Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 710: Ma Tôn Bệ Hạ Đừng Oan Uổng Người Tốt!
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:25:41
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếm Trủng ở giữa các tu sĩ của Chính Nam Linh Giới và Đông Nam Linh Giới, lỡ như đ.á.n.h , Kiếm Trủng sẽ là nơi đầu tiên hủy.
Lăng Phong Tiên Quân hỏa tốc mở Kiếm Trủng, đón mấy Thịnh Tịch ngoài.
“Xem là chúng thắng .” Thủy Nguyên Tôn giả ngậm , lạnh lùng đám Lăng Đồng Thiên, “Mấy vị thể về .”
Lăng Đồng Thiên cưỡng ép dời ánh mắt của khỏi thi hài của Lăng Ba Cảnh, hề nhượng bộ chút nào: “Không vội, còn một thứ cho các ngươi xem thử.”
Trong lòng bàn tay sáng lên một đạo quang mang màu vàng đen, lấy hai viên Ma Châu.
Đám Bàng Duy cũng sôi nổi lấy viên Ma Châu mà bảo quản.
Bên trong những viên Ma Châu khác ẩn chứa lượng ngôi màu vàng khác , giờ phút pháp lực của Ma Châu tích tụ xong, những ngôi bên trong sáng lên ánh vàng nhạt.
Một tầng tinh huy bao phủ Ma Châu, chỉ thấy thôi cũng đủ để đây chắc chắn là một kiện Cực phẩm Mật Bảo.
Thịnh Tịch đến mức hai mắt đều thẳng băng: “7 viên ngọc rồng!”
Đây là bảo bối mà nàng tha thiết ước mơ a!
Bàng Duy xùy một tiếng: “Là Ma Châu. Thứ thể triệu hồi hình chiếu của Ma Tôn bệ hạ!”
Ánh mắt bất giác lướt qua Uyên Tiện, một nữa nhịn tưởng tượng xem Di Minh khi phận của tiểu t.ử sẽ khen thưởng như thế nào.
Ma Tôn là Đại Thừa kỳ, cho dù chỉ là hình chiếu, tu vi cũng vô cùng thâm hậu.
Các trưởng lão của Đông Nam Linh Giới trong lòng căng thẳng, hẹn mà cùng về phía Kính Trần Nguyên Quân, tên mặt trắng duy nhất thể tiếp xúc cách âm với Tiên Tôn Đại Thừa kỳ.
Thần sắc Kính Trần Nguyên Quân nhàn nhạt, cảm xúc gì đặc biệt.
“Các ngươi cứ chờ c.h.ế.t !”
Năm Lăng Đồng Thiên đặt bảy viên Ma Châu với , tràn đầy mong đợi chờ đợi Ma Tôn giáng lâm, tuy nhiên chuyện gì xảy .
“Chuyện gì thế ?” Huyền Dương Tôn giả bực tức hỏi, “Bệ hạ ?”
“Ngươi hỏi , hỏi ai?” Phường chủ Họa Nguyên Phường trợn trắng mắt.
Mọi đều là đầu tiên sử dụng bảo bối lợi hại như , ngươi , chẳng lẽ bọn họ ?
“Có Ma Châu vấn đề ?” Tông chủ Phi Hoa Tông đè thấp giọng hỏi.
Lăng Đồng Thiên từng sự nghi ngờ như , nhưng dám thừa nhận: “Đây là Đại Hộ Pháp đích đưa cho , thể sai sót ?”
Bọn họ ở đây lầm bầm lầu bầu, khiến Thịnh Tịch cảm thấy quen mắt.
Cái nào đó đầu tiên gom đủ ngọc rồng xong, cũng dùng.
Thịnh Tịch hảo tâm nhắc nhở: “Có tư thế triệu hồi thần long của các ngươi đúng ? Thần chú ?”
“Thần chú gì?” Phường chủ Họa Nguyên Phường hỏi, thầm nghĩ lúc Thủy Kinh Vũ giao Ma Châu cho bọn họ, cũng đến chuyện .
Thịnh Tịch bầu trời xanh thẳm đỉnh đầu, lờ mờ thể thấy hư ảnh của Phượng Hoàng xẹt qua từ phía chân trời.
Phụ Phượng Tam của nàng đang ở đây mà.
Đều là Đại Thừa kỳ, sợ cái gì?
Để cẩn thận, nàng còn hỏi Kính Trần Nguyên Quân: “Sư phụ phụ, gọi hình chiếu của Ma Tôn qua đây a?”
Kính Trần Nguyên Quân liếc Uyên Tiện đang trầm mặc lưng Thịnh Tịch, suy nghĩ một chút: “Không .”
Sư phụ phụ đúng là lợi hại!
“Vậy hô thần chú nha?” Thịnh Tịch hỏi.
Kính Trần Nguyên Quân nhướng mày: “Ngươi ?”
Thịnh Tịch tràn đầy khao khát: “Ta một câu thần chú, từ nhỏ hô . bởi vì gom đủ bảy viên long—Ma Châu, nên vẫn luôn cơ hội hô .”
Kính Trần Nguyên Quân hiểu rõ: “Vậy thử xem .”
Thịnh Tịch vui vẻ chạy đến bên cạnh Thủy Nguyên Tôn giả, tiện cho vị tu sĩ Hợp Thể kỳ bất cứ lúc nào cũng thể mang chạy trối c.h.ế.t.
Sau đó, nàng móc chiếc loa nhỏ yêu quý của , hét lớn bảy viên Ma Châu đang tụ tập với : “Ra đây , Ma Tôn! Ra đây thực hiện điều ước của !”
Không chuyện gì xảy .
Huyền Dương Tôn giả lạnh một tiếng, đang định mở miệng, Ma Châu trong tay đột nhiên chịu sự khống chế mà bay ngoài.
Bảy viên Ma Châu đồng loạt bay lên trung, sáng lên quang mang, hội tụ thành một chùm tinh huy ch.ói lọi.
Trong tinh huy, hiện một bóng cao lớn thẳng tắp.
Năm Lăng Đồng Thiên mừng rỡ: “Bệ hạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-710-ma-ton-be-ha-dung-oan-uong-nguoi-tot.html.]
Sự thản nhiên mặt Kính Trần Nguyên Quân tan , hiếm khi hiện lên một tia ngưng trọng.
Cảm giác áp bách của Đại Thừa kỳ từ trời giáng xuống, khiến nảy sinh sự sợ hãi.
Di Minh thần tình kiêu ngạo lướt qua năm Lăng Đồng Thiên, tầm mắt rơi về phía đám Đông Nam Linh Giới, ánh mắt lập tức dừng Kính Trần Nguyên Quân.
Tất cả đều vì vị Tiên Tôn Đại Thừa kỳ đột nhiên xuất hiện mà khẩn trương thôi, ngay cả hô hấp cũng theo bản năng mà nhẹ , sợ kinh động đến đối phương.
Chỉ Kính Trần Nguyên Quân cúi đầu chậm rãi uống , phảng phất như ảnh hưởng.
Di Minh trung, cứ như gắt gao chằm chằm .
Bàng Duy phát giác tầm mắt của , tưởng rằng Di Minh đang Uyên Tiện bên cạnh Kính Trần Nguyên Quân.
Cơ hội lập công đến !
Hắn vui mừng khôn xiết, đ.á.n.h bạo mở miệng: “Bệ hạ, phát hiện dư nghiệt của Phục Tiêu! Ngay ở—”
Lời còn xong, Di Minh liền lạnh mặt về phía : “Ngươi đang dọn dẹp tàn cuộc ?”
Bàng Duy nghẹn họng, dù thế nào cũng ngờ Di Minh hỏi như .
“Đương nhiên ! Ta…”
“Không thì ngậm miệng.” Di Minh giơ tay lên, trong lòng bàn tay ấp ủ một lỗ đen.
Lỗ đen trực tiếp bay về phía Bàng Duy, nháy mắt liền c.ắ.n nuốt .
Bốn còn ý thức , theo bản năng lùi , Di Minh căn bản cho bọn họ cơ hội .
“Một lũ phế vật, ngay cả đám tạp nham của Đông Nam Linh Giới cũng xử lý xong, cần các ngươi ích lợi gì?”
Lỗ đen khi c.ắ.n nuốt Bàng Duy trực tiếp bay về phía bốn Lăng Đồng Thiên, chớp mắt liền c.h.é.m g.i.ế.c bộ bốn còn coi ai gì.
Cảnh tượng đám Đông Nam Linh Giới sợ ngây .
Không ai ngờ tới cách giữa Hợp Thể kỳ và Đại Thừa kỳ lớn đến như , đám Lăng Đồng Thiên thế mà c.h.ế.t đến mức sức đ.á.n.h trả.
Càng ngờ tới Di Minh đến liền g.i.ế.c c.h.ế.t năm bọn họ.
Đối với của còn tàn nhẫn như , đối với bọn họ nghĩ đến chỉ thể tàn nhẫn hơn.
Long Vũ đều hối hận cản Thịnh Tịch : “Ngươi xem gọi qua đây gì?”
Thịnh Tịch cũng ngơ ngác: “Ta cũng ngờ là như a…”
Giọng của hai nhẹ, nhưng sót một chữ nào lọt tai Di Minh.
Đôi mắt màu xanh nhạt của về phía Thịnh Tịch, lông mày khẽ nhướng: “Chính là ngươi triệu hồi ?”
Thịnh Tịch cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Vậy ngươi sẽ thực hiện ba điều ước cho ?”
Di Minh vẻ mặt lạnh lùng: “Không thể nào.”
Thịnh Tịch hiểu : “Vậy tuyệt đối triệu hồi ngài!”
Di Minh đạp trung, cất bước về phía nàng.
Mỗi khi bước một bước, chân liền sáng lên tinh huy, phảng phất như một khối tinh thần vô hình thắp sáng.
Rõ ràng thoạt chỉ là đường bình thường, nhưng tốc độ ảnh của nhanh.
Hộ sơn đại trận của Vô Song Tông phảng phất như tồn tại, ảnh của Di Minh chỉ lấp lóe, liền bên trong đại trận.
Hắn cao hơn Thịnh Tịch một cái đầu, từ cao xuống đ.á.n.h giá nàng, xùy một tiếng: “Dám dám chịu.”
Cảm giác áp bách mà Di Minh mang đến quá mạnh, Thịnh Tịch túng quẫn bay nhanh: “Ta ! Ta ! Ma Tôn bệ hạ đừng oan uổng !”
Di Minh giơ tay lên, trong lòng bàn tay một nữa hiện lên lỗ đen.
Thịnh Tịch dán lên Gia Tốc Phù, hỏa tốc trốn về phía Kính Trần Nguyên Quân, ngửa mặt lên trời hét lớn: “Cha cứu !”
Di Minh sửng sốt, lỗ đen trong lòng bàn tay đột ngột biến mất.
Hắn thể tin về phía Kính Trần Nguyên Quân: “Nàng là con gái ngươi?”
Mọi mặt đều cha trong miệng Thịnh Tịch là chỉ “Phượng Tam”.
——Ngoại trừ Di Minh.
Hiểu lầm lớn .
ai dám mở miệng giải thích, sợ rơi kết cục giống như đám Lăng Đồng Thiên.