Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 745: Thiên Đạo Cún Con, Ngươi Hết Chiêu Rồi Đúng Không?

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:28:14
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên trong bản thể Thiên Đạo, Thịnh Tịch đang ngừng vung kiếm.

 

Kiếm thế xen lẫn Phượng Hoàng Hỏa liên tục vung , cắt c.h.é.m những ác niệm đang hội tụ thành nhiều mảnh, đó dùng một mồi lửa thiêu rụi chúng.

 

Linh lực trong cơ thể Thịnh Tịch trôi nhanh ch.óng, nhưng mãi vẫn cạn kiệt.

 

Giống như một luồng sức mạnh vô hình ngừng hỗ trợ nàng, giúp nàng thể kéo dài tàn.

 

Thời gian ở đây dường như mất ý nghĩa, Thịnh Tịch cảm thấy nhốt trong đại dương ác niệm dường như xa xăm tới hàng trăm thế kỷ.

 

Sự chú ý của nàng dần dần thể tập trung như nữa.

 

Thịnh Tịch tê mộc vung kiếm, phóng hỏa, dựa bản năng để tiêu diệt ác niệm mà nàng thể cảm nhận .

 

Ý thức của nàng dần trở nên mơ hồ.

 

Thịnh Tịch hiểu chuyện gì đang xảy , chỉ còn bản năng tự vệ miễn cưỡng giúp nàng giữ một tia lý trí.

 

Đột nhiên, nàng thấy một tiếng nhạo cực kỳ khẽ khàng.

 

Ý thức của Thịnh Tịch tập trung hơn một chút: “Thiên Đạo Cún Con, ngươi cái gì?”

 

“Ngươi nhận ? Ngươi đang ý chí chúng sinh ăn mòn.” Thiên Đạo .

 

Thịnh Tịch hoảng hốt một chút, mắt hiện lên hình ảnh của đám Uyên Tiện.

 

Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc đang cầm kiếm giảo sát những hắc ảnh ác niệm xung quanh.

 

Ngôn Triệt và Lữ Tưởng phối hợp nhịp nhàng, nhanh ch.óng khống chế những tu sĩ xung quanh khơi dậy ác niệm.

 

Anh Bạch Tuộc dẫn hai gã tu sĩ Hóa Thần kỳ hắc hóa xa, tránh để lúc động thủ liên lụy đến vô tội.

 

Ôn Triết Minh tìm một nơi coi như an để luyện đan.

 

Quy Trưởng lão ở một nơi xa gần dọn dẹp hắc ảnh ác niệm, đồng thời hộ pháp cho Ôn Triết Minh.

 

Thịnh Tịch tâm niệm động, thấy đám Lục Tấn Diễm cũng đang diệt trừ hắc ảnh ác niệm.

 

Nàng còn thấy Đằng Việt, Hồ Tùng Viễn, Cung Tư Gia, Mạnh Khả Tâm...

 

Thậm chí ngay cả Hắc Xà Vương của Yêu Vực và Băng Sương Thành ở Cực Địa cũng đang nỗ lực xử lý những hắc ảnh ác niệm .

 

Toàn bộ Đông Nam Linh Giới đều vì trận đột biến mà rơi bạo loạn, nhưng tất cả đều đang nỗ lực tự cứu lấy .

 

Nàng nghĩ đến Chính Nam Linh Giới.

 

Tâm niệm động, thế giới mắt liền biến thành Chính Nam Linh Giới.

 

Nguyên hình Cửu Đầu Xà k.h.ủ.n.g b.ố của Tương Liễu che khuất bầu trời, bay qua trung từng tòa thành trì.

 

Hắc ảnh ác niệm sức mạnh tràn của đ.á.n.h tan, độc khí nhàn nhạt bay , tất cả tu sĩ đều hôn mê bất tỉnh.

 

Cùng lúc đó, Cố Ngật Sơn đang chuyện tương tự ở một đầu khác của Chính Nam Linh Giới.

 

Hắn dùng uy áp đ.á.n.h ngất hai gã tu sĩ Hóa Thần kỳ đang giao chiến, dường như cảm giác mà ngẩng đầu lên.

 

Hắn cảm nhận một ánh mắt chăm chú từ xa, ngẩng đầu lên phát hiện điều gì, khỏi nghi ngờ là ảo giác của , tiếp tục cúi đầu việc.

 

Thịnh Tịch thu hồi tầm mắt, dần hiểu câu của Thiên Đạo ý nghĩa gì.

 

Trận chiến là trận chiến giữa chúng sinh và chúng sinh.

 

Nàng chỉ là một vật chứa đựng ý chí chúng sinh.

 

Bây giờ cùng với việc Thiên Đạo kích phát ác niệm của chúng sinh, sức mạnh của Thiên Đạo tăng cường, đồng thời cũng sẽ kích phát ý chí cầu sinh của chúng sinh.

 

Ý chí chúng sinh Thịnh Tịch, hội tụ dựa nền tảng là ý chí sống của chúng sinh.

 

Bây giờ luồng ý chí ngừng tăng cường, một khi vượt qua ngưỡng giới hạn, sẽ đè sập ý thức tự ngã của Thịnh Tịch, khiến nàng trở thành một vật chứa triệt để.

 

“Quân Ly đ.á.n.h cắp ý chí chúng sinh đặt lên ngươi, để ngươi lấy đó chỗ dựa đối phó với . Ngươi nghĩ sẽ mối họa ngầm ?” Giọng của Thiên Đạo mang theo sự vui vẻ rõ rệt.

 

Thịnh Tịch gì, nhớ tới dáng vẻ sư phụ mỗi đều mỉm khen ngợi nàng.

 

Thiên Đạo : “Phượng Tam, Di Minh, thậm chí là Cẩm Họa, từng bọn họ đều để ngươi gánh chịu ý chí chúng sinh sẽ luồng sức mạnh c.ắ.n nuốt, nhưng vẫn lựa chọn như . Bọn họ căn bản quan tâm đến ngươi, bọn họ chỉ thắng.”

 

“Thịnh Tịch, ngươi chỉ là một vật hy sinh đặt lên bàn cược.”

 

“Mà những lựa chọn hy sinh ngươi, đều là ruột thịt của ngươi.”

 

Thịnh Tịch trầm mặc một chút, ngẩng đầu lên: “Thiên Đạo Cún Con, ngươi còn bậy bạ nữa, tin thiêu cho ngươi kêu gào t.h.ả.m thiết ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-745-thien-dao-cun-con-nguoi-het-chieu-roi-dung-khong.html.]

 

“Là cái thứ hổ nhà ngươi, cứ một mực lựa chọn — một quả trứng c.h.ế.t chút sinh cơ nào đối thủ của ván cược, mới kéo lên bàn cược.”

 

“Là ngươi ác niệm trong ý chí chúng sinh ép đến mức quên sơ tâm, chỉ tự xưng vương xưng bá, nô dịch tất cả , phụ bọn họ mới khai chiến với ngươi.”

 

“Là ngươi vì nâng cao sức mạnh của bản , từ thủ đoạn kích phát ác niệm của tất cả , mới dẫn đến ý chí cầu sinh của chúng sinh tăng cường.”

 

“Thiên Đạo Cún Con, ngươi mới là đầu sỏ gây tội, còn đổ vỏ cho ai?”

 

Không ngờ ý thức tự ngã của nàng sắp luân hãm , mà vẫn thể rõ mạch lạc sự việc một cách rành mạch như , Thiên Đạo Cún Con cảm thấy vô cùng thất vọng.

 

thừa nhận lời của Thịnh Tịch: “Bọn họ vốn nên che chở ngươi, chứ trốn lưng ngươi, để ngươi bảo vệ bọn họ!”

 

Thịnh Tịch lớn tiếng gầm : “Kẻ vốn nên che chở chúng là cái Thiên Đạo nhà ngươi!”

 

Thiên Đạo Cún Con lạnh lùng vô tình: “Ta trách nhiệm che chở các ngươi.”

 

Thịnh Tịch lạnh: “Ngươi mài mòn hết phần trách nhiệm , tự nhiên sẽ nghĩ như . Nếu trong cơ thể ngươi còn sót một tia thiện niệm nào, đều thể phủ nhận một cách tuyệt tình như thế.”

 

Thiên Đạo Cún Con nhấn mạnh: “Ta là Thiên Đạo. Thiên Đạo chí cao vô thượng, trách nhiệm che chở bất kỳ kẻ nào.”

 

“Ngươi chỉ là tập hợp của ý chí chúng sinh.” Thịnh Tịch gằn từng chữ phản bác nó.

 

“Chúng sinh thiện ác, thiện ác đều là ngươi.”

 

ngươi bây giờ chỉ là một tập hợp thể của ác niệm.”

 

“Cho dù ngươi khăng khăng cho rằng vẫn là Thiên Đạo, thì đó cũng là Thiên Đạo tàn khuyết.”

 

“Có cần cho ngươi cái thẻ khuyết tật, để ngươi hưởng chính sách ưu đãi ? Lúc đ.á.n.h ngươi thể nhẹ tay một chút đó.”

 

“Câm miệng! Ta chính là Thiên Đạo! Thiên Đạo chính là !”

 

Thiên Đạo Cún Con gầm thét, ác niệm lui tán, từng tia chớp âm u k.h.ủ.n.g b.ố sáng lên bên trong nó, đ.á.n.h thẳng về phía Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch vung kiếm đ.á.n.h lùi lôi điện, thiên hỏa hừng hực cháy nối gót theo .

 

Sau đó là băng sương và nước mưa tràn ngập khí tức tĩnh mịch.

 

Những đòn công kích khác biệt so với tầng tầng lớp lớp xuất hiện, Thịnh Tịch ứng phó vô cùng thành thạo, đột nhiên mỉm .

 

“Thiên Đạo Cún Con, ngươi hết chiêu đúng ?”

 

Thiên Đạo Cún Con trả lời nàng, chỉ là công kích càng lúc càng dày đặc.

 

Những công kích lợi hại đến cũng chỉ là yếu tố bên ngoài, chỉ ác niệm mới thể lung lay nội tâm của Thịnh Tịch, đổi ý chí chúng sinh nàng.

 

Thiên Đạo Cún Con từ bỏ thủ đoạn , chỉ thể chứng minh nó hết bài, đành đường ngang ngõ tắt.

 

Bên trong bản thể Thiên Đạo tự hình thành một thế giới, những công kích đều bắt nguồn từ “bầu trời” đỉnh đầu.

 

Thịnh Tịch đ.á.n.h lùi thiên hỏa đang tấn công , nhảy vọt lên, lao thẳng lên tận trời cao.

 

Trường kiếm trong tay sáng lên Phượng Hoàng Hỏa đan xen đỏ trắng, Thịnh Tịch súc lực tung một đòn, trường kiếm đ.â.m bầu trời đỉnh đầu, bộ gian chấn động.

 

Phượng Hoàng Hỏa đan xen đỏ trắng nhanh ch.óng lan rộng với thế lửa cháy đồng cỏ, thiêu rụi bộ bầu trời.

 

Khoảnh khắc , Thịnh Tịch thấy bộ Tinh Giới đều Phượng Hoàng Hỏa hung hãn đáng sợ thiêu đốt.

 

Dưới biển lửa Phượng Hoàng, một nam t.ử dung mạo tuấn tú đang sừng sững.

 

Đó là Phượng Tam.

 

Đây là hình ảnh Phượng Tam thiêu rụi Tinh Giới vạn năm .

 

Thông qua sự kết nối với Thiên Đạo, ý chí chúng sinh hai bên sinh cộng hưởng, mới khiến Thịnh Tịch thấy cảnh tượng xa xưa .

 

Ý mặt nàng dần nhạt , còn niềm vui sướng vì châm lửa đốt Thiên Đạo thành công nữa.

 

Sự liên hệ giữa nàng và ý chí chúng sinh mạnh lên.

 

Nàng lờ mờ cảm thấy ý thức của hòa tan trong đó, ý thức xa lạ lôi kéo, đang từng bước tới sự diệt vong.

 

Nàng sẽ biến mất.

 

Không là t.ử vong, chỉ là biến mất, tan chảy trong biển mênh m.ô.n.g.

 

Nàng sẽ còn là nàng nữa, chỉ là những giọt nước phân tán giữa chúng sinh.

 

Thịnh Tịch ý thức điều một cách vô cùng rõ ràng, nhớ tới ở Đông Nam Linh Giới, đột nhiên nỡ.

 

 

Loading...