Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 767: Vĩ Thanh

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngôn Triệt vểnh tai lén nơi giấu bảo vật của sư phụ, nhắm chuẩn cơ hội xán gần, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Sư nương hảo.”

 

“Ngoan.” Cẩm Họa xoa xoa cái đầu nhỏ của .

 

Ngôn Triệt hai mắt sáng lấp lánh chằm chằm nàng.

 

Cẩm Họa sửng sốt một chút, đoán suy nghĩ của , lấy một túi linh thạch từ trong Tu Di giới mà Kính Trần Nguyên Quân nộp lên: “Cho ngươi, quà gặp mặt của sư nương.”

 

“Cảm ơn sư nương!” Ngôn Triệt vui vẻ xoay vòng vòng.

 

Sư nương siêu hiểu luôn!

 

Tiêu Ly Lạc thấy thế vội vàng xán tới, siêu cấp ngoan ngoãn: “Sư nương hảo.”

 

Cẩm Họa cũng cho một túi linh thạch: “Đây là của ngươi.”

 

Tiêu Ly Lạc dõng dạc cảm tạ: “Cảm ơn sư nương!”

 

Lữ Tưởng và Ôn Triết Minh theo sát phía , đều nhận quà gặp mặt.

 

Thịnh Tịch vội vàng kéo Uyên Tiện qua: “Dì , chào dì.”

 

Uyên Tiện vốn đang do dự nên gọi là gì, thấy lời Thịnh Tịch, đúng lúc Cẩm Họa về phía , căng thẳng, cũng mở miệng theo: “Dì , chào dì.”

 

Cẩm Họa “phụt” một tiếng, cũng cho mỗi một túi linh thạch.

 

Uyên Tiện ngoan ngoãn nộp túi linh thạch cho Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch đắc ý cất .

 

Đại sư đúng là hình mẫu hiền phu, thật tự giác.

 

Phượng Tam cảnh , luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.

 

Quá đúng .

 

Ngôn Triệt cũng cùng cảm nhận, cũng thấy đúng: “Đại sư , đưa túi linh thạch cho tiểu sư đưa cho ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân kéo đang định xán tới : “Người khác.”

 

Ngôn Triệt siêu cấp hiểu: “Có gì khác chứ? Đệ cũng là sư mà!”

 

Di Minh bối rối .

 

Đây là sư ?

 

?

 

Phượng Tam chợt thấy bàn tay mười ngón đan xen của Thịnh Tịch và Uyên Tiện, lập tức cảm thấy : “Các ngươi đang ?”

 

Tiếng quát giận dữ khiến giật nảy .

 

Thịnh Tịch chột giấu đôi bàn tay đang đan lưng: “Không gì cả.”

 

Cục cưng ngoan vì một tên cẩu nam nhân mà dối !

 

Phượng Tam tức giận: “Buông tay !”

 

Thịnh Tịch rụt rè buông tay, lúc sắp tách thì Uyên Tiện nắm lấy.

 

Hắn đè nén sự thấp thỏm trong lòng, lấy hết can đảm thẳng Phượng Tam: “Tiền bối, Tiểu Tịch và …”

 

Phượng Tam : “Ngươi câm miệng. Tiểu Tịch, qua đây.”

 

Kính Trần Nguyên Quân chắn mặt: “Phượng Tam, đừng hung dữ như . Bọn trẻ lớn , suy nghĩ riêng của chúng.”

 

Phượng Tam tức tối lườm một cái: “Đó là cháu nội ngươi, đương nhiên ngươi vui !”

 

Kính Trần Nguyên Quân cong khóe môi: “Uyên Tiện coi như là cháu nội , và Tiểu Tịch thành , ngươi là nhạc trượng của , cùng bối phận với Phục Tiêu. Ta chịu thiệt một chút, coi như ngươi lớn hơn. Di Minh, gọi ca .”

 

Di Minh cố nhịn , ngoan ngoãn gọi Phượng Tam một tiếng: “Ca.”

 

Phượng Tam: “?”

 

“Ngươi tính bối phận kiểu gì ? Coi như lớn hơn, tại Di Minh gọi là ca?”

 

Kính Trần Nguyên Quân sách mách chứng: “Theo thứ tự, ngươi xếp Di Minh, là . Ta chịu thiệt coi như ngươi lớn hơn, cho nên Di Minh gọi ngươi là ca.”

 

Đã lúc mà vẫn quên chiếm tiện nghi của , Quân Ly ngươi đúng là cẩu mà!

 

Phượng Tam giơ lên một quả cầu Phượng Hoàng Hỏa siêu to khổng lồ, định siêu độ vật lý cho Kính Trần Nguyên Quân.

 

Cẩm Hàm vội vàng kéo , kinh ngạc đ.á.n.h giá Thịnh Tịch và Uyên Tiện.

 

Những hình ảnh hai chung sống xẹt qua trong đầu nàng, Cẩm Hàm cuối cùng cũng gì, chỉ mỉm : “Các con vui là .”

 

Bình thường Thịnh Tịch dùng câu để trào phúng khác, nhưng cùng một câu thốt từ miệng Cẩm Hàm, mang theo lời chúc phúc và sự an ủi, nàng chỉ cảm thấy vui mừng.

 

“Cảm ơn nương !” Thịnh Tịch vui vẻ nhào lòng nàng.

 

Bên cạnh Uyên Tiện trống rỗng, nhưng trái tim an định: “Đa tạ tiền bối.”

 

Ngập ngừng một chút, với Phượng Tam, “Vãn bối sẽ bảo vệ Tiểu Tịch.”

 

Phượng Tam hừ lạnh một tiếng, tỏ thái độ.

 

Những hiểu rõ đều đây là ngầm đồng ý .

 

Uyên Tiện màng sống c.h.ế.t đưa Thịnh Tịch từ trong bản thể Thiên Đạo trở về, chỉ riêng điểm thôi đủ thấy tấm lòng của .

 

Phượng Tam chỉ vì quá kinh ngạc nên nhất thời thể chấp nhận, chứ là con chim ngang ngược đạo lý.

 

Bên Ngôn Triệt đếm đếm món quà gặp mặt Cẩm Họa tặng, cuối cùng cũng đắc ý xong, ánh mắt rơi Di Minh.

 

“Sư phụ, ?” Ngôn Triệt hỏi.

 

Kính Trần Nguyên Quân về phía Di Minh: “Phục Tiêu Lữ Vô Vi khống chế ?”

 

Trong mắt Di Minh lóe lên một tia mất mát, khẽ gật đầu: “Vâng. Ta phát hiện quá muộn, lúc nhận điều thì ngay cả đại tẩu cũng t.ử nạn.”

 

Kính Trần Nguyên Quân thở dài, thêm gì nữa.

 

Đứa trẻ do nuôi lớn , Di Minh loại vong ân phụ nghĩa.

 

Năm đó sự việc xảy đột ngột, che giấu tung tích, tránh tai mắt của Thiên Đạo, tiện trực tiếp tìm Di Minh đối chất.

 

qua quan sát ngầm, Ma Giới sự cai trị của Di Minh đang phát triển theo hướng lên, liền đoán cái c.h.ế.t của Phục Tiêu vấn đề.

 

Bức bách bởi tình thế, chỉ thể tạm gác chuyện , về Đông Nam Linh Giới chờ đợi tiểu phượng hoàng trở về.

 

Nay Lữ Vô Vi c.h.ế.t, thù lớn báo, cũ cũng thể sống .

 

Mối thù hận trong lòng Uyên Tiện từ từ tan biến, trầm mặc .

 

Thịnh Tịch giơ ngón tay cái với Di Minh: “Ca ca ngoài việc sống ch.ó , còn 'cẩu' (núp lùm chờ thời) nha.”

 

Di Minh: “… Cô đang trào phúng đấy ?”

 

Thịnh Tịch lắc đầu: “Đang khen đó.”

 

Di Minh mặt lạnh tanh: “Ta tin.”

 

Biết là nhà , sư phụ ở đây, Ngôn Triệt mạnh dạn hẳn lên.

 

Hắn ném một viên đan d.ư.ợ.c miệng, chạy đến mặt Di Minh, giọng mềm mại ngọt ngào hỏi: “Ca ca hảo. Ca ca thật lợi hại, ca ca đều là Đại Thừa kỳ , nhất định gia tài kếch xù lắm nhỉ?”

 

Những khác từng thấy Ngôn Triệt rớt liêm sỉ như đều trợn tròn mắt.

 

Kính Trần Nguyên Quân lặng lẽ đỡ trán, dường như còn mặt mũi nào ai.

 

Hắn chỉ là giới hạn cuối cùng thấp, chứ giới hạn cuối cùng.

 

Di Minh cảm thấy tiểu t.ử ý : “Có gì cứ .”

 

Ngôn Triệt khuôn mặt bẽn lẽn, nhưng lời thẳng thắn: “Lúc tiểu sư nhập môn, mỗi sư chúng đều tặng nhiều nhiều quà. Ca ca nhập môn chúng , nhất định cũng chuẩn nhiều nhiều quà cho chúng đúng ?”

 

Di Minh: “…”

 

Hóa là đến tống tiền?

 

“Ngươi gì?” Di Minh hỏi.

 

Ngôn Triệt tủi : “Ca ca thể trả Diệt Thần Phù hỏng cho Triệt Triệt ?”

 

Di Minh nhớ một chút mới nhớ Ngôn Triệt đang đến cái gì, lặng lẽ đưa cho một tấm Diệt Thần Phù: “Ngươi ăn cho đàng hoàng.”

 

“Cảm ơn ca ca! Triệt Triệt thể quà gặp mặt ca ca tặng ?” Ngôn Triệt tiếp tục ngọt ngào hỏi.

 

Di Minh vội vàng đưa cho một cái túi trữ vật bảo cút , đồng thời hỏi Kính Trần Nguyên Quân: “Hắn rốt cuộc là nam nữ?”

 

Tu sĩ Đại Thừa kỳ nhãn lực , Di Minh thấy Ngôn Triệt là một con trai.

 

Ngôn Triệt là sư , hơn nữa còn nũng hơn cả Thịnh Tịch.

 

là Đại Thừa kỳ, Di Minh cũng từng thấy con trai nào như .

 

Lần đầu tiên nảy sinh hoài nghi đối với phán đoán của .

 

Kính Trần Nguyên Quân kịp trả lời, Ngôn Triệt ôm túi trữ vật chút suy nghĩ mở miệng: “Vì linh thạch, Triệt Triệt thể là nam cũng thể là nữ nha.”

 

Kính Trần Nguyên Quân b.úng tay một cái, cấm ngôn cái thứ mất mặt .

 

Tiêu Ly Lạc vốn định học theo bóp giọng gọi ca ca run lên một cái, nửa ngày dám mở miệng.

 

Di Minh thấy căng thẳng như trời trồng mặt , nhớ bộ dạng đám xin quà gặp mặt từ Cẩm Họa, tự giác đưa cho Tiêu Ly Lạc một cái túi trữ vật.

 

Tiêu Ly Lạc mừng rỡ: “Cảm ơn ca ca!”

 

Lữ Tưởng mong đợi ngại ngùng xán tới, vẻ mặt ngoan ngoãn.

 

Di Minh cũng đưa một cái túi trữ vật.

 

Hắn phát cho mỗi sư Thịnh Tịch một cái, đỡ cho đám đều học theo Ngôn Triệt hổ.

 

Đến lượt Uyên Tiện, Di Minh lấy hai túi linh thạch.

 

Ngôn Triệt ghen tị quá.

 

Hắn cấm ngôn phát tiếng , chỉ thể điên cuồng hiệu, chất vấn Di Minh tại cho Đại sư hai phần quà gặp mặt.

 

Tiêu Ly Lạc an ủi : “Đại sư là cháu nội, bối phận nhỏ, lấy nhiều một chút là bình thường.”

 

Uyên Tiện đột nhiên nhận món quà nữa.

 

Di Minh chỉ túi trữ vật bên , với Uyên Tiện: “Đây là di vật của cha ngươi.”

 

Cổ họng Uyên Tiện nghẹn , cầm hai cái túi trữ vật trong tay, cảm thấy nặng tựa thái sơn.

 

Niềm vui đoàn tụ dần lắng xuống, ánh mắt đổ dồn Thiên Đạo chi lực đang lơ lửng trung.

 

“Tiểu Tịch, cô chia cắt những thứ gì?” Anh Bạch Tuộc hỏi.

 

Nhóm Phượng Tam ít nhiều cũng đoán một chút suy nghĩ của Thịnh Tịch, bây giờ nàng bình an trở về, để nàng giải thích.

 

Thịnh Tịch hì hì: “Suy nghĩ của đơn giản, sở dĩ Thiên Đạo Cún Con trở nên khó đối phó như , là vì nó là Thiên Đạo duy nhất của tu chân giới.”

 

“Sư phụ lợi dụng âm mưu quỷ kế, đ.á.n.h cắp chúng sinh chi lực cho , mới giúp chúng sức đ.á.n.h một trận với Thiên Đạo Cún Con.”

 

Kính Trần Nguyên Quân nhỏ với Ôn Triết Minh: “Về nhà, sắp xếp lớp văn hóa cho sư ngươi .”

 

Ôn Triết Minh tỏ vẻ hiểu.

 

Thịnh Tịch chú ý đến chuyện , tiếp tục : “Ta chia cắt Thiên Đạo chi lực, như cho dù ác niệm tràn ngập bộ bản thể Thiên Đạo, thì sức mạnh cũng tương đối hạn chế.”

 

“Hơn nữa, Thiên Đạo của một Linh Giới nào đó ác niệm ăn mòn, Thiên Đạo của các Linh Giới khác vẫn còn thiện niệm, tu sĩ thể mượn đó để đối phó với Thiên Đạo ác niệm ăn mòn.”

 

“Đương nhiên, nhất là đừng để Thiên Đạo ác niệm ăn mòn.”

 

Lòng đều hai niệm thiện ác, cần ngừng tiếp nhận sự dẫn dắt đúng đắn.

 

Nếu giống như Chính Nam Linh Giới chỉ kẻ ác mới thể sống sót, thế giới sớm muộn gì cũng tiêu tùng.

 

“Ta hy vọng các Linh Giới đều lập những quy tắc thỏa đáng, hướng con đến cái thiện.”

 

“Ta hy vọng trẻ nhỏ dạy dỗ, già phụng dưỡng. Thiện ác báo, thiên lý rành rành.”

 

Chỉ cần thiện niệm của chúng sinh chiếm đa , thì thể áp chế ác niệm bên trong bản thể Thiên Đạo.

 

Sở dĩ Thiên Đạo Cún Con ác hóa thành bộ dạng đó, là vì quyền lực bành trướng vô hạn, tích tụ lâu ngày khó sửa.

 

Mọi đều ý kiến gì với đề nghị của Thịnh Tịch.

 

Trật tự quy tắc của Ma Giới và Đông Nam Linh Giới còn tạm , thể lấy đó cơ sở để ngừng thiện.

 

Chính Nam Linh Giới phong khí bất chính, nhưng vũ lực tuyệt đối, tu sĩ dù giỏi chinh chiến đến , cũng thể trở nên giỏi ca múa.

 

Chỉ là để ai mới là vấn đề.

 

Di Minh chắc chắn trấn thủ Ma Giới, Phượng Tam và Cẩm Hàm chấn chỉnh Phượng Hoàng Phúc Địa, Kính Trần Nguyên Quân và Cẩm Họa thì thiên về việc ở Đông Nam Linh Giới.

 

Những tu sĩ Đại Thừa kỳ thuộc phe họ đều Linh Giới riêng trấn thủ.

 

Sau khi Thiên Đạo mới sinh , những Linh Giới vốn dĩ sức sống của họ thể từ từ hồi phục.

 

Một khi hồi phục, sẽ ý chí chúng sinh mới đời.

 

Họ ở đó để dẫn dắt bộ phận chúng sinh .

 

Còn về Tương Liễu và Cố Ngật Sơn, ngay cả Thịnh Tịch cũng yên tâm phái họ .

 

nàng cách: “Để Lục Tông của Đông Nam Linh Giới mở chi nhánh .”

 

bây giờ cũng cần giữ trận nữa, các Thái Thượng trưởng lão Hợp Thể kỳ của Đông Nam Linh Giới đều thể về tông môn dưỡng lão.

 

Chỉ với đám gà mờ ở Chính Nam Linh Giới, các trưởng lão Hóa Thần kỳ của Đông Nam Linh Giới thể càn quét hết .

 

Những trưởng lão Hợp Thể kỳ qua đó linh vật, phụ trách trấn giữ là , coi như là đổi chỗ dưỡng lão.

 

Hơn nữa hành động thể giúp họ mở rộng địa bàn, Lục Tông sẽ đồng ý.

 

Mọi bàn bạc sơ qua, đang định rời , Vân Sam mãi đợi Di Minh và Thủy Kinh Vũ trở về liền từ Ma Giới bay tới xem xét tình hình.

 

Thấy nhiều tu sĩ cao giai như , còn Thịnh Tịch, Vân Sam hận thể đầu bỏ .

 

đến , chào hỏi một tiếng, dám rời .

 

Hắn rụt rè tiến lên hành lễ: “Tham kiến bệ hạ, tham kiến các vị tiền bối, tham kiến tiểu tổ tông.”

 

Thịnh Tịch hài lòng với sự thức thời của , vỗ vai Vân Sam, thấm thía với : “Ăn chút đồ ngon .”

 

Vân Sam lập tức nhớ tới lời hào ngôn hố ca ca của cô em gái ruột, trực tiếp phản ứng gầm lên: “Ta thật sự ăn cái thứ đó! Thật đấy!”

 

“Ta hiểu hiểu.” Thịnh Tịch gật đầu, nhưng giọng điệu thế nào cũng giống như là hiểu.

 

Vân Sam trực tiếp chọc tức bỏ chạy.

 

Di Minh khẽ một tiếng, nhận thấy ánh mắt Thịnh Tịch về phía , lập tức sầm mặt .

 

Hắn vẫn còn nhớ nếu Thủy Kinh Vũ nhanh tay, kịp thời bịt miệng Thịnh Tịch , cũng bại danh liệt giống như Vân Sam .

 

Thịnh Tịch xán tới, ngọt ngào hỏi: “Ca ca ăn đồ ngon ?”

 

Di Minh lùi một bước lớn, giữ cách với nàng, nghiêm khắc từ chối: “Không ăn.”

 

“Đừng tuyệt tình như chứ, đây thật sự là đồ ngon, tự tay đấy.” Thịnh Tịch lấy một hũ tương ớt tự to đùng.

 

Kính Trần Nguyên Quân bất giác cong khóe môi.

 

Ma Giới ớt, Ma tộc vì vị giác nhạy bén nên cũng từng ăn loại thức ăn cay nồng .

 

Di Minh càng là khi tích cốc từng ăn bất kỳ thức ăn nào nữa, nhất thời nhận tương ớt trong tay Thịnh Tịch là cái gì.

 

Hắn bối rối Kính Trần Nguyên Quân: “Đây là cái gì?”

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm : “Đồ ngon đấy, Uyên Tiện đặc biệt thích ăn.”

 

Hai má Uyên Tiện ửng đỏ.

 

Tiêu Ly Lạc giơ tay biểu quyết: “Ta chứng! Lần chúng ăn lẩu, Đại sư một một ăn hết hai bình lớn!”

 

Đám Ngôn Triệt nhao nhao gật đầu: “Đại sư siêu thích luôn!”

 

Di Minh hồ nghi Uyên Tiện.

 

Uyên Tiện chần chừ một chút, lặng lẽ gật đầu: “Tương tiểu sư , thật sự ngon.”

 

Hóa chỉ là tương thôi .

 

Di Minh yên tâm, tâm trạng vui vẻ nhận lấy.

 

Thịnh Tịch chân thành nhắc nhở : “Phải nuốt ực một cái mới ngon nha.”

 

Di Minh gật đầu tỏ vẻ hiểu, trong sự cổ vũ của Thịnh Tịch, mở nắp nuốt ực một cái.

 

Cảm giác cay nồng từng bùng nổ trong khoang miệng, Di Minh cảm thấy thấy đại ca đại tẩu đang vẫy tay với .

 

Cay thật đấy.

 

Tiểu Tịch cô đúng là cẩu thật đấy.

 

 

Ba vạn năm , khi Cẩm Họa và Di Minh giao thủ, ai nhường ai.

 

nàng nhạy bén nhận chuyện đúng, đoán chỉ c.h.ế.t , Di Minh mới thể lui quân.

 

Thế là trong lúc trọng thương nàng giả c.h.ế.t thoát chiến, tránh sự truy sát của Thiên Đạo.

 

Sau đó, thần hồn của nàng chui trong ngọc bội, còn xác thì giấu riêng lòng đất Vấn Tâm Tông.

 

Nơi đó ngoài nàng và Quân Ly ai , là một nơi tuyệt đối an .

 

Nếu Thịnh Tịch xuất hiện, theo cốt truyện nguyên tác, Thịnh Như Nguyệt vì lấy “Thanh Thương Quyết” chỉnh, sẽ nhân lúc Kính Trần Nguyên Quân mặt, thâm nhập lòng đất Vấn Tâm Tông, hút cạn bộ linh lực trong xác Cẩm Họa, mượn cơ hội đó lấy kiếm pháp chỉnh.

 

Những năm nay Kính Trần Nguyên Quân quanh năm suốt tháng trấn thủ trong Vấn Tâm Tông, chính là để canh giữ xác Cẩm Họa.

 

Hắn cũng từng dốc hết sức lực tìm kiếm thần hồn Cẩm Họa, nhưng Cẩm Họa giấu quá kỹ, chẳng thu hoạch gì.

 

Cho đến khi phát hiện công pháp của Thịnh Tịch tự động vận hành, liền hiểu tất cả.

 

Trên đường về Đông Nam Linh Giới, Cẩm Họa với Thịnh Tịch: “Sau thể giúp con tu luyện nữa , con tự cố gắng thôi.”

 

Thịnh Tịch cảm thấy thật khó quá : “Con đều từng Thiên Đạo , còn tu luyện ?”

 

“Phải chứ. Muội xem Thiên Đạo Cún Con kìa, chính vì lười biếng tu luyện nên mới xử đấy.” Ôn Triết Minh nghiêm túc .

 

Thịnh Tịch đeo lên chiếc mặt nạ đau khổ: “ “Thanh Thương Quyết” khó lắm! Mọi đều là kiếm tu, kiếm quyết của Đại sư và Ngũ sư đơn giản hơn nhiều!”

 

Tiêu Ly Lạc chấp nhận đ.á.n.h giá : “Kiếm quyết của cũng khó lắm đấy!”

 

Thịnh Tịch: “Thế cũng đơn giản hơn “Thanh Thương Quyết”!”

 

Tiêu Ly Lạc từng xem qua một chút “Thanh Thương Quyết” do Thịnh Tịch từ trí nhớ, tỏ ý đồng tình với điều .

 

Cẩm Hàm giải thích: “Sở dĩ “Thanh Thương Quyết” khó như , là vì nó thực chất là một bộ kiếm quyết sai bét.”

 

Thịnh Tịch sửng sốt: “ bét?”

 

Cẩm Hàm gật đầu: “Hai chúng sinh trong một gia đình thư hương ở phàm giới, cha đều là phàm nhân, trong tộc từng ai là tu sĩ.”

 

“Tình cờ cứu một vị tán tu, ông kể cho chúng nhiều sự kỳ bí tráng lệ của tu chân giới.”

 

“Vị tiền bối tu vi hạn, lúc đó chẳng qua chỉ là Trúc Cơ, nhưng đối với phàm nhân mà là sự tồn tại cấp bậc tiên sư .”

 

“Những nội dung ông cái là thật, cái là bịa, còn ít thành phần phóng đại.”

 

đối với chúng , những mù tịt về tu chân giới, tin là thật.”

 

“Trước khi tiền bối qua đời, giao di vật cho chúng . Trong đó một kiến thức tu luyện cơ bản về Dẫn Khí Nhập Thể.”

 

“Hai chúng nhờ đó mà bước lên con đường tu tiên.”

 

Cẩm Họa mỉm , tiếp lời: “Vì hướng dẫn đúng đắn, lúc hai chúng thành công Dẫn Khí Nhập Thể, đều còn thứ gọi là linh căn.”

 

““Thanh Thương Quyết” là do chúng dựa tàn thiên kiếm quyết trong di vật của tiền bối tự ngộ .”

 

“Lúc đó cứ tưởng cuốn kiếm quyết rách nát đó là mật bảo tuyệt thế gì, khi thực sự bước chân tu chân giới, mới đó chỉ là kiếm pháp bình thường nhất thể mua bằng vài khối trung phẩm linh thạch ở cửa hàng.”

 

Nhắc chuyện xưa, hai tỷ đều cảm khái: ““Thanh Thương Quyết” cũng coi như là sai cái lý của sai, trong vô cái sai, một con đường uy lực cường đại.”

 

Thịnh Tịch lặng lẽ giơ ngón tay cái cho nương và dì: “Hai đúng là thiên tài tuyệt thế, con nhất định là giống hai .”

 

Mọi bật .

 

Tiêu Ly Lạc tò mò hỏi: “Tiểu sư bây giờ là tu vi gì?”.

 

Kính Trần Nguyên Quân suy nghĩ : “Nếu động đến Thiên Đạo chi lực, Tiểu Tịch ít nhất là Hóa Thần kỳ. Nếu động đến…”

 

Câu Lữ Tưởng , giơ bàn tay nhỏ bé lên giành trả lời: “Tiểu sư chính là Thiên Đạo Cún Con!”

 

Thịnh Tịch: “…”

 

Thiên Đạo Cún Con tuy c.h.ế.t, nhưng Ngài sống mãi trong lòng mỗi .

 

Đoàn trở về Đông Nam Linh Giới, những con phượng hoàng hồi sinh nhận vợ chồng Phượng Tam trở về, đều nhao nhao bay khỏi lãnh địa đến nghênh đón: “Tộc trưởng! Phu nhân!”

 

Niết Bàn chi lực của Thịnh Tịch chỉ đủ để họ hồi sinh, thể giúp họ khôi phục thời kỳ thịnh.

 

May mà hai vị tu sĩ Đại Thừa kỳ trấn thủ ở đây, ai dám coi thường Phượng Hoàng tộc.

 

Nhìn những tộc nhân khôi phục sức sống, Phượng Tam lộ nụ , giới thiệu Thịnh Tịch với họ: “Đây là con gái của và A Hàm, Tiểu Tịch.”

 

“Chào !” Thịnh Tịch vẫy vẫy bàn tay nhỏ, vui vẻ chào hỏi .

 

Mặc dù các phượng hoàng đều duy trì nguyên hình, nhưng dựa trực giác của một đứa mê cái , nàng mỗi một con đều trông .

 

Các phượng hoàng cũng vui khi gặp nàng, nhao nhao tiến lên chào hỏi nàng.

 

Những phượng hoàng mới hồi sinh, vẫn cụ thể xảy chuyện gì, nhiều thắc mắc, đều cần Phượng Tam chỉ dẫn.

 

Sau khi quen sơ qua với tộc nhân, Thịnh Tịch liền theo Kính Trần Nguyên Quân tiến Đông Nam Linh Giới .

 

Cẩm Họa đến nay vẫn là trạng thái thần hồn, mau ch.óng trở về xác, mới thể khôi phục tu vi.

 

Kính Trần Nguyên Quân hộ pháp cho nàng, việc bàn bạc với Lục Tông về việc đến Chính Nam Linh Giới mở chi nhánh, liền rơi lên đầu Thịnh Tịch.

 

Mọi tụ tập ở Vô Song Tông.

 

Khi nhóm Thịnh Tịch đến nơi, các Thái Thượng trưởng lão Hợp Thể kỳ của các tông giải thích cho các trưởng lão về dị biến cách đây lâu.

 

Thịnh Tịch suy nghĩ của , Lục Tông đều ủng hộ.

 

Chỉ là Lăng Phong Tiên Quân chút sầu não.

 

Địa bàn mở rộng là chuyện , nhưng điều đó cũng nghĩa là tiêu tốn nhiều linh thạch hơn.

 

Họ là cường đạo lấy chiến nuôi chiến, giai đoạn đầu mở rộng lãnh thổ cần đổ ít linh thạch.

 

Mà Vô Song Tông thiếu nhất chính là linh thạch.

 

Nhìn bộ dạng mừng rối rắm của Lăng Phong Tiên Quân, Thịnh Tịch đoán thiếu linh thạch, : “Tiên Quân, một chủ ý kiếm tiền , ngài thử ?”

 

“Chủ ý gì?” Lăng Phong Tiên Quân hai mắt sáng rực xán tới.

 

Thần Tài gia sắp phát đơn hàng lớn gì cho đây?

 

Không chỉ Lăng Phong Tiên Quân, các trưởng lão của mấy tông khác cũng vểnh tai lên, xán tới dụng tâm lén.

 

Kết quả câu đầu tiên của Thịnh Tịch phá vỡ giấc mộng phát tài theo của họ.

 

Thịnh Tịch với Lăng Phong Tiên Quân: “Ngài thể mang Kiếm Trủng của Vô Song Tông bán lấy linh thạch.”

 

Lăng Phong Tiên Quân nén đau từ chối: “Không , Kiếm Trủng là nền móng của Vô Song Tông.”

 

Thịnh Tịch hiệu cho bình tĩnh: “Ta bảo ngài bán Kiếm Trủng, là bảo ngài bán cơ hội Kiếm Trủng chọn linh kiếm.”

 

Lăng Phong Tiên Quân liên tục xua tay: “Không , linh kiếm trong Kiếm Trủng mỗi một thanh đều trân quý, đều để cho t.ử Vô Song Tông, thể bán cho ngoài.”

 

Thịnh Tịch hỏi T.ử Hằng Tôn giả: “Tôn giả, xin hỏi Vô Song Tông từ khi thành lập đến nay, bao nhiêu thành công mang linh kiếm khỏi Kiếm Trủng?”

 

T.ử Hằng Tôn giả nhíu mày: “Con cụ thể nhớ rõ, nhưng nhiều.”

 

Tô Đào một tiếng: “Đâu chỉ là nhiều, so với lượng t.ử tiến Kiếm Trủng, con nhỏ đến mức thể bỏ qua tính.”

 

Gả Lý gia nhiều năm, chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng kinh doanh của Lý gia, Tô Đào ít nhiều đoán suy nghĩ của Thịnh Tịch, chỉ là nàng định thao tác như thế nào.

 

Thịnh Tịch : “Thế là xong ? Một trăm t.ử , chắc mang một thanh linh kiếm, ngài cứ yên tâm mạnh dạn cho ngoài .”

 

Lăng Phong Tiên Quân chút động lòng, nhưng sợ xảy chuyện ngoài ý : “Nếu thực sự ngoài mang linh kiếm thì ?”

 

“Chuyện dễ xử lý, cứ để mang thôi. Làm Tiên Quân, hào phóng một chút.” Thịnh Tịch .

 

Lăng Phong Tiên Quân cũng hào phóng lắm chứ, nhưng nghèo mà.

 

Cả tông môn thứ đáng giá nhất ngoài t.ử tông môn , thì chính là những thanh kiếm trong Kiếm Trủng .

 

Thịnh Tịch : “Ta nhớ t.ử Vô Song Tông nếu như vẫn lạc, thanh kiếm mang từ Kiếm Trủng cần đưa về tông môn, phong ấn Kiếm Trủng đúng ?”

 

Lăng Phong Tiên Quân gật đầu.

 

Thịnh Tịch hì hì: “Quy tắc cũng thể áp dụng cho ngoài. Chỉ cần khi Kiếm Trủng rõ ràng với đối phương, thì vấn đề lớn.”

 

Lăng Phong Tiên Quân động lòng : “Cô cụ thể xem bán thế nào.”

 

Cách của Thịnh Tịch đơn giản: “Đầu tiên, đổi phong ấn trong Kiếm Trủng , hủy bỏ quy tắc cả đời chỉ một .”

 

Mai Trưởng lão bản năng từ chối: “Pháp của tổ tông thể đổi.”

 

Thịnh Tịch phát câu hỏi chí mạng: “Linh thạch cũng kiếm ?”

 

Mai Trưởng lão im lặng.

 

Mai Trưởng lão nhanh nghĩ thông suốt: “Quy củ là c.h.ế.t, con là sống. Ngài tiếp tục .”

 

Thịnh Tịch tán thưởng một cái, tiếp tục : “Đệ t.ử Vô Song Tông chỉ cần đủ điều kiện, đầu tiên thể miễn phí, nếu thứ hai, thì nộp linh thạch.”

 

“Người ngoài thì ưu đãi , mỗi đều nộp linh thạch. Một một trăm thượng phẩm linh thạch.”

 

Đệ t.ử Vô Song Tông tư cách Kiếm Trủng chọn linh kiếm, hoặc là tư chất cao, hoặc là tu vi tồi.

 

Cho dù đầu tiên thành công, , cũng thể gom đủ một trăm khối thượng phẩm linh thạch.

 

Còn về ngoài, thì dựa bản lĩnh của .

 

tu sĩ tu chân giới thể đến bước Kiếm Trủng , cho dù nghèo đến , cũng thể dư dả vài trăm thượng phẩm linh thạch.

 

—— Ngoại trừ Lục Tấn Diễm.

 

Chuyện ảnh hưởng đến việc tu hành của t.ử Vô Song Tông, Lăng Phong Tiên Quân thực sự động lòng.

 

Thịnh Tịch còn chủ ý khiến động lòng hơn với : “Một trăm khối thượng phẩm linh thạch rút một , nạp một một ngàn khối thượng phẩm linh thạch thể rút thêm một , tức là mười một .”

 

“Chúng còn thể tổ chức sự kiện định kỳ.”

 

“Ví dụ như để mừng thọ T.ử Hằng Tôn giả, trong thời gian tiệc mừng thọ, tu sĩ rút đủ năm trăm hai mươi , thể đảm bảo tặng họ một thanh linh kiếm cao giai.”

 

Rút đủ năm trăm hai mươi , tính tiền đề đối phương thể mang linh kiếm , Vô Song Tông ít nhất thể kiếm bốn vạn bảy ngàn ba trăm khối thượng phẩm linh thạch.

 

Mà một thanh linh kiếm cao giai trị giá một vạn thượng phẩm linh thạch.

 

Vô Song Tông trưởng lão kiêm chức khí tu, thể tự luyện chế linh kiếm cao giai, chi phí còn thể ép xuống.

 

Lời to lỗ!

 

T.ử Hằng Tôn giả khá hài lòng với đạo kiếm tiền của Thịnh Tịch, chỉ là chút đề nghị nhỏ: “Tốt nhất là đổi cái cớ khác, đều nhớ sinh thần của nữa .”

 

Thịnh Tịch cảm thấy vấn đề lớn: “Cái cớ thì tùy các ngài nghĩ. Khi tổ chức tiệc mừng thọ các sự kiện khác, các ngài thể mời Hợp Hoan Tông đến biểu diễn, triển khai các loại hoạt động, cho náo nhiệt một chút.”

 

“Tu sĩ ở những nơi khác đều đến Vô Song Thành chơi, buôn bán trong thành phát đạt, tiền thuế của các ngài cũng thể tăng lên ít nha.”

 

Tiền đồ rộng mở a!

 

Không nhớ sinh thần , chỉ cần thu nhập khả quan, T.ử Hằng Tôn giả ngày nào cũng thể mừng đại thọ.

 

Biết đám kiếm tu đầu óc kiếm linh thạch, Thịnh Tịch kiên nhẫn phân tích từng chút một cho họ.

 

Mọi Vô Song Tông càng càng thấy lý.

 

Đầu tiên, kiếm tu tư chất về cơ bản đều là t.ử bổn môn, chọn linh kiếm cũng là nhà .

 

Cho dù ngoài rút cực phẩm linh kiếm, cũng là ít, còn thể kết một thiện duyên.

 

Thứ hai, những hạt giống như Uyên Tiện, Tiêu Ly Lạc, về cơ bản đều bản mệnh kiếm của riêng , cần đến Kiếm Trủng chọn linh kiếm nữa.

 

Hơn nữa, nếu nhân phẩm đối phương , còn thể loại trong quá trình thử thách.

 

Vô Song Tông tính thế nào cũng lỗ.

 

Cho dù cuối cùng thực sự mang linh kiếm khỏi Kiếm Trủng, khi c.h.ế.t cũng trả linh kiếm cho Vô Song Tông.

 

Đệ t.ử bổn môn cảm giác thuộc về tông môn, linh kiếm nhất định sẽ nâng niu bảo vệ.

 

Người ngoài thì thể cảm thấy linh kiếm là đồ thuê, sử dụng quá độ, dẫn đến linh kiếm tổn hại.

 

Điểm cần họ phát tâm ma thệ, rõ sẽ bảo vệ linh kiếm của Kiếm Trủng, mới thể mang .

 

, các ngài định kỳ mở cửa Kiếm Trủng. Nếu tu sĩ đến sớm, dừng chân ở Vô Song Thành, còn thể kiếm thêm chút đỉnh.” Thịnh Tịch kiếm tiền bao giờ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.

 

Các trưởng lão Vô Song Tông nhao nhao bày tỏ thụ giáo.

 

Lăng Phong Tiên Quân nhỏ bàn bạc với sư công và sư phụ: “Tiểu Tịch bày cho chúng chủ ý như , t.ử nghĩ là mời nàng Khách khanh trưởng lão của chúng ?”

 

T.ử Hằng Tôn giả và Thủy Nguyên Tôn giả cũng ý .

 

Mời Thịnh Tịch Khách khanh, còn thể nhờ nàng tiếp tục chủ ý kiếm linh thạch.

 

Huống hồ còn thể bắt mối với mấy vị Tiên Tôn Đại Thừa kỳ nàng.

 

Thấy họ đều đồng ý, Lăng Phong Tiên Quân càng thêm vui mừng, hỏi Thịnh Tịch: “Tiểu Tịch, Vô Song Tông ý định mời cô Thần Tài trưởng lão, cô đồng ý ?”

 

Mọi sửng sốt.

 

Lăng Phong Tiên Quân nhận lỡ lời, vội vàng sửa : “Mời Khách khanh trưởng lão!”

 

Thịnh Tịch quan tâm đến danh xưng, nàng là một thực tế: “Có lương ?”

 

Lăng Phong Tiên Quân tuy nghèo, nhưng keo kiệt: “Có. Cho cô một thành thu nhập của Kiếm Trủng, thế nào?”

 

Mặc dù Thịnh Tiểu Tịch nàng việc luôn là chia ba bảy, nhưng tổn thất từ việc rút kiếm ở Kiếm Trủng đều do Vô Song Tông gánh chịu, nàng miễn cưỡng đồng ý mức chia : “Được thôi, thanh toán hàng tháng nha.”

 

“Không thành vấn đề!”

 

Họ nợ ai cũng dám nợ Thần Tài gia.

 

Công việc xong xuôi, Thịnh Tịch cáo từ rời .

 

Lục Tấn Diễm tiến lên đưa tiễn, Thịnh Tịch cản : “Ái—— Lục sư , cần tiễn .”

 

Lục Tấn Diễm sững sờ.

 

Sự khác biệt quá rõ ràng, ngay cả Hạ Minh Sơn cũng : “Tiểu Tịch, gọi là sư ái phi nữa?”

 

Thịnh Tịch hai tay ôm lấy tim , về phía Uyên Tiện: “Bởi vì trong lòng bây giờ chỉ thể chứa một Đại sư ái phi thôi. Không thể sướng miệng bừa nữa .”

 

Chóp tai Uyên Tiện ửng đỏ, khóe miệng nhịn cong lên.

 

Lục Tấn Diễm ngạc nhiên nàng, sang Uyên Tiện, khó tin: “Các …”

 

Uyên Tiện thực giỏi đối phó với tình huống , nhưng suy nghĩ một chút, với Lục Tấn Diễm: “Đến lúc đó sẽ gửi thiệp hồng cho các .”

 

Chương Thất siêu vui: “Được nha nha, nhất định sẽ ! Sư , chúng gom tiền mừng ?”

 

Hắn kéo kéo Tinh Minh, Tinh Minh cũng vui vẻ gật đầu.

 

Chương Thất kéo Hạ Minh Sơn và Sài Úy, hai cũng vui vẻ kém.

 

Chỉ Lục Tấn Diễm ngẩn ngơ tại chỗ, mãi lên tiếng.

 

Mãi cho đến khi bóng dáng nhóm Vấn Tâm Tông biến mất tại chỗ, mới hồn, xách kiếm cửa.

 

“Đại sư , ?” Hạ Minh Sơn tò mò đuổi theo.

 

Lục Tấn Diễm sầm mặt: “G.i.ế.c yêu thú.”

 

Sài Úy cảm nhận sự bất mãn trong giọng điệu của , chợt nhận điều gì đó: “Huynh là yêu thầm Tiểu Tịch, bây giờ định g.i.ế.c yêu thú để trút giận đấy chứ?”

 

Lục Tấn Diễm cắm đầu hai bước, đột nhiên dừng , ngẩng đầu bốn mươi lăm độ trời: “Ta gom tiền mừng.”

 

 

Các trưởng lão của Lục Tông đều điều, còn chủ động bày tỏ sẽ để mảnh đất nhất ở Chính Nam Linh Giới cho Vấn Tâm Tông.

 

Quy Trưởng lão sầu não.

 

Bởi vì cả tông môn ngoài ông , chẳng ai việc cả.

 

Ông thể dẫn theo bầy tiên hạc và bầy sói của Thịnh Tịch một đến Chính Nam Linh Giới giữ địa bàn đúng ?

 

Trên đường về, ông cứ sầu não mãi.

 

Sầu đến mức Thịnh Tịch : “Trưởng lão, ngài thở vắn than dài chuyện gì ?”

 

“Ta đang nghĩ tông môn chúng đủ nhân thủ, phân đà ở Chính Nam Linh Giới đây.”

 

Quy Trưởng lão đưa Thịnh Tịch qua đó, nhưng bây giờ thực lực của Thịnh Tịch mạnh hơn ông, nếu Thịnh Tịch cưỡng chế bày lạn, ông cũng hết cách với nàng.

 

Thịnh Tịch tỏ vẻ vấn đề lớn: “Có thể để bầy sói canh giữ.”

 

Khóe miệng Quy Trưởng lão giật giật: “Chúng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-767-vi-thanh.html.]

Thịnh Tịch hiệu cho ông yên tâm: “Đã sói thăng cấp Nguyên Anh kỳ , đợi chúng đều thăng cấp Hóa Thần kỳ, là thể hóa thành hình . Đừng lo lắng mấy vấn đề nhỏ , còn Tiểu Bạch thể giúp đỡ mà.”

 

Thực lực giai đoạn đầu của Tiểu Bạch quá mạnh, chậm trễ việc tiến giai .

 

trải qua đợt rèn luyện thời gian qua, cuối cùng cũng cảm thấy bình cảnh nới lỏng, lúc đang bế quan ở Vấn Tâm Tông trùng kích Nguyên Anh kỳ.

 

Con bạch hổ coi như là một đứa khá đáng tin cậy trong đông đảo yêu thú của Thịnh Tịch, nó giúp đỡ, Quy Trưởng lão cũng coi như yên tâm.

 

Vấn Tâm Tông họ ít , đến phân đà ở Chính Nam Linh Giới bố trí xong hộ sơn đại trận, chắc cũng bao nhiêu việc cần ông bận rộn.

 

Nghĩ đến đây, Quy Trưởng lão thở phào nhẹ nhõm.

 

Đợi lo xong chuyện , ông cũng nên bế quan trùng kích Hóa Thần kỳ .

 

Nhớ năm xưa ông mới là trụ cột của Vấn Tâm Tông, kết quả bây giờ Vấn Tâm Tông bình quân Nguyên Anh kỳ.

 

Còn về mấy con ma, con chim, con bạch tuộc của Vấn Tâm Tông, nhắc tới cũng .

 

Khi đoàn trở về Vấn Tâm Tông, đúng lúc bắt gặp hiện trường bạo hành gia đình.

 

Cẩm Họa vung kiếm đơn phương ẩu đả Kính Trần Nguyên Quân.

 

Thịnh Tịch kinh ngạc: “Ô hô, dì và sư phụ sắp ly hôn ?”

 

Lữ Tưởng thật khó xử: “Vậy chúng theo ai?”

 

“Theo sư nương, đợi lúc sư phụ ăn cỏ cũ, vì lấy lòng sư nương, chắc chắn sẽ cho chúng đồ .” Ngôn Triệt khá mong đợi.

 

Đáng tiếc là khiến thất vọng .

 

Thấy họ trở về, hai vị tu sĩ Đại Thừa kỳ trung lập tức dừng tay, một cái chớp mắt xuất hiện bên cạnh họ.

 

“Về ?” Cẩm Họa híp mắt chào hỏi họ.

 

Lữ Tưởng ngoan ngoãn gật đầu: “Sư nương, chúng theo .”

 

Cẩm Họa sửng sốt: “Hả?”

 

Thịnh Tịch đang định mở miệng, Uyên Tiện kéo một cái, nhỏ: “Sư nương chỉ là thần hồn quy vị, đang luận bàn với sư phụ thôi.”

 

“Không hòa ly ?” Ngôn Triệt thật thất vọng, nhận một cái gõ đầu của Kính Trần Nguyên Quân.

 

Tiêu Ly Lạc thật may mắn vì chậm một bước, nếu cũng ăn đòn theo.

 

“Xong việc ?” Kính Trần Nguyên Quân hỏi.

 

Thịnh Tịch gật đầu, kể tóm tắt quá trình một lượt.

 

Kính Trần Nguyên Quân vốn ý định ở ẩn, nay tu vi của các đồ đều tăng lên, ai nấy đều thể độc đương một mặt, cũng yên tâm .

 

Hôm nay Phượng Tam và Cẩm Hàm cũng bước đầu an bài thỏa cho Phượng Hoàng tộc, hẹn sẽ đến Vấn Tâm Tông khách.

 

Đoàn về Hàm Ngư Phong chuẩn , Thịnh Tịch lôi vỉ nướng tự chế , lấy hai chiếc hộp ngọc.

 

Hộp ngọc như thế vốn dùng để bảo quản linh thực, qua tay Thịnh Tịch cải tạo, thể dùng để bảo quản thịt yêu thú qua xử lý.

 

“Dì , ăn cái . Đừng nướng chung với thịt trong hộp của con nha.”

 

Thịnh Tịch đưa cho Cẩm Họa một chiếc hộp ngọc màu đen, tự cầm một chiếc hộp ngọc màu trắng.

 

“Ây dô, Tiểu Tịch hiếu kính món ngon gì đây?”

 

Cẩm Họa tràn đầy mong đợi mở hộp , thấy những miếng thịt yêu thú xanh lè xanh lét bên trong, rơi trầm tư.

 

Cho dù là Tiên Tôn Đại Thừa kỳ nổi tiếng nhất Đông Nam Linh Giới, nàng cũng từng thấy loại thịt : “Thịt độc ?”

 

Thịnh Tịch gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Cẩm Họa: “?”

 

Mặc dù dì đây thường xuyên , nhưng Tiểu Tịch con thế quá đáng ?

 

Thấy Cẩm Họa hiểu, Thịnh Tịch ân cần giải thích: “Đây là thịt Linh Thứu trộn với độc bạch tuộc, con cất kỹ lâu lắm đấy.”

 

Nàng coi như bảo bối, khiến Cẩm Họa còn tưởng nhầm: “Độc bạch tuộc là độc bạch tuộc mà hiểu đó hả?”

 

Thịnh Tịch kéo Anh Bạch Tuộc đang ngang qua , giơ tay lên: “Chính là độc của Anh Bạch Tuộc. Lúc chúng g.i.ế.c Hồ Trinh, Anh Bạch Tuộc tặng con con Linh Thứu Hóa Thần kỳ c.h.ế.t đó.”

 

Anh Bạch Tuộc mới xuống Hàm Ngư Hải vớt hải sản cho Thịnh Tịch, thấy cuộc đối thoại giữa Thịnh Tịch và Cẩm Họa.

 

Hắn mất một lúc lâu mới nhận những lát thịt màu xanh thái mỏng theo thớ trong tay Cẩm Họa là cái gì, chút cạn lời: “Không bảo cô vứt phần độc ?”

 

“Thịt Linh Thứu ngon như , vứt lãng phí bao?” Thịnh Tịch sống những ngày tháng khổ cực quen , chịu sự lãng phí, “Cho dì, sư phụ và cha ăn là .”

 

Cẩm Họa: “…”

 

Sao đây nàng phát hiện đứa trẻ hiếu như nhỉ?

 

“Có khả năng nào, chúng cũng là ?” Cẩm Họa hỏi.

 

Thịnh Tịch: “Sư phụ và cha thì .”

 

Cẩm Họa tỏ vẻ hiểu: “Hai họ tính. Sao con đưa đồ độc cho và nương con ăn?”

 

Thịnh Tịch thật vô tội: “ độc Hóa Thần kỳ, đối với tác dụng gì.”

 

Cẩm Họa nghẹn họng.

 

Đừng chứ, đúng là thật.

 

Cái thứ thậm chí còn thể dùng gia vị cho tu sĩ Đại Thừa kỳ.

 

Đột nhiên nỡ trách Tiểu Tịch nữa .

 

Tiểu Tịch đúng là một đứa trẻ ngoan cần kiệm lo toan việc nhà!

 

“Là dì trách nhầm con .” Cẩm Họa xoa xoa cái đầu nhỏ của Thịnh Tịch, cảm thấy như vẫn đủ, lấy một món pháp khí Hợp Thể kỳ cho nàng, “Đây coi như là quà tạ của dì.”

 

“Cảm ơn dì.” Thịnh Tịch thật vui vẻ, dì thật là hào phóng nha.

 

Cẩm Họa cũng vui: “Không gì, dù cũng là đồ của sư phụ con.”

 

Kính Trần Nguyên Quân lặng lẽ đầu , giả vờ thấy.

 

Cả nhà ăn một bữa cơm đoàn viên, trò chuyện về những trải nghiệm của mỗi trong những năm qua.

 

Mọi đều tò mò Thịnh Tịch trải qua những gì.

 

Thịnh Tịch kể tóm tắt một trải nghiệm của , khó hiểu hỏi: “Tại khi con trở về đây, biến thành ‘Thịnh Tịch’ ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm : “Thân xác là chúng lợi dụng hóa của Cẩm Hàm thành hộ giới đại trận, tạo mối liên hệ đặc biệt với Đông Nam Linh Giới, đặc biệt chuẩn cho con.”

 

“Vốn dĩ xác đời, lẽ do đưa về Vấn Tâm Tông, chờ đợi thần hồn của con trở về.”

 

giữa chừng Thiên Đạo tay, cản trở sự tra xét của chúng , khiến mãi thể tìm thấy xác .”

 

“Mà Thiên Đạo lờ mờ nhận tung tích của xác , thả phân ‘Thịnh Như Nguyệt’ xuống .”

 

Tiêu Ly Lạc hiểu: “Cái còn thể thả xuống ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân gật đầu: “Chuyện tương lai thể dựa tình hình hiện tại để diễn toán, Ngài là Thiên Đạo, diễn toán càng dễ dàng hơn.”

 

“Còn về một ‘Thịnh Tịch’ khác sống trong xác Tiểu Tịch, hẳn là một cô hồn dã quỷ, tình cờ bắt gặp xác thần hồn .”

 

“Cơ duyên xảo hợp, nàng đầu t.h.a.i thành ‘Thịnh Tịch’.”

 

“Vậy khi con trở về, nàng ?” Thịnh Tịch lúc Niết Bàn, thực một chút cảm ứng, chỉ là quá chắc chắn.

 

Kính Trần Nguyên Quân lắc đầu: “Có lẽ tan biến, lẽ hoán đổi xác với con.”

 

Thịnh Tịch động lòng: “Sư phụ, con còn thể về Địa Cầu xem thử ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm : “Có thể, nhưng dựa chính con.”

 

Thịnh Tịch vẫn thể sử dụng Thiên Đạo chi lực, nhưng nàng quyết định phong ấn luồng sức mạnh , tránh cho ác niệm ăn mòn thành Thiên Đạo Cún Con thứ hai.

 

Trước khi phong ấn, nàng định về Địa Cầu xem thử.

 

 

Ngày tháng trở về với sự bình yên gợn sóng như .

 

Ngôi làng đây cứu ở chỗ Lão Dược Vương, vì nhốt trong túi thời gian dài, cơ thể dị hóa.

 

Thịnh Tịch vẫn luôn an trí họ trong Vấn Tâm Tông, khi họ đồng ý, Thịnh Tịch chuyển họ đến Linh Giới khác.

 

Trong những Linh Giới hoang vu vắng vẻ đó, chỉ Linh Giới do Lữ Vô Vi trấn thủ là thích hợp để sinh tồn.

 

Khi sư Thịnh Tịch theo Di Minh tiếp quản động phủ của Lữ Vô Vi, thấy năm con rối sống động như thật ở bên trong.

 

Đó là gia đình năm của Lữ Vô Vi, từng nhát d.a.o từng nét b.út đều do chính tay Lữ Vô Vi điêu khắc mà thành.

 

Lữ Tưởng từng gặp Lữ Vô Vi ngoài đời, nhưng bức tượng của Lữ Vô Vi, sững sờ tại chỗ.

 

Nhớ tới hai đều họ Lữ, chừng quan hệ gì đó, Thịnh Tịch hỏi: “Tứ sư , quen ?”

 

Lữ Tưởng khó xử : “Không tính là quen , nhưng từng thấy tượng của . Từ đường trong làng chúng thờ phụng chính là .”

 

“Lữ Vô Vi còn từng lẻn Đông Nam Linh Giới ?” Di Minh nhíu mày, lo lắng đây là hậu chiêu do Lữ Vô Vi để .

 

Lữ Tưởng thành thật : “Đó là chuyện của lâu về . Nghe các cụ già kể , làng chúng vốn khô hạn, là một vị tiên sư dạy tổ tiên cách tìm nguồn nước, thăm dò đào giếng, còn dẫn nước sông từ ngàn dặm xa xôi về.”

 

“Cuộc sống trong làng dần khấm khá lên, liền đắp tượng lập đền thờ cho vị tiên sư . Làng cũng đổi tên, theo họ của tiên sư, đổi thành ‘Lữ Gia Thôn’.”

 

“Sau đó thì ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Lữ Tưởng chút mất mát: “Sau đó tiên sư biến mất.”

 

“Trong làng đều là phàm nhân, gặp năm mất mùa, làng mất trắng, đều chạy nạn hết.”

 

Hắn Kính Trần Nguyên Quân nhặt đường chạy nạn.

 

Kính Trần Nguyên Quân đút đan d.ư.ợ.c cho , cứu sống đang thoi thóp, đưa ngược con đường, chỉ tìm thấy hài cốt của cha c.h.ế.t đói.

 

Còn về Lữ Gia Thôn từng hưng vượng nhân đinh, sớm vườn nhà trống, lưu manh chiếm đóng, trở thành nhà của khác.

 

Nhớ chuyện cũ, hốc mắt Lữ Tưởng đỏ hoe.

 

Thịnh Tịch an ủi một chút, hỏi Di Minh: “Đồ đạc ở đây xử lý thế nào?”

 

“Đốt hết.” Di Minh hiệu cho Thịnh Tịch phóng hỏa.

 

Chỉ Phượng Hoàng Hỏa thiêu rụi sạch sẽ, mới yên tâm.

 

Lữ Tưởng cũng phản đối.

 

Lữ Vô Vi đổi , còn là vị tiên sư cứu cả làng năm xưa nữa.

 

Nếu sống , tất cả đều chịu tai ương.

 

Động phủ rộng lớn thiêu rụi sạch sẽ, Di Minh kiểm tra từng tấc đất cháy đen ba , mới yên tâm rời .

 

Trên đường về Đông Nam Linh Giới, ngang qua lãnh địa Phượng Hoàng tộc, Thịnh Tịch dẫn các sư qua đó chơi vài ngày.

 

Trên đường về Vấn Tâm Tông, ngang qua Hồng Phong Thành, nàng vui vẻ dạo phố.

 

Ngày tháng quả thực như thần tiên .

 

Lần vì bắt cóc cả nhà Tiểu Hạc, Thịnh Tịch chột , dám chơi đùa t.ử tế ở Hồng Phong Thành.

 

Bây giờ thì khác .

 

Bây giờ Minh Tu Tiên Quân gặp nàng, đều gọi nàng là tiểu tổ tông.

 

Thịnh Tịch ngâm nga bài hát nhỏ vui chơi ở Hồng Phong Thành, gặp Tiết Phi Thần đang dẫn lập trật tự.

 

Khi Thiên Đạo Cún Con kích phát bộ ác niệm của chúng sinh, Hồng Phong Thành tổn thất nặng nề, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn tái thiết.

 

Gặp Thịnh Tịch, ba Tiết Phi Thần cũng rõ ràng sững sờ một chút.

 

Ôn Triết Minh Thịnh Tịch ưa gì ba , nhỏ: “Tiểu sư , chúng .”

 

Tiết Phi Thần đuổi theo một bước: “Thịnh Tịch, ——” Hắn gì đó, nhưng mở miệng thế nào.

 

Uyên Tiện nắm c.h.ặ.t kiếm, vẻ mặt vui.

 

Thịnh Tịch do dự một chút, với Tiết Phi Thần: “Ta là Thịnh Tịch .”

 

Ngô Nam nhíu mày: “Là chúng với cô, cô cần như .”

 

Thịnh Tịch xua tay: “Ta thực sự là Thịnh Tịch , và nàng hoán đổi thần hồn .”

 

Tiết Phi Thần sửng sốt.

 

Hắn nhận Thịnh Tịch đang thật, nhất thời tâm trí rối bời.

 

Kỷ Tô khó hiểu hỏi: “Vậy Thịnh Tịch lúc ?”

 

“Chưa nàng đồng ý, thể cho các .” Thịnh Tịch thấy Tiết Phi Thần ngây , dài dòng với họ nữa, gọi các sư rời .

 

Tiêu Ly Lạc chút bất bình: “Tiểu sư , bọn họ coi thường ‘Thịnh Tịch’ như , cho họ sự thật gì?”

 

“Nếu cho họ , họ sẽ luôn nghĩ rằng . Thấy gớm lắm.”

 

Trước Thịnh Tịch vạch trần chuyện , là để chọc tức họ.

 

Bây giờ một vòng từ cõi c.h.ế.t trở về, thấy mấy Tiết Phi Thần trong biến cố cuối cùng cũng coi như chút tác dụng tích cực, nàng mới quyết định .

 

Nếu nàng một trăm cách để xử lý họ.

 

Lời đến đây, Thịnh Tịch thêm gì nữa.

 

Nàng khoác tay Uyên Tiện đang định rời , đột nhiên một luồng sức mạnh khổng lồ lao tới, ngang ngược tách nàng và Uyên Tiện .

 

Tương Liễu hình tức giận trừng mắt Uyên Tiện: “Tiểu t.ử, tránh xa con gái !”

 

Uyên Tiện bất đắc dĩ: “Tiền bối, tiểu sư …”

 

“Câm miệng! Nếu ăn thịt ngươi!” Tương Liễu lải nhải, hư ảnh rắn chín đầu gầm thét phía , dọa chạy tất cả những xung quanh.

 

, còn nhỏ tuổi, học cái gì học? Học yêu đương.” Giọng bất mãn của Cố Ngật Sơn vang lên, xé rách gian hiện từ bên trong.

 

Hai con rùa đều đủ cả .

 

Không thấy họ trong hồ ước nguyện, Thịnh Tịch còn chút quen nữa.

 

“Sao hai ở đây?” Thịnh Tịch lục lọi Tu Di giới, hy vọng sư phụ phụ lén nhét cho máy bắt rùa.

 

Hai con rùa tâm tư nhỏ của nàng, tâm trạng vui vẻ : “Đến thăm con.”

 

Về việc Thịnh Tịch xử lý Thiên Đạo chi lực, Di Minh phái Thủy Kinh Vũ với họ.

 

Vì trong những nắm giữ Thiên Đạo chi lực , một một rắn khá bất mãn.

 

vì đ.á.n.h một đám Đại Thừa kỳ bên , họ chỉ đành nhịn.

 

Hai quyết định trùng kích Đại Thừa kỳ, khi bế quan đặc biệt đến thăm Thịnh Tịch.

 

“Chúng sắp bế quan , con tu luyện cho , đừng nhỏ tuổi nghĩ đến chuyện chơi bời.” Tương Liễu dặn dò xong, còn quên lườm Uyên Tiện một cái.

 

Cố Ngật Sơn suy nghĩ : “Hay là mang tiểu t.ử cùng luôn ?”

 

Mắt Tương Liễu sáng lên: “Có lý nha! Tiểu t.ử ngươi theo chúng , đỡ đây lừa gạt con gái .”

 

Hắn giơ tay định bắt Uyên Tiện, bên cạnh vang lên giọng âm u của Thịnh Tịch: “Dám đụng đến Đại sư của , tin đ.á.n.h hai ?”

 

Tương Liễu chỉ tiếc rèn sắt thành thép trừng mắt nàng: “Con thể học theo nương con não yêu đương ! Cái đó hết cứu !”

 

Thịnh Tịch trợn trắng mắt: “Ông tức giận là vì đối tượng não yêu đương của nương là ông chứ gì?”

 

Tương Liễu im lặng.

 

Cố Ngật Sơn ha hả.

 

Tương Liễu tức tối gầm : “Cẩm Họa sắp kết đạo lữ với Quân Ly !”

 

Cố Ngật Sơn cũng im lặng.

 

Rùa hà cớ gì khó rùa?

 

Hai con rùa chút đáng thương, may mà trong lòng Thịnh Tịch vẫn còn nhớ đến họ.

 

“Lần ăn cơm đoàn viên, hai đến, con phần nguyên liệu cho hai đấy.” Thịnh Tịch lấy hai chiếc hộp ngọc màu đen, lượt tặng cho hai .

 

Hắc, con gái cưng trong lòng .

 

Tương Liễu vui vẻ hẳn lên, mở xem, chút chần chừ: “Cái thứ gì đây?”

 

Cố Ngật Sơn tinh mắt hơn một chút: “Cô định hạ độc c.h.ế.t chúng bằng cách nào?”

 

“Độc bạch tuộc Hóa Thần kỳ đó, đối với hai tác dụng . Con đặc biệt phần cho hai đấy.” Thịnh Tịch ngoan ngoãn .

 

Tiểu Tịch quả là lương tâm nha, thịt Linh Thứu độc như mà vẫn nhớ chia cho họ.

 

Hai con rùa vô cùng cảm động, nhận lấy hộp ngọc tỏ vẻ sẽ trân trọng cất giữ.

 

Họ đều đang vội trùng kích Đại Thừa kỳ, cáo từ Thịnh Tịch.

 

Trước khi , Tương Liễu đặc biệt dặn dò Thịnh Tịch: “Tuổi còn nhỏ, đừng nhảy nấm mồ hôn nhân sớm như . Tiểu t.ử , đừng để lừa.”

 

Nói đến cuối cùng, còn chút oán trách, “Phượng Tam ngay cả chuyện cũng ? là phế vật.”

 

“Cha , ông công nhận Đại sư .” Thịnh Tịch .

 

Tương Liễu càng tức hơn: “Phượng Tam phế vật!”

 

Cố Ngật Sơn lạnh nhạt lên tiếng: “Người phế đến cũng đ.á.n.h mười tên như ngươi.”

 

“Ngươi câm miệng! Lão t.ử thăng cấp Đại Thừa kỳ, đ.á.n.h mười tên Phượng Tam!” Tương Liễu c.h.ử.i thề xé rách gian, hầm hầm bế quan.

 

“Nha đầu, cũng đây.” Cố Ngật Sơn xong, đặc biệt Uyên Tiện một cái, “Đối xử với Tiểu Tịch một chút, nếu ngươi hậu quả đấy.”

 

Uyên Tiện gật đầu: “Vãn bối hiểu.”

 

Hai con rùa lượt rời , Đại Đầu Nhị Đầu chui khỏi túi linh thú, tha thiết Uyên Tiện.

 

Uyên Tiện chúng đến mức cả tự nhiên: “Có gì cứ .”

 

Hai bông hoa nhỏ giọng hỏi: “Cơm mềm của lão đại, thơm nha?”

 

Chóp tai Uyên Tiện ửng đỏ.

 

Ngay khi những khác tưởng sẽ trả lời câu hỏi , Uyên Tiện mặt tất cả gật đầu, thốt một chữ: “Thơm.”

 

Những khác: “6.”

 

Họ chỉ là đồ truyền, nhưng Đại sư thể là đồ ruột của sư phụ.

 

 

Trở về Vấn Tâm Tông, Thịnh Tịch khởi động tế đàn chuẩn từ lâu.

 

Tế đàn thể giúp Thịnh Tịch qua Địa Cầu một .

 

Chỉ là sức chịu đựng của tế đàn hạn, một chỉ thể truyền tống hai .

 

Các sư đều , Thịnh Tịch thiên vị chọn Uyên Tiện.

 

Hai mười ngón tay đan , khởi động tế đàn, tiến về Địa Cầu.

 

 

Ồn ào.

 

Đây là phản ứng đầu tiên của Uyên Tiện đối với Địa Cầu.

 

Khắp nơi đều là những tòa nhà cao tầng vuông vức, những con đường rộng rãi và bằng phẳng, từng chiếc hộp sắt đang lao vun v.út.

 

Trong khí chút linh khí nào, chỉ bụi bặm và đủ loại mùi kỳ lạ hòa quyện thật khó ngửi.

 

Tiểu sư những năm qua sống ở nơi như thế ?

 

Thấy Uyên Tiện nhíu c.h.ặ.t mày, Thịnh Tịch ngược một cảm giác thiết quen thuộc, : “Đây là thành phố lớn, cho nên môi trường tự nhiên bằng Đông Nam Linh Giới, nhưng chỉ để sống thì cũng tồi.”

 

“Nếu là ở nông thôn, ngoài việc linh lực , môi trường cũng .”

 

nông thôn thì giao thông và dịch vụ công cộng tiện lợi như thế .”

 

Hai lượt trang phục hiện đại mà Thịnh Tịch chuẩn từ .

 

Mái tóc dài của Uyên Tiện b.úi lên gọn gàng, kết hợp với khuôn mặt trai của , tỷ lệ đầu lên tới hai trăm phần trăm.

 

Thịnh Tịch cùng dạo phố, mua một ly sữa, tản bộ tán gẫu: “Đó là thư viện, thường đến đó tự học.”

 

Uyên Tiện chút hiểu.

 

Thịnh Tịch đổi cách diễn đạt khác: “Tương đương với Nguyệt Quang Bảo Hợp của Nhị sư .”

 

Uyên Tiện hiểu .

 

Tiểu sư thật đáng thương, khi Vấn Tâm Tông nội quyển như .

 

“Đó là trường cũ của , phần lớn bạn học và thầy cô đều , cũng siêu tệ.”

 

Thịnh Tịch nhớ tới lão già khốn nạn cũng thèm một cái trực tiếp đ.á.n.h trượt luận văn của nàng, cảm thấy cục tức vẫn nuốt trôi .

 

“Đại sư , chúng báo thù!” Nàng kéo Uyên Tiện chạy về phía phòng hiệu trưởng.

 

Dạo đúng lúc đang là thời điểm đ.á.n.h giá chức danh, hiệu trưởng đang cùng mấy vị lãnh đạo bàn bạc nhân sự đ.á.n.h giá, trong đó lão già khốn nạn .

 

Thịnh Tịch niệm quyết, tạo một huyễn cảnh, kéo tất cả mấy vị lãnh đạo trong huyễn cảnh, để họ đối mặt với cơn ác mộng lão già khốn nạn liên tục đ.á.n.h trượt luận văn.

 

Khuôn mặt vặn vẹo của các lãnh đạo còn nổi bật hơn cả cái trán hói, khiến Uyên Tiện mà sinh lòng nỡ: “Tiểu sư , là đổi cách khác? Dù cũng họ bắt nạt .”

 

Thịnh Tịch từ chối: “Đại sư , cảm thấy cấp thối nát đến mức , lãnh đạo sẽ gì, hoặc là hết cách ?”

 

Uyên Tiện chợt ngộ , lấy một chiếc hộp nhỏ.

 

Đây là thứ Ôn Triết Minh đưa cho khi xuất phát, là sản phẩm phụ khi luyện chế đan d.ư.ợ.c.

 

Thứ để bên , thể khiến mắc căn bệnh mãn tính khó lòng tra .

 

Thứ uy lực yếu, đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ cũng vô dụng, chỉ thể đối phó với phàm nhân.

 

Cũng chỉ Ôn Triết Minh thói quen cất giữ những thứ vô dụng, để dành dùng , mới lưu trữ loại đồ vật .

 

Căn bệnh mãn tính gây t.ử vong, cũng lây nhiễm, chỉ là ảnh hưởng đến sức khỏe con , thỉnh thoảng khiến cảm thấy khó chịu.

 

Những kẻ rác rưởi vì sự dung túng của lãnh đạo mà tùy ý ức h.i.ế.p học sinh, gây bóng ma tâm lý vô tận cho học sinh, quãng đời còn đều khó lòng buông bỏ.

 

Căn bệnh mãn tính cũng giống như bóng ma tâm lý của học sinh, khiến các lãnh đạo quãng đời còn đều khó lòng thoát khỏi.

 

Trước khi , Thịnh Tịch lén lút lẻn văn phòng của lão già khốn nạn.

 

Lão già khốn nạn đang mắng trong văn phòng, đang lấy luận văn của đối phương nhăng cuội.

 

Cô bé đeo kính mắng đến phát , lão già khốn nạn vẫn dừng .

 

Thịnh Tịch trực tiếp phản ứng, đợi cô gái , nàng liền nhịn hết sức lực , xông đ.ấ.m bay lão già khốn nạn.

 

Thân là đại năng thực lực bét nhất là Hóa Thần kỳ, thu lực để đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương, thật sự là quá khó Thịnh Tiểu Tịch nàng .

 

May mà nàng .

 

Lão già khốn nạn đ.á.n.h lún tường, chỉ còn nửa cái mạng.

 

Thịnh Tịch nhân từ nhét cho lão một viên đan d.ư.ợ.c, cứu cái mạng ch.ó xong, bắt đầu lột quần áo lão.

 

Sắc mặt Uyên Tiện đổi: “Tiểu sư ?”

 

“Lột quần áo.” Thịnh Tịch ngẩng đầu lên .

 

Uyên Tiện nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, thể run rẩy, một lúc lâu mới : “Để .”

 

Đại sư thật .

 

Thịnh Tịch cũng chạm lão già nhiều.

 

“Vậy lột lão chỉ còn một cái quần đùi, treo ngoài sân thượng tòa nhà văn phòng nha. Phải để thể giáo viên và học sinh trong trường đều thấy đấy.”

 

Uyên Tiện: “… Được.”

 

Lão già khốn nạn thích cao mắng ?

 

Vậy thì cho lão cao thêm chút nữa!

 

Cao đến mức thể khiến tất cả chiêm ngưỡng!

 

Làm xong tất cả những việc , Thịnh Tịch giấu công danh, giám sát Uyên Tiện rửa tay ba , bôi vô kem dưỡng da tay, mới nắm tay , đắc ý ăn căn tin.

 

Nàng đương nhiên là tiền ở đây, nhưng khi đào một ít vàng mà ở tu chân giới ai thèm, về Địa Cầu đem cầm.

 

Bây giờ trong tay Thịnh Tịch là tiền mặt mới cứng.

 

Những quầy hàng trong căn tin dám nhiều thêm một cái, bây giờ nàng thể ăn đến no căng.

 

Những quán ngon trả mặt bằng rời , thêm nhiều quán mới .

 

Thịnh Tịch sủng ái đồng đều, dẫn Uyên Tiện sủng hạnh từng quán một, hai mới ôm nước ép trái cây tươi bước khỏi căn tin.

 

Và lúc , tin tức về một vị phó giáo sư nào đó cởi truồng treo sân thượng, nghi ngờ thần kinh bình thường lan truyền khắp ngóc ngách.

 

Cảm ơn internet.

 

Cảm ơn những hóng hớt.

 

Khi rời khỏi khuôn viên trường, Thịnh Tịch vẫn thể thấy lão già khốn nạn vẫn đang treo lơ lửng mép sân thượng.

 

Đại sư hổ là Đại sư , chỉ pháp nhanh đến mức ngay cả camera cũng lão già khốn nạn treo lên như thế nào, mà thủ pháp treo cũng là tuyệt đỉnh.

 

Bây giờ những giáo viên khác chạy đến đều dám cứu , chỉ sợ lỡ tay một cái là khiến lão già khốn nạn trượt chân ngã c.h.ế.t.

 

Lúc là cuối thu, thời tiết chuyển lạnh, rét c.h.ế.t lão già khốn nạn cho xong.

 

“Hôm nay là một ngày lành~ Chuyện nghĩ trong lòng đều thể thành~”

 

Thịnh Tịch vui vẻ hát vang.

 

So với thủ đoạn hố của Thịnh Tịch ở Đông Nam Linh Giới, chỉ là khiến gặp ác mộng, hứng gió lạnh, Uyên Tiện cảm thấy tiểu sư thật sự dịu dàng.

 

Xem Địa Cầu giống như lời tiểu sư , là nơi ngoài vòng pháp luật, nàng tình cảm với nơi .

 

Đây là thành phố Thịnh Tịch lớn lên, nhưng giá nhà quá đắt, Thịnh Tịch mua nổi, chỉ thể sang thành phố lân cận mua.

 

Đáng tiếc là dự án treo, đến lúc rời khỏi thế giới nàng vẫn nhận nhà, chỉ từng thấy tòa nhà bỏ hoang trống rỗng giống như một cỗ quan tài dựng đó.

 

hôm nay dẫn Uyên Tiện tàu điện ngầm, trải nghiệm cuộc sống mới, Thịnh Tịch xem tin tức tivi của tàu điện ngầm thấy ít dự án treo bàn giao nhà, trong đó cũng bao gồm cả khu chung cư mà nàng mua.

 

Nàng tràn đầy mong đợi kéo Uyên Tiện qua đó, liền thấy khu chung cư vốn rách nát sửa sang khá tươm tất, ít dọn ở.

 

Ít nhất bề ngoài đạt tiêu chuẩn bàn giao.

 

Thịnh Tịch tàng hình, lơ lửng trung, tìm thấy ban công của căn hộ mà mua.

 

Trên ban công phơi vài bộ quần áo, đều là đồ nữ.

 

Bên trong lan can ban công trồng vài chậu cây cảnh, chăm sóc , thể thấy nâng niu cẩn thận.

 

Rèm cửa kéo một nửa, để lộ một góc bên trong, thứ đều dọn dẹp ngăn nắp.

 

Thịnh Tịch đang suy nghĩ xem nguyên chủ qua đây , liền thấy cửa phòng mở , một cô gái nét mặt giống nàng bước .

 

Khoảnh khắc đó, Thịnh Tịch phát hiện khí tức giống đối phương.

 

Đó hẳn là do ở trong xác chuẩn cho nàng quá lâu nên nhiễm .

 

Cùng lúc đó, đối phương dường như cảm ứng ngẩng đầu lên, ngoài nhà.

 

Nàng thể thấy Thịnh Tịch và Uyên Tiện đang tàng hình, nhưng luôn cảm thấy yên tâm, khóa cửa , kéo rèm cửa, liền ngoài tìm một nơi an để trốn.

 

Thịnh Tịch trực tiếp xuyên qua bức tường gian, xuất hiện mặt nàng .

 

Nhìn thấy một cô gái khuôn mặt cực kỳ giống đột nhiên xuất hiện, dọa giật nảy .

 

Nàng đ.á.n.h giá trang phục của Thịnh Tịch và Uyên Tiện một lúc lâu, mới thăm dò mở miệng: “Các là tu sĩ?”

 

Thịnh Tịch mỉm : “Cô là Thịnh Tịch ? Thịnh Tịch của Lạc Phong Tông?”

 

Người kinh ngạc, đó nhận điều gì đó: “Cô là Thịnh Tịch ở đây? Cô và hoán đổi xác?”

 

Thịnh Tịch gật đầu: “Hôm nay coi như đặc biệt đến tìm cô, cô về ? Nếu , thể đưa cô về.”

 

Thân xác cách nào mang về, nhưng nàng thể mang thần hồn của Thịnh Tịch về, tạo cho nàng một xác mới.

 

Nghiêm Thiến chính là dùng cách để xác, bây giờ đang ở Băng Sương Thành giao lưu tâm đắc thể tu với tộc nhân Băng Sương tộc.

 

Người tuy chiếm dụng xác của nàng, nhưng cũng giúp nàng bảo quản xác , xứng đáng nhận một phần thù lao.

 

Tuy nhiên đối phương cần suy nghĩ từ chối: “Cảm ơn ý của cô, nhưng về. Còn cô? Cô về ?”

 

“Ta về, sống ở Đông Nam Linh Giới. Cô thật sự về ? Ta thể tạo cho cô một xác linh căn .” Thịnh Tịch .

 

Đối phương chần chừ một chút, vẫn lắc đầu.

 

“Lúc mới đến đây, cảm thấy hoang mang lo sợ đối với thế giới xa lạ . ở lâu , vẫn thích nơi hơn.”

 

“Ở đây, ít nhất kẻ yếu cũng thể sống sót, cũng tư cách sống sót.”

 

Nàng mỉm , “Nhờ phúc của cô, trong tài khoản của một khoản tiền lớn, còn một căn nhà như thế .”

 

, căn nhà là lên mạng học tự từng chút một trang trí đấy, thích .”

 

Tiền tiết kiệm của Thịnh Tịch thực nhiều, khoản tiền trong tài khoản ngân hàng vẫn là tiền bồi thường của công ty khi nàng đột t.ử cấp cứu sống .

 

Nghe cái công ty đó chịu bồi thường tiền, Thịnh Tịch còn tưởng đang mơ.

 

chỉ bồi thường tám vạn, còn bắt “Thịnh Tịch” ký thỏa thuận, yêu cầu “Thịnh Tịch” ngậm miệng về chuyện , đừng ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của họ, nàng tỉnh ngộ.

 

Công ty rác rưởi mãi mãi là công ty rác rưởi, chúc sớm ngày phá sản.

 

Căn nhà là một căn loft chỉ sáu mươi mét vuông, một ở cũng khá .

 

“Làm phong cách màu kem ? Trang trí lắm nha.” Thịnh Tịch chân thành khen ngợi, nàng thực sự thích kiểu trang trí ấm cúng .

 

Hai Thịnh Tịch trò chuyện lâu, đối phương thực sự về Đông Nam Linh Giới, Thịnh Tịch cũng cưỡng cầu.

 

Nàng chỉ hỏi một câu cuối cùng: “Cô tin tức của Tiết Phi Thần ?”

 

Đối phương sửng sốt.

 

Lần chần chừ lâu, nàng mới lắc đầu: “Thôi, .”

 

Thịnh Tịch bất ngờ: “Thật ?”

 

Đối phương gật đầu, mỉm : “Ta buông bỏ , cũng sống thế nào. Đó là chuyện của . Cảm ơn cô đồng ý để tiếp tục sống ở đây với phận của cô.”

 

“Không gì, cũng cảm ơn sự nỗ lực của cô ở Đông Nam Linh Giới nha.”

 

Thời gian còn sớm, Thịnh Tịch cáo từ nàng , cuối cùng xem cô nhi viện một chút.

 

Cô nhi viện rách nát, lão viện trưởng tuổi cao, tinh thần sa sút, đeo kính lão đang dạy bọn trẻ sách.

 

Những dì từng chăm sóc Thịnh Tịch, , vẫn còn, nhưng đều lộ rõ vẻ già nua.

 

Nàng âm thầm truyền chút linh lực cho họ, chữa khỏi những căn bệnh ngầm họ, đó chọn ngẫu nhiên một vị thổ hào may mắn.

 

Thổ hào kiếm tiền, cầu trường sinh.

 

Thịnh Tịch cho Thọ Nguyên Đan, nhưng cho một đan d.ư.ợ.c chữa trị bệnh nan y, điều kiện duy nhất là hy vọng tài trợ cho cô nhi viện.

 

Thổ hào hai lời liền đồng ý, lập tức phái đến cô nhi viện gửi ấm.

 

Bầu trời xanh thẳm dần mây đen xâm chiếm, sức mạnh vô hình đang từ từ ngưng tụ.

 

Uyên Tiện nhíu mày: “Tiểu sư , chúng .”

 

Thiên Đạo của thế giới phát hiện họ, mau ch.óng rời .

 

Nếu chọc đối phương tay, sẽ gây chấn động cho cả hai thế giới.

 

Thịnh Tịch hiểu đạo lý , hành tinh xanh thẳm cuối, đầu rời .

 

Mặc dù chỉ sống ở đây một thời gian, nhưng nàng sẽ mãi mãi nhớ thời gian .

 

Một ngày họ rời , đều canh giữ bên cạnh tế đàn.

 

Thấy hai bình an trở về, trái tim đang treo lơ lửng của mới hạ xuống.

 

Thịnh Tịch vui vẻ chia đặc sản mua cho các sư , giống như những xuống núi chơi đây.

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm cảnh , nắm lấy tay bên cạnh.

 

“Ta cũng ngoài chơi.” Cẩm Họa rầu rĩ .

 

Kính Trần Nguyên Quân gật đầu: “Được.”

 

Hai , lặng lẽ biến mất tại chỗ.

 

Đợi Thịnh Tịch chọn xong quà tặng cho họ, tìm thấy sư phụ và dì nữa.

 

Lại cõng họ thế giới hai , chậc chậc chậc.

 

Thịnh Tịch cất riêng món quà , nhân lúc vẫn đang chìm đắm trong niềm vui nhận quà, cũng kéo Uyên Tiện lặng lẽ rời .

 

Hắc hắc, họ cũng thế giới hai .

 

————

 

Đây là một chương siêu to khổng lồ một vạn sáu ngàn chữ~

 

Cảm ơn sự ủng hộ của , Tiểu Tịch đến đây thôi nha. Về trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá lội, Tiểu Tịch mỗi ngày đều sống vui vẻ nha.

Loading...