Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 606: Tấm Chân Tình Của Lão Tử Còn Không Bằng Mấy Mảnh Vảy Rắn Nát
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:19:38
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Thịnh Tịch khiến chìm suy tư, bất giác cùng nhớ đến Đạo Diễn Tiên Tôn mà Cố Ngật Sơn từng nhắc đến.
Phượng Tam Nhân tộc, Cẩm Hãn sống kín tiếng, lẽ vì mà để danh tiếng quá lớn.
nhiều nơi ở Đông Nam Linh Giới đều dấu vết của hai họ để .
Cẩm Họa Tiên Tôn vẫn lạc hàng vạn năm, đến nay Đông Nam Linh Giới vẫn lưu truyền truyền thuyết về nàng.
Đạo Diễn Tiên Tôn là đầu Chính Nam Linh Giới một thời, bây giờ để chút dấu vết nào?
Thịnh Tịch suy nghĩ kỹ, lấy Hắc Xà Kính.
Tương Liễu đang chán chường mặt hồ suy ngẫm về cuộc đời rắn.
Hắn nhiều đầu, mỗi cái đầu suy nghĩ một nội dung khác , thế giới tinh thần vô cùng phong phú.
Gần mặt gương nhất là cái đầu xương trắng hư ảo, tên là Điều Hưu.
Mắt là ngọn lửa ma màu xanh lục, thấy Thịnh Tịch, ngọn lửa ma màu xanh lục đảo một vòng, vẻ đại ca hỏi: “Lại gặp vấn đề gì ?”
Thịnh Tịch cũng tức giận, đặt Hắc Xà Kính bên cạnh bàn, hai tay chắp , cung kính vái Tương Liễu: “Tiền bối nhiều đầu như , quả là thông minh, liếc mắt một cái việc cầu xin ngài.”
Tám cái đầu còn của Tương Liễu lén lút đầu , liếc trộm Thịnh Tịch.
Bị con bé hành hạ lâu như , hiếm khi nó một câu mềm mỏng, thật sự khiến rắn rắn hoang mang.
“Ngươi việc thì , đừng ghê như .” Cái đầu rồng tên là Gia Ban giọng thô lỗ, như thể chỉ như , mới tỏ khí thế, sợ Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch càng tươi: “Người chỉ thỉnh giáo Tương Liễu tiền bối, Đạo Diễn Tiên Tôn của Chính Nam Linh Giới ?”
Chín cái đầu đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Cái đầu Sát Mã Đặc trả lời đầu tiên: “C.h.ế.t .”
“Ngươi ở Chính Nam Linh Giới qua Bát Đại Liên Minh gì đó chứ? Chính là bọn họ g.i.ế.c c.h.ế.t.”
“Đạo Diễn thông minh một đời, ngờ c.h.ế.t trong tay của , thật là t.h.ả.m.”
“Thảm nhất là, khi c.h.ế.t, đám con hoang chia chác di sản của còn đều đầu quân cho Thiên Đạo!”
“Đạo Diễn là phù tu đó! Hắn giàu cỡ nào chứ!”
“Di sản bộ túi của đám khốn nạn !”
Chín cái đầu càng càng tức, sự chú ý đều đổ dồn khối di sản khổng lồ của Đạo Diễn Tiên Tôn.
Thông thường mà , tu vi càng cao, sự khác biệt giữa các cảnh giới liền kề càng lớn.
Uyên Tiện trầm ngâm hỏi: “Mấy Hợp Thể kỳ thể liên thủ đ.á.n.h lén Đại Thừa kỳ ?”
Thân là Hợp Thể kỳ, Tương Liễu im lặng một lúc, bực bội : “Đây là vấn đề lượng.”
Hắn chiến lực cụ thể của Hợp Thể kỳ, nhưng thực sự sợ Thịnh Tịch lắc gương, đành chủ động khai báo khi Thịnh Tịch tay.
“Lúc đó Đạo Diễn mới cùng Phượng Tam bọn họ liên thủ đ.á.n.h Thiên Đạo, trọng thương, mới đám khốn nạn của Bát Đại Liên Minh đ.á.n.h lén.”
“Trước đó, Chính Nam Linh Giới Bát Đại Liên Minh. Các tu sĩ Hợp Thể kỳ của mấy tông môn , là thuộc hạ của Đạo Diễn, thì là tu sĩ từ các linh giới khác đến.”
“Lúc bọn họ tay, Thiên Đạo lẽ cũng tay tương trợ, mới dẫn đến việc Đạo Diễn vẫn lạc.”
“Sau đó bọn họ chia chác di sản của Đạo Diễn, xóa sạch dấu vết của Đạo Diễn, chiếm cứ Chính Nam Linh Giới ngả về phía Thiên Đạo.”
Chín cái đầu phiên , đến đây, đột nhiên nhận điều gì đó, đồng thanh nghiêm túc dặn dò Thịnh Tịch, “Ngươi giấu cho kỹ, rơi tay đám đó.”
Ngài cũng lúc sợ ?
Thịnh Tịch gì, nhưng đôi mày nhướng lên khiến Tương Liễu suy nghĩ của cô, lớn tiếng nhấn mạnh, “Đại gia đây sợ bọn họ! Đại gia đây là bảo tồn ngọn lửa kháng chiến!”
“Đại gia đây lên Đại Thừa kỳ đ.á.n.h Thiên Đạo, báo thù cho Cẩm Hàm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-606-tam-chan-tinh-cua-lao-tu-con-khong-bang-may-manh-vay-ran-nat.html.]
Về điểm , Thịnh Tịch một trăm phần trăm ủng hộ Tương Liễu: “Vậy ngài mau tu luyện , cũng xem ngài khi lên Đại Thừa kỳ đ.á.n.h nát Thiên Đạo!”
Tương Liễu: “Vậy ngươi thả ngoài.”
Thịnh Tịch khó xử: “Người mới Luyện Khí tầng hai, .”
Tương Liễu hừ một tiếng giận dữ: “Vậy ngươi thúc giục cái gì? Cái nơi quỷ quái chút linh khí nào, tu luyện thế nào? Cũng Cố Ngật Sơn bế quan…”
Hắn nửa chừng, nhận điều gì đó, phá lên ha hả, “Cố Ngật Sơn chắc chắn là tu luyện lâu như , phát hiện tu vi chút tiến triển nào, cuối cùng nhận hiện thực mới xuất quan ha ha ha ha… là đồ ngốc ha ha ha ha!”
Khi đang t.h.ả.m, nếu một còn t.h.ả.m hơn , luôn thể khiến tâm lý cân bằng hơn.
Trong phòng tràn ngập tiếng vui vẻ của Tương Liễu, Thịnh Tịch kìm nén ý lôi Cố Ngật Sơn đối chất với , đợi Tương Liễu đủ , mới ngoan ngoãn lên tiếng.
“Tiền bối, khi Đạo Diễn Tiên Tôn vẫn lạc, khả năng trọng thương các Hợp Thể kỳ của Bát Đại Liên Minh ạ?”
“Cái thì . thủ đoạn của phù tu âm hiểm, đến Chính Nam Linh Giới đại náo một trận, mấy tên đều xuất hiện, trực tiếp mời Thiên Đạo đ.á.n.h , chừng thật sự trúng chiêu âm hiểm của Đạo Diễn.”
“May mà đại gia đây chạy nhanh, mang theo đòn tấn công của Thiên Đạo chạy về Đông Nam Linh Giới, để Phượng Tam đ.á.n.h Thiên Đạo.”
Cái đầu Sát Mã Đặc lên tiếng đầy tự mãn, nhưng tám cái đầu khác trừng mắt giận dữ.
“Ngươi còn mặt mũi mà ? Phượng Tam đ.á.n.h xong Thiên Đạo liền phong ấn chúng ở Cực Địa! Ngươi là heo ! Tìm ai tìm, tìm Phượng Tam?”
Cái đầu Sát Mã Đặc ngẩn một lúc, phục phản bác: “Vậy chúng cũng sống sót mà! Nếu sớm c.h.ế.t sự truy sát của Thiên Đạo !”
“Lão t.ử phong ấn! Đồ ngu!”
“Vậy lúc chạy, các ngươi cản?” Cái đầu Sát Mã Đặc lớn tiếng chất vấn, mấy cái đầu đều im lặng.
Thành thật mà , ngay lúc Thiên Đạo truy sát, điều đầu tiên họ nghĩ đến cũng là Phượng Tam.
Phượng Tam tuy ch.ó, nhưng đ.á.n.h đ.ấ.m là thật.
Trong sự im lặng kỳ quái, cái đầu Sát Mã Đặc ngẩng cao, như thể thẳng lưng: “Các ngươi giỏi, cũng tìm Phượng Tam cứu mạng ?”
“Ngươi câm miệng!” Cái đầu rồng húc tới, cắt ngang lời của cái đầu Sát Mã Đặc.
Cái đầu xương trắng theo húc tới: “Chỉ ngươi giỏi ? Lão t.ử đốt c.h.ế.t ngươi!”
Cái đầu một sừng tức giận c.ắ.n : “Tìm Phượng Tam thì tìm , ngươi còn gì? Đại gia đây cần mặt mũi !”
Các cái đầu đ.á.n.h loạn xạ, trong gương vảy rắn bay tứ tung, nhuộm đỏ cả mặt hồ.
Thịnh Tịch mà tim đập thình thịch, vội vàng can ngăn: “Tiền bối đừng đ.á.n.h nữa! Đều là đầu của , đ.á.n.h ngốc lên Đại Thừa kỳ? Làm báo thù cho Cẩm Hàm tiền bối?”
Nhắc đến Cẩm Hàm, các con rắn bình tĩnh , lượt hừ lạnh một tiếng với cái đầu Sát Mã Đặc, kiêu ngạo đầu , thèm để ý đến nữa.
Cái đầu Sát Mã Đặc chôn vùi trong vô cái đầu, đ.á.n.h đến sưng vù như đầu heo, trông đặc biệt đáng thương.
Thịnh Tịch đồng cảm : “Tiền bối, cần gửi cho ngài chút đan d.ư.ợ.c trị thương ạ?”
Đan d.ư.ợ.c bình thường tác dụng với Hợp Thể kỳ, hơn nữa chút vết thương cũng thể tự lành.
Tuy nhiên, chính đ.á.n.h, khác quan tâm.
So sánh như , cái đầu Sát Mã Đặc cảm thấy con bé vẫn còn chút lương tâm.
Hắn hắng giọng, dùng linh lực phục hồi vết thương của , vẻ “tiền bối” với Thịnh Tịch: “Nể tình ngươi còn nhớ đến , việc gì cầu xin , đại gia đây sẽ che chở cho ngươi.”
Thịnh Tịch lộ vẻ vui mừng: “Thật ạ?”
Thấy các cái đầu còn đều đầu , trong mắt đều mang vẻ khinh bỉ, cái đầu Sát Mã Đặc hừ lạnh một tiếng với chúng, trịnh trọng với Thịnh Tịch: “Thật, ngươi yên tâm!”
Thịnh Tịch vui vẻ chỉ vảy rắn và m.á.u rắn trôi nổi mặt hồ, đây đều là những vật liệu cực phẩm vô giá thị trường: “Vậy ngài thể thu thập những thứ cho ạ?”
Cái đầu Sát Mã Đặc: “?”
Tấm chân tình của lão t.ử còn bằng mấy mảnh vảy rắn nát?