Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 572: Sư Phụ, Cái Mạng Chó Của Đồ Nhi Toàn Quyền Nhờ Vào Người Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:17:12
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phụ thật sự quá trai!

 

Thảo nào cô lớn lên xinh như !

 

Bị nhan sắc tuyệt trần của Phượng Tam bạo kích ở cách gần, Thịnh Tịch cảm thấy một cái đuôi vô hình đang vẫy vẫy.

 

Cô nhịn ở trong lòng khen Phượng Tam khen , giống như một con chim non, ánh mắt lão phụ lấp lánh tỏa sáng: “Phụ , tới đây?”

 

Phượng Tam giương mắt về phía vỏ sủi cảo màu vàng phía Thịnh Tịch, ánh mắt lạnh lẽo: “Động tĩnh ở đây quá lớn, chỉ , những khác cũng sắp đến .”

 

“Còn ai? Người giúp đỡ kẻ thù?” Thịnh Tịch vội hỏi.

 

“Đều .” Phượng Tam che chở Thịnh Tịch phía , ngón tay trắng trẻo vạch một đường trong hư , Phượng Hoàng Hỏa bốc cháy trong màn đêm, thắp sáng những ác niệm màu đen đang lặng lẽ tới gần.

 

Lấy hai cha con bọn họ trung tâm, Phượng Hoàng Hỏa vây thành một vòng tròn, ngừng thiêu đốt ác niệm tiềm tàng tới gần trong bóng tối.

 

Đôi mắt màu lưu ly của Phượng Tam lạnh lùng chằm chằm vỏ sủi cảo cách đó xa, khóe môi nhếch lên một nụ khiêu khích: “Thật chật vật a.”

 

“Các ngươi gian lận! Ai cho phép các ngươi đ.á.n.h cắp chúng sinh ý chí vì nó!” Vỏ sủi cảo tức giận mắng, tức đến mức dường như đều thể rũ bột mì.

 

Phượng Tam lạnh: “Đây là sự lựa chọn của chúng sinh ý chí.”

 

Thịnh Tịch sức gật đầu: “ đúng đúng, chúng sinh chọn Thiên Đạo mới!”

 

Phượng Tam nghiêng đầu cô, đang định mở miệng gì đó, sắc mặt chợt đổi, mang theo Thịnh Tịch biến mất tại chỗ.

 

Hai cha con nhanh xuất hiện ở cách đó xa, mà chỗ bọn họ , khối băng lan tràn từ trong hư đóng băng.

 

Lớp băng màu xanh nhạt rỉ khí tức tĩnh mịch, giống hệt như sương giá đóng băng vô phượng hoàng trong rừng phượng hoàng.

 

Ý lạnh nhạt mặt Phượng Tam biến mất dấu vết, đôi mắt màu lưu ly chỉ còn sự ngưng trọng và bi thương.

 

Thịnh Tịch ít nhiều thể thấu hiểu sự bi thương trong lòng Phượng Tam, sáp tới : “Phụ , chúng cùng đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”

 

Ánh mắt Phượng Tam gợn sóng, chúng sinh ý chí còn bao nhiêu Thịnh Tịch, thấp giọng : “Con .”

 

Không đợi Thịnh Tịch kịp phản ứng, tóm lấy Thịnh Tịch liền dùng sức ném mạnh về hướng lúc đến.

 

Cơ thể Thịnh Tịch tựa như đạn pháo b.ắ.n ngoài, chịu sự khống chế của bản , bay nhanh tránh xa phạm vi thế lực của vỏ sủi cảo.

 

Linh lực của Phượng Tam hình thành một kết giới xung quanh cô, vì Thịnh Tịch mà ngăn cản cương phong róc xương của Tinh Giới.

 

Thịnh Tịch đầu , thấy sương giá tầng tiếp tầng khác xuất hiện bầu trời đầy , ý đồ trực tiếp phong ấn Phượng Tam sương giá.

 

Bóng dáng Phượng Tam Phượng Hoàng Hỏa hừng hực bốc cháy nuốt chửng, một con hỏa phượng rực rỡ từ trong ngọn lửa đan xen đỏ trắng dang cánh bay , xông phá tầng tầng sương giá mặt, lao thẳng về phía vỏ sủi cảo.

 

Vỏ sủi cảo nứt cái miệng khổng lồ đen ngòm, vô ác niệm tràn đầy ác ý từ trong đó tuôn , lao về phía Phượng Tam.

 

Ác niệm che trời rợp đất như dòng lũ vồ lấy hỏa phượng, ngọn lửa quanh Phượng Tam những ác niệm ép tới mức dường như đều mờ .

 

Thịnh Tịch ngẩn một chớp mắt, mới nhận Phượng Hoàng Hỏa cũng thể dễ dàng thiêu rụi những ác niệm , chỉ là sự gia trì của chúng sinh ý chí, mới thể nhẹ nhàng như .

 

giúp cha trai, nhưng ý niệm dâng lên, giọng của Phượng Tam liền vang lên bên tai Thịnh Tịch: “Thiên Đạo g.i.ế.c , con mang theo chúng sinh ý chí .”

 

Cùng lúc đó, mấy chục đạo ánh sáng từ các hướng khác bay tới, bay nhanh về phía chiến trường nơi Phượng Tam và Thiên Đạo đang c.h.é.m g.i.ế.c.

 

Tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, động tĩnh giao thủ của các tu sĩ Đại Thừa kỳ vang vọng bộ vũ.

 

Giữa tiếng phượng hót trong trẻo, Thịnh Tịch thấy tiếng gầm thét của Thiên Đạo: “Di Minh! Đi g.i.ế.c tên khốn kiếp đó!”

 

Thịnh Tịch lập tức liền cảm ứng một cỗ sát ý nồng đậm.

 

Một đạo ánh sáng nhấp nháy ánh rút từ chiến trường, cực tốc bay về phía cô.

 

Phượng Tam ngăn cản, nhưng nhanh Thiên Đạo cản .

 

Từ kinh nghiệm nhiều c.h.ế.t sống đây mà xem, chúng sinh ý chí bình thường đều ở trạng thái tĩnh mịch, chỉ khi đối mặt với Thiên Đạo mới thể phát huy tác dụng.

 

Hơn nữa, chúng sinh ý chí còn Thịnh Tịch nhiều nữa, tiết kiệm một chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-572-su-phu-cai-mang-cho-cua-do-nhi-toan-quyen-nho-vao-nguoi-roi.html.]

Trên chiến trường nơi vỏ sủi cảo ở, rõ ràng chia hai phái.

 

Phượng Tam chiến đấu một , Thịnh Tịch giúp gì, để phân tâm vì nữa, quả quyết dán Gia Tốc Phù chạy về phía .

 

Việc cấp bách hàng đầu của cô là giữ hy vọng lật ngược tình thế!

 

sự gia trì của chúng sinh ý chí, Gia Tốc Phù của Thịnh Tịch mặt Đại Thừa kỳ hiệu quả hạn.

 

Khoảng cách giữa Di Minh và cô ngày càng gần, cho dù thấy mặt , Thịnh Tịch cũng thể nhận sát ý bắt nguồn từ Di Minh.

 

Cô linh quang lóe lên, chỉ phía Di Minh hét lớn một tiếng: “Đại Tế Ti!”

 

Di Minh ngạc nhiên, gần như là bản năng dừng truy kích, xoay đầu .

 

Phía chỉ sự chấn động đất trời do các tu sĩ Đại Thừa kỳ giao thủ gây , nửa điểm bóng dáng của Quân Ly.

 

Di Minh thần sắc âm trầm thu hồi ánh mắt, về phía .

 

Chỉ trong một chốc lát , Thịnh Tịch sức mạnh của Phượng Tam đưa một cách xa.

 

Di Minh giơ tay chỉ bóng lưng cô, đầu ngón tay ngừng xẹt qua những khe nứt gian màu đen.

 

Khí tức xung quanh nhanh ch.óng ngưng kết về phía đầu ngón tay , hình thành một lỗ đen.

 

Đầu ngón tay Di Minh b.úng một cái, liền b.ắ.n lỗ đen to bằng hạt ngọc trai về phía Thịnh Tịch.

 

Tốc độ của lỗ đen cực nhanh, đường tới gần Thịnh Tịch, nó bay nhanh hấp thu thứ xung quanh.

 

Cùng với sức mạnh hấp thu ngày càng nhiều, thể tích của lỗ đen ngừng lớn lên, lực hút cũng ngày càng mạnh.

 

Phượng Hoàng Hỏa quấn quanh Thịnh Tịch thể kiềm chế mà lỗ đen hút trong, chịu sự lôi kéo của luồng sức mạnh trái ngược , tốc độ chạy trốn của Thịnh Tịch buộc chậm .

 

Cứ tiếp tục như , cô hút lỗ đen, thì cũng Di Minh đuổi kịp.

 

Tấm da hổ Đại Tế Ti dùng qua một , lôi nữa những vô dụng, còn khả năng khiến Di Minh tức giận hơn.

 

Phải đây?

 

Thịnh Tịch gấp đến mức xoay mòng mòng, chủ ý đắn nghĩ hết cái đến cái khác, đều khả thi.

 

Chủ ý đắn nghĩ xong, cô đột nhiên nghĩ một cái đắn.

 

Thịnh Tịch lấy Hiển Tung Chỉ , quả quyết dùng ý niệm vẽ bộ dáng của Kính Trần Nguyên Quân đó.

 

điểm khác biệt là, đỉnh đầu Kính Trần Nguyên Quân thêm một cặp sừng ma tộc dài ngoằng.

 

Thịnh Tịch ở trong lòng trịnh trọng thỉnh thị Kính Trần Nguyên Quân: “Sư phụ, cái mạng ch.ó của đồ nhi quyền nhờ !”

 

Không thấy sư phụ phản đối, cô liền coi như Kính Trần Nguyên Quân đồng ý, xoay bắt đầu móc pháp khí ngăn cản lỗ đen ngày càng gần .

 

Cho dù uy lực pháp khí của cô nhỏ, mặt Đại Thừa kỳ cũng đủ xem.

 

Những pháp khí thậm chí thể nổ tung Hóa Thần kỳ đó, đập lên lỗ đen, một chút gợn sóng cũng b.ắ.n lên, liền trực tiếp lỗ đen c.ắ.n nuốt.

 

Thịnh Tịch cũng từ bỏ ý định, pháp khí, phù lục liên tiếp ném , giống như một kẻ cùng đường mạt lộ đang giãy giụa cuối.

 

Di Minh liền ở nơi cách lỗ đen xa, trầm mặt truy sát Thịnh Tịch.

 

Đột nhiên, thấy Thịnh Tịch trong lúc luống cuống tay chân móc một cuộn trục họa, trực tiếp đập về phía lỗ đen.

 

Linh khí trục họa cực kỳ nhạt, chắc chỉ là một món pháp khí cấp thấp tác dụng gì.

 

Sau khi ném pháp khí cấp cao, đột nhiên móc một món pháp khí cấp thấp, thế nào cũng là hết cách .

 

Trong lòng Di Minh dâng lên một tia bất an, luôn cảm thấy nha đầu sẽ ngây thơ như .

 

lúc , trục họa mở , lộ nam t.ử ôn nhuận như ngọc bên trong.

 

Đồng t.ử của Di Minh bỗng chốc phóng to.

 

 

Loading...