Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 693: Ta Nói Hươu Nói Vượn, Ngươi Còn Tưởng Thật Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:23:55
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ bên náo nhiệt ồn ào, Cung Tư Gia thấy Long Vũ sắc mặt xanh xao như màu rỉ sét, quan tâm hỏi: “Ngươi ?”
“Haiz, xui xẻo thôi.” Long Vũ thở dài một , tóm tắt trải nghiệm của .
Biết nguy hiểm tính mạng, Cung Tư Gia thở phào nhẹ nhõm: “Ngươi là , chúng nghĩ cách cứu nhị sư .”
Phó Tấn Vân bắt miếng hài, chơi đùa phóng khoáng, còn trai, Thịnh Tịch hảo cảm với : “Nhị sư của tỷ ?”
“Đệ bắt .”
Cung Tư Gia nhanh ch.óng kể tình hình của Phó Tấn Vân một , vô cùng lo âu. “Cũng Cố Thanh Nguyệt chuẩn cạm bẫy gì chờ chúng .”
Thịnh Tịch như điều suy nghĩ: “Lăng Ba Cảnh là phù tu, cạm bẫy bên bọn chúng chắc hẳn là trận pháp, phù lục chiếm đa .”
“Cố Thanh Nguyệt và Tào Miện là kiếm tu, thể nghênh chiến chính diện, cũng thể đ.á.n.h lén.”
“Chiến lực bên chúng ngược là đủ, nhưng nghi ngờ Cố Thanh Nguyệt bọn chúng đều thủ đoạn phi thường.”
Mọi đều nhớ tới khi trận đấu bắt đầu, lúc Chính Nam Linh Giới nghiêm cấm Thịnh Tịch mang Anh Bạch Tuộc sân câu “các bằng bản sự”. Cố Thanh Nguyệt bọn chúng mang theo một trợ lực Hóa Thần kỳ ngược , Thịnh Tịch Phỉ Thúy Cực Địa Hùng phiên bản giới hạn thời gian. Chỉ sợ bọn chúng mỗi mang theo một Hóa Thần kỳ. Tổng cộng ba Hóa Thần kỳ, đối với Thịnh Tịch mà chút khó khăn.
Đối phương con tin trong tay, bọn họ đ.á.n.h thể ném chuột sợ vỡ bình.
Thịnh Tịch cân nhắc cách cứu : “Chúng cứu , tốc chiến tốc quyết.”
“Nhiệm vụ hàng đầu là cứu Phó Tấn Vân , thể xử đối phương thì tùy tình hình.”
“Tốt nhất là thăm dò tình hình bên đó , lúc động thủ mới thể nhanh chuẩn tàn nhẫn cứu .”
Là một phù tu kiêm chức, Thịnh Tịch cảm thấy Lăng Ba Cảnh cho dù gà mờ đến , cũng nên bố trí một tầng trận pháp cảnh giới ở vòng ngoài để phòng kẻ địch tới gần. Huống hồ Lăng Ba Cảnh thật sự tính là gà mờ.
Tiêu Ly Lạc bảy thanh linh kiếm, lòng tin tràn trề: “Tiểu sư , để do thám tình hình địch . Ta khí vận , chắc chắn sẽ phát hiện.”
Sau khi ống hút nhỏ của Thiên Đạo Cún Con nữa, khí vận của ngũ sư quả thực lên. chuyện và khí vận chắc tỷ lệ thuận.
Lục Tấn Diễm ống hút nhỏ của Thiên Đạo Cún Con đứt, còn tưởng Tiêu Ly Lạc là tên phi tù , lập tức phủ quyết đề nghị của Tiêu Ly Lạc: “Hay là để tứ sư của .”
Mọi thần sắc mờ mịt về phía , càng mờ mịt hơn men theo ánh mắt của Lục Tấn Diễm về phía bên cạnh . Chỗ đó một thiếu niên ôm kiếm mà , mặc mũ xanh và áo xanh cùng kiểu với Thịnh Tịch.
Tất cả đều ở đó, nhưng luôn theo bản năng bỏ qua . Cho đến khi Lục Tấn Diễm nhắc tới , sương mù mắt mới phảng phất như lập tức tản , một loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, đầu tiên nghiêm túc về phía .
Thiếu niên mi mục thanh tú, mang theo vài phần trẻ con, nước da trắng như tuyết, ánh mắt trong veo, thoạt chút thanh lãnh.
“Ngươi là ai?”
Đàm Bình theo bản năng hỏi thành tiếng, đó ý thức vấn đề chính xác. Thiếu niên là truyền của Vô Song Tông, tứ sư của Lục Tấn Diễm. Trong mấy đại bỉ , bọn họ từng gặp nhiều . Đàm Bình vẫn luôn theo bản năng bỏ qua , thậm chí nhớ tên .
“Đây là tứ sư của , Tinh Minh.” Lục Tấn Diễm giới thiệu.
Nhận thấy ánh mắt của rơi , mặt Tinh Minh lóe lên sự bối rối rõ rệt. Đôi má trắng như tuyết ửng đỏ, tự nhiên lùi về một bước, trốn lưng Lục Tấn Diễm, tránh né ánh mắt của những khác.
Lục Tấn Diễm hổ : “Sư sợ lạ.”
Tiêu Ly Lạc “hít” một tiếng: “Ta cảm thấy đây là vấn đề sợ lạ.”
Mà là quen lâu như , tất cả đều Lục Tấn Diễm là năm sư , nhưng tất cả đều nhất trí bỏ qua sự tồn tại của Tinh Minh. Vấn đề lớn a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-693-ta-noi-huou-noi-vuon-nguoi-con-tuong-that-sao.html.]
Lục Tấn Diễm bất đắc dĩ, lấy trận bàn Thịnh Tịch tặng lúc , kéo kênh chat voice của đội, phòng ngừa của Chính Nam Linh Giới bên ngoài thấy: “Tứ sư là Ảnh tộc, còn thỉnh mấy vị giữ bí mật.”
Long Vũ sách ít, là đầu tiên đặt câu hỏi: “Ảnh tộc là gì? Giống như cái bóng như hình với bóng ?”
Lục Tấn Diễm: “Giống như cái bóng tồn tại cảm giác thấp.”
Thịnh Tịch: “6.”
Đây quả thực là thích khách và trinh sát bẩm sinh!
Nhờ phúc của nhị sư , lúc Thịnh Tịch ép sách, từng thấy ghi chép liên quan đến Ảnh tộc. Ảnh tộc là một nhánh của Nhân tộc, tổng thể khác biệt lớn so với Nhân tộc bình thường. Đông Nam Linh Giới khó thấy Ảnh tộc, hoặc thể cho dù thấy , tu sĩ cũng thể ý thức thấy Ảnh tộc.
Người Ảnh tộc phổ biến mắc chứng sợ xã hội, thích giao tiếp với khác, cảm giác tồn tại cực thấp. Giống như bao lâu nay, rõ ràng Tinh Minh vẫn luôn đồng hành cùng bọn họ, cũng từng kề vai chiến đấu, nhưng tất cả đều trong tiềm thức bỏ qua sự tồn tại của .
Đây coi như là thiên phú c.h.ủ.n.g t.ộ.c của Ảnh tộc. Muốn nhớ kỹ bên cạnh một sư Ảnh tộc, đó cũng chút bản lĩnh.
Tinh Minh hiện tại cũng là Nguyên Anh kỳ, khi Hạ Minh Sơn kết bao lâu, cũng đột phá . Để trinh sát, an coi như bảo đảm.
Mọi định kế hoạch, trịnh trọng đưa mắt Tinh Minh , giống như niềm hy vọng của cả làng học đại học. Bị nhiều chú ý như , nhịp tim Tinh Minh bất giác tăng nhanh, cảm giác sắp thở nổi nữa . Hắn theo bản năng bước nhanh hai bước, thể dịu sự căng thẳng trong lòng, trực tiếp vận công chạy lên, chớp mắt biến mất con đường mòn mờ tối.
Thịnh Tịch chú ý tới cảnh , khỏi cảm thán chứng sợ xã hội của nghiêm trọng, cũng Lăng Phong Tiên Quân lúc đưa về Vô Song Tông .
Trong Kiếm Trủng thể lợi dụng thông tấn ngọc bài truyền tin, sợ trận pháp của Lăng Ba Cảnh phát giác, dám tới quá gần. Chỉ thể chọn một chỗ xa gần chờ đợi hồi âm của Tinh Minh, nhân tiện thiện kế hoạch tác chiến lát nữa.
Các trưởng lão đài quan ảnh thấy Thịnh Tịch và những khác tụ tập với thì thầm to nhỏ, liền cô đang ấp ủ nước cờ , nhịn khóe miệng nhếch lên. Nhất là vợ chồng Hợp Hoan Tông tông chủ, hận thể tại chỗ ném một cái Chân Lý cho Thịnh Tịch cổ vũ...
Phó Tấn Vân nhốt trong tầng tầng trận pháp, thử qua đủ loại cách đều thể trốn thoát thành công. Ngược là vết thương mới chồng vết thương cũ, càng thêm suy yếu.
Hắn ngửa mặt đất, yếu ớt kêu lên: “Alo? Có Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cho một viên ?”
Tào Miện lạnh: “Ngươi nghĩ cũng thật đấy? Có bây giờ phận gì ?”
Phó Tấn Vân rõ ràng lắm: “Ta chính là con tin duy nhất của các ngươi! Nếu c.h.ế.t , các ngươi lấy gì dụ dỗ đồng bạn của ?”
Hắn quá mức lý trực khí tráng, lập tức chặn họng Tào Miện, nên phản bác thế nào.
“Mau đưa Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cho .” Phó Tấn Vân thúc giục.
Tào Miện nghĩ nghĩ, từ trong Tu Di giới lấy một bình đan d.ư.ợ.c. Đan hương của Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan nhàn nhạt phiêu tán trong trung.
Phó Tấn Vân kinh ngạc trừng lớn hai mắt. Ta hươu vượn thôi, ngươi còn tưởng thật ? Ngươi não như , tại Câu Hồn Thuật của khống chế?
Hắn khó hiểu Tào Miện đổ viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan duy nhất, càng nghĩ càng thấy oan uổng. Vậy mà ngay cả một tên ngốc như cũng khống chế ! Lẽ nào còn gà mờ hơn cả một tên ngốc ?
Cố Thanh Nguyệt trốn trong bóng tối, thấy Tào Miện mà thực sự cứu Phó Tấn Vân, mắng khẽ một tiếng: “Ngươi đút cho đan d.ư.ợ.c trân quý như gì?”
“Hắn sắp c.h.ế.t .” Tào Miện như thực .
Cố Thanh Nguyệt thầm mắng ngu ngốc: “Hắn c.h.ế.t ! Đừng để ý tới !”
Phó Tấn Vân suy yếu: “A... sắp c.h.ế.t ... thật đáng thương a...”
Tào Miện chần chừ , về hướng Cố Thanh Nguyệt ẩn náu.
Cố Thanh Nguyệt còn mở miệng, Lăng Ba Cảnh đồng dạng trốn trong bóng tối bỗng nhiên trầm giọng mở miệng: “Đều đừng lên tiếng, tới gần!”