện dùng bữa trò chuyện.

 

Biết vùng biển thể luôn đặt ở Hàm Ngư Phong, bất cứ lúc nào cũng hải sản tươi ngon nhất để ăn, Thịnh Tịch hạnh phúc đến sủi bọt, từ trong Tu Di giới móc một con thú bông đưa cho Anh Bạch Tuộc: “Anh Bạch Tuộc, cảm ơn nha. Bé Hải Miên Bảo Bảo tặng , coi như là một chút tâm ý của . Sau thể luôn ở bên cạnh nha.”

 

Bé Hải Miên Bảo Bảo đội mũ, mặc đồng phục nhân viên, là do Thịnh Tịch lúc rảnh rỗi việc gì tự tay may.

 

Anh Bạch Tuộc bóp bóp con thú bông mềm mại, gật đầu, coi như nhận.

 

Tiêu Ly Lạc mà thèm thuồng: “Tiểu sư , cũng .”

 

“Đây là Hải Miên Bảo Bảo công ở Giải Bảo Vương. Nếu , lát nữa cho một bản Hải Miên Bảo Bảo ở nhà.” Thịnh Tịch .

 

Tiêu Ly Lạc hiểu sự khác biệt giữa hai loại , nhưng chỉ cần cho , liền vui: “Được nha nha. , Giải Bảo Vương mà là cái gì ? Lần hỏi .”

 

“Một loại mỹ vị tuyệt thế đáy biển.” Thịnh Tịch bưng một chiếc hamburger tự chế, tràn đầy mong đợi đưa đến mặt Anh Bạch Tuộc, “Anh Bạch Tuộc, nếm thử xem Giải Bảo Vương của chính tông .”

 

Anh Bạch Tuộc tự giác giúp gì: “Ta từng ăn thức ăn của nhân tộc.”

 

Thịnh Tịch thật thất vọng: “Ta còn mò mẫm công thức của Giải Bảo Vương nữa.”

 

Anh Bạch Tuộc chần chừ một lát, c.ắ.n một miếng Giải Bảo Vương phiên bản Thịnh Tịch.

 

Bột mì lên men xốp mềm kết hợp với thịt cua biển sâu và rau củ, trộn lẫn với loại nước sốt kỳ lạ, đầu tiên ăn quả thực cảm thấy kỳ lạ, nhưng… cũng khá ngon.

 

Trong ánh mắt mong đợi ướt át của Thịnh Tịch, Anh Bạch Tuộc gật đầu: “Rất chính tông.”

 

Thịnh Tịch lập tức vui vẻ, Bĩ Lão Bản mà chuyện chắc cũng đến chỗ nàng ăn trộm công thức!

 

Nàng vui vẻ phát cho mỗi một cái, Lữ Tưởng hai tay bóp Giải Bảo Vương lời cảm ơn với nàng: “Cảm ơn tiểu sư .”

 

Thịnh Tịch ưỡn cái bụng bia tồn tại lên, ồm ồm giọng sửa lưng: “Từ bây giờ trở , xin hãy gọi là Giải Lão Bản.”

 

Lữ Tưởng: “?”

 

Ôn Triết Minh sớm quen với việc tiểu sư thỉnh thoảng sẽ thốt vài từ ngữ mà bọn họ hiểu, dậy đến bếp bưng đồ ăn mà khôi việc nhà còn kịp bưng tới.

 

Liếc thấy bếp đặt một tấm sắt đen năm vết lõm hình bán nguyệt, tò mò cầm lấy: “Tiểu sư , đây là dụng cụ nhà bếp để ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-97-nguoi-dat-trong-dau-qua-tim-chi-co-the-chieu-chuong-thoi.html.]

“Đây là chảo bạch tuộc viên, chuẩn xong gia vị , chỉ cần bạch—” Thịnh Tịch đang thì nhận điều gì đó, kinh hãi đầu , liền thấy tất cả đều giống như đồng loạt về phía Anh Bạch Tuộc.

 

Anh Bạch Tuộc mặt cảm xúc nàng.

 

Thịnh Tịch chỉ trời thề: “Ta tuyệt đối từng nghĩ tới việc ăn râu bạch tuộc của !”

 

Lần Anh Bạch Tuộc thể khẳng định nàng từng suy nghĩ .

 

Trong sự im lặng quỷ dị, Tiêu Ly Lạc nhỏ giọng hỏi Kính Trần Nguyên Quân: “Sư phụ, bạch tuộc viên ăn ngon ?”

 

“Đừng hỏi bậy!” Quy Trưởng lão vội vàng bịt miệng , kéo .

 

Lúc ngang qua Thịnh Tịch, trong mắt Tiêu Ly Lạc tràn đầy sự khao khát đối với tri thức.

 

Thịnh Tịch cực kỳ nhỏ: “Siêu cấp ngon!” Giọng điệu tràn đầy sự hoài niệm và khao khát.

 

Bàn tay còn trống của Quy Trưởng lão vội vàng bịt luôn miệng nàng .

 

Kính Trần Nguyên Quân bất đắc dĩ hai , day day xương mày, đang định mở miệng, Anh Bạch Tuộc một bước với Thịnh Tịch: “Ta độc.”

 

Hắn đặc biệt nghiêm túc, sợ Thịnh Tịch tin, tay trái hóa thành xúc tu, đến mặt Thịnh Tịch, “Nhìn thấy những đốm đỏ ? Điều đại diện cho bạch tuộc độc, ăn .”

 

Thịnh Tịch đẩy tay Quy Trưởng lão , vô cùng kinh ngạc: “Lẽ nào chính là Lam Hoàn Chương Ngư lừng danh đỉnh đỉnh trong truyền thuyết?”

 

Quy Trưởng lão tự nhận cũng khá hiểu về yêu thú, từng qua danh tiếng của Lam Hoàn Chương Ngư: “Nổi tiếng như thế nào?”

 

Thịnh Tịch: “Thường xuyên nhận nhầm là bạch tuộc độc bưng lên bàn ăn, gây tranh cãi sôi nổi, vì mà nổi tiếng.”

 

Quy Trưởng lão vội vàng bịt miệng nàng nữa.

 

Hắn ngay cái miệng của con bé ham ăn thốt từ nào mà!

 

Kính Trần Nguyên Quân kinh ngạc: “ là một cách nổi tiếng kỳ lạ nhỉ.”

 

Lữ Tưởng chứng cứ, nhưng luôn cảm thấy sư phụ đang châm ngòi thổi gió, nỗ lực cứu cái mạng ch.ó của tiểu sư : “Anh Bạch Tuộc màu đỏ, màu xanh, chắc là Lam Hoàn Chương Ngư .”

 

Quy Trưởng lão liên tục hùa theo: “ đúng đúng, màu sắc cũng đúng, chắc chắn Lam Hoàn Chương Ngư.”

 

Thịnh Tịch giành tự do nhiệt tình phổ cập kiến thức cho bọn họ: “Nấu chín thì sẽ thành màu đỏ thôi, nếu lăn qua một vòng trong nồi lẩu dầu đỏ, thì ngon đến mức bùng nổ—”

 

Lần chỉ Quy Trưởng lão, Uyên Tiện cũng nhịn bịt miệng Thịnh Tịch, đồng thời chân thành xin Anh Bạch Tuộc: “Xin , đầu óc tiểu sư bình thường.”

 

Lữ Tưởng và Ôn Triết Minh đồng loạt cúi đầu: “ , vẫn đang trong giai đoạn điều trị, t.h.u.ố.c vẫn dừng.”

 

Anh Bạch Tuộc nhịn xuống xúc động cuốn Thịnh Tịch lên, thu hồi xúc tu.

 

Nếu hai ngày đặt Thịnh Tịch trong lòng, lúc lẽ nhét Thịnh Tịch bụng .

 

Một thể giúp chống đỡ lôi kiếp Hóa Thần kỳ, quả nhiên bình thường cho lắm.

 

Quy Trưởng lão thần sắc lúng túng giải thích: “Ngươi đừng để trong lòng, đứa trẻ Thịnh Tịch chính là như , miệng tâm…”

 

Nói xong, bỗng nhiên cảm thấy cụm từ “ miệng tâm” cực kỳ giống đang miêu tả cái đứa vô tâm Thịnh Tịch chỉ càn quét đồ ăn , đành sửa lời, “Ý là Thịnh Tịch tuyệt đối ý ăn ngươi. Với chút tu vi của con bé, dám suy nghĩ đó chứ?”

 

Anh Bạch Tuộc khẳng định : “Nàng dám.”

 

Thịnh Tịch sức lắc đầu, nàng chỉ nhặt một chút râu bạch tuộc rụng xuống thôi, tuyệt đối suy nghĩ ăn bản thể của Anh Bạch Tuộc.

 

Anh Bạch Tuộc thần thái như thường: “Trên thế đạo sinh tồn tiếp, từ xưa đến nay đều là yêu thú ăn thịt , ăn yêu thú. Không gì đáng để tranh cãi cả.”

 

Đạo lý đều hiểu, nhưng tiếp tục ở đây, nghi ngờ Thịnh Tịch sẽ nhịn chia sẻ với một trăm cách chế biến bạch tuộc.

 

Cái thì thể nhịn .

 

 

Loading...