Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 729: Ơ, Sao Nàng Lại Còn Xấu Hổ Rồi?
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:26:00
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vấn Tâm Tông.
“Oanh” một tiếng vang lớn, kiếm ý rộng lớn cuồn cuộn tuôn , thế như chẻ tre, c.h.é.m một ngọn núi vô danh thành hai nửa.
Tiêu Ly Lạc né đòn kinh ngạc trừng lớn hai mắt, kinh hồn bạt vía hét lên: “Đại sư , chính là sư ruột của đó!”
Thiếu niên cách đó xa trả lời.
Uyên Tiện cạn kiệt linh lực, rơi thẳng từ xuống, ngã nhào xuống đất.
Tiêu Ly Lạc vội xách kiếm bay qua.
Mấy vị sư đều vây quanh , Quy Trưởng lão và Anh Bạch Tuộc cũng ở đó, đều là buồn lo ứ đọng.
Trước khi Di Minh mang Thịnh Tịch , đ.á.n.h Uyên Tiện trọng thương.
May mà lúc đó mấy Tiêu Ly Lạc đều ở gần đó, nhanh tìm thấy Uyên Tiện trọng thương trong sơn cốc và một khiếu khoét của .
Ôn Triết Minh tiên dùng Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan giữ tính mạng của Uyên Tiện, đợi khi Kính Trần Nguyên Quân trở về, một nữa dung hợp một khiếu đó trong cơ thể Uyên Tiện.
Bây giờ đặc trưng ma tộc của Uyên Tiện còn cách nào che giấu nữa, cũng quan tâm chuyện .
Sau khi tâm khiếu chỉnh, tu vi của Uyên Tiện tăng lên Hóa Thần kỳ.
Toàn bộ Đông Nam Linh Giới thể tạo thành uy h.i.ế.p đối với lác đác mấy.
chút tu vi đối với mà căn bản đủ.
Thịnh Tịch Di Minh mang mấy ngày , cũng bây giờ tình hình .
Uống Bổ Linh Đan, Uyên Tiện nắm kiếm dậy: “Lại tới.”
Tiêu Ly Lạc ôm các lão bà gào : “Đại sư , nghỉ ngơi một lát ? Chỉ một lát thôi!”
“Từ khi tiểu sư mang , từng chợp mắt, thể cuốn hơn cả Nhị sư !”
Sau khi thương thế của Uyên Tiện hồi phục liền tìm Thịnh Tịch, nhưng Hóa Thần kỳ thể xuyên qua Tinh Giới đến Ma Giới, liền sớm ngày tấn thăng Hợp Thể kỳ.
Vì thế, Uyên Tiện ngày đêm khổ tu, ngay cả Ôn Triết Minh thấy cũng khen siêng năng.
Uyên Tiện Tiêu Ly Lạc đang t.h.i t.h.ể tại chỗ, chần chừ, đưa mắt sang Anh Bạch Tuộc.
Hắn đang mời Anh Bạch Tuộc bạn luyện tập, bóng dáng Kính Trần Nguyên Quân chợt xuất hiện ở một bên.
Mọi mừng rỡ, vội đón lên: “Sư phụ, ngài từ Ma Giới trở về ? Tìm thấy tiểu sư ?”
Mặc dù phận Đại Tế Ti Ma tộc bại lộ, nhưng Kính Trần Nguyên Quân vẫn là bộ dáng nhân tộc.
Tu vi đến cảnh giới của , bất luận ngụy trang thành ma tộc nhân tộc, đều dễ như trở bàn tay.
Đối mặt với sự dò hỏi ân cần của , Kính Trần Nguyên Quân khẽ vuốt cằm: “Tìm thấy .”
Đôi mắt xanh biếc của Uyên Tiện khẽ run rẩy: “Tiểu sư thế nào ?”
Kính Trần Nguyên Quân ý vị sâu xa .
Thấy sư phụ trầm mặc, Ngôn Triệt thở dài một : “Di Minh xa như , tiểu sư nhất định chịu nhiều khổ cực.”
Sự áp bức do Di Minh mang đến, khiến Lữ Tưởng đến nay vẫn còn sợ hãi: “Tiểu sư sống khổ cực như , đến Vấn Tâm Tông chúng còn sống mấy ngày lành, liền bắt nạt .”
Tiểu sư sống c.h.ế.t rõ, còn nghỉ ngơi, Tiêu Ly Lạc chợt thấy thật tội .
Hắn cùng Đại sư luyện kiếm!
Chỉ Ôn Triết Minh đưa một vấn đề khác: “Sư phụ, ngài đều Ma Giới , mang tiểu sư trở về? Là xảy chuyện gì ?”
Ngôn Triệt lóe lên linh quang: “Tiểu sư sẽ ngỏm chứ?”
Uyên Tiện giật , n.g.ự.c truyền đến cơn đau nhói mãnh liệt.
Kính Trần Nguyên Quân nhẹ nhàng vỗ đầu Ngôn Triệt một cái: “Đừng bậy, Tiểu Tịch vẫn còn sống.”
Mọi lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Ba trái tim treo cao của Anh Bạch Tuộc vẫn dám hạ xuống: “Tiểu Tịch bây giờ tình hình rốt cuộc thế nào?”
Kính Trần Nguyên Quân cân nhắc : “Hơi t.h.ả.m.”
“Bị đ.á.n.h ?” Tiêu Ly Lạc vội hỏi.
“Có đói chịu rét ?” Lữ Tưởng hỏi.
Kính Trần Nguyên Quân thâm trầm : “Nàng ở Ma Giới Thiên Đạo truy sát một , tiêu hao ít phù lục và đan d.ư.ợ.c.”
Ngôn Triệt chỉ thấy thôi cảm thấy đau lòng: “Quay tìm một oan đại đầu giúp tiểu sư thanh toán.”
Kính Trần Nguyên Quân khẽ: “Tiểu Tịch tìm xong .”
Tiêu Ly Lạc xoa tay chuẩn giúp Thịnh Tịch đòi nợ: “Tiểu sư tìm ai?”
Kính Trần Nguyên Quân: “Di Minh.”
Những khác: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-729-o-sao-nang-lai-con-xau-ho-roi.html.]
Còn thể coi Di Minh là oan đại đầu mà thịt, cảnh của tiểu sư hình như hung hiểm như bọn họ tưởng tượng.
Tiêu Ly Lạc vội vàng rũ rũ tay, tản nhiệt lượng xoa .
Hắn cũng bản lĩnh lớn như thể tìm Ma Tôn Đại Thừa kỳ đòi nợ.
“Sư phụ, ngài tiểu sư t.h.ả.m, rốt cuộc là chỉ cái gì?” Ôn Triết Minh hỏi trọng điểm.
Kính Trần Nguyên Quân thở dài: “Nàng đem đồ ăn vặt sữa , đều lấy chia cho bọn Di Minh .”
Quy Trưởng lão nhịn : “Chỉ thôi?”
Kính Trần Nguyên Quân thở dài: “Nhiều đồ ăn vặt như , Tiểu Tịch nghiên cứu lâu mới . Nàng còn hiếu kính nữa.”
Chuyện t.h.ả.m nhất nếu chỉ là như , chứng tỏ an nguy của Thịnh Tịch ở Ma Giới thành vấn đề.
Trái tim treo lơ lửng của Anh Bạch Tuộc cuối cùng cũng hạ xuống.
Uyên Tiện kìm nén hỏi: “Sư phụ, tiểu sư bây giờ rốt cuộc thế nào?”
“Nàng nha…” Kính Trần Nguyên Quân cong khóe môi, “Bây giờ là Thường vụ Phó Ma Tôn của Ma Giới .”
Mọi : “?”
“Thường vụ Phó Ma Tôn gì cơ? Nàng lên ?”
Kính Trần Nguyên Quân lộ nụ tự hào: “Tiểu Tịch tiên Tiểu Tổ Tông của Di Minh, đó lấy đây bàn đạp, trở thành Thường vụ Phó Ma Tôn của Ma Giới.”
Những khác: “?”
Rõ ràng mỗi một chữ đều hiểu, ghép với , cảm thấy huyền huyễn như chứ?
“Nàng biến thành Tiểu Tổ Tông của Di Minh?” Anh Bạch Tuộc khó hiểu hỏi.
Kính Trần Nguyên Quân nghĩ nghĩ : “Dựa sự vô liêm sỉ.”
Mọi đồng loạt trầm mặc, còn gì để .
“Sao ngài mang tiểu sư trở về?” Uyên Tiện hỏi.
“Ta thấy nàng ở Ma Giới lăn lộn như cá gặp nước, nỡ quấy rầy, để một chiếc gương .”
Chuyển đề tài, Kính Trần Nguyên Quân ngậm hỏi Uyên Tiện, “Ngươi nhớ Tiểu Tịch ?”
Uyên Tiện nhất thời trả lời , gò má từ từ đỏ lên.
Ánh mắt rơi chiếc gương trong tay Kính Trần Nguyên Quân, mạc danh chút mong đợi.
Chiếc gương giống với chiếc gương trong tay Thịnh Tịch, chỉ là bề ngoài trái ngược , để tiện phân biệt.
Chiếc gương vốn dĩ an phận ở trong tay Kính Trần Nguyên Quân, chợt sáng lên ánh sáng trong sự chú ý của Uyên Tiện.
Mặt gương giống như nước hồ nổi lên gợn sóng.
Gợn sóng tan , trong gương lộ cái đầu nhỏ lén lút của Thịnh Tịch.
Trái tim Uyên Tiện đập nhanh ba nhịp.
Tiêu Ly Lạc vui mừng khôn xiết: “Tiểu sư !”
Giọng của xuyên qua gương, truyền rõ ràng tai Thịnh Tịch.
Kính Trần Nguyên Quân thả chiếc gương lơ lửng , điều chỉnh vị trí, bóng dáng Vấn Tâm Tông đều xuất hiện trong gương.
Nhìn thấy quen thuộc, Thịnh Tịch mừng rỡ: “Sư phụ sư ! Anh Bạch Tuộc! Quy Trưởng lão! Ô ô ô nhớ nha! Mọi chứ?”
“Chúng , sư phụ nãy còn thăm đó.” Tiêu Ly Lạc nhanh mồm nhanh miệng, xong loáng thoáng cảm thấy chỗ nào đúng, nhưng nhận .
Ý mặt Thịnh Tịch lập tức sụp đổ.
Quả nhiên!
Bóng dáng lóe lên biến mất lúc chính là sư phụ!
Thịnh Tịch thật tủi nha: “Sư phụ, ngài đến cũng đến , mang ?”
Kính Trần Nguyên Quân khẽ: “Vi sư nỡ quấy rầy con ở Ma Giới đại triển thủ.”
Sư phụ thật sự ch.ó nha!
Thịnh Tịch hừ : “Ngài cố ý để ở đây, ?”
Kính Trần Nguyên Quân mà .
Thịnh Tịch đoán tâm tư của , chuyển sang khuôn mặt trai của Uyên Tiện cho hả giận.
Đại sư thật mắt.
Đại sư cũng đang nàng kìa.
Nhìn , Thịnh Tịch mạc danh cảm thấy gò má chút nóng.
Ơ, nàng còn hổ ?