Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 707: Sư Phụ Đẹp Trai Hơn Cha!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:25:38
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên đài quan sát, tất cả đều thể tin nổi mà về phía Kính Trần Nguyên Quân.

 

Minh Tu Tiên Quân là đầu tiên nhịn : “Các ngươi ban đầu Thịnh Như Nguyệt thả Tương Liễu , kết quả Tương Liễu ở trong tay Thịnh Tịch?”

 

Kính Trần Nguyên Quân hiệu cho bình tĩnh: “Tiểu Tịch dọn dẹp tàn cuộc cho Lạc Phong Tông các ngươi, bắt Tương Liễu, để tình hình . Ngươi nhớ chuẩn một phần hậu lễ để cảm ơn con bé.”

 

Minh Tu Tiên Quân hận thể tự tát cho một cái ngay tại chỗ.

 

Ai bảo ngươi lắm mồm!

 

Bên phía Chính Nam Linh Giới càng kinh ngạc hơn.

 

Bọn họ từng giao đấu với Tương Liễu, con rắn chín đầu khó đối phó đến mức nào.

 

Ban đầu thể đ.á.n.h cho Tương Liễu chạy trối c.h.ế.t, là vì bên họ đông .

 

Nếu đơn đả độc đấu, Tương Liễu thể nhai nát xương của bọn họ!

 

Răng của Phường chủ Họa Nguyên Phường va lập cập, là do tức giận là do sợ hãi: “Phượng Tam rốt cuộc chuẩn bao nhiêu thứ cho đứa con gái của …”

 

Huyền Dương Tôn Giả gầm lên một tiếng: “Sợ cái gì? Cùng lắm thì chúng rút lui là !”

 

Những còn liếc ông một cái, đều lên tiếng, trong lòng nhất trí tán thành đề nghị của ông .

 

 

Bên trong Kiếm Trủng, Cố Thanh Nguyệt sự đổi đột ngột cho ngây .

 

Nàng cho rằng thần hồn của một con yêu thú Hợp Thể kỳ, là chiến lực gần như đỉnh cao của thế giới.

 

Dựa cái gì mà Thịnh Tịch cũng thể ?

 

Vì quá kinh ngạc, trong khoảnh khắc nàng thậm chí còn quên cả chạy trốn.

 

Sức mạnh cuồn cuộn của Tương Liễu từ trong cơ thể tuôn , va mặt gương, nhưng bên ngoài chuyện gì xảy .

 

Phong ấn quá chắc chắn, bất kỳ đòn công kích nào của cũng thể thoát ngoài.

 

Song Đầu Phệ Nguyệt Xà đang chạy trốn chú ý đến điểm , đột nhiên lớn: “Ngài phong ấn ha ha ha…”

 

Nó dừng đ.á.n.h giá Tương Liễu, trong mắt còn vẻ trêu tức, dần dần trở nên to gan hơn.

 

Tương Liễu phong ấn, chẳng khác nào con rắn thớt, cần sợ!

 

Thịnh Tịch thể con gái nuôi của Tương Liễu, chắc hẳn mang dị bảo.

 

Song Đầu Phệ Nguyệt Xà thèm thuồng nàng: “Vậy ngài cứ xem cho kỹ ăn thịt con nhóc nhé!”

 

Sắc mặt Tương Liễu tái mét: “Con gái ngoan, thả cha , để cha c.ắ.n c.h.ế.t nó!”

 

Thành thật mà , Thịnh Tịch câu thần chú thả rắn của Hắc Xà Kính.

 

, cô thể đưa Song Đầu Phệ Nguyệt Xà trong bầu bạn với Tương Liễu, con rắn già cô độc .

 

Là một đứa con gái ngoan, chính là thể để cha già neo đơn cô đơn!

 

“C.h.ế.t !” Song Đầu Phệ Nguyệt Xà bay bổ về phía Thịnh Tịch, định nuốt chửng cả cô lẫn Tương Liễu bụng.

 

Tương Liễu phong ấn, tiện cho nó từ từ rút lấy sức mạnh của Tương Liễu để sử dụng.

 

Con rắn hai đầu, một đầu lao về phía Thịnh Tịch, một đầu lao về phía Hắc Xà Kính trong tay cô.

 

Trợ thủ lấy vô dụng, con nhóc yên tại chỗ nhúc nhích, chắc là dọa cho ngốc ?

 

Song Đầu Phệ Nguyệt Xà trong lòng đắc ý, há cái miệng to như chậu m.á.u.

 

Ngay khi gần kề, Song Đầu Phệ Nguyệt Xà thấy Thịnh Tịch hét lớn một tiếng đầy nội lực:

 

“Sư phụ trai hơn cha!”

 

Hoa nở thứ hai.

 

Kính Trần Nguyên Quân nhịn , bật thành tiếng.

 

Hắn cố nén nén, nhưng khóe miệng cong lên thế nào cũng đè xuống , mang theo ý với Tề Niệm:

 

“Tề môn chủ, phiền ngài ghi riêng cho một bản đoạn .”

 

Tề Niệm vẫn còn đang trong cơn chấn động mà Thịnh Tịch mang , theo bản năng gật đầu đồng ý, mới phản ứng :

 

“Ngươi ghi riêng đoạn gì?”

 

Kính Trần Nguyên Quân ý giảm: “Tặng .”

 

Quy Trưởng lão cảm thấy khó hiểu.

 

Bình thường ngoài việc tặng quà cho mấy đứa trẻ, ông từng thấy Kính Trần Nguyên Quân tặng quà cho ai.

 

“Tặng cho ai ?” Ông tò mò hỏi, thuận miệng đoán, “Chẳng lẽ là tặng cho cha ruột của Thịnh Tịch?”

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm gật đầu: “Hắn nhất định sẽ xem.”

 

Lần ngay cả Quy Trưởng lão cũng chút nhịn : “…Sư , ch.ó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-707-su-phu-dep-trai-hon-cha.html.]

Kính Trần Nguyên Quân .

 

Trong đôi mắt màu xanh nhạt của , ánh sáng lưu chuyển, phản chiếu rõ ràng bóng dáng Thịnh Tịch đang cầm Hắc Xà Kính.

 

Mặt Hắc Xà Kính đột nhiên tỏa ánh sáng rực rỡ, bao bọc lấy bộ con Song Đầu Phệ Nguyệt Xà.

 

Bóng dáng của Song Đầu Phệ Nguyệt Xà biến mất trong ánh sáng, chỉ thể thấy tiếng gầm rú kinh hoàng của nó: “Đây là cái gì? Thả ! Cút ngay!”

 

Ánh sáng như một đôi tay khổng lồ, với thế thể ngăn cản kéo Song Đầu Phệ Nguyệt Xà trong Hắc Xà Kính.

 

Ánh sáng tan , tại chỗ còn bóng dáng của Song Đầu Phệ Nguyệt Xà.

 

Trong gương vang lên tiếng sảng khoái của Tương Liễu: “Ha ha ha… Ngươi giỏi lắm ? Tiếp tục kiêu ngạo với đại gia đây !”

 

“Còn ăn thịt con gái ngoan của đại gia đây ?”

 

“Đại gia đây xử c.h.ế.t ngươi!”

 

Ảo ảnh con rắn chín đầu hung thần ác sát thấp thoáng hiện lưng Tương Liễu.

 

Hắn một tay túm lấy đuôi của Song Đầu Phệ Nguyệt Xà, dứt khoát bẻ gãy xương sống của nó, dẫm cả hai cái đầu của đối phương trong nước hồ.

 

Linh lực mạnh mẽ của Tương Liễu bao trùm ngóc ngách trong gương, mạnh mẽ trấn áp Song Đầu Phệ Nguyệt Xà.

 

Song Đầu Phệ Nguyệt Xà liều mạng giãy giụa, nhưng tác dụng.

 

Tương Liễu lớn hỏi Thịnh Tịch: “Con gái ngoan, con rắn con nuốt sống lột da? Cha xử lý cho con, con thể ăn ngay.”

 

Vào ăn thì cần .

 

Cô còn trẻ, tù.

 

“Đây là đồ ăn vặt tặng ngài, ngài cứ từ từ ăn.” Thịnh Tịch ngoan ngoãn .

 

Tương Liễu trong lòng càng thêm vui sướng.

 

Xem con gái ngoan của hiếu thảo bao!

 

Có đồ ăn ngon đều nhớ đến cha già tiên!

 

“Vậy cha cắt nó cho con, con ăn, lúc nào cũng thể ăn.”

 

Tương Liễu tay chân lanh lẹ bắt đầu xử lý con Song Đầu Phệ Nguyệt Xà trong tay.

 

Trước đây ăn rắn đều là ăn trực tiếp, bây giờ nuôi con gái, cho tinh tế một chút.

 

Vì góc độ của lưu ảnh thạch, đài quan sát thể thấy Tương Liễu trong gương.

 

cuộc đối thoại giữa đôi cha con nuôi nhựa , sót một chữ truyền đến tai các vị trưởng lão.

 

Tông chủ Hợp Hoan Tông thể tin nổi hỏi: “Thịnh Tịch trở thành con gái nuôi của Tương Liễu?”

 

Kính Trần Nguyên Quân thở dài: “Thật là oan ức cho Tiểu Tịch .”

 

Mọi vốn còn hỏi những chuyện khác, cảm thấy Kính Trần Nguyên Quân một câu kết thúc cuộc trò chuyện.

 

Oan ức cái con khỉ!

 

Tương Liễu là Hợp Thể kỳ đỉnh phong đấy!

 

Ồ, đúng là oan ức thật.

 

Sư nương của Thịnh Tịch là Đại Thừa kỳ cơ mà.

 

Trong sự mơ hồ của , Thịnh Tịch cất Hắc Xà Kính , tủm tỉm về phía Cố Thanh Nguyệt.

 

Cố Thanh Nguyệt theo bản năng lùi một bước.

 

lúc , Uyên Tiện và Lục Tẫn Diễm đồng thời công phá đại trận phòng hộ nhiều lớp mà Lăng Ba Cảnh bố trí, lao thẳng về phía nàng và Lăng Ba Cảnh.

 

Hai lập tức lùi , Cố Thanh Nguyệt giải khai phong ấn của Trấn Yêu Tháp, vô yêu thú Nguyên Anh kỳ xông .

 

“C.h.ế.t tiệt!” Tiêu Ly Lạc kinh ngạc, vội vàng gọi các bà xã cùng g.i.ế.c địch.

 

Thịnh Tịch b.úng tay một cái, những thanh linh kiếm trong túi linh thạch của cô cũng lượt trận.

 

Uyên Tiện một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t con yêu thú xông đến mặt , với Lục Tẫn Diễm: “Ta đối phó Lăng Ba Cảnh, ngươi tổ chức những còn tiêu diệt yêu thú.”

 

“Được.” Lục Tẫn Diễm lập tức đồng ý.

 

Số lượng kẻ địch quá đông, tranh thủ từng giây, thời gian nhảm.

 

Hắn nhiều kinh nghiệm phối hợp với các tông môn khác để tiêu diệt lượng lớn yêu thú, quả thực giao cho phụ trách việc sẽ thỏa hơn.

 

Uyên Tiện lao thẳng về phía Lăng Ba Cảnh.

 

Kiếm thế mang theo thở băng hàn ngừng công kích Lăng Ba Cảnh, Lăng Ba Cảnh bay lùi , đ.â.m một bức tường băng.

 

Hắn nhanh ch.óng dùng phù lục phá tan một cách bạo lực, đầu bỏ chạy.

 

Uyên Tiện theo sát phía .

 

Hai bên kết t.ử thù, hôm nay nhổ cỏ tận gốc!

 

 

Loading...