Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 766: Chỉ Có Thể Ăn Bám, Tiên Tử Có Nguyện Ý Bao Nuôi Ta Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:35
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỏa phượng do ngọn lửa thuần túy ngưng tụ thành xé rách hư , lướt qua ý chí chúng sinh, xuất hiện ở nơi cao nhất của Tinh Giới.
Khoảnh khắc đó, tất cả tu sĩ cao giai đều cảm ứng sự giáng lâm của một vị thượng vị giả.
Niết Bàn Hỏa thiêu rụi ấn ký Thịnh Tịch, duy chỉ huyết mạch là đổi.
Huyết mạch chi lực giúp vợ chồng Phượng Tam cảm ứng sự trở về của Thịnh Tịch, lập tức tiến đến tiếp ứng.
Cẩm Họa, cũng thể cảm ứng luồng sức mạnh , vui mừng khôn xiết: “Tiểu Tịch về !”
Nàng và Kính Trần Nguyên Quân , lập tức lao đến nơi Thịnh Tịch giáng lâm.
Hỏa phượng vỗ cánh bay cao, lao về phía Ma Giới gần nhất.
Thủy Kinh Vũ cảm nhận sức mạnh của nàng đang đến gần, trong lòng đ.á.n.h trống chầu: “Có tu sĩ cao giai đang bay về phía chúng với tốc độ nhanh, vẻ giống Thịnh Tịch ?”
“Chính là con bé.” Di Minh lộ vẻ vui mừng, nhảy vọt lên.
Hỏa phượng lao đến mặt họ với tốc độ cực nhanh, lướt qua Di Minh đang tiến lên đón, đ.â.m sầm Thiên Đạo chi lực đang lơ lửng bầu trời Ma Giới, khiến Thủy Kinh Vũ giật nảy .
Ngọn lửa và ánh sáng đan xen, Thiên Đạo chi lực vốn tĩnh lặng bỗng sục sôi, tựa như một nồi nước biển đang sôi sùng sục.
Thân hình hỏa phượng dần tan rã, tách hai luồng, hóa thành hai bóng mờ ảo.
Giữa hai kết nối bởi một sợi chỉ mỏng manh đến mức khó lòng nhận .
Hai bóng dần bay lên từ trong Thiên Đạo chi lực, vóc dáng ngày càng rõ nét, hiện hình dáng của Thịnh Tịch và Uyên Tiện.
Sợi chỉ quấn quanh ngón áp út của hai chìm vô hình.
Thịnh Tịch Uyên Tiện, khẽ ngoắc ngón áp út.
Ngón áp út của Uyên Tiện kéo nhẹ, mỉm với nàng.
Sợi chỉ vận mệnh kết nối hai tưởng chừng biến mất, nhưng thực chất vẫn luôn tồn tại.
Thịnh Tịch lợi dụng đặc tính Niết Bàn của Phượng Hoàng, hòa một Niết Bàn Hỏa của với sinh mệnh của Uyên Tiện.
Sau đó mượn Thiên Đạo chi lực, tách ý thức của nàng và Uyên Tiện thành hai cá thể riêng biệt.
Vận mệnh và tính mạng của họ gắn liền với , nhưng họ vẫn là những cá thể độc lập.
Đi dạo một vòng trong Thiên Đạo, giờ đây thấy thế giới rực rỡ , Thịnh Tịch cảm giác như trải qua mấy đời.
“Đại sư , chúng về .” Nàng vui vẻ nhào lòng Uyên Tiện.
Tim Uyên Tiện đập thình thịch, sững sờ một giây mới ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
Di Minh nhướng mày.
Đám yêu thú Thủy Kinh Vũ mang lên thấy Thịnh Tịch trở về thì vui sướng tột độ.
Phỉ Thúy Cực Địa Hùng là đầu tiên lao tới, hình đồ sộ suýt nữa đụng bay Thịnh Tịch.
Hùng Hùng ôm c.h.ặ.t lấy Thịnh Tịch và Uyên Tiện, cảm động nước mắt giàn giụa: “Tiểu Tịch, cuối cùng cô cũng về ! Ta nhớ cô quá mất! Mấy tên Hóa Thần kỳ ở Ma Giới đ.á.n.h gấu đau lắm! Chúng về Vấn Tâm Tông thôi.”
“ đúng , lão đại, chúng nhớ c.h.ế.t!” Đại Đầu và Nhị Đầu mỗi đứa ôm một chân Thịnh Tịch, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh vô tội nũng với nàng.
Chư Dực quấn lấy mắt cá chân Thịnh Tịch, vui mừng vì nàng trở về, vô tình bóc phốt: “Hai đứa nó ăn cô đấy.”
Đại Đầu kiên quyết phủ nhận: “Chúng tuyệt đối ăn lão đại nữa!”
Nhị Đầu sức tán thành: “Lão đại nóng mỏ lắm, chúng ăn .”
Thịnh Tịch: “…”
Cho nên là ăn, mà là c.ắ.n nổi đúng ?
Lũ nghịch t.ử!
Vòng tay của Hùng Hùng quá rắn chắc, Thịnh Tịch vùng vẫy thoát .
Nghe Hùng Hùng lóc t.h.ả.m thiết như , nàng đành để mặc nó ôm, an ủi trái tim mỏng manh yếu đuối của con gấu .
Phượng Tam và Cẩm Hàm chạy tới, thấy cảnh , trong lòng vui mừng, lờ mờ cảm thấy chỗ nào đó đúng.
lúc , Kính Trần Nguyên Quân dẫn theo Ôn Triết Minh và những khác cùng đến.
Thấy sư sư bình an trở về, Tiêu Ly Lạc mừng rỡ, lao nhanh tới ôm chầm lấy Thịnh Tịch:
“A a a a Tiểu sư ! Ta nhớ c.h.ế.t! Ta ngay là Đại sư thể đưa về mà! Đại sư trâu bò!”
Ngôn Triệt nhảy cẫng lên, cũng ôm lấy họ: “Đại sư trâu bò! Tiểu sư , nhớ c.h.ế.t!”
Những chỗ thể ôm Thịnh Tịch và Uyên Tiện đều chiếm hết, Lữ Tưởng chen , tìm một vòng, cố gắng tìm một khe hở, ôm lấy họ: “Đại sư trâu bò! Tiểu sư , nhớ c.h.ế.t!”
Ôn Triết Minh rơm rớm nước mắt, cũng ôm lấy sư sư : “Chào mừng trở về.”
Ngay cả Quy Trưởng lão cũng một bên, vô cùng rạng rỡ, chỉ là e ngại phận trưởng bối nên tiện loạn như đám Tiêu Ly Lạc.
Nhìn cảnh tỷ hòa thuận , sự bài xích lờ mờ dâng lên trong lòng Phượng Tam dần tan biến.
Đây chỉ là tình cảm sư môn của Tiểu Tịch quá thôi, chẳng gì to tát cả.
Con gái bình an trở về, đối với Phượng Tam mà còn quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Nhìn Uyên Tiện các sư và đám yêu thú ôm c.h.ặ.t nhiều tầng, chút luống cuống, Phượng Tam sinh lòng tán thưởng: “Tên đồ của ngươi .”
Nụ khóe môi Kính Trần Nguyên Quân càng cong lên: “Nghe ngươi khen Uyên Tiện như , Tiểu Tịch nhất định vui.”
Giọng điệu của chút kỳ lạ, khiến Phượng Tam sinh lòng cảnh giác: “Ngươi đang ủ mưu đồ xa gì đấy?”
“Chuyện đó liên quan đến , nhưng quả thực một món quà tặng ngươi.” Kính Trần Nguyên Quân lấy một viên Lưu ảnh thạch.
Phượng Tam lập tức nhớ câu xé lòng “Sư phụ trai hơn cha” của cục cưng nhà trong viên Lưu ảnh thạch , đen mặt nhận: “Ngươi giở trò quỷ gì nữa?”
“Xem , video thi đấu của Tiểu Tịch đấy.” Kính Trần Nguyên Quân dụ dỗ .
Phượng Tam bóng ma tâm lý, mắc mưu.
Cẩm Hàm chuyện , tò mò nhận lấy: “Để xem.”
Phượng Tam ngăn cản, nhưng muộn.
Cẩm Hàm kích hoạt Lưu ảnh thạch, liền thấy giọng dõng dạc của cô con gái cưng truyền từ bên trong: “Sư phụ trai hơn cha!”
Mặt Phượng Tam lập tức đen hơn cả đ.í.t nồi: “Quân Ly, ngươi bệnh đúng ! Hết đến khác ép Tiểu Tịch những lời như thú vị !”
Kính Trần Nguyên Quân dang hai tay, vô cùng vô tội : “Lần thực sự là Tiểu Tịch chủ động đấy.”
“Ta tin!” Phượng Tam gầm lên.
“Ha ha ha ha…” Cẩm Họa lớn nể nang gì, cho đến khi Cẩm Hàm kéo một cái, mới miễn cưỡng nhịn .
Nàng mỉm hỏi Kính Trần Nguyên Quân: “Sao ngươi tự luyến thế, còn so nhan sắc với Phượng Tam nữa?”
Kính Trần Nguyên Quân vẻ đạo mạo : “Ta cảm thấy Tiểu Tịch đúng sự thật mà.”
Phượng Tam nghiến răng: “Đừng ép đ.á.n.h ngươi.”
Cẩm Hàm kéo đang rục rịch động thủ , bất đắc dĩ hỏi Kính Trần Nguyên Quân: “Ngươi so đo chuyện với Tam Mao gì?”
Kính Trần Nguyên Quân theo bản năng liếc Cẩm Họa.
Cẩm Họa đang vẫy tay với nhóm Thịnh Tịch, chú ý đến hành động nhỏ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-766-chi-co-the-an-bam-tien-tu-co-nguyen-y-bao-nuoi-ta-khong.html.]
Cẩm Hàm ngược nhớ một chuyện xưa.
Đó là chuyện của nhiều năm về , khi nàng và Phượng Tam vẫn chính thức xác lập quan hệ, vẫn đang trong giai đoạn mập mờ.
Lúc đó họ đều đạt đến Đại Thừa kỳ, khi tụ tập uống tán gẫu, Cẩm Họa nhắc đến một tin đồn thú vị mà nàng cách đó lâu.
—— Có một nữ tu Hợp Thể kỳ đại viên mãn đang kén rể, điều kiện duy nhất là trai.
Cẩm Họa ăn bám, nhưng giới tính đúng, liền khuyến khích hai nam tu mặt ở đó thử, và tuôn một câu danh ngôn: “Phú bà thuộc về ngươi, cơm mềm thuộc về .”
Tình cờ Cẩm Hàm cũng từng về chuyện , thuận miệng tiếp lời: “Vị tiền bối yêu cầu trai nhất, chỗ chúng hai vị, so xem ai hơn mới thể ứng tuyển chứ.”
Cẩm Họa buột miệng : “Vậy bỏ cho Tam Mao một phiếu, Tam Mao màu nhất.”
Lời của Cẩm Họa rõ ràng là đang mỉa mai Phượng Tam, ngay tại chỗ Phượng Tam dùng Phượng Hoàng Hỏa thiêu.
Thời gian trôi qua quá lâu, Cẩm Hàm chỉ nhớ đó bận cứu Cẩm Họa, chú ý xem lúc đó Quân Ly phản ứng gì.
Bây giờ nghĩ …
Nàng khó tin hỏi: “Ngươi vì chuyện ai trai hơn mà Cẩm Họa bỏ cho Tam Mao một phiếu, nên ghim thù đến tận bây giờ đấy chứ?”
Kính Trần Nguyên Quân thừa nhận cũng phủ nhận.
Cẩm Hàm khiếp sợ: “Chuyện đó mấy vạn năm cơ mà!”
Kính Trần Nguyên Quân hỏi ngược : “Mấy vạn năm thì chứ?”
Cẩm Hàm cạn lời thể phản bác.
Sao đây nàng phát hiện Quân Ly thù dai như nhỉ?
Khi Thịnh Tịch dẫn theo một đám và thú tới, vặn mấy câu cuối, theo bản năng xích gần cha ruột.
Sư phụ phụ thật sự thù dai, nàng nghĩ xem dạo đắc tội gì với sư phụ mới .
Cẩm Họa cũng nhớ chuyện , cảm thấy buồn : “Chuyện gì đáng để so đo chứ?”
Kính Trần Nguyên Quân mím môi, hàm súc hỏi: “Nàng thấy trai hơn Phượng Tam ?”
Phượng Tam giơ cao Phượng Hoàng Hỏa, định thiêu c.h.ế.t tên rùa rụt cổ Quân Ly !
Cẩm Hàm chợt nhận điều gì đó, vội vàng hiệu cho thu lửa .
Cẩm Họa cũng cảm thấy đúng, hồ nghi : “Rốt cuộc ngươi gì?”
Kính Trần Nguyên Quân im lặng một lát, tu vi quanh đột nhiên ngừng tụt dốc, chớp mắt biến thành Nguyên Anh kỳ mà ai ai cũng .
Cẩm Họa càng hồ đồ hơn: “Sao ngươi thành Nguyên Anh kỳ ?”
Kính Trần Nguyên Quân yếu ớt : “Thế đạo hung hiểm, tại hạ tu vi đủ, e là chỉ thể ăn bám thôi. Tiên t.ử nguyện ý b.a.o n.u.ô.i ?”
Nhóm Thịnh Tịch tới: “?”
Sư phụ nghiêm túc ăn bám thật kìa!
Ngọn lửa nhỏ nhoi còn sót trong tay Phượng Tam cạn lời tắt ngúm, dùng ánh mắt khó hết Kính Trần Nguyên Quân.
Tên cẩu Quân Ly thể vô liêm sỉ đến mức ?
“Từ chối !” Phượng Tam lớn tiếng hiến kế cho Cẩm Họa, “Ngươi đủ mỏ hỗn , thể tìm thêm một tên vô liêm sỉ như nữa!”
Kính Trần Nguyên Quân lấy Huyền Nguyệt Biên Chung ném thẳng mặt Phượng Tam: “Phượng Tam Mao, ngươi ngậm miệng !”
Phượng Tam dễ dàng né , giậu đổ bìm leo: “Ngươi hai đứa con trai , còn mặt mũi học theo đuổi cô nương ?”
Thịnh Tịch che miệng, nhỏ bổ sung: “Còn một đứa cháu đích tôn nữa.”
Đứa cháu đích tôn Uyên Tiện đột nhiên điểm danh chút hoảng hốt.
Kính Trần Nguyên Quân b.úng tay một cái, cấm ngôn Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch lóc chạy tìm nương giải chú, ôm nương nũng.
Cẩm Họa mỉm nàng một cái, với Kính Trần Nguyên Quân: “ nghèo lắm, nuôi nổi trai bao .”
Kính Trần Nguyên Quân nghĩa chính từ nghiêm : “Nếu tiên t.ử chê, tại hạ cũng chút gia sản, nguyện giao nộp bộ. Chỉ mong tiên t.ử thể ban cho một bát cơm mềm.”
Cẩm Họa phì .
Nàng nhớ những kỷ niệm từng chung sống với Quân Ly, tại ở lỳ trong Vấn Tâm Tông suốt hàng vạn năm như một ngày.
Sự của , nàng đều .
“Được.” Nàng mỉm đáp lời.
Sự căng thẳng và luống cuống đè nén trong lòng Kính Trần Nguyên Quân lập tức hóa thành những đóa hoa nở rộ trong tim, nở một nụ rạng rỡ.
Hắn thấp thỏm đưa tay , lòng bàn tay hướng lên , còn kịp dừng hẳn, Cẩm Họa chủ động nắm lấy, tiện tay lột luôn chiếc Tu Di giới của : “Của nhé.”
Kính Trần Nguyên Quân ngoan ngoãn tháo nốt chiếc Tu Di giới ở tay đưa cho nàng: “Vẫn còn một bảo bối ở nơi khác, bây giờ sẽ dẫn nàng tìm.”
“Được nha nha.” Cẩm Họa vui vẻ vô cùng, giơ hai chiếc Tu Di giới chế tác tinh xảo trong tay lên, tỉ mỉ ngắm nghía ánh .
Quân Ly thật sự giàu nha!
Phượng Tam bên cạnh mà hoảng hốt.
Thế là xong ?
Sao thành công dễ dàng thế ?
Hồi đó để ở bên Cẩm Hàm, tốn bao nhiêu công sức cơ chứ?
Sao Quân Ly chỉ uốn ba tấc lưỡi là xong ?
Không thể để đắc ý như !
Phượng Tam bày dáng vẻ của nhà đẻ: “Cẩm Họa, ngươi suy nghĩ kỹ .”
Kính Trần Nguyên Quân u ám : “Tỷ phu, xin ngậm miệng .”
Phượng Tam: “!”
Hắn từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế!
“Được , đừng chọc tức nữa.” Cẩm Hàm mỉm an ủi trượng phu.
Nếu chuyện Thiên Đạo sinh biến, hai lẽ đến với từ lâu .
Bây giờ cũng coi như khổ tận cam lai, cuối cùng cũng thành đôi.
Nể mặt thê t.ử, Phượng Tam cố nhịn sự khinh bỉ đối với Kính Trần Nguyên Quân.
Chỉ là Kính Trần Nguyên Quân đang khai báo với Cẩm Họa mấy mỏ linh thạch, ở những , Phượng Tam càng thêm hoảng hốt.
Tên cẩu Quân Ly đúng là màu mè hoa lá hẹ, vẫn là tình yêu của và A Hàm mộc mạc giản dị hơn.
————
Lời tác giả:
Đừng thấy Phượng Tam bây giờ hoảng hốt, đợi lát nữa Tiểu Tịch và Uyên Tiện ở bên , lão phụ sẽ còn hoảng hốt hơn~