Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 682: Đừng Hỏi, Hỏi Chính Là Sự Tín Nhiệm Dành Cho Thịnh Tịch

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:23:43
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời của Thịnh Tịch nghi ngờ gì là khiêu khích, nhóm Cố Thanh Nguyệt từng giao thủ với cô đều sắc mặt khó coi.

 

Lăng Ba Cảnh mặc dù Thịnh Tịch đ.á.n.h gục, nhưng Thịnh Tịch cướp đồ ngay mặt, chuyện chẳng khác gì Thịnh Tịch đ.á.n.h gục.

 

Thấy Cố Thanh Nguyệt nhíu mày, đè thấp giọng an ủi: “Thanh Nguyệt, đừng giận, đợi Kiếm trủng, nhất định bắt nó c.h.ế.t chỗ chôn!”

 

Nhậm Thiếu Thu liếc một cái, nhếch môi, gì.

 

Đợi Kiếm trủng, ai bắt ai c.h.ế.t chỗ chôn còn .

 

Bàng Duy Thịnh Tịch công kích bằng lời nữa, mất kiên nhẫn : “Bớt nhảm , mau đem con bạch tuộc của ngươi lấy đây!”

 

“Đây là do ngươi tự chuốc lấy đấy.” Thịnh Tịch u oán liếc một cái, vỗ nhẹ túi linh thú bên hông.

 

Chiếc túi linh thú hình dáng bạch tuộc chibi đáng yêu , vốn dĩ là màu đỏ sẫm, bây giờ biến thành màu xanh sinh thái.

 

Cùng với động tác của Thịnh Tịch, một đạo ánh sáng xanh pha đỏ sáng lên, Anh Bạch Tuộc cao to vạm vỡ cả lấp lánh ánh xanh xuất hiện tại hiện trường.

 

Mái tóc đỏ cuồng ngạo bất kham lúc của biến thành màu xanh biếc, chỉ như , ngay cả quần áo và làn da cũng là màu xanh, cả con cá xanh đến mức hệt như rau xanh thành tinh.

 

“Phụt!”

 

“Ha ha ha ha...”

 

Trưởng lão Thất Tông nhịn nổi nữa, từng đến ngã trái ngã .

 

Ngay cả Kính Trần Nguyên Quân cũng ngờ tới điểm , một tay che miệng, cố gắng duy trì hình tượng, nhưng bả vai run rẩy liên hồi.

 

“Ngươi... ngươi cũng... ha ha ha...” Quy Trưởng lão thấy Anh Bạch Tuộc liền , ngay cả một câu hỏi t.ử tế cũng cách nào trọn vẹn.

 

Anh Bạch Tuộc sủng nhục bất kinh: “Chủ ý của Tiểu Tịch.”

 

Ôn Triệt Minh thầm kinh hãi: “Tiền bối, tiểu sư ném t.h.u.ố.c nhuộm của lên ngài ?”

 

“Chuyện đó thì , tự thể đổi màu.” Anh Bạch Tuộc xong về phía Bàng Duy ở đằng xa, nở một nụ khiêu khích, “Tiểu Tịch màu hợp với ngươi hơn.”

 

“Cút!” Bàng Duy bạo nộ.

 

“Tiền bối, đừng tức giận như mà. Biết các ngươi keo kiệt, chỉ để Anh Bạch Tuộc , đem bọn sói cũng để hết.”

 

Thịnh Tịch b.úng tay một cái, hơn một trăm con Sương Nguyệt Lang liền chen chúc đầy đất trống bên cạnh cô, tranh tiên khủng hậu cọ cọ với cô.

 

“A ha ha ha ha...”

 

Các trưởng lão càng lớn tiếng hơn, thậm chí còn vỗ tay.

 

Hơn một trăm con Sương Nguyệt Lang bộ đều là màu xanh lá!

 

Mỗi một con đều xanh đến mức lấp lánh phát sáng!

 

Bầy sói chen chúc cùng một chỗ, phảng phất như một đại dương màu xanh lá.

 

Mấy con Sương Nguyệt Lang cõng loa lúc nãy vẫn là màu nguyên bản, là bởi vì thời gian hạn, t.h.u.ố.c nhuộm Thịnh Tịch chế tạo đủ dùng, mới thoát một kiếp.

 

“Ngoan nha, các ngươi ngoan ngoãn ở bên ngoài cổ vũ cho nhé.” Thịnh Tịch an ủi bầy sói xong, nhờ vả Kính Trần Nguyên Quân, “Sư phụ phụ, phiền hỗ trợ trông nom bọn sói nha.”

 

“Được.” Kính Trần Nguyên Quân cố gắng đè khóe miệng xuống, nhưng trong tầm mắt con sói lông xanh nhồi nhét, vẫn nhịn “phụt” thành tiếng.

 

Tiểu Tịch quả thật là quả hồ trăn của ông.

 

Ngô Nam thầm kinh hãi, nhỏ giọng với Tiết Phi Thần: “Đại sư , bỗng nhiên cảm thấy Thịnh Tịch đây đối với chúng thật sự là thủ hạ lưu tình .”

 

“Bằng hẳn là sớm chọc tức c.h.ế.t .”

 

Tiết Phi Thần vốn dĩ còn đáp một câu, đến câu cuối cùng, lặng lẽ ngậm miệng, giả vờ như thấy.

 

Bàng Duy mắt nứt vành, tức đến mức thể run rẩy, “Oa” một tiếng phun một ngụm m.á.u lớn.

 

Bộ dáng so với Thịnh Tịch tại chỗ đ.â.m một kiếm còn chật vật hơn.

 

Hexa kill!

 

Lăng Đồng Thiên nghi ngờ nếu cứ tiếp tục như , Thịnh Tịch thể trực tiếp chọc tức Bàng Duy sinh tâm ma, thúc giục: “Bớt giở trò , mau thi đấu cho !”

 

“Xì.” Thịnh Tịch trợn trắng mắt với , dậy bay về phía Kiếm trủng, ảnh nhanh biến mất trong bóng tối của hẻm núi.

 

Kiếm trủng sẽ đem tiến trong đó truyền tống đến những nơi khác , tiến một và tiến cùng gì khác biệt.

 

Tiêu Ly Lạc theo Thịnh Tịch, cũng trợn trắng mắt với Lăng Đồng Thiên, phát một tiếng “Xì” y hệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-682-dung-hoi-hoi-chinh-la-su-tin-nhiem-danh-cho-thinh-tich.html.]

 

Uyên Tiện theo sát phía .

 

Đôi mắt màu xanh biếc về phía Lăng Đồng Thiên, Lăng Đồng Thiên mạc danh căng thẳng một chốc, trong lòng chuẩn sẵn sàng sẽ “Xì” một tiếng.

 

Uyên Tiện chỉ dùng tư thế của khốc ca ném cho một ánh mắt khinh thường quá rõ ràng, nhưng thể bỏ qua, nhanh đuổi theo bước chân của Tiêu Ly Lạc.

 

Nhìn bóng lưng dứt khoát rời của Uyên Tiện, Lăng Đồng Thiên bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng vô ích .

 

Phía Uyên Tiện là Lục Tẫn Diễm.

 

Thấy về phía , trái tim Lăng Đồng Thiên thót lên, nghi ngờ sắp “Xì”.

 

Ai ngờ Lục Tẫn Diễm chỉ giống như Uyên Tiện, là khinh thường liếc một cái, liền phi rời .

 

Lăng Đồng Thiên mặc dù trong lòng bất mãn, nhưng gì cũng tiểu bối khiêu khích rõ ràng như nữa, rốt cuộc cũng khiến trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

Tuy nhiên thở còn thở xong, thấy bốn Hạ Minh Sơn vô cùng cố ý và lớn tiếng hét lên với : “Xì!”

 

Đại sư phẩm đức cao thượng, khinh thường tru tâm, bọn họ thì dễ chuyện như .

 

Đánh thương sư phụ bọn họ, cướp Kiếm trủng của bọn họ, còn đồ sát cả nhà Vô Song Tông, hôm nay theo Thịnh Tịch hảo hảo thu thập những kẻ , còn truyền Vô Song Tông cái gì nữa?

 

Long Vũ và Phó Tấn Vân phía vốn dĩ là tính cách thích gây chuyện, hì hì hùa theo “Xì”.

 

Cố Thanh Nguyệt mà lửa giận ngút trời: “Lúc chúng , cũng thể nể mặt trưởng lão của bọn họ!”

 

“Không sai!” Thủ tịch t.ử của Thanh Phong Kiếm Phái Tào Miện phụ họa, phân phó t.ử tham gia thi đấu của Chính Nam Linh Giới lát nữa nhớ cho các trưởng lão Đông Nam Linh Giới mặt.

 

Người của Đông Nam Linh Giới bộ tiến Kiếm trủng, Cố Thanh Nguyệt dẫn đội bay về phía Kiếm trủng.

 

Ả đặc biệt đến mặt các trưởng lão Đông Nam Linh Giới lượn một vòng, là kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng.

 

Không một trưởng lão nào để ý đến ả, đều tự chuyện với .

 

Bọn họ đều là lão giang hồ Thịnh Tịch mài giũa qua , còn thể chút mánh khóe nhỏ dọa sợ ?

 

Sự phối hợp của bọn họ, khiến của Chính Nam Linh Giới càng cảm thấy giống như một thằng hề, càng tức giận hơn.

 

Kính Trần Nguyên Quân vuốt ve cái đầu đầy lông xù màu xanh lá của Sương— sói lông xanh, ý mặt cùng với sự rời của nhóm Thịnh Tịch mà biến mất, âm thầm vuốt ve Tu Di giới ngón áp út.

 

Quy Trưởng lão mạc danh cảm thấy tâm trạng ông lắm, tùy tiện ôm lấy một con Sương— sói lông xanh đang sấp chân, phòng ngừa lát nữa lúc Kính Trần Nguyên Quân g.i.ế.c , m.á.u b.ắ.n lên ...

 

Sau khi Thịnh Tịch tiến Kiếm trủng, cảm giác nhảy một mảnh bóng tối sền sệt.

 

Trong bóng tối dường như ánh mắt phóng về phía cô, trong một mảnh tĩnh mịch, vang lên tiếng sột soạt chân thực.

 

Thịnh Tịch càng về phía , những ánh mắt và âm thanh đó càng rõ ràng.

 

Những ánh mắt ác ý, nhưng mang theo ý vị dò xét rõ ràng.

 

Thịnh Tịch nghĩ ngợi, thăm dò mở miệng: “Là linh kiếm đáng yêu trong Kiếm trủng ?”

 

“Có tiểu khả ái nào cùng ngoài kiến thức đại thiên thế giới, đạp khắp núi sông rộng lớn, lật tung Chính Nam Linh Giới nha?”

 

Để tiện bất cứ lúc nào cũng thể tìm hiểu tình hình bên trong Kiếm trủng, thi đấu cũng để các t.ử mang theo Lưu Ảnh Thạch bên .

 

Lời của Thịnh Tịch sót một chữ chiếu .

 

Lúc mà còn quên giẫm Chính Nam Linh Giới một cước, khiến trưởng lão Thất Tông đều âm thầm bật .

 

Cùng là kiếm tu, Huyền Dương Tôn giả linh kiếm càng lợi hại, càng khó thu phục.

 

Linh khí và sát khí bên trong Kiếm trủng Vô Song Tông nồng đậm như , thể thấy cực phẩm linh kiếm ít.

 

Nghe các trưởng lão Thất Tông đang bàn tán xem Thịnh Tịch thể mang mấy thanh linh kiếm, Huyền Dương Tôn giả lạnh thành tiếng:

 

“Từ xưa đến nay thu phục linh kiếm đều cực kỳ dễ, mất nửa cái mạng đều là chuyện thường tình.”

 

“Nha đầu chỉ dựa dăm ba câu thu phục linh kiếm, quả thực là kẻ ngốc mơ!”

 

Minh Tu Tiên Quân vả mặt nhiều nhất trong Thất Tông kinh nghiệm nhắc nhở : “Đừng coi thường Thịnh Tịch.”

 

Huyền Dương Tôn giả khinh thường một cố: “Nó mà chỉ dựa khua môi múa mép thể thuyết phục linh kiếm theo nó, sẽ ăn giày!”

 

Trưởng lão Thất Tông tâm thần khẽ động, nhịn bắt đầu suy nghĩ nên cho ăn giày của ai.

 

Đừng hỏi, hỏi chính là sự tín nhiệm một trăm phần trăm dành cho Thịnh Tịch.

 

 

Loading...