Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 758: Tiểu Sư Muội Mang Dáng Vẻ Của Chim

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:27
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ khi Thịnh Tịch Di Minh mang , Uyên Tiện điên cuồng tu luyện đến mức linh lực cạn kiệt, lúc thể dừng nghỉ ngơi, trong đầu luôn bất giác nghĩ đến cảnh tượng trùng phùng cùng Thịnh Tịch.

 

Hắn từng nghĩ tới việc tự đến Ma Giới tìm Thịnh Tịch, cũng từng nghĩ tới việc Thịnh Tịch dựa sự thông minh tài trí của bản , thành công trở về Đông Nam Linh Giới.

 

Hắn dám nghĩ quá nhiều, sợ tinh lực tiêu hao việc , ngược sẽ liên lụy đến việc tu luyện.

 

đại não dường như suy nghĩ riêng, luôn kìm lòng mà nhớ tới Thịnh Tịch.

 

Từng bức tranh mơ hồ về cảnh trùng phùng với Thịnh Tịch ngừng lóe lên, nhưng từng một bức tranh nào là Thịnh Tịch trở về với tư thế như thế .

 

Cùng với việc Hỏa Phượng ngừng tới gần, chỉ Uyên Tiện, những khác cũng cảm nhận khí tức quen thuộc từ trong đó.

 

Tiêu Ly Lạc chắc chắn lắm hỏi: “Đó là Tiểu sư ?”

 

Ôn Triết Minh như điều suy nghĩ: “Nhìn giống như Tiểu sư , chỉ là thực thể.”

 

Anh Bạch Tuộc thần sắc trầm xuống, cảm nhận ánh mắt dò xét của về phía , mới chậm rãi : “Đó hẳn chỉ là một đạo ý thức của Tiểu Tịch.”

 

“Vậy Tiểu sư ?” Ngôn Triệt khó hiểu hỏi.

 

Không ai nên trả lời câu hỏi như thế nào, nhất thời chìm sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

 

Cho đến khi Hỏa Phượng bay lượn bầu trời chú ý tới bọn họ, phát một tiếng kêu lảnh lót, tựa như đang chào hỏi bọn họ.

 

Cảm nhận sự vui sướng trong tiếng phượng hót , trong đầu Uyên Tiện thậm chí còn thể hiện lên dáng vẻ Thịnh Tịch vui vẻ vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé với bọn họ.

 

Hắn theo bản năng bay lên tìm Thịnh Tịch, Quy Trưởng lão cẩn thận cản : “Bây giờ tình huống rõ, ngươi đừng kích động.”

 

Uyên Tiện nhíu mày: “Đó là Tiểu sư .”

 

Không đợi Quy Trưởng lão thêm gì nữa, Hỏa Phượng bầu trời lao xuống phía bọn họ, chớp mắt tới mặt bọn họ.

 

Tốc độ của Hỏa Phượng nhanh, nhưng đều cảm nhận nửa phần uy h.i.ế.p, Uyên Tiện càng là vươn tay .

 

Hỏa Phượng dừng cánh tay , giảo hoạt nghiêng cái đầu với .

 

Đôi mắt to như hạt đậu lóe sáng, giống y hệt lúc Thịnh Tịch bình thường .

 

Quá nhiều cảm xúc ấp ủ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nghẹn ứ ở cổ họng Uyên Tiện, khiến nhất thời nên mở miệng như thế nào.

 

Tiêu Ly Lạc xáp gần hỏi: “Tiểu sư , biến thành cái dạng ?”

 

Tiểu Phượng Hoàng cúi đầu chính , Tiêu Ly Lạc.

 

Ngọn lửa bốc lên từ đỉnh đầu Tiểu Phượng Hoàng, hóa thành một dấu chấm hỏi, phảng phất như đang hỏi ngược Tiêu Ly Lạc: Dáng vẻ của đúng ?

 

Ngôn Triệt cũng chen tới oa oa kêu to: “Tiểu sư , con bây giờ mang dáng vẻ của chim thế ?”

 

Lữ Tưởng sức gật đầu tỏ vẻ tán thành, đồng thời lấy Bàn Long Thạch .

 

Kim Long trong Bàn Long Thạch từng hỏi Thịnh Tịch con chim mang dáng vẻ của , bây giờ cho Kim Long xem dáng vẻ của chim của Tiểu sư !

 

Kim Long đ.á.n.h thức, chui từ trong Bàn Long Thạch.

 

Nó mang vẻ mặt vui, đang oán giận với Lữ Tưởng, chợt nhận khí tức Niết Bàn của Thịnh Tịch, khó tin xoay , liền thấy Phượng Hoàng cả rực lửa đang từ cao xuống chằm chằm .

 

Kim Long suýt chút nữa dọa đến hồn bay phách lạc, trực tiếp hóa thành một luồng khói, nhanh ch.óng chui tọt trong Bàn Long Thạch.

 

Lữ Tưởng mờ mịt: “Tiền bối, ngài trốn cái gì?”

 

“Ở đây Phượng Hoàng Niết Bàn, ngươi gọi gì? Ta Niết Bàn Hỏa thiêu c.h.ế.t !”

 

Kim Long tức giận mắng , nhưng e ngại bên cạnh một con Niết Bàn Hỏa Phượng đang hừng hực bốc cháy, nó sợ chọc giận đối phương, ngay cả chuyện cũng dám lớn tiếng.

 

Anh Bạch Tuộc rốt cuộc cũng hiểu vì thể cảm nhận sinh mệnh lực dâng trào từ con Hỏa Phượng , càng thêm khốn hoặc:

 

“Ta từng thấy một vài ghi chép liên quan tới Phượng Hoàng Niết Bàn cổ tịch, tựa hồ giống như Tiểu Tịch thế .”

 

Cổ tịch ghi chép, Phượng Hoàng sẽ ở thời điểm sinh mệnh cạn kiệt, tìm một nơi tự Niết Bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-758-tieu-su-muoi-mang-dang-ve-cua-chim.html.]

 

Sẽ giống như Thịnh Tịch kéo theo đầy Niết Bàn Hỏa dạo khắp nơi thế .

 

Nha đầu rõ ràng là xảy chuyện, chỉ là xảy chuyện gì.

 

Nghe lời của Anh Bạch Tuộc, trong Bàn Long Thạch nhô nửa cái đầu Kim Long bán trong suốt, lén lút đ.á.n.h giá con Hỏa Phượng đang dừng cánh tay Uyên Tiện .

 

“Hả? Sao thực thể?” Kim Long phát sự khốn hoặc chân thành, “Ngươi còn hư nhược hơn cả nữa?”

 

Tiểu Phượng Hoàng cảm giác tôn nghiêm khiêu chiến, vỗ cánh nhảy dựng lên từ cánh tay Uyên Tiện, hùng hổ phản bác Kim Long: “Chíp chíp chíp chíp chíp!”

 

Kim Long hiểu nàng đang chíp cái gì, hề sợ hãi: “Chỉ còn một đạo tàn niệm thôi, ngươi tiết kiệm chút sức lực , đừng nhảy nhót nữa.”

 

Ngực Uyên Tiện đau nhói, vươn tay ôm lấy Tiểu Phượng Hoàng đang mổ Kim Long, khó tin Hỏa Phượng đang giãy giụa trong n.g.ự.c: “Sao chỉ còn một đạo tàn niệm?”

 

Kim Long cẩn thận đ.á.n.h giá Tiểu Phượng Hoàng, chợt ý thức điều gì, râu cuộn hai bên lập tức duỗi thẳng tắp: “Ngươi dung hợp với Chúng sinh ý chí ?!”

 

Mọi kinh ngạc.

 

Nghe bốn chữ “Chúng sinh ý chí”, Tiểu Phượng Hoàng vốn đang ngừng vỗ cánh giống như nhớ tới chính sự, dần dần còn giãy giụa nữa.

 

Nàng ngẩng cao đầu chíp một tiếng với Uyên Tiện, ngọn lửa đỉnh đầu nhẹ nhàng bay bay, tựa như chải tóc thành dáng vẻ của lớn.

 

Nàng hất đầu một cái, một bộ dáng ngoài một phen sự nghiệp lớn.

 

Vòng tay Uyên Tiện ôm Tiểu Phượng Hoàng ép nới lỏng một chút.

 

Hỏa Phượng vỗ cánh dậy bay , Uyên Tiện theo bản năng đuổi theo về phía : “Tiểu sư !”

 

Tiểu Phượng Hoàng tiếng đầu , Uyên Tiện há miệng, nên cái gì.

 

Hắn Thịnh Tịch đang chuyện chính xác, nhưng chính là luyến tiếc.

 

Hắn cứ như Tiểu Phượng Hoàng cách đó hai bước, trong đôi mắt màu xanh biếc phản chiếu dáng vẻ Thịnh Tịch mỉm với lúc .

 

Hắn giữ Thịnh Tịch .

 

, nếu thể giữ , Thịnh Tịch sẽ bay .

 

Đáy lòng Uyên Tiện dâng lên sự bất an mãnh liệt, luôn cảm thấy khi Thịnh Tịch rời , sẽ khó cơ hội gặp nàng.

 

Hắn ích kỷ hy vọng Thịnh Tịch thể ở , hiểu rõ ràng thể cản trở Thịnh Tịch.

 

Hai loại cảm xúc trái ngược giằng xé , khiến Uyên Tiện .

 

Sóng nhiệt do Tiểu Phượng Hoàng nhẹ nhàng vỗ cánh mang theo ngừng sưởi ấm , Uyên Tiện nhịn xuống tất cả cảm xúc nơi đáy lòng, thấp giọng hỏi: “Cần chúng ?”

 

Tiểu Phượng Hoàng lắc lắc đầu, ngẩng cái đầu nhỏ lên, cánh nhẹ nhàng vỗ vỗ n.g.ự.c, tựa như đang cứ giao tất cả cho nàng là .

 

Thấy cảm xúc của Uyên Tiện tựa hồ chút sa sút, Tiểu Phượng Hoàng xáp gần cọ cọ gò má Uyên Tiện.

 

Uyên Tiện giật , hai tay buông thõng bên theo bản năng nâng lên, ôm lấy Tiểu Phượng Hoàng, sợ lỡ đại sự của Thịnh Tịch, chỉ thể sinh sinh dừng giữa trung.

 

Sự ấm áp trong n.g.ự.c dần dần rút , Tiểu Phượng Hoàng sục sôi ý chí chiến đấu chíp một tiếng, sải cánh bay cao.

 

Uyên Tiện cực tốc đuổi theo, nhưng ảnh Tiểu Phượng Hoàng dần dần tiêu tán, thoáng chốc mất tăm mất tích, tựa như hòa giữa chúng sinh mờ mịt.

 

Trái tim Uyên Tiện cũng thoáng chốc trống rỗng.

 

Hắn chợt loại hoảng sợ sẽ bao giờ gặp Thịnh Tịch nữa.

 

Trực giác của tu sĩ Hóa Thần kỳ luôn chuẩn, Uyên Tiện cỗ hoảng sợ là vô cớ.

 

quá yếu, đến mức cách nào giúp Thịnh Tịch san sẻ nửa phần.

 

Sự tự trách và hoảng sợ ngừng chấn động, phóng đại trong trái tim trống rỗng, tựa như b.úa tạ nện mạnh.

 

Uyên Tiện chỉ cảm thấy trong cổ họng dâng lên một trận tanh ngọt, “Oa” một tiếng phun một ngụm m.á.u lớn.

 

 

Loading...