Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 563: Ngươi Như Vậy, Ta Còn Lừa Gạt Thế Nào Được?
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:17:03
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hầm mỏ nhiều công nhân đang việc, thỉnh thoảng còn giám công tuần tra, để tránh lười biếng.
Đại khái là lòng tin trận pháp cách ly dò xét từ bên ngoài ở cửa, cộng thêm “ban đêm” ở lối hầm mỏ thể ngăn chặn nhân viên bỏ trốn, việc canh gác bên trong hầm mỏ nghiêm ngặt.
Đám Thịnh Tịch đều là cách ăn mặc thường thấy của tu sĩ đào mỏ, bên hông còn treo lệnh bài thông hành Lý Đa Phúc đưa, đường tình cờ gặp vài gã quản sự, đều hỏi nhiều về lai lịch của bọn họ, chỉ thúc giục bọn họ mau ch.óng việc.
Liên tiếp gặp ba gã quản sự đều như , trong lòng Thịnh Tịch khỏi sinh nghi.
Bọn họ nhiều gương mặt lạ lẫm xuất hiện cùng lúc như , cho dù lệnh bài thông hành, cũng nên một quản sự hỏi nhiều thêm vài câu chứ?
Lúc gặp gã quản sự thứ tư, đối phương giống như việc theo thông lệ thúc giục mau ch.óng việc, Thịnh Tịch nhịn hỏi: “Tiền bối, ngài quen ?”
Nghe , quản sự cẩn thận đ.á.n.h giá cô, nghi hoặc hỏi: “Ta nên quen ngươi ? Ngươi là nhân vật lớn nào?”
“Ta là mới đến.” Thịnh Tịch .
Quản sự khẩy một tiếng: “Ngươi là một mới đến, thể quen ngươi ? Người quản các ngươi ? Sao đưa các ngươi đến chỗ việc?”
Thịnh Tịch nghĩ nghĩ, sáp đến mặt quản sự, hạ thấp giọng : “Hai gã quản sự đưa chúng đột nhiên biến mất .”
Quản sự biến sắc: “Ngươi chắc chắn chứ? Biến mất ở ? Bọn họ tên là gì?”
“Ta tên bọn họ. Bọn họ đưa việc, lúc rời , trong ‘ban đêm’ của một hầm mỏ, đột nhiên liền biến mất.”
Thịnh Tịch thật, cẩn thận quan sát sự đổi nét mặt của quản sự.
Sắc mặt quản sự trầm xuống: “Hai bọn họ biến mất lúc nào?”
Thịnh Tịch: “Vừa mới đây thôi.”
Quản sự lấy ngọc bài truyền tin gửi một tin nhắn, hỏi Thịnh Tịch: “Chuyện các ngươi còn cho ai ?”
“Chỉ cho ngài. Chuyện kỳ lạ quá. Tiền bối, hầm mỏ của chúng đây từng xảy chuyện tương tự ?” Thịnh Tịch hỏi.
Sắc mặt quản sự ngưng trọng, thể nặn một nụ gượng gạo qua loa: “Hai đó phỏng chừng là thấy các ngươi mới đến, cố ý trốn để dọa các ngươi đấy.”
Gã đưa tay vỗ vỗ vai Thịnh Tịch, vẻ “ ”, “Huynh , ca với ngươi một câu m.ó.c t.i.m móc phổi.”
Thịnh Tịch phối hợp lộ vẻ mặt kích động: “Ngài .”
“Một quản sự ở đây cứ thích bậy, ngươi cần để ý đến bọn họ. Lần chịu ít kinh hãi ? Cầm lấy cái , các ngươi mỗi một viên.”
Gã lấy một chiếc bình ngọc nhỏ, đưa cho Thịnh Tịch.
Mở miệng bình, bên trong tỏa linh lực nồng đậm và hương thơm thanh khiết của thảo d.ư.ợ.c, dường như là Bổ Linh Đan cao giai.
coi Bổ Linh Đan như cơm bữa như Thịnh Tịch, ngửi thấy mùi hương thanh khiết , đây là Bổ Linh Đan.
Đây chắc hẳn là dùng một linh thực mùi thơm điều chế thành hương liệu, dung hợp trong đan d.ư.ợ.c, ngụy trang nó thành Bổ Linh Đan.
“Tiền bối, ngài đối với chúng thật .” Thịnh Tịch cảm kích lời cảm ơn, tự nhiên đưa bình t.h.u.ố.c cho Ôn Triết Minh.
Thấy cô định nuốt một , quản sự chút vui mừng vì cần lãng phí nước bọt chia đều đan d.ư.ợ.c cho bọn họ nữa, tủm tỉm : “Các ngươi đào mỏ vất vả, linh lực tiêu hao lớn, ăn một viên Bổ Linh Đan cho đỡ.”
Thịnh Tịch thẳng thắn : “Chúng còn chính thức bắt đầu việc mà, mệt.”
Ngươi như , còn lừa gạt các ngươi uống t.h.u.ố.c thế nào ?
Quản sự sững sờ ba giây, vẻ từng trải: “Các ngươi , chính là hiểu quá ít.”
Quản sự của mỏ quặng đều là Kim Đan kỳ, để phù hợp với hình tượng “thợ mỏ khổ bức”, ngoại trừ Thịnh Tịch và Lý Đa Kim vẫn giữ nguyên tu vi vốn , tu vi của những còn đều áp chế xuống Trúc Cơ kỳ.
Vừa quản sự lừa gạt bọn họ, Thịnh Tịch vội vàng thỉnh giáo: “Xin tiền bối chỉ giáo.”
“Biết tại các ngươi thấy hai gã quản sự đột nhiên mất tích ?” Quản sự hỏi.
Thịnh Tịch ngoan ngoãn lắc đầu.
Quản sự cao thâm mạt trắc : “Đó là vì linh lực của các ngươi đủ. Hai bọn họ , thực vẫn luôn ở ngay lưng các ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-563-nguoi-nhu-vay-ta-con-lua-gat-the-nao-duoc.html.]
Nếu Anh Bạch Tuộc chằm chằm, Thịnh Tịch còn suýt gã lừa thật.
Trong lúc chuyện, Ôn Triết Minh phân tích công dụng thực sự của lọ “Bổ Linh Đan” , truyền âm cho :
“Đây là Di Vong Đan, chẳng qua là dùng khí tức của linh thực khác ngụy trang thành Bổ Linh Đan.”
“Sau khi uống thể khiến quên ký ức ngày hôm nay, xem bọn họ chuyện mất tích.”
Bản đồ nước Yên cũng quá ngắn ?
Còn mấy câu, lộ rõ đuôi cáo ?
Thấy quản sự vẫn còn lừa gạt bọn họ uống Di Vong Đan, Thịnh Tịch trực tiếp hỏi: “Tiền bối, từ khi mỏ quặng mở đến nay, mất tích bí ẩn như nhiều ?”
Quản sự nghiêm túc uốn nắn: “Không ai mất tích cả, chỉ là hai gã quản sự đùa giỡn với các ngươi thôi. Không tin thì ngươi uống đan d.ư.ợ.c đưa là thể thấy bọn họ.”
Thấy Thịnh Tịch tin, gã sa sầm mặt, vui hỏi vặn , “Lẽ nào hại các ngươi? Ta là một Kim Đan kỳ, hại đám Trúc Cơ, Luyện Khí các ngươi, trực tiếp tay là xong, dài dòng với các ngươi gì?”
“Tiền bối, ngài thành thật khai báo , sẽ sưu hồn nữa.” Thịnh Tịch chân thành .
Quản sự dùng ánh mắt kẻ thiểu năng Thịnh Tịch: “Ngươi lấy dũng khí lời với ?”
“Lương Tĩnh Như cho dũng khí.” Thịnh Tịch thấy quản sự chấp mê bất ngộ, thở dài một thườn thượt, “Cho ngươi cơ hội mà nắm bắt a!”
Cô giơ tay tóm lấy cánh tay quản sự.
Quản sự lật tay đ.á.n.h trả, nhưng còn kịp tay, cả biến mất tại chỗ.
“Để hỏi tình hình cho.” Ôn Triết Minh chủ động xin đ.á.n.h giặc, nhận lấy túi linh thú chứa hai đóa Huyết Ma Hoa từ tay Thịnh Tịch, Thịnh Tịch đưa An Thủy Sơn Bí Cảnh.
Chỗ Ôn Triết Minh nước thật quản đủ.
Huynh tâm tư kín đáo, việc chu , cộng thêm giá trị vũ lực của Đại Đầu Nhị Đầu, đối phó với một gã quản sự Kim Đan kỳ, dư dả thừa.
Nhìn quản sự lừa bọn họ uống Di Vong Đan thành thạo như , mỏ quặng chắc hẳn thường xuyên mất tích.
Bọn họ cần sức lao động khai thác quặng thạch, hy vọng chuyện tiết lộ ngoài, mới bắt nhân chứng uống Di Vong Đan.
Nơi thế nào cũng thấy nguy hiểm, Lý Hữu Khoáng rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?
Thịnh Tịch rảo bước trong, luôn cảm thấy hành động nhanh lên, nếu sẽ xảy chuyện lớn.
Trong sơn động đen ngòm dường như điểm dừng, Dạ minh châu kém chất lượng khảm vách núi giống như biển báo tuần vô hạn, mà mệt mỏi.
Càng trong, những khác gặp càng ít.
Nơi đó dường như trở thành khu vực cấm, những khác trong hầm mỏ đều dám tới gần.
Thịnh Tịch cảm giác trong đó lâu lâu, mới loáng thoáng thấy ánh sáng khác biệt sáng lên ở phía xa.
Đó là ánh sáng rực rỡ do Dạ minh châu đỉnh cấp tỏa .
Cô theo bản năng thả nhẹ bước chân, cùng các sư lấy Nặc Tung Phù dán lên , che giấu khí tức của .
Uyên Tiện lượt phân phó: “Tam sư , Tứ sư , Ngũ sư ở đây cảnh giới, Đa Kim, tiểu sư và cùng qua đó xem xét tình hình.”
Những còn lên tiếng, chia hành động.
Tiêu Ly Lạc ôm kiếm canh giữ trong thông đạo, thời khắc chú ý tình hình xung quanh.
Ngôn Triệt cúi đầu bố trí trận pháp, bất luận là bỏ trốn cản kích truy binh đều thể dùng đến.
Lữ Tưởng thì phối hợp với trận pháp của thiết lập mai phục, tặng cho truy binh một niềm vui nhân đôi.
Bên , Uyên Tiện đầu, dẫn Thịnh Tịch và Lý Đa Kim về phía .
Tất cả bùa chú và pháp khí thể che giấu khí tức ba đều thôi động, cho dù đối mặt chạm trán, cũng nghi ngờ một chút xem bọn họ thấy là ảo giác của .