Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 590: Chúng Ta Chính Là Quyển Liêm Môn Lừng Lẫy Đại Danh!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:17:31
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiễn Vương Tam Miêu , Tiêu Ly Lạc vác kiếm tiếp nhận việc chuyển giao “tế phẩm”.

 

Vốn dĩ của Kinh Lôi Sơn Trang còn mượn chuyện lập công, bây giờ xảy chuyện “tế phẩm cướp”, nhao nhao cảm thấy những thiếu nữ Luyện Khí tầng hai là một củ khoai lang nóng bỏng tay. Người, bọn họ thể bắt, cái thể lập công. bọn họ trông coi những thiếu nữ nữa. Trông coi là bổn phận, trông ăn dưa bở thì chớ, còn thể mất mạng.

 

Lệnh bảo bọn họ chuyển giao tế phẩm của Vương Tam Miêu ban xuống, những kịp chờ đợi giao bộ thiếu nữ trong tay cho Tiêu Ly Lạc, còn âm thầm chê Tiêu Ly Lạc và Uyên Tiện là hai kẻ ngốc nóng lòng lập công.

 

Chuyện tiến triển thuận lợi, nhưng Thịnh Tịch vì thế mà yên tâm. Cô suy nghĩ một biện pháp giải quyết dứt điểm.

 

Ba sư cùng ở trong An Thủy Sơn Bí Cảnh ăn xiên nướng, bàn bạc đối sách. Nghe Tiêu Ly Lạc báo cáo tất cả thiếu nữ đều đưa tới, Thịnh Tịch đề nghị: “Chúng nổ tung Kinh Lôi Sơn Trang .”

 

Động tác ăn xiên nướng của Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc khựng .

 

Khoảng thời gian , chứng kiến quá nhiều hành động của Kinh Lôi Sơn Trang, Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc động tâm với đề nghị của Thịnh Tịch. chỉ động tâm một chút xíu thôi.

 

Uyên Tiện nhắc nhở Thịnh Tịch: “Tiểu sư , Kinh Lôi Sơn Trang tu sĩ Hợp Thể kỳ, còn chỉ một .”

 

Cái Thịnh Tịch đương nhiên , cô cũng sớm nghĩ xong đối sách.

 

“Giúp Kinh Lôi Sơn Trang huyết tế là Liệt Phong Phường, hai kẻ đều thứ lành gì, chúng để bọn chúng ch.ó c.ắ.n ch.ó, tự đ.á.n.h .”

 

Lúc Thịnh Tịch trọng thương Thiên Đạo ở Đại Xuân Sơn, ngoại trừ bản cô và những thiếu nữ cô cứu từ , lôi kiếp do Thiên Đạo giáng xuống xóa sổ phân biệt bộ tu sĩ mặt tại hiện trường. Liệt Phong Phường và Kinh Lôi Sơn Trang đều vì thế mà tổn thất nặng nề.

 

Liệt Phong Phường thậm chí vì thế mà gây khó dễ, yêu cầu Kinh Lôi Sơn Trang bồi thường với tiền lớn. Theo bọn họ thấy, la bàn là do Kinh Lôi Sơn Trang luyện chế, tổn thất đều nên do Kinh Lôi Sơn Trang gánh chịu. Bọn họ vì giúp Kinh Lôi Sơn Trang luyện chế la bàn, mà bồi thường tính mạng của bao nhiêu t.ử tinh và một tế đàn huyết tế sử dụng nhiều năm, là lỗ vốn nặng.

 

Kinh Lôi Sơn Trang cũng c.h.ế.t ít t.ử tinh , còn đ.á.n.h mất bí pháp luyện chế la bàn. Bí pháp là do Thiên Đạo ban cho, nay mất, bọn họ lo lắng Thiên Đạo trách tội, đang vội vàng đổ vỏ. Liệt Phong Phường đẩy bộ trách nhiệm lên đầu bọn họ, Kinh Lôi Sơn Trang tự nhiên sẽ đồng ý, còn chỉ trích là vấn đề của Liệt Phong Phường, mới dẫn đến việc nhân viên ở Đại Xuân Sơn đoàn diệt.

 

Hai bên hiện tại vẫn đang cãi cọ vì chuyện . Nếu thấy lượng tu sĩ Hợp Thể kỳ của đối phương tương đương với nhà , Thịnh Tịch nghi ngờ bọn họ sớm đ.á.n.h .

 

Đã là vì dám đ.á.n.h nên mới đ.á.n.h , thì chỉ cần nghĩ cách phá vỡ sự cân bằng sức mạnh , hai nhà liền thể đ.á.n.h bay đầu đối phương.

 

“Đại sư , lúc hai gia nhập Kinh Lôi Sơn Trang, với bọn họ như thế nào?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Uyên Tiện việc chu đáo, thật với đối phương, đồng thời cũng chừa sẵn đường lui: “Ta chỉ và Ngũ sư đến từ một môn phái nhỏ hẻo lánh, ngoài rèn luyện.”

 

Địa giới Chính Nam Linh Giới rộng lớn, ngoại trừ Bát Đại Liên Minh danh tiếng lẫy lừng, còn tiểu tông môn tiếng tăm gì. Một nơi hẻo lánh, một tu sĩ Kim Đan kỳ liền thể khai tông lập phái. Ở trong Bát Đại Liên Minh, Nguyên Anh kỳ mới thể thẳng.

 

Tu vi của Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc cho cùng cũng mới Kim Đan, hai lạ mặt, Vương Tam Miêu từ tận đáy lòng coi thường bọn họ, thậm chí còn hỏi tên tông môn, liền trực tiếp nhận hai .

 

Thịnh Tịch “chậc” một tiếng: “Đại sư , vì đ.á.n.h bại Thất thiếu gia của Thanh Phong Kiếm Phái, mới Vương Tam Miêu trúng ? Sao chút hiểu nào về thực lực của ?”

 

Tiêu Ly Lạc giành trả lời: “Bởi vì Vương Tam Miêu cảm thấy đây là nương t.ử của Đại sư ——”

 

Nói một nửa, Uyên Tiện bịt miệng , tự giải thích với Thịnh Tịch: “Vương Tam Miêu nghi ngờ kiếm của là một kiện mật bảo, dựa nó mới thể thắng Thất thiếu gia Thanh Phong Kiếm Phái.”

 

Bội kiếm của Uyên Tiện là do Kính Trần Nguyên Quân bỏ tiền lớn, mua vô thiên tài địa bảo dốc lòng chế tạo thành, quả thực là một kiện mật bảo. Thịnh Tịch quan sát kỹ, nếu thực lực bản đủ, cho dù cầm thanh kiếm cũng thể phát huy thực lực vượt xa bản . Tác dụng lớn nhất của thanh kiếm là độ phù hợp với Uyên Tiện cực cao, thể giúp đạt nhân kiếm hợp nhất ở mức độ tối đa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-590-chung-ta-chinh-la-quyen-liem-mon-lung-lay-dai-danh.html.]

“Vương Tam Miêu đỏ mắt với kiếm của ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Vương Tam Miêu là thể tu, cần bội kiếm, nhưng ai chê mật bảo nhiều chứ? Đặc biệt là giới hạn đạo đức của bộ Kinh Lôi Sơn Trang đều thấp như , Uyên Tiện một kẻ Kim Đan kỳ mang theo mật bảo, trong mắt bọn họ chẳng khác nào con dê béo chờ thịt.

 

Đạo lý ngay cả Tiêu Ly Lạc cũng hiểu, lén lút sán gần Thịnh Tịch, hạ thấp giọng : “Vương Tam Miêu từng xem nương t.ử của Đại sư .”

 

Uyên Tiện nghiêm mặt sửa : “Là kiếm.”

 

Tiêu Ly Lạc tỏ vẻ hiểu: “Đại sư đồng ý. Ta cảm thấy Đại sư đúng, nương t.ử thể tùy tiện cho lạ xem?”

 

Uyên Tiện: “… Là kiếm.”

 

Thấy Tiêu Ly Lạc còn mở miệng, Uyên Tiện một bước, “Vương Tam Miêu lúc đó gì, nhưng nghi ngờ âm thầm tâm tư đoạt bảo. Chẳng qua hiện tại còn lợi dụng và Ngũ sư để Thanh Phong Kiếm Phái ngứa mắt, mới chần chừ tay.”

 

Đối với Vương Tam Miêu mà , chỉ cần bọn họ ở mí mắt , thì tương đương với mật bảo ở mí mắt , lúc nào cũng thể đến lấy.

 

Xem cho dù bọn họ xử lý Kinh Lôi Sơn Trang, thì sớm muộn gì cũng Kinh Lôi Sơn Trang xử lý. Vậy thì xem ai tay nhanh hơn thôi!

 

 

Sáng sớm hôm , Uyên Tiện tiến cử Thịnh Tịch với Vương Tam Miêu. Cô ngoài gây chuyện, thì thể cứ trốn ở phía màn.

 

Nhìn thiếu nữ chỉ Luyện Khí tầng ba , Vương Tam Miêu kinh ngạc: “Sư ngươi tu vi thấp như ?”

 

Thịnh Tịch thầm nghĩ đây còn là cô lấy pháp khí ngụy trang qua đấy, khi ngụy trang tu vi còn thấp hơn, là mỹ thiếu nữ Luyện Khí tầng hai thấp đến tận tâm can ngươi đấy.

 

Uyên Tiện giải thích ngắn gọn: “Tiểu sư mới nhập môn lâu.”

 

Đánh giá linh khí pha tạp hỗn loạn quanh Thịnh Tịch, Vương Tam Miêu suy đoán cô là một ngũ hành tạp linh căn, thầm những môn phái nhỏ đúng là hỗn loạn, ngay cả t.ử tư chất thế cũng nhận. Chút tu vi , trong mắt tu sĩ Nguyên Anh kỳ như chẳng khác nào con kiến hôi.

 

Uyên Tiện giữ Thịnh Tịch , Vương Tam Miêu cũng lười quản nhiều: “Muốn giữ thì giữ , hảo hảo việc.”

 

Ngập ngừng một chút, thấy Thịnh Tịch một nha đầu nhỏ như , bái kiến tu sĩ Nguyên Anh như bình tĩnh tự nhiên như thế, Vương Tam Miêu cảm thấy vẫn nên cẩn thận một chút. Hắn giả vờ vô tình hỏi: “ , tông môn các ngươi tên là gì?”

 

Cái Uyên Tiện còn bịa xong, theo bản năng về phía Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch chút do dự, dõng dạc cho : “Chúng chính là Quyển Liêm Môn lừng lẫy đại danh!”

 

Cái tên rách nát gì ? Một tiểu tông môn cũng từng qua, Vương Tam Miêu hiểu Thịnh Tịch kiêu ngạo cái gì. Lẽ nào trong tông môn cất giấu truyền thừa thượng cổ mà ?

 

Vương Tam Miêu lên tinh thần: “Cái tên ý nghĩa đặc biệt gì ?”

 

Thịnh Tịch càng kiêu ngạo hơn: “Bởi vì chúng đủ nội quyển! Nội quyển trời nội quyển đất, nội quyển sống nội quyển c.h.ế.t, nội quyển đến mức thiên địa biến sắc, dựa một cần cù, mới tu vi !”

 

Vương Tam Miêu tinh thần tan biến, cạn lời cô, trong mắt thậm chí còn thêm chút đồng tình. Cần cù như mới chút tu vi , còn tự hào như thế? Đứa trẻ chỉ tu vi hết cứu , đầu óc cũng dễ xài, vẫn là ngoan ngoãn chờ c.h.ế.t .

 

 

Loading...