Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 764: Vì Muội, Cái Gì Cũng Đều Là Cần Thiết

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:33
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong tiếng của Thịnh Tịch, hốc mắt Uyên Tiện đỏ hoe, c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, mới nhịn cảm xúc.

 

Thiếu niên đó, trở thành ánh sáng duy nhất trong bóng tối, thu hút sự chú ý của bộ ý thức Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch hiểu lắm , trong lòng khó chịu: “Đại sư , đừng . Ta gây họa.”

 

Uyên Tiện hít sâu một , giọng khàn khàn, dốc sức đè nén cảm xúc của : “Ta . Lần , bây giờ sự việc thành, theo về ?”

 

Nàng về nữa.

 

Nàng chỉ ở đây mới thể duy trì sự tỉnh táo cuối cùng.

 

Nàng thể rời khỏi đây.

 

Đối mặt với Uyên Tiện hai mắt đỏ hoe, Thịnh Tịch chợt dũng khí lời .

 

Nàng thấp giọng : “Đại sư , về , ở đây .”

 

Sao thể chứ?

 

Uyên Tiện quanh bóng tối ngay cả ánh cũng nửa điểm, ít nhiều đoán tình hình của Thịnh Tịch, buồn bực : “Ta ở cùng .”

 

Trái tim Thịnh Tịch chìm xuống: “Đừng mà, ở đây chứ?”

 

“Ở đây, .” Uyên Tiện gian nan .

 

Quá nhiều cảm xúc tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, từ l.ồ.ng n.g.ự.c đẩy thẳng lên cổ họng, khiến mỗi khi một chữ đều cực kỳ khó khăn.

 

Hắn bắt buộc kiềm chế cảm xúc của , thể để Thịnh Tịch buồn.

 

Thịnh Tịch vẫn thể cảm nhận sự bi thiết trong lời của .

 

Sự bi thương đáy lòng nàng cũng gợi lên, rầu rĩ : “Đại sư , sư phụ sư đều đang đợi về đó.”

 

“Huynh đừng ở đây lãng phí sinh mệnh. Mau , nếu cũng sẽ ý chí chúng sinh ở đây xé nát.”

 

Từ lúc bước đây, Uyên Tiện thể cảm nhận một luồng sức mạnh vô hình đang c.ắ.n nuốt ý thức của .

 

Ý thức cá nhân của sớm muộn gì cũng sẽ phân giải, hòa một với chúng sinh.

 

Hắn sớm sẽ kết cục .

 

thể để Thịnh Tịch một cô độc tiêu vong tại đây.

 

Hắn Thịnh Tịch từng trải qua những gì lúc dưỡng hồn ở một thế giới khác, nhưng thể từ những lời nhỏ giọt thỉnh thoảng Thịnh Tịch tiết lộ nàng sống tính là quá .

 

Quá khứ thể vãn hồi, ít nhất mỗi một ngày khi quen , đều ở bên cạnh nàng, bảo vệ nàng.

 

“Muội , .” Uyên Tiện bướng bỉnh tại chỗ nhúc nhích.

 

Thịnh Tịch sốt ruột lên: “Ta là vì , gì? Ở c.h.ế.t cùng ?”

 

Uyên Tiện trầm mặc lên tiếng: “Ừm.”

 

Thịnh Tịch lập tức nên gì.

 

Đại sư cái gì cũng .

 

Cái gì cũng , nhưng vẫn lựa chọn như .

 

Hắn vẫn còn thiếu tâm nhãn ?

 

Thịnh Tịch nghi ngờ sư phụ giúp đại sư bổ sung đầy đủ tâm nhãn, chợt chui trong lòng Uyên Tiện xem thử.

 

Trong lòng nàng chứa đầy soái ca mỹ nữ, trong lòng đại sư chứa đầy cái gì?

 

Thịnh Tịch nhịn tò mò: “Đại sư , trong lòng đều chứa cái gì ?”

 

Uyên Tiện sửng sốt, dường như ngờ Thịnh Tịch sẽ lạnh lùng hỏi một câu .

 

Trong bóng tối yên tĩnh, thiếu niên cúi đầu về phía n.g.ự.c , phảng phất như thể từ đó thấy từng li từng tí chung đụng với Thịnh Tịch ngày thường.

 

Hắn theo bản năng ấn trụ n.g.ự.c, Thảo Biên Linh Đang cổ tay theo động tác của khẽ đung đưa, rơi xuống n.g.ự.c, mang đến sự va chạm nhẹ nhàng.

 

Tựa như chuồn chuồn lướt nước, gợn lên từng vòng từng vòng gợn sóng.

 

Lại phảng phất như phượng hoàng gõ nhẹ, từng chút từng chút gõ mở cánh cửa trái tim .

 

Ý thức của Thịnh Tịch xuyên qua chiếc Thảo Biên Linh Đang nhỏ nhắn , trong lúc hoảng hốt chui trong lòng Uyên Tiện.

 

Nàng thấy trong lòng Uyên Tiện.

 

Đại sư đầy ắp trong lòng trong mắt đều là nàng.

 

Trong khoảnh khắc , Thịnh Tịch chợt cảm nhận tâm ý của Uyên Tiện.

 

Tình yêu ngây ngô mờ mịt nhưng mãnh liệt của thiếu niên, sinh trưởng bừa bãi đáy lòng, nở rộ từng đóa hoa ai .

 

Thịnh Tịch ngay cả thực thể cũng còn, giờ phút thể trong lúc hoảng hốt cảm nhận trái tim đập liên hồi, giống như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Nàng ngơ ngác ngưng thị thiếu niên một lời trong bóng tối, nhịn xuống cảm xúc, mới khàn giọng : “Đại sư , , một …”

 

“Ta ở bên .” Uyên Tiện ngắt lời nàng, nhấn mạnh cho phép từ chối.

 

Từ khi quen đến nay, Uyên Tiện đối với Thịnh Tịch nấy, đây là đầu tiên kiên quyết từ chối nàng như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-764-vi-muoi-cai-gi-cung-deu-la-can-thiet.html.]

 

Thịnh Tịch thấy liền khuyên .

 

Nàng trầm mặc một lúc lâu, mới thấp giọng : “Đại sư , hiểu tâm ý của . cần thiết… thực sự cần thiết…”

 

Nhịp tim Uyên Tiện đập nhanh hơn ba phần, ngờ sẽ Thịnh Tịch phát hiện.

 

Hắn một khoảnh khắc luống cuống, vì sự hoảng sợ khi mất Thịnh Tịch mà nhanh mở miệng: “Vì , cái gì cũng đều là cần thiết.”

 

Thịnh Tịch ngẩn tại chỗ.

 

Nếu nàng vẫn còn thể, chắc chắn khuôn mặt nhỏ nhắn sẽ đỏ bừng.

 

Trong bóng tối đột nhiên nổ tung từng đóa pháo hoa rực rỡ muôn màu muôn vẻ, chiếu rọi bộ gian ngũ quang bồi hồi, thập sắc lục ly, phảng phất như tâm hoa nộ phóng của ai đó.

 

Uyên Tiện ngạc nhiên cảnh , qua một lúc lâu mới phản ứng .

 

Hắn cảm nhận sự vui vẻ của Thịnh Tịch.

 

Tâm ý nhận sự hồi đáp, theo bản năng , nhưng nổi, chỉ thể mắt chớp từng đóa pháo hoa ngừng nở rộ .

 

Pháo hoa dần nhỏ , cuối cùng biến mất, phảng phất như một màn biểu diễn pháo hoa hoành tráng hạ màn, thế giới xung quanh càng trở nên tối tăm và tĩnh mịch hơn.

 

Uyên Tiện ôn tồn : “Tiểu sư , chúng cùng về .”

 

Giọng của Thịnh Tịch sa sút, chút buồn bã: “Đại sư , về nữa… Không , là .”

 

“Huynh về . Huynh cứ coi như cuối ?”

 

Ý thức của nàng chỉ còn một chút xíu thôi, chỉ cần dừng ở đây Uyên Tiện thêm một cái, đều dốc hết lực.

 

“Nếu dùng Niết Bàn Hỏa của thì ?” Uyên Tiện hỏi.

 

“Niết Bàn Hỏa của đều dùng hết .” Thịnh Tịch khựng , cẩn thận đ.á.n.h giá Uyên Tiện, chợt nhận điều gì, “Huynh nhận Niết Bàn Hỏa của ?”

 

Cách đây lâu, hỏa phượng chứa ý thức của Thịnh Tịch đến lời tạm biệt với bọn họ, chia sẻ Niết Bàn Hỏa của cho .

 

Thịnh Tịch lúc đó tương đương với Thiên Đạo, điều tương đương với ân tứ của Thiên Đạo.

 

Sinh cơ trong Niết Bàn Hỏa chữa khỏi thương thế của , giúp bọn họ khôi phục đến trạng thái nhất.

 

Chỉ Uyên Tiện lúc hỏa phượng biến mất phun một ngụm m.á.u lớn.

 

Đó chỉ là cấp hỏa công tâm, mà còn là sự c.ắ.n trả do từ chối ân tứ của Thiên Đạo.

 

Lúc đó liền lờ mờ nhận điều gì, chỉ là thể bộ mạch suy nghĩ, chỉ thể âm thầm giấu luồng sức mạnh trong cơ thể.

 

Hắn như thể lưu trữ thành công luồng sức mạnh , thậm chí khi thổ huyết, liền thể cảm ứng luồng sức mạnh nữa.

 

khoảnh khắc và Thịnh Tịch tâm ý tương thông, một nữa cảm ứng luồng sức mạnh .

 

Hắn thử dẫn xuất luồng sức mạnh .

 

Có lẽ là vì nơi địa phương đặc thù, cũng lẽ là vì khoảnh khắc tâm ý tương thông , khiến thể mượn vị cách của Thịnh Tịch.

 

Uyên Tiện gọi thành công luồng sức mạnh .

 

Một tia sáng yếu ớt màu đỏ cam xuất hiện đầu ngón tay .

 

Bởi vì sư bọn họ thương nặng, Niết Bàn Hỏa Thịnh Tịch chia cho Uyên Tiện nhiều, chỉ một chút xíu .

 

Uyên Tiện sót một tia bộ lấy .

 

“Chừng đủ ?” Giọng thấp thỏm, cố đè nén sự căng thẳng đáy lòng.

 

Thịnh Tịch trả lời vấn đề , mà là khi im lặng hồi lâu, chậm rãi : “Đại sư , cất . Đây là cho .”

 

“Của chính là của . Tiểu Tịch, trả lời , chút Niết Bàn Hỏa đủ ?” Uyên Tiện trịnh trọng hỏi.

 

Thịnh Tịch một nữa trầm mặc.

 

Một lúc lâu , nàng thở dài một : “Đại sư , đây là vấn đề đủ đủ, mà là đối với vô dụng.”

 

“Ngọn lửa bốc cháy cần củi gỗ, Niết Bàn Hỏa cũng .”

 

“Sinh mệnh chi lực của Niết Bàn Hỏa, là lấy sinh mệnh cũ nhiên liệu mới thể bốc cháy giải phóng.”

 

“Ta thực còn sinh mệnh nữa .”

 

“Đại sư , một cách nghiêm túc, c.h.ế.t .”

 

Phảng phất như một cây b.úa khổng lồ giáng mạnh Uyên Tiện, khiến trái tim lập tức chìm xuống đáy cốc.

 

Hắn hoảng hốt một chút, nhanh định tâm thần: “Ta cách.”

 

Thịnh Tịch chợt ý thức gì, vội vàng hô dừng: “Huynh dừng tay!”

 

muộn .

 

Uyên Tiện một cái với bóng tối một bóng , châm ngòi Niết Bàn Hỏa trong tay.

 

Ngọn lửa màu đỏ cam trong nháy mắt bao bọc , sinh mệnh lực của Uyên Tiện trôi với tốc độ cực nhanh.

 

Hắn châm ngòi sinh mệnh của chính .

 

 

Loading...