Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 763: Đại Sư Huynh, Đã Ở Trong Lòng Ta Thì Đừng Đi

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:32
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Di Minh chạy về Ma Giới, một phần Thiên Đạo Chi Lực thuộc về Ma Giới phân chia , trôi nổi trung Ma Giới.

 

Thủy Kinh Vũ cảm ứng luồng sức mạnh , dẫn canh giữ một bên, để tránh xảy chuyện ngoài ý .

 

Thấy Di Minh đến, tràn đầy khó hiểu: “Bệ hạ, đây là cái gì? Sao khí tức của Thịnh Tịch?”

 

“Là Thiên Đạo Chi Lực do Tiểu Tịch phân chia .” Di Minh đuổi những khác , rũ mắt luồng sức mạnh , nên xử lý thế nào.

 

Thủy Kinh Vũ tiên là kinh ngạc, ngay đó ý thức điều gì, chợt chút khó chịu.

 

Sau bao giờ gặp nha đầu nữa, trong lòng lập tức trống rỗng.

 

Đám yêu thú của nàng vẫn còn ở Ma Giới mong ngóng nàng về, cũng chúng tin tức sẽ buồn bã đến mức nào.

 

 

Toàn bộ tu chân giới chỉ còn ba Linh Giới còn lượng lớn tu sĩ sinh tồn, những Linh Giới khác mặc dù tu sĩ Đại Thừa kỳ của hai phe chia cắt, nhưng cảnh khắc nghiệt, bình thường căn bản thể sinh tồn, cũng liền thể hình thành Thiên Đạo Chi Lực.

 

Thiên Đạo Chi Lực sớm hòa một với Thịnh Tịch, phân chia Thiên Đạo Chi Lực tương đương với việc đang phân chia thần hồn của nàng.

 

Điều tạo thành gánh nặng cực lớn cho Thịnh Tịch, khiến ý thức tự ngã còn sót nhiều của nàng dần trở nên rã rời.

 

Nàng thực sự sức lực dư thừa để giải thích ý đồ của với đám Phượng Tam, nhưng nàng tin tưởng sư phụ và cha bọn họ thông minh như , thấy Thiên Đạo Chi Lực phân chia , nhất định thể hiểu suy nghĩ của nàng.

 

Sự mệt mỏi từng ập đến, Thịnh Tịch tự chủ chìm giấc ngủ say.

 

Ý thức tự ngã còn sót của nàng vốn đều dựa ý chí cá nhân để kiên trì, nay chìm giấc ngủ say, còn ý chí cá nhân kiên trì, sẽ dần dần tiêu vong trong năm tháng đằng đẵng.

 

Thịnh Tịch chút nỡ xa , nhưng những gì nàng thể đều , tin tưởng bọn họ thể sống trong một thế giới hơn.

 

Ngủ thôi.

 

Ngủ ngon nhé, thế giới.

 

Thịnh Tịch nghĩ như , ý thức càng thêm rã rời, tự chủ nhớ từng li từng tí khi trở về Đông Nam Linh Giới.

 

Mặc dù ở Lạc Phong Tông vui vẻ lắm, nhưng lúc lừa gạt Tiểu Hạc thì siêu vui.

 

Sau Vấn Tâm Tông, càng là mỗi ngày đều vui vẻ.

 

Thật sự nỡ xa sư phụ sư cha dì yêu thú Quy Trưởng lão và các vương bát.

 

Thịnh Tịch cố đè nén sự tiếc nuối, để chút tiếc nuối của trở thành chấp niệm, để tránh ảnh hưởng đến sự vận hành của Thiên Đạo Chi Lực.

 

Không qua bao lâu, khuôn mặt của Uyên Tiện xẹt qua trong tâm trí nàng.

 

Ý thức sắp sửa tiêu tán của Thịnh Tịch lập tức ngưng tụ, tựa như bệnh sắp c.h.ế.t giật dậy.

 

Đại sư thật trai!

 

Nàng vực dậy một chút, nhận trong gian ngoại trừ thì còn gì cả, thất vọng bắt đầu tiêu tán .

 

“Tiểu sư ?”

 

Trong bóng tối lờ mờ vang lên giọng của Uyên Tiện, xa xăm mà phiêu hốt.

 

Ý thức tiêu tán của Thịnh Tịch chậm rãi ngưng tụ.

 

Giọng của đại sư thật dễ .

 

Nàng nín nhịn xúc động để ý thức bay , vểnh đôi tai tồn tại lên cẩn thận một lúc.

 

Không thấy giọng của Uyên Tiện nữa, cảm xúc của Thịnh Tịch sa sút, ý thức một nữa chậm rãi bay .

 

Không lâu , khuôn mặt của Uyên Tiện một nữa hiện lên trong tâm trí nàng.

 

Thịnh Tịch cố gắng tập hợp ý thức rã rời, quanh bốn phía, trong bóng tối vẫn gì cả.

 

Thịnh Tịch đầu tiên cảm thấy đại sư chút nghịch ngợm.

 

Nàng cho phép đại sư dọn trong lòng nàng, nhưng cho phép đại sư trong lòng nàng.

 

“Đại sư , ngoan một chút, ở trong lòng thì đừng .”

 

Thịnh Tịch nhỏ giọng lẩm bẩm, nàng ai thể thấy, cả đều ở trong sự mờ mịt lúc ý thức rã rời.

 

Cho đến khi trong bóng tối truyền đến một tiếng: “Được.”

 

Thịnh Tịch rùng một cái, những ý thức thấy sờ , rã rời bốn phía phảng phất như bầy cá hoảng sợ, lập tức tụ tập với , phảng phất như cá muối lật , trực tiếp dựng lên.

 

Lần Thịnh Tịch rõ ràng, đích xác là giọng của Uyên Tiện.

 

“Đại sư ?” Nàng cao giọng hỏi, chút dám tin tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-763-dai-su-huynh-da-o-trong-long-ta-thi-dung-di.html.]

 

“Là .” Giọng của Uyên Tiện hiếm khi mang theo sự phập phồng rõ rệt.

 

Trong bóng tối đưa tay thấy năm ngón đen kịt, sáng lên một luồng ánh sáng nhạt màu xanh băng.

 

Thiếu niên trong ánh sáng, hình cao lớn thẳng tắp ở đây nhỏ bé đến mức phảng phất như một hạt thóc trong biển cả.

 

hề nhút nhát, vẫn dùng thần thức gần như cạn kiệt của từng tấc từng tấc tìm kiếm mảnh bóng tối , cố gắng tìm thấy Thịnh Tịch.

 

“Tiểu sư , ? Ta đưa về.”

 

Thảo Biên Linh Đang cổ tay Uyên Tiện nhấp nháy ánh sáng mờ ảo, đang thiết lập sự cộng hưởng yếu ớt với một sự tồn tại nào đó trong bóng tối.

 

Thân thể của Thịnh Tịch sớm tiêu giải lúc niết bàn, nàng tồn tại trong gian , chỉ là một đạo ý thức tự ngã thực thể, sắp sửa tiêu tán.

 

Ở đây, nàng , phảng phất như từng tồn tại.

 

Nếu chiếc chuông cổ tay Uyên Tiện sinh cộng hưởng với nàng, Thịnh Tịch căn bản thể cưỡng ép tỉnh táo từ trong sự tiêu tán ý thức.

 

Nàng mắt chớp chằm chằm chiếc Thảo Biên Linh Đang nhỏ nhắn , ngờ Uyên Tiện vẫn còn giữ.

 

Thứ rõ ràng luyện chế qua, thêm những thứ dư thừa, chỉ dùng vật liệu nhất để gia cố.

 

Đại sư thật nha.

 

Món đồ chơi đáng tiền thế vẫn còn giữ, còn coi như bảo bối thế .

 

Nhớ lúc đại sư tặng nàng bao nhiêu là bảo bối, nàng chỉ thể tặng một chiếc Thảo Biên Linh Đang như , Thịnh Tịch đều cảm thấy là ăn bám đại sư .

 

Nàng bù đắp cho Uyên Tiện một chút, nhưng bây giờ nàng ngay cả thể cũng , càng đồ vật gì thể bù đắp.

 

Mãi đợi nàng đáp , trong lòng Uyên Tiện sốt ruột: “Tiểu sư , còn đó ? Ta đưa về.”

 

Không về nữa .

 

Thịnh Tịch dám , cố gắng để giọng điệu của bình thường : “Đại sư , về , ngủ .”

 

“Đừng ngủ!” Giọng của Uyên Tiện chút run rẩy, mỗi một chữ đều khó khăn, mới thể khiến vẻ bình tĩnh, “Không ngủ… Ta đưa về Vấn Tâm Tông, sư phụ và sư đều đang đợi về.”

 

Thực sự về nữa .

 

Bây giờ Thịnh Tịch chỉ cần tập trung ý thức chuyện với Uyên Tiện, tiêu hao hết sức mạnh hồng hoang .

 

Nàng cố gắng nghĩ đến những chuyện buồn bã , giống như hào hứng bừng bừng với Uyên Tiện: “Đại sư , Tu Di giới của hẳn là rơi ở Ma Giới, tìm thử xem.”

 

“Di Minh ch.ó má như , chuyện g.i.ế.c cha chắc chắn uẩn khúc, về hỏi xem.”

 

“Sau khi tìm thấy Tu Di giới của , bảo bối bên trong và Quy Trưởng lão, sư , các thú thú chia đều nhé.”

 

“Chư Dực còn nợ nhiều nhiều linh thạch, phần của cứ mà đưa là , về còn đòi nợ .”

 

“Phú Quý Nhi tham ăn, phần của nó đưa cho giám hộ, đừng đưa trực tiếp cho nó.”

 

“Bầy sói quá thật thà, để nhị sư chăm sóc chúng , cũng thể để bầy sói bảo vệ nhị sư .”

 

“Đại Đầu Nhị Đầu và Hùng Hùng…”

 

Uyên Tiện ngắt lời nàng giống như đang trăng trối: “Tiểu sư , theo về, những thứ tự chăm sóc.”

 

Đầu lưỡi đắng chát, giọng rầu rĩ, mang theo giọng mũi đặc sệt.

 

Đây là đại sư mà Thịnh Tịch từng thấy.

 

Nàng chút ngơ ngác.

 

Cho dù Thịnh Tịch dốc sức chống đỡ, cũng chỉ thể chậm thời gian ý thức cá nhân tiêu tán, thể chấm dứt quá trình .

 

Cùng với thời gian trôi qua, ý thức cá nhân của Thịnh Tịch tiêu tán ngày càng nhiều, thần trí của nàng còn thanh minh như nữa, đầu óc dần chút đủ dùng.

 

Nàng thể cảm nhận sự bi thương trong ngôn ngữ của Uyên Tiện, nhưng thể phản ứng , suy nghĩ bay đến một bên khác: “Đồ đạc thì để cho sư phụ, cha và dì nữa.”

 

“Không thích bọn họ nha, là vì bọn họ đều là Đại Thừa kỳ, thiếu chút .”

 

“Đại sư , nhất định giúp giải thích rõ ràng với sư phụ bọn họ. Nếu sư phụ thù dai như , sẽ đến đào mộ mất.”

 

“Đừng bậy, mộ.” Giọng mũi của Uyên Tiện càng nặng hơn.

 

Thịnh Tịch phản ứng : “ nha, tự châm một mồi lửa thiêu , coi như là c.h.ế.t chỗ chôn nhỉ. Sư phụ đào ha ha ha…”

 

Nàng vô tâm vô phế thành tiếng, cho đến khi cảm nhận rõ ràng sự bi thiết của Uyên Tiện, mới dừng .

 

Nàng hình như nên vui vẻ như .

 

 

Loading...