Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 706: Ngươi Cũng Có Thể Gọi Ta Là "
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:25:37
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Càn Cửu Đầu Xà"
Nhậm Thiếu Thu nuốt trọn chúng sinh ý chí, địa điểm lựa chọn vô cùng ẩn khuất.
Đến mức Cố Thanh Nguyệt và Lăng Ba Cảnh trong Kiếm Trủng c.h.ế.t.
Hai trốn trong góc, đang ở giữa tầng tầng trận pháp âm mưu xem nên g.i.ế.c Thịnh Tịch như thế nào.
Lăng Ba Cảnh sinh là thiếu chủ Ly Hận Thành, nửa đời sống thuận buồm xuôi gió, từng nếm mùi thất bại.
Nay liên tiếp hai thua trong tay Thịnh Tịch.
Nếu đầu tiên hai giao thủ, Thịnh Tịch là dựa xuất kỳ bất ý mới may mắn thắng , thì thứ hai hai thực sự giao thủ, Lăng Ba Cảnh thua sức đ.á.n.h trả.
Cho dù lúc xuống phục bàn trận chiến , Lăng Ba Cảnh cũng tìm cách phá chiêu.
Đạo tâm của lờ mờ chút sụp đổ.
Cố Thanh Nguyệt thì nhiều hơn là sự hận thù.
“A Cảnh, hai t.ử Thanh Phong Kiếm Phái truyền tin , phỏng chừng là bọn chúng bắt sưu hồn , Đông Nam Linh Giới mới thể kế hoạch của chúng .”
“Bọn chúng chuẩn từ sớm, chúng mới thua.”
“Lần chúng thêm chút cạm bẫy, nhất định thể g.i.ế.c sạch bọn chúng!”
Lăng Ba Cảnh chút do dự: “Thịnh Tịch thật sự mạnh.”
“Không chỉ là nàng , ba tên kiếm tu cùng nàng cũng lợi hại.”
“Ta đoán Tào Miện dữ nhiều lành ít .”
Lăng Ba Cảnh thậm chí nghi ngờ những trực tiếp tham chiến như Hồ Tùng Viễn thực lực cũng tầm thường.
Chỉ là nhiệm vụ chính của những là cứu viện, bận vớt Phó Tấn Vân, mới rảnh giao thủ với bọn họ.
Cố Thanh Nguyệt từng giao thủ với Thịnh Tịch, bản lĩnh của cô, nhưng từ đầu đến cuối thừa nhận:
“Đó chẳng qua là bọn chúng ỷ đông h.i.ế.p yếu thôi, A Cảnh, chúng vẫn còn át chủ bài tung mà!”
Nhắc tới át chủ bài, ánh mắt Lăng Ba Cảnh trầm xuống: “Át chủ bài chỉ thể dùng một .”
Đây là thứ định giữ để bảo mệnh, lãng phí lúc .
Nói cho cùng, Lăng Ba Cảnh vẫn chút khinh thường của Đông Nam Linh Giới, cảm thấy bọn họ g.i.ế.c .
Cố Thanh Nguyệt bất mãn nhíu mày: “Dọc đường , chúng thấy ít dấu vết đ.á.n.h , nhưng ngươi từng thấy t.h.i t.h.ể của t.ử Đông Nam Linh Giới ?”
So với sự ngang ngược quản g.i.ế.c quản chôn của Chính Nam Linh Giới, Đông Nam Linh Giới vẫn lý lẽ hơn.
Đông Nam Linh Giới bất luận là chính đạo tà đạo, khi g.i.ế.c , đoạt bảo xong, đều sẽ hủy thi diệt tích.
Tà đạo là để phòng ngừa truy tung, chính đạo là để đề phòng ôn dịch lây lan.
Giống như Hàng Lan Chi tâm thiện, dùng pháp khí oanh tạc đối phương thành cặn bã xong, còn chu đáo thu dọn tro cốt , dự định khi rời khỏi Kiếm Trủng sẽ trả cho Chính Nam Linh Giới.
Cố Thanh Nguyệt và Lăng Ba Cảnh dọc đường thấy một ít tro, hai đều để ý, một cước giẫm lên liền qua.
Bởi vì luôn thấy thi cốt của t.ử Đông Nam Linh Giới, bọn họ cũng thể nhận chiến cục .
Lăng Ba Cảnh nhíu mày hỏi Cố Thanh Nguyệt: “Ngươi cảm thấy nên mới thể g.i.ế.c Thịnh Tịch?”
Cố Thanh Nguyệt lập tức im lặng, nàng cũng nghĩ cách tất thắng.
Lúc , bên cạnh truyền đến một giọng nữ trong trẻo, nghiêm túc tham gia thảo luận, giọng điệu thâm trầm : “Ta cảm thấy các ngươi g.i.ế.c Thịnh Tịch .”
Hai dọa giật , nhao nhao thôi động pháp khí phòng ngự, mới phát hiện nguồn gốc của âm thanh là một tấm thông tấn phù.
Tấm thông tấn phù lặng lẽ một tiếng động lẻn trận pháp phòng hộ do Lăng Ba Cảnh thiết lập, bên trong đang truyền đến tiếng đùa hi hi ha ha của đám Thịnh Tịch và Tiêu Ly Lạc.
Lăng Ba Cảnh kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy Thịnh Tịch đang ngoài trận pháp vẫy tay với : “Hi, bại tướng tay.”
“Sao ngươi ở đây?” Lăng Ba Cảnh kinh hãi lên tiếng.
Thịnh Tịch đồng tình : “Tuổi còn trẻ, ngươi mắc bệnh Alzheimer, quên mất chúng đang thi đấu ở đây ?”
Lăng Ba Cảnh đương nhiên bọn họ đang thi đấu, chỉ là trong lòng quá mức sợ hãi, ngờ Thịnh Tịch thể lặng lẽ một tiếng động đến gần như .
May mà để cẩn thận, còn bố trí đại trận phòng hộ.
Nếu thì, Thịnh Tịch sớm dẫn theo mấy tên kiếm tu vung đao c.h.é.m xuống, tiễn và Cố Thanh Nguyệt về chầu trời ?
“Bọn chúng đông , đừng nhảm nữa, trực tiếp tung át chủ bài .” Cố Thanh Nguyệt xong liền lấy một tòa tiểu tháp màu vàng.
Tiểu tháp màu vàng bảy tầng, bên khắc những phù văn phức tạp, lờ mờ thể từ những ô cửa sổ tinh xảo thấy bên trong bóng đen đang lượn lờ.
Bóng đen thỉnh thoảng lao tiểu tháp màu vàng, phát từng tiếng trầm đục, nhưng tiểu tháp màu vàng hề nhúc nhích.
Tề Niệm kinh ngạc lên tiếng: “Đây là Trấn Ma Tháp?”
“Là Trấn Yêu Tháp.” Tông chủ Phi Hoa Tông sửa .
Bọn họ Ma tộc chống lưng, dám dùng pháp khí cái tên ?
Đương nhiên đổi chữ “Ma” trong Trấn Ma Tháp thành chữ “Yêu”, mới chọc giận Ma tộc.
Cố Thanh Nguyệt lấy kiện pháp khí , xem là động thủ thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-706-nguoi-cung-co-the-goi-ta-la.html.]
Tông chủ Phi Hoa Tông thần thanh khí sảng: “Trong Trấn Yêu Tháp giam giữ hồn phách của hai con yêu thú, một con Hóa Thần kỳ, một con Hợp Thể kỳ.”
Mai Trưởng lão giận dữ: “Các ngươi như cũng quá gian lận đấy?”
“Các ngươi cũng là phép a?” Tông chủ Phi Hoa Tông liếc ông một cái, dương dương đắc ý.
Uy áp của Hợp Thể kỳ lờ mờ từ trong Trấn Yêu Tháp tràn , đám Long Vũ tu vi thấp, theo bản năng lùi tránh .
Cố Thanh Nguyệt thấy nhếch khóe miệng, trực tiếp thôi động Trấn Yêu Tháp, thả hồn phách yêu thú Hóa Thần kỳ bên trong .
Đó là một con Dung Tuyết Chiếu Nguyệt Miêu Hóa Thần hậu kỳ.
Hồn phách yêu thú luyện hóa, ngoài liền chịu sự sai khiến của Cố Thanh Nguyệt, lao thẳng về phía Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch tại chỗ nhúc nhích, vỗ nhẹ Linh Thú Đại.
Phỉ Thúy Cực Địa Hùng xanh đến phát sáng xông , trực tiếp húc bay con Dung Tuyết Chiếu Nguyệt Miêu lao đến mặt Thịnh Tịch.
Cố Thanh Nguyệt dám tin trừng lớn hai mắt: “Chuyện … ngươi thể còn một con yêu thú Hóa Thần kỳ nữa?”
“Không ?” Cực Địa Hùng giao thủ với Dung Tuyết Chiếu Nguyệt Miêu, bực bội hỏi ngược Cố Thanh Nguyệt.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi còn nhấn mạnh một câu, “Ta mới là yêu thú Hóa Thần kỳ duy nhất của Tiểu Tịch!”
Anh Bạch Tuộc đài quan sát trợn trắng mắt, lười chấp nhặt với nó.
Lăng Ba Cảnh khu động trận pháp chân, từng sợi xích sắt và hỏa long lao về phía đám Thịnh Tịch.
Mọi tản bốn phía, tự giác công trận.
Cố Thanh Nguyệt gắt gao chằm chằm Thịnh Tịch, dám tiến lên, nhưng lời độc ác ngừng:
“Ngươi chỉ một con yêu thú Hóa Thần kỳ thì chứ? Ngươi bây giờ cho dù mười cái Hóa Thần kỳ cũng vô dụng thôi!”
“Trong Trấn Yêu Tháp của phong ấn Song Đầu Phệ Nguyệt Xà Hợp Thể kỳ đấy!”
Nàng một tay nâng tháp, một tay bấm quyết, trong Trấn Yêu Tháp lao một đạo bóng rắn hai đầu.
Thân hình thần hồn của con rắn hai đầu cực kỳ cao lớn, hai cái đầu hình tam giác vươn cao, bễ nghễ quét mắt trường.
cái đuôi vẫn nhốt trong Trấn Yêu Tháp, thể thấy vẫn chịu sự khống chế của Cố Thanh Nguyệt.
“Chính là ngươi gọi bổn đại gia ?” Hai cái đầu của con rắn hai đầu đồng thời mở miệng, từ cao xuống Cố Thanh Nguyệt.
Tiếp xúc với nó ở cách gần như , trong lòng Cố Thanh Nguyệt theo bản năng kinh hãi.
Nàng cố nhịn sợ hãi, cung kính : “Vãn bối một giao dịch với tiền bối, chỉ cần tiền bối g.i.ế.c những , vãn bối sẽ thả ngài .”
Mắt con rắn hai đầu sáng lên: “Lời là thật?”
“Là thật, vãn bối thể phát Tâm Ma Thệ.” Cố Thanh Nguyệt lập tức giơ cao tay , thề với trời.
Tâm Ma Thệ đối với nàng vô dụng, Cố Thanh Nguyệt mới sợ nuốt lời.
Con rắn hai đầu chuyện , tưởng là thật, đằng đằng sát khí về phía đám Thịnh Tịch.
Nó xùy một tiếng, chút kinh ngạc: “Chỉ mấy tên tiểu quỷ , ngươi một Nguyên Anh kỳ đại viên mãn, cần bổn đại gia tay?”
Sắc mặt Cố Thanh Nguyệt cứng đờ, c.ắ.n răng : “Tiền bối đừng coi thường bọn chúng, bọn chúng yếu . Đặc biệt là con nhóc tên Thịnh Tịch , thủ đoạn càng thêm quỷ quyệt.”
Con rắn hai đầu khẩy: “Một con nhóc Luyện Khí tầng hai, cũng đáng để ngươi kiêng kị như ?”
Thịnh Tịch phối hợp thở dài: “Ai bảo Cố Thanh Nguyệt quá yếu chứ?”
Cố Thanh Nguyệt tức giận: “Ngươi bớt cứng miệng ! Tiền bối, g.i.ế.c ả! Ta thả ngài !”
Hai cái đầu của con rắn hai đầu , lao về phía Thịnh Tịch: “Muốn trách thì trách mạng ngươi ! Đừng oán bổn đại gia!”
Thịnh Tịch chậc một tiếng, dán Gia Tốc Phù bay lùi , thuận lợi tránh đòn tấn công của đối phương.
Con rắn hai đầu vồ hụt, vô cùng kinh ngạc: “Ngươi rốt cuộc là nào?”
Thịnh Tịch hắc hắc : “Ngươi cũng thể gọi là ‘Nghĩa phụ Cửu Đầu Xà’.”
“Cái quái gì ?” Con rắn hai đầu rõ, liền thấy Thịnh Tịch lấy từ trong Tu Di giới một tấm gương đen kịt.
“Nghĩa phụ, đồ ăn vặt ăn ?” Thịnh Tịch đối mặt với tấm gương hỏi.
Tương Liễu đang nhàm chán mặt hồ nháy mắt đến bên mặt gương, toét miệng , lộ hai chiếc răng nanh rắn nhọn hoắt:
“Nữ nhi ngoan, ngửi thấy mùi của Song Đầu Phệ Nguyệt Xà, ở ?”
“Thứ mùi vị khá tươi ngon đấy, chỉ là lượng ít, nghĩa phụ g.i.ế.c vài con cho con nếm thử nhé.”
Thịnh Tịch xoay Hắc Xà Kính .
Tương Liễu thấy Song Đầu Phệ Nguyệt Xà, Song Đầu Phệ Nguyệt Xà cũng thấy Tương Liễu.
Trong chớp mắt, trong gian bùng nổ tiếng phóng túng của Tương Liễu: “Ha ha ha ha!”
Cùng lúc đó, Song Đầu Phệ Nguyệt Xà cuối cùng cũng hiểu câu “Nghĩa phụ Cửu Đầu Xà” của Thịnh Tịch là ý gì, đầu bỏ chạy!
Mẹ kiếp Tương Liễu ăn rắn a!
Cho nó mười lá gan, nó cũng dám ăn nghĩa nữ của Tương Liễu!