Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 559: Tam Sư Tỷ Uy Vũ!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:16:59
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Tịch luôn cảm thấy đại sư ngầu, bây giờ, đại sư ngầu đến mức sắp khiến cô hét lên .

 

Trong lòng cô ngọt ngào, bất giác đưa tay , đặt lòng bàn tay Uyên Tiện.

 

Bàn tay Thịnh Tịch vì phối hợp với hình tượng khi dịch dung mà cố ý cho thô ráp, nhanh Uyên Tiện nắm c.h.ặ.t, đầu với những khác: “Các đừng nữa.”

 

Lý Đa Kim hai gã hán t.ử thô kệch bọn họ tay trong tay, mạc danh chút hoảng hốt.

 

Tiêu Ly Lạc cảm thấy vấn đề lớn: “Vừa ba chúng đều xảy chuyện gì, những vấn đề chừng chỉ nhắm tiểu sư . Cùng , còn thể chiếu ứng lẫn .”

 

Thịnh Tịch cảm thấy vấn đề lớn: “Ngũ sư , cảm thấy hành động các trong bóng tối, bình thường ?”

 

Trước đó cô ở gần bóng tối nhất, một bước cũng nhúc nhích, bóng tối chủ động bao bọc.

 

Nhận thức của các sư còn bóp méo, tưởng rằng cô chủ động trong bóng tối.

 

Lữ Tưởng ngoan ngoãn như , thể nào trong lúc rõ Thịnh Tịch cảm thấy bóng tối vấn đề, mà còn chủ động trong đó.

 

“Ba các , tại trong bóng tối?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Ba sửng sốt, đưa mắt , dĩ nhiên nhất thời nên trả lời thế nào.

 

Một lúc lâu , Lữ Tưởng nhớ : “Huynh cũng , cứ tự nhiên mà thôi.”

 

Lý Đa Kim và Tiêu Ly Lạc hùa theo: “Ta cũng .”

 

Ba bọn họ kiểm tra pháp khí mang theo bên , pháp khí thể chống tâm thuật khống chế gì khác thường, điều chứng tỏ ai âm thầm mê hoặc tâm trí bọn họ.

 

Lý Đa Kim suy nghĩ : “Lúc theo Lữ Tưởng trong, tư duy rõ ràng, giống như ảnh hưởng, giống như là bản năng theo đồng bạn tiến về phía .”

 

... Thịnh Tịch đúng, phản ứng của quả thực bình thường.”

 

“Muội đột nhiên bốc lửa, chứng tỏ trong bóng tối vấn đề. Với tính cách của , bình thường sẽ .”

 

Pháp khí cao giai thì là cực phẩm, cho dù thể chống tâm thuật khống chế từ bên ngoài, cũng sẽ lộ dấu vết nhất định, thể nào khống chế mà hề .

 

Trừ phi tầng thứ mê hoặc tâm trí bọn họ, cao đến mức ngay cả những pháp khí cũng thể phát hiện.

 

Ngôn Triệt xoa xoa cánh tay, cảm giác nổi hết cả da gà, trùm đầu lấy bùa chú từ trong Tu Di giới .

 

“Mặc kệ nó, chẳng trong cái chỗ đen thui vật sống , g.i.ế.c c.h.ế.t nó là chứ gì?”

 

Huynh lấy hết xấp đến xấp khác Liệt Diễm Phù, Dương Hỏa Phù, Bạo Liệt Phù..., chia cho như cần tiền, hào khí vạn trượng, “Nổ cho !”

 

Tam sư tỷ uy vũ!

 

Tiêu Ly Lạc xông lên đầu tiên, đầu đốt một tờ Dương Hỏa Phù ném trong bóng tối.

 

Xung quanh Dương Hỏa chiếu sáng, nhưng nhanh theo ngọn lửa xa mà một nữa nhuốm màu bóng tối.

 

Tiêu Ly Lạc cam lòng, đốt một tờ Liệt Diễm Phù uy lực lớn hơn.

 

Ngọn lửa hừng hực bốc lên trong bóng tối, nhưng phạm vi thể chiếu sáng khác biệt lắm so với Dương Hỏa Phù, vẫn chỉ cách chừng năm bước.

 

Một khi vượt quá cách , thì chỉ còn bóng tối, ngay cả Dương Hỏa Phù đang cháy cách đó xa cũng thể thấy.

 

Ngôn Triệt tức giận, rút một nắm Bạo Liệt Phù định ném trong bóng tối, Thịnh Tịch cản : “Tam sư , thôi , cần lãng phí bùa chú nữa.”

 

Ngay cả Phượng Hoàng Hỏa của cô cũng thể xuyên thủng bóng tối ở đây, chứng tỏ đây là bóng tối bình thường.

 

Bùa chú thể phát huy tác dụng trong dự liệu của Thịnh Tịch.

 

“Các về .” Uyên Tiện phân phó một tiếng.

 

Lời còn dứt, phía truyền đến tiếng thúc giục của quản sự: “Các ngươi còn qua đây? Lề mề cái gì thế!”

 

Trong bóng tối sáng lên ánh sáng yếu ớt, bóng dáng hai gã quản sự thình lình xuất hiện ở rìa bóng tối.

 

Thịnh Tịch nhíu mày, cảnh giác đ.á.n.h giá bọn họ.

 

Khoảng cách gần như , cô dĩ nhiên phát hiện bọn họ tới gần.

 

Uyên Tiện nắm tay cô, để dấu vết đưa cô lùi một bước.

 

Thấy sắc mặt Thịnh Tịch và Uyên Tiện đều , Tiêu Ly Lạc do gà mờ, hỏi quản sự: “Các ngươi đường tiếng động gì ?”

 

Quản sự khẩy một tiếng: “Quên với các ngươi, một khi ở trong mảnh bóng tối , ngoài năm bước sẽ thể phát hiện sự tồn tại của khác.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-559-tam-su-ty-uy-vu.html.]

“Bất luận là khí tức, âm thanh, ánh nến, đều thể phát hiện.”

 

Thịnh Tịch liếc bóng tối đưa tay thấy năm ngón lưng bọn họ: “Nếu mảnh bóng tối quỷ dị như , các ngươi thế nào phân biệt phương hướng trong đó, ?”

 

Con ở trong bóng tối dễ mất phương hướng.

 

Cho dù là tu sĩ, trong bóng tối như , thể phát hiện tình hình bên ngoài, cũng khó phân biệt phương hướng.

 

Nghe , hai gã quản sự , bật thành tiếng: “Tiểu thông minh đấy, chúng cũng giấu ngươi nữa.”

 

“Trên chúng pháp khí, thể giúp chúng phân biệt phương hướng, đảm bảo chúng chính xác.”

 

“Cho nên các ngươi hầm mỏ, bắt buộc do chúng dẫn đường.”

 

Câu cuối cùng, gã kéo dài giọng điệu, đầy ẩn ý.

 

Mảnh bóng tối là con đường bắt buộc qua để hầm mỏ, nếu bọn họ dẫn đường, tu sĩ tự ý sẽ lạc lối trong bóng tối, cả đời cũng .

 

Thảo nào mỏ quặng chỗ dựa sợ hãi, chuyện một tháng cho nghỉ một ngày cũng .

 

Hóa là do cảnh lớn dung túng.

 

Mảnh bóng tối quá lớn, quá sâu, Thịnh Tịch thể phán đoán phạm vi của nó, cũng rõ trong đó rốt cuộc đang ẩn nấp quái vật gì.

 

Đứng ở ranh giới, cô thậm chí một loại ảo giác, hoài nghi một khi lạc lối trong đó, sẽ triệt để biến mất thấy tăm .

 

“Tại pháp khí của các ngươi thể phân biệt phương hướng?” Lữ Tưởng hỏi quản sự.

 

Quản sự đắc ý dạt dào: “Đây là bảo bối Nhị gia ban cho, đến từ một vị tiền bối Hóa Thần đại viên mãn.”

 

Nhị gia chỉ chính là Lý Hữu Khoáng, Hóa Thần đại viên mãn đa phần chính là Vương Đạc Hiên.

 

Mỏ quặng là Vương Đạc Hiên dẫn Lý Hữu Khoáng phát hiện , pháp khí thể đối phó với bóng tối ở đây cũng gì lạ.

 

Ánh mắt Thịnh Tịch rơi chiếc đèn l.ồ.ng mà bọn họ xách trong tay.

 

Khung xương và cán đèn l.ồ.ng toát một màu trắng như tuyết đọng, giống như các sản phẩm bằng gỗ kim loại thường thấy.

 

Thân đèn l.ồ.ng vuông vức, dán một lớp màng mỏng bán trong suốt ngả vàng.

 

Bên trong một đốm sáng yếu ớt, đang tỏa ánh sáng nhàn nhạt.

 

Lữ Tưởng tò mò chằm chằm chiếc đèn l.ồ.ng , từng thấy loại chất liệu : “Pháp khí trong miệng các ngươi chính là chiếc đèn l.ồ.ng ? Có thể cho xem một chút ?”

 

“Không . Các ngươi đến , thì việc cho đàng hoàng, đến giờ, chúng tự nhiên sẽ đưa các ngươi ngoài. Được , mau thôi.” Quản sự thúc giục.

 

Nếu nể mặt bọn họ là do Đa Phúc thiếu gia giới thiệu đến, gã sớm nổi cáu , chuyện khách sáo với bọn họ như ?

 

Đầu ngón tay Thịnh Tịch sáng lên một cụm Phượng Hoàng Hỏa, ngọn lửa xinh màu đỏ trắng tựa như sinh mệnh cuộn tròn với , ngưng tụ thành một viên bi thủy tinh cỡ hạt đậu.

 

Cô kẹp mồi lửa ở đầu ngón tay, tủm tỉm : “Ta bán phần dị hỏa , hai vị tiền bối, ai bằng lòng lấy đây?”

 

“Ta lấy!” Gã quản sự đưa yêu cầu thu mua đầu tiên lập tức lên tiếng.

 

Thịnh Tịch về phía gã quản sự còn .

 

Gã quản sự rõ ràng cũng , nhưng vì mở miệng chậm một bước, bây giờ tiện trực tiếp tranh giành với đồng bạn, chỉ đành nhịn suy nghĩ trong lòng, hỏi Thịnh Tịch: “Ngươi bao nhiêu linh thạch?”

 

“Không cần linh thạch, chỉ cần chiếc đèn l.ồ.ng trong tay các ngươi.” Thịnh Tịch .

 

Hai gã quản sự biến sắc: “Đưa đèn l.ồ.ng cho ngươi, chúng còn tự do thế nào ?”

 

Thịnh Tịch sớm nghĩ kỹ : “Mỗi các ngươi đều một chiếc đèn l.ồ.ng, lấy một chiếc đổi mồi lửa với , còn một chiếc đèn l.ồ.ng, thể dùng chung.”

 

“Còn về mồi lửa , coi như các ngươi cùng mua, cũng thể cùng dùng. Thế nào?”

 

Hai gã quản sự sửng sốt, đầu .

 

Xung quanh d.a.o động linh lực cực kỳ nhỏ bé, Thịnh Tịch đoán là hai đang dùng truyền âm nhập mật thương lượng chuyện .

 

Một lát , gã quản sự mở miệng lên tiếng: “Chúng thể đồng ý giao dịch của ngươi, nhưng ngươi giữ bí mật, để lai lịch của Hộ Tâm Đăng.”

 

Hóa pháp khí tên là Hộ Tâm Đăng.

 

“Hai vị yên tâm, chúng nhất định giữ kín như bưng.” Thịnh Tịch giao Phượng Hoàng Hỏa trong tay, định nhận Hộ Tâm Đăng quản sự đưa tới, Ôn Triết Minh giành một bước.

 

Nhị sư luôn ôn văn nhĩ nhã, giờ phút trầm mặt, chớp mắt chằm chằm chiếc đèn l.ồ.ng trong tay, đang nghĩ gì.

 

 

Loading...