Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 655: Ta Không Phải Cẩm Họa, Ta Tên Cẩm Hàm
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:23:16
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lôi kiếp ngập trời, Ôn Triết Minh và Lý Đa Kim đều gì thêm.
Chuyện là thứ bọn họ thể xử lý , tìm Thịnh Tịch.
Mà Thịnh Tịch đang sét đ.á.n.h.
Lý Đa Kim dự đoán Thiên Đạo Cún Con thể bổ Thịnh Tịch một ngày một đêm, sự thật chứng minh đ.á.n.h giá cao Thiên Đạo Cún Con.
Có thể là dạo gần đây Thịnh Tịch đ.á.n.h cho nguyên khí đại thương, Thiên Đạo Cún Con chỉ bổ Thịnh Tịch trọn một ngày, liền c.h.ế.t nhắm mắt mà rút lui.
Cũng may lôi kiếp Hợp Thể kỳ uy lực đủ mạnh, Thịnh Tịch đúng hẹn khai hoang bộ ruộng đất mà Tiêu Ly Lạc đ.á.n.h dấu.
Lý Linh Thạch mặt mày hớn hở xin Tiêu Xước linh thạch, thanh toán với Thịnh Tịch.
Những ruộng đất linh khí dồi dào đến mức khó thể tưởng tượng, trồng gì mọc nấy, thậm chí sản lượng còn thể tăng gấp đôi.
Tu chân giới đều khu vực trải qua độ kiếp thiên lôi linh lực sẽ dồi dào, nhưng lúc độ kiếp, tu sĩ mệt mỏi giữ mạng, từng ai nghĩ đến hoặc thể việc mượn độ kiếp thiên lôi khai hoang đất trống.
Thịnh Tịch đúng là một nhân tài!
Vô Nhai Các bọn họ chính là cần nhân tài như !
Thấy mây sấm tan , Lý Linh Thạch nhét một túi Trữ vật linh đan diệu d.ư.ợ.c thăm hỏi nhân tài.
Thịnh Tịch ngã xuống đất, hai mắt vô hồn, giống như mất nửa cái mạng.
Thiên Đạo Cún Con mặc dù bổ trúng cô, nhưng những ngày liên tiếp sét đ.á.n.h thật sự cho sống.
Chỉ riêng việc chạy trốn vắt kiệt linh lực cô vất vả lắm mới hồi phục .
Uyên Tiện cõng cô, một luồng ánh sáng trắng như tuyết bay nhanh lao tới, húc văng Uyên Tiện, giành sáp đến bên cạnh Thịnh Tịch, sức cọ cô.
“Tiểu Tịch, cô ? Sao đều mang theo?”
“Ta nhớ cô lắm nha!”
Cực Địa Hùng vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn nũng.
Lông gấu mềm thì mềm thật, chỉ là sức lực quá lớn.
Thịnh Tịch cảm thấy cổ sắp Cực Địa Hùng húc gãy , vuốt ve hai cái đầu gấu xong, đẩy gấu : “Được , cũng nhớ ngươi.”
Cực Địa Hùng siêu vui vẻ: “Ta ngay chúng tâm linh tương thông mà! Cô xem nhớ cô đến mức gầy .”
Thịnh Tịch nghiêng đầu con gấu mập mạp chỉ riêng nửa hình chiếm trọn bộ tầm của cô, cố tình Cực Địa Hùng gầy chỗ nào.
Tiêu Xước trào phúng một tiếng: “Có thể gầy ? Mỗi ngày ba bữa đều ăn năm mâm cỗ, mỗi mâm cỗ một trăm hai mươi món, còn điểm danh đòi linh thực và thịt yêu thú linh khí dồi dào. Ngươi gầy, thiên lý nan dung.”
Cực Địa Hùng đ.á.n.h Tiêu Xước, chỉ dám ỷ gấu cậy thế Tịch, lớn tiếng gầm nàng: “Vậy cũng là vì nhớ Tiểu Tịch!”
Tiêu Xước lười chấp nhặt với .
Uổng công nàng đó còn tưởng con gấu tâm cơ sâu sắc, thời gian chung sống, mới phát hiện đây chính là một kẻ thiếu tâm nhãn ngay cả tính toán cũng học hiểu.
Cũng may con gấu còn vài phần lương tâm, mấy ngày nay vẫn luôn lải nhải nhóm Thịnh Tịch, dăm ba bữa tìm bọn họ đòi tung tích của Thịnh Tịch.
Nếu với cái bộ dạng khôn nhà dại chợ đó của Cực Địa Hùng, Tiêu Xước sớm biến gấu thành món ăn bàn .
Cực Địa Hùng còn cọ Thịnh Tịch, Uyên Tiện túm cổ áo xách .
Hùng Hùng đầu đầy sương mù, thấy Uyên Tiện đỡ Thịnh Tịch dậy, chủ động : “Để cõng Tiểu Tịch cho.”
Uyên Tiện để ý tới .
Tô Đào thu kiếm , mỉm đến bên cạnh Thịnh Tịch: “Đa tạ tiểu hữu xuất thủ tương trợ.”
Vừa thăng cấp Hợp Thể kỳ, Tô Đào còn kịp củng cố tu vi, khí tức Hợp Thể kỳ như như tràn xung quanh, khiến thấy mà sinh lòng kính sợ.
Thịnh Tịch đoán đây là độ kiếp thiên lôi của nàng, ngại ngùng: “Có đến đúng lúc, ảnh hưởng cô thăng cấp ?”
Tô Đào mỉm : “Không, cô đến đúng lúc. Ta đến giới hạn thể hứng chịu thiên lôi, nếu cô xuất hiện, e là sẽ vẫn lạc trong lôi kiếp.”
Trong lòng Thịnh Tịch vui vẻ.
Thảo nào lúc Thiên Đạo Cún Con bổ cô tức tối bại hoại như , hóa là phá hỏng đại nghiệp g.i.ế.c của Thiên Đạo Cún Con.
“Thái nãi nãi, lấp lánh ?”
Lý Đa Kim tò mò đ.á.n.h giá Tô Đào, thấy cảnh tượng , vẫn là lúc Ôn Triết Minh cưỡng ép áp chế tu vi thăng cấp Nguyên Anh kỳ.
Đôi lông mày lá liễu xinh của Tô Đào nhíu c.h.ặ.t : “Ta cũng rõ , luôn cảm thấy thứ gì đó đang vẫy gọi , giống như sắp rời khỏi đây .”
Mắt Tiêu Ly Lạc sáng lên: “Có sắp ban ngày phi thăng ?”
Tô Đào bật : “Ta mới Hợp Thể kỳ thôi, thể phi thăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-655-ta-khong-phai-cam-hoa-ta-ten-cam-ham.html.]
Thịnh Tịch mạc danh cảm thấy Tô Đào đang lấp lánh ánh sáng một luồng khí tức đối với cô quen thuộc xa lạ.
Cô nắm lấy cánh tay Uyên Tiện dậy, bản năng vươn tay về phía Tô Đào, chọc chọc ánh sáng nàng.
Ngay khoảnh khắc cô chạm Tô Đào, chân hai đột nhiên xuất hiện một truyền tống trận.
Truyền tống trận lóe lên nhanh ch.óng, mắt hoa lên, Thịnh Tịch và Tô Đào biến mất tại chỗ.
…
Thịnh Tịch cảm thấy thứ gì đó đ.â.m trong đầu , khiến cô đau đớn rùng một cái.
Chỉ hoảng hốt một chút như , thế giới mắt đổi.
Xung quanh cô còn là vạn mẫu ruộng thiên lôi cày xới bên ngoài Nhật Nguyệt Thành nữa, mà là khu rừng rậm rạp vô biên.
Cô đang đường, cô khỏi khu rừng yêu thú hoành hành khi trời tối.
lúc , một tiếng phượng hót cao v.út vang lên, tiếng chim hót líu lo ồn ào trong rừng vốn lập tức biến mất thấy .
Thịnh Tịch ngẩng đầu lên, thấy một con hỏa phượng từ phía cô bay tới, đậu một cây ngô đồng cách cô xa phía .
Hỏa phượng ngưng tụ thành một bóng trong ngọn lửa hừng hực, ai khác, chính là cha phượng hoàng siêu siêu siêu siêu cấp trai của cô!
So với sự dịu dàng mỗi thấy cô, khuôn mặt cha lúc chút non nớt, mặt tràn đầy vẻ ngông cuồng.
Hắn từ cao xuống đ.á.n.h giá Thịnh Tịch, hừ lạnh một tiếng, tức giận chất vấn: “Cẩm Họa, chính là ngươi đ.á.n.h thương ấu điểu trong tộc , vặt sạch lông đuôi của nó, hại nó tộc nhạo?”
Thịnh Tịch chút ngơ ngác.
Cha gọi cô là Cẩm Họa gì?
Chuyện thất đức như , nếu là cô , thể nào còn để sống chim nhạo, hơn phân nửa vặt sạch lông phượng hoàng, cho nồi nấu canh phượng hoàng .
Giới hạn đạo đức của dì vẫn cao hơn cô.
Ngay lúc Thịnh Tịch đang nghiêm túc suy nghĩ xem phượng hoàng ngon , cô thấy tiếng thở dài bất đắc dĩ của chính : “Ngươi nhận nhầm , Cẩm Họa, tên Cẩm Hàm.”
Thịnh Tịch giật , trừng lớn hai mắt.
“Sớm dạo gần đây Cẩm Họa dám dám chịu, thường xuyên lấy tên giả ‘Cẩm Hàm’ để lừa gạt khắp nơi. Ngươi tưởng bổn tọa dễ lừa gạt ?”
Đầu ngón tay Phượng Tam ngưng tụ một đạo hư ảnh, là hung thủ góc của con chim hại.
Trong hư ảnh, Cẩm Họa oai phong lẫm liệt dùng một kiếm đ.á.n.h gục một con hỏa phượng sải cánh dài tới ba mét, dùng kiếm khí vặt sạch bộ lông phượng hoàng hỏa phượng, ngâm nga bài hát nhỏ tâm mãn ý túc rời : “La la la la~~~”
Tại chỗ chỉ còn một con phượng hoàng trọc lóc đang lóc.
Biểu cảm của Cẩm Hàm chút vi diệu, cố gắng nhịn phúc hậu: “Một con phượng hoàng lớn như , còn tính là ấu điểu?”
“Trước khi trưởng thành, đều là ấu điểu.” Phượng Tam lạnh lùng .
Cẩm Họa trong hư ảnh kiêu ngạo chịu , nắm một nắm lông phượng hoàng, tung tăng nhảy nhót xa.
Phượng Tam càng càng tức giận: “Ngươi và trong hư ảnh lớn lên giống y đúc, còn ngươi?”
Cẩm Hàm bất đắc dĩ: “Ta và Cẩm Họa là sinh đôi, nàng gây chuyện, ngươi tìm nàng .”
Thấy nàng lấy lý do vụng về như để qua loa lấy lệ với , cơn giận của Phượng Tam thể kìm nén nữa, Phượng Hoàng Hỏa liền tấn công về phía Cẩm Hàm: “Bổn tọa tìm ngươi !”
Cẩm Hàm rút kiếm, dứt khoát lưu loát đ.á.n.h tan quả cầu lửa.
Quả cầu lửa chia hai, một nữa tấn công Cẩm Hàm.
Kiếm khí quanh Cẩm Hàm tràn , đ.á.n.h lùi quả cầu lửa.
Phượng Tam bay tới, linh lực cường đại nghiền nát thứ dọc đường thành bột mịn.
Cẩm Hàm ngưng thần vung kiếm, kiếm thế hùng vĩ, đ.â.m thủng thế công của Phượng Tam.
Phượng Tam hiện nguyên hình, hình phượng hoàng khổng lồ che khuất bầu trời, chỉ thôi mang tính áp bức cực lớn.
Bóng dáng Cẩm Hàm biến mất thấy , chớp mắt xuất hiện đỉnh đầu Phượng Tam.
Kiếm thế từ một hóa vạn, Phượng Tam chỗ nào để trốn, đối mặt với vạn kiếm, Cẩm Hàm ghim c.h.ặ.t mặt đất, thể động đậy.
Phượng Tam chấn động, dám tin một nhân tộc đ.á.n.h bại.
Cẩm Hàm cũng chấn động: “Hô, phượng hoàng dễ đ.á.n.h ?”
Phượng Tam tức giận đến mức phun một ngụm m.á.u lớn, vùng vẫy dậy, ngược bộ kiếm thế ghim c.h.ặ.t hơn.
A a a a a!
Càng tức hơn !