Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 761: Thứ Ta Thiếu Rất Nhiều, Ví Dụ Như Thiếu Đức
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:30
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong bản thể Thiên Đạo, cùng với việc Thịnh Tịch chia sẻ Niết Bàn Chi Lực cho chúng sinh, Niết Bàn Hỏa chiếu sáng bộ gian dần tiêu tán.
Nơi trở bóng tối, tĩnh mịch tiếng động, giống như gì tồn tại.
Cho đến khi khẽ vang lên một tiếng "bụp" nhỏ, phảng phất như bong bóng chọc thủng.
Trong bóng tối lập tức vang lên giọng ghét bỏ của Thịnh Tịch: “Thiên Đạo Cún Con, đừng đ.á.n.h rắm.”
Thiên Đạo Cún Con sắp sửa tiêu vong, chỉ còn một chút tàn niệm cực nhạt cực mỏng, thể tạo thành uy h.i.ế.p đối với bất kỳ ai.
Dù , nồi đen của Nó, Nó cũng kiên quyết cõng: “Không .”
“Ở đây chỉ hai chúng , ngươi thì là ai?” Thịnh Tịch hỏi vặn .
Thiên Đạo Cún Con đáp trong giây lát: “Là ngươi.”
Giây tiếp theo, trong bóng tối sáng lên một cụm Phượng Hoàng Hỏa, trực tiếp thiêu rụi hơn phân nửa tàn niệm của Thiên Đạo Cún Con.
Thịnh Tịch nhân từ tuyên bố: “Cho ngươi một cơ hội tổ chức ngôn ngữ.”
Kẻ sĩ thể g.i.ế.c thể nhục, Thiên Đạo Cún Con chọn cách trầm mặc.
Thịnh Tịch bất mãn với thái độ tiêu cực của Nó: “Nói chuyện . Câm ? Ngươi lải nhải ?”
Thiên Đạo Cún Con hừ lạnh một tiếng, bực dọc : “Ngươi ngủ thì mau ngủ , đừng cố chống đỡ nữa.”
Tân Thiên Đạo thành hình thông thường đều sẽ chìm một giấc ngủ say cực kỳ dài, mới từ từ thức tỉnh ý thức tự ngã.
Tân Thiên Đạo lấy Thịnh Tịch vật chứa, đang từ từ thành hình, theo lý mà Thịnh Tịch sớm nên chìm giấc ngủ ngàn thu.
Trong giấc ngủ ngàn thu, chút ý thức tự ngã cuối cùng của nàng sẽ tiêu tán, khi tỉnh nữa, nàng sẽ sở hữu một nhân cách khác.
Thịnh Tịch quá lưu luyến thế giới , buông bỏ bạn bè của , mới cố chống đỡ đến bây giờ.
Giọng đầy vẻ cám dỗ của Thiên Đạo Cún Con chợt vang lên: “Nếu ngươi thực sự buông bỏ những bạn đó của ngươi, chi bằng sớm hòa một với ý chí chúng sinh, trở thành Tân Thiên Đạo.”
“Ngươi thể giống như tạo Thịnh Như Nguyệt , tạo một phân , trong tu chân giới.”
“Như sẽ xa cách sư phụ và các sư của ngươi.”
“Ngươi còn thể sống cuộc sống giống như .”
Giọng của Thiên Đạo Cún Con phảng phất như mang theo ma lực, càng càng hấp dẫn.
Hình ảnh tươi đó phảng phất như bức tranh cuộn mở mắt Thịnh Tịch, chỉ cần Thịnh Tịch từ bỏ việc chống cự sự ăn mòn của ý chí chúng sinh, là thể dễ dàng đạt .
Thịnh Tịch hề che giấu khẩy một tiếng: “Thiên Đạo Cún Con, ngươi coi là kẻ ngốc ? Nếu cứ thế trở thành Tân Thiên Đạo, dễ biến thành ngươi thứ hai.”
“Trước ngươi vội vàng thoái vị, tự Tân Thiên Đạo ?” Thiên Đạo Cún Con vui hỏi vặn .
Thịnh Tịch : “Đó là bừa thôi, đơn thuần là để chọc tức ngươi.”
Thiên Đạo Cún Con: “…”
Cảm ơn, chọc tức đến.
“Thiên Đạo Cún Con, nếu biến thành như ngươi, đây? Ta thông minh hơn ngươi nhiều, ai thể đ.á.n.h bại , thế nhân chẳng tiêu đời ?” Thịnh Tịch chân thành lo lắng.
Mặc dù ý chí chúng sinh trong cơ thể nàng vẫn luôn giúp nàng chống Thiên Đạo, nhưng Thịnh Tịch luôn trong một phần ý chí chúng sinh cũng thiện ác.
Sự đau khổ mờ mịt mà Thiên Đạo Cún Con sở hữu, ý chí chúng sinh nàng cũng .
Chỉ cần nàng chút lơ là, những ý chí chúng sinh tràn đầy cảm xúc tiêu cực sẽ kéo nàng xuống vực sâu.
Thịnh Tịch chần chừ từ bỏ chống cự, cứ thế chìm giấc ngủ say, ngoài việc nỡ xa bạn bè ở Đông Nam Linh Giới, còn một nguyên nhân lớn, chính là nàng đang suy nghĩ xem nên giải quyết tai họa ngầm như thế nào.
Suy nghĩ lâu như , bây giờ cuối cùng cũng chút manh mối .
Thịnh Tịch đưa mắt về phía Đạo Tâm khuyết thiếu của .
Đạo Tâm là căn bản của tu sĩ, sự ăn mòn của ý chí chúng sinh liền bắt đầu từ Đạo Tâm.
Trên Đạo Tâm của Thịnh Tịch, đầy ý chí chúng sinh đến từ bên ngoài.
Những ý chí chúng sinh tụ tập ở chỗ khuyết thiếu của nàng, mờ mịt luống cuống chen chúc cùng một chỗ, cố gắng tìm kiếm chỗ đặt chân.
Đã qua lâu như , chỗ khuyết vẫn lấp đầy, nhịn khiến Thịnh Tịch thở dài: “Chậc, ngờ là một kẻ thiếu tâm nhãn lớn như .”
Giọng của Thiên Đạo Cún Con vang lên trong bóng tối: “Đạo Tâm khuyết thiếu, cản trở tiến triển tu vi, chi bằng ngươi trực tiếp lợi dụng những ý chí chúng sinh tu bổ Đạo Tâm của .”
Trong ý chí chúng sinh bao hàm ác niệm thể loại bỏ, Thịnh Tịch trực tiếp từ chối đề nghị của Thiên Đạo Cún Con:
“Không , trong lòng chỉ thể soái ca mỹ nữ, thể thứ bẩn thỉu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-761-thu-ta-thieu-rat-nhieu-vi-du-nhu-thieu-duc.html.]
Thiên Đạo Cún Con rơi trầm mặc, phảng phất như một nữa nghi ngờ tại thua một kẻ mê trai như Thịnh Tịch.
lúc , Nó phát hiện Thịnh Tịch chủ động thu thập ý chí chúng sinh, chút khó hiểu chút mong đợi.
Nó treo chút tàn cuối cùng dụ dỗ Thịnh Tịch trở thành Tân Thiên Đạo, chính là lợi dụng vị cách Thiên Đạo từng của , sinh cộng hưởng với ác niệm trong ý chí chúng sinh.
Chỉ cần thể một nữa câu dẫn ác niệm trong ý chí chúng sinh, nó liền thể nhân lúc Thịnh Tịch ngủ say mà đông sơn tái khởi.
Thiên Đạo Cún Con một lời, lặng lẽ Thịnh Tịch ngừng thu thập tất cả ý chí chúng sinh xung quanh,
Sợ một chút động tĩnh nhỏ sẽ cắt ngang động tác của Thịnh Tịch, khiến Nó kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Sức mạnh chúng sinh thấy sờ , hư vô mờ mịt, nhưng tồn tại chân thực.
Cho dù Thịnh Tịch mượn Thiên Đạo Chi Lực thu gom tất cả ý chí chúng sinh , cũng thể lấp đầy tâm nhãn khuyết thiếu của nàng.
Ý chí cá nhân của nàng sắp đạt đến giới hạn.
Thiên Đạo Cún Con rục rịch ngóc đầu dậy, chỉ chờ Thịnh Tịch chìm giấc ngủ say, liền phát động thế công.
Tuy nhiên chuyện ngoài dự đoán xảy .
Thịnh Tịch dung hợp những ý chí chúng sinh trong cơ thể, mà lấy chúng mồi nhử, dẫn xuất ý chí chúng sinh vốn bám trong cơ thể nàng.
Cùng với việc ý chí chúng sinh trong cơ thể ngừng tuôn , chỗ khuyết thiếu Đạo Tâm của Thịnh Tịch dần phục nguyên, xu hướng hình thành một Đạo Tâm chỉnh.
Sự cộng hưởng yếu ớt phát ánh sáng nhạt doanh doanh, ý chí chúng sinh ngừng dung hợp với Thịnh Tịch.
Trái tim Thiên Đạo Cún Con nhảy nhót, chỉ chờ Thịnh Tịch ý chí chúng sinh khổng lồ c.ắ.n nuốt.
Tuy nhiên hành động của Thịnh Tịch một nữa ngoài dự đoán của Nó.
Tia lửa còn sót chỗ khuyết Đạo Tâm của nàng chậm rãi sáng lên, Niết Bàn Hỏa yếu ớt nhưng thể bỏ qua bùng cháy vết thương Đạo Tâm của Thịnh Tịch.
Nàng trực tiếp khoét bỏ tia ý chí chúng sinh khỏi Đạo Tâm của !
Giống như lúc nàng trở về Đông Nam Linh Giới , chút do dự vứt bỏ phần Đạo Tâm ô nhiễm .
“Ngươi điên ?” Thiên Đạo Cún Con nhịn lên tiếng chất vấn, “Ngươi vứt bỏ ý chí chúng sinh?”
Cho dù thực thể, sự khuyết thiếu hai của Đạo Tâm cũng khiến Thịnh Tịch cảm nhận cơn đau nhức kịch liệt từng .
cảm ứng mối liên hệ giữa và chúng sinh đang yếu , Thịnh Tịch .
“Ta tìm cho chúng sinh một chốn về hơn.” Nàng mở miệng.
Bởi vì đau đớn, giọng của Thịnh Tịch chút khó khăn, nhưng là thực sự vui.
Thiên Đạo Cún Con một sớm một chiều biến , nàng trở thành Thiên Đạo Cún Con thứ hai, thì thể vết xe đổ của Thiên Đạo Cún Con.
Nếu Tân Thiên Đạo do nàng hóa thành sớm muộn gì cũng sẽ trở thành tập hợp thể của ác niệm thuần túy.
Nàng là thiếu nữ đồ long, thể biến thành ác long.
Nàng chấm dứt chu kỳ luật !
Thịnh Tịch : “Thiên Đạo Cún Con, ngươi nên .”
Thịnh Tịch trong bóng tối thực thể, nhưng Thiên Đạo Cún Con phảng phất như thể thấy khuôn mặt tươi rạng rỡ của nàng.
Sức mạnh của tàn niệm ngày càng yếu, khi Thịnh Tịch và ý chí chúng sinh cưỡng ép cắt đứt, Nó thể sinh cộng hưởng với bất kỳ ý chí chúng sinh nào nữa.
Nó thực sự sắp tiêu vong .
Giọng của Thiên Đạo Cún Con ngày càng yếu, tập hợp ác niệm còn sót yếu ớt mà bi thương, nhỏ giọng : “Ta thực sự ghét thế giới .”
Thịnh Tịch hiểu cảm nhận của Nó: “Ta . Ta cũng từng ghét.”
Thiên Đạo Cún Con tin: “Ngươi cái gì cũng thiếu, còn ghét thế giới ?”
Thịnh Tịch cảm thấy lời của Nó phần phiến diện: “Thứ thiếu nhiều. Ví dụ như ngươi hiểu rõ nhất, thiếu đức.”
Thiên Đạo Cún Con: “…”
Lúc còn chọc tức Nó, ngươi đúng là thiếu đại đức.
Trong bóng tối còn nửa điểm âm thanh truyền đến, khí tức của Thiên Đạo Cún Con tiêu tán, là đến giờ, là Thịnh Tịch chọc tức c.h.ế.t hẳn .
Thiên Đạo cũ thống trị tu chân giới hàng ngàn vạn năm tiêu vong, thế giới mới mới bắt đầu.
Thịnh Tịch đưa mắt bên ngoài bản thể.